
Mạc Trừng Thu nhìn mà không nỡ rời mắt, hồi lâu sau mới chịu thua chớp chớp đôi mắt khô khốc.
Mặt trời sắp lặn rồi, nhìn thời tiết hôm nay biết đâu lại có thể thấy cảnh mây hoàng hôn rực lửa. Nhậm Trì Vũ đỗ xe bên cạnh đài quan sát, chỉ tay về phía những đỉnh núi ở xa và nói: “Mianzimu, cũng là đỉnh Thần Nữ Miến Tì Mỗ; Jiwa Ren’an, còn gọi là đỉnh Ngũ Quán; cao nhất là đỉnh chính, Kawagebo; còn có đỉnh Tướng Quân nữa, tên tiếng Tây Tạng thì tôi quên mất rồi.”
Mạc Trừng Thu không kịp khách sáo, cầm điện thoại của Nhậm Trì Vũ chụp vài tấm ảnh ráng chiều, quay một đoạn video cảnh con đường uốn lượn, kéo dài dưới chân núi tuyết.
Mặt trời đã lặn xuống phía sau núi, ánh nắng chiều tà từ chân trời phía Tây đổ tràn xuống những đám mây, những đám gần mặt trời bị thiêu đốt thành màu vàng rực như vàng nung chảy, những đám ở xa hơn một chút thì có màu hoa hồng, một đám mây hình thấu kính màu hồng nhạt chậm rãi trôi đến, dừng lại phía trên đỉnh chính tựa như đang tham gia một buổi lễ đăng quang long trọng.
Ánh hoàng hôn rực rỡ ngắn ngủi dần phai nhạt đi, bước vào khoảnh khắc Giờ Xanh giao thoa giữa ngày và đêm, bầu trời trên quốc lộ chuyển sang màu xanh chàm, tuyết trắng lạnh lẽo phản chiếu những tia sáng cuối cùng còn vương vấn trên đỉnh núi, tất cả rồi cũng sẽ bị nuốt chửng vào trong màn đêm.
Hai người lữ khách kịp đến khách sạn tại huyện Đức Khâm trước khi trời tối hẳn, Nhậm Trì Vũ hỏi: “Tối nay tôi đi ăn với bạn, cậu có muốn đi cùng không?”
Đúng như dự đoán, Mạc Trừng Thu không chút do dự lắc đầu.
Nhậm Trì Vũ cũng không ép buộc, nói: “Được rồi, vậy cậu tự lo bữa tối nhé. Tôi hỏi xem ngày mai mấy giờ họ xuất phát, tối tôi sẽ nhắn tin cho cậu biết.”
Phòng là do Nhậm Trì Vũ đặt, vẫn là hai phòng giường đôi lớn. Anh đỗ xe trước cửa khách sạn, phóng vào đại sảnh làm thủ tục nhận phòng, đưa một chiếc thẻ cho Mạc Trừng Thu rồi vội vã rời đi.
Khách sạn này có hai tầng nhưng không có thang máy, Mạc Trừng Thu xách hành lý lên lầu, khi bước vào phòng thì có chút khó thở. Cậu lập tức nhận ra đây là phản ứng say độ cao, thế là ngồi tĩnh lặng trong phòng một hồi lâu, đợi đến khi cảm giác khó chịu này biến mất mới bắt đầu dậy sắp xếp đồ đạc.
Quần áo trong vali đều là đồ mới tinh, Mạc Trừng Thu cắt bỏ nhãn mác, đem quần áo mặc sát người gửi đến phòng giặt của khách sạn, đợi sau khi giặt xong và cho vào máy sấy, cậu mới ra ngoài ăn cơm. Cậu không kén ăn, cứ tùy duyên bước vào quán ăn đầu tiên sau khi ra khỏi cửa, gọi một phần cơm trứng xào cà chua.
Khách sạn này nằm gần đài quan sát, cách xa trung tâm huyện một khoảng. Vào những đêm mùa du lịch thấp điểm, xung quanh rất vắng vẻ, trên đường không thấy bóng người, khiến Mạc Trừng Thu nảy sinh hứng thú đi dạo.
Trên bầu trời có một vầng trăng non thượng huyền, ánh sáng le lói phác họa nên đường nét khổng lồ và tĩnh lặng của ngọn núi tuyết, phản chiếu màu trắng bạc. Trên đài quan sát có du khách, tại lối vào bãi đậu xe còn có hai xe bán đồ ăn nhẹ, một xe bán đồ nướng, một xe bán bánh trứng, treo những bóng đèn màu ấm, khiến chúng nổi bật trên nền sắc lạnh của núi tuyết phía sau, tạo nên một cảm giác rất đặc biệt.
Mạc Trừng Thu đút tay vào túi, chạm phải chiếc điện thoại thời tiền sử của mình, cậu cảm thấy hơi hối hận. Đáng lẽ nên mang theo chiếc điện thoại cũ, chỉ cần rút thẻ SIM ra để dùng như một chiếc máy ảnh là được. Nhưng không có rồi, cậu chỉ có thể dùng mắt để ghi lại cảnh đẹp này mà thôi. Mạc Trừng Thu không đi về phía đài quan sát mà đứng ở một khoảng không xa, ngắm nhìn rất lâu. Cho đến khi các xe đồ ăn nhẹ sắp dọn hàng, cậu mới lấy khẩu trang từ trong túi ra đeo lên, rồi đi tới mua mấy miếng bánh trứng cuối cùng.
Bánh trứng vẫn còn ấm nóng, Mạc Trừng Thu vừa đi vừa áp vào lòng bàn tay để ăn. Đi ngang qua một tiệm thuốc, cậu chợt nhớ ra sáng nay do thời gian gấp gáp nên đã quên mua các loại thuốc dự phòng khi ở Shangri-La, thế là cậu vào tiệm thuốc dạo một vòng, mua đầy đủ thuốc cảm, thuốc tiêu hóa, thuốc giảm đau và thuốc bôi chấn thương.
Cậu đang thanh toán tại quầy thì vừa hay có người đi vào, Mạc Trừng Thu mượn động tác lấy tiền để cúi thấp đầu xuống, bất ngờ nghe thấy một giọng nói quen thuộc vội vàng nói với dược sĩ: “Cho một lọ thuốc giải rượu.”
Mạc Trừng Thu ngẩng đầu, chạm mắt với Nhậm Trì Vũ, cả hai đều ngẩn người, thầm nghĩ sao lại trùng hợp thế này.
Mạc Trừng Thu gọi một tiếng “anh Trì”, rồi hỏi: “Anh uống rượu ạ?”
Nhậm Trì Vũ nói: “Không phải, một người bạn uống quá chén. Ôi, thật phiền phức.”
Cậu đã thanh toán xong, dược sĩ nhanh chóng đưa lọ thuốc giải rượu cho Nhậm Trì Vũ, đến lượt anh thanh toán.
Đã gặp nhau rồi thì cùng nhau về luôn. Mạc Trừng Thu không đi ngay mà đứng tại chỗ chờ Nhậm Trì Vũ.
Nhậm Trì Vũ liếc thấy túi thuốc trong tay cậu, hỏi: “Sao thế? Bị say độ cao à?”
Mạc Trừng Thu lắc đầu, đáp: “Không phải. Tôi chuẩn bị ít thuốc thông dụng dự phòng thôi.”
Dù sao cũng là vùng cao nguyên, sau này đi đến những nơi như Bính Trung Lạc, Ni Nông hay Vũ Băng, giao thông không thuận tiện, vật tư khan hiếm, chuẩn bị sẵn sàng để phòng khi cần thiết là một ý thức rất tốt.
Hai người một trước một sau đi ra ngoài, đến cửa, Nhậm Trì Vũ đột nhiên giữ lấy cánh tay Mạc Trừng Thu, nói: “Ơ, đợi đã.”
Lần này Mạc Trừng Thu không gạt tay anh ra, cậu lặng lẽ đứng yên chờ anh nói.
Nhậm Trì Vũ nhanh chóng buông tay, nói: “Mấy người bạn của tôi đang đợi ở ngoài. Nếu cậu không muốn gặp người khác thì đừng đi ra ngoài cùng lúc với tôi.”
Mạc Trừng Thu đứng tại chỗ đầy do dự. Nếu Nhậm Trì Vũ không nói câu đó, cậu cứ đi theo ra ngoài, gặp người quen của anh thì cậu cũng đành bấm bụng chào hỏi một tiếng là xong, dù sao cậu cũng đang đeo khẩu trang. Nhưng vì anh đã nhắc đến chuyện này, Mạc Trừng Thu không muốn đi cùng anh nữa, có chút muốn chùn bước.
“Không sao, gặp lại ở khách sạn nhé.” Nhậm Trì Vũ bước qua cậu để ra cửa, tiện tay vỗ nhẹ lên lưng cậu như một sự an ủi.
Nếu không ra ngoài, giả vờ như không quen biết Nhậm Trì Vũ, chẳng phải sẽ trông như kiểu rất sợ giao tiếp và lập dị sao? Trong lòng Mạc Trừng Thu cũng không phục, cậu nghĩ rõ ràng mình cũng không phải loại người như thế.
Nhậm Trì Vũ đã bước ra khỏi tiệm thuốc, Mạc Trừng Thu liền đi theo sau, giữ khoảng cách chừng hai ba bước chân.
Ngoài cửa quả nhiên có mấy người đang đứng, có nam có nữ, có người tộc Tạng có người tộc Hán, đều tầm hai mươi, ba mươi tuổi. Người say nhất là một anh chàng béo, hai người đàn ông khác đang dìu anh ta hai bên, những người còn lại thì đang nói cười vui vẻ. Thấy Nhậm Trì Vũ đi ra từ tiệm thuốc, phía sau còn có người lạ này, họ liền ngừng trò chuyện, nhìn Nhậm Trì Vũ chờ anh giới thiệu.
Nhậm Trì Vũ bước xuống bậc thềm, đưa thuốc giải rượu cho người đứng cạnh anh chàng béo. Một cô gái không kìm được sự tò mò, hỏi anh: “Anh Nhậm, đây là bạn anh ạ?”
Nhậm Trì Vũ quay đầu lại mới phát hiện Mạc Trừng Thu đã lặng lẽ đi theo sau anh, đứng giữa các bậc thang, giữ một khoảng cách không xa không gần với họ, ánh mắt thì đang đặt lên người anh.
Nhậm Trì Vũ nhìn cậu, mỉm cười nói: “Đúng vậy, đây là bạn tôi, Trần Thu.”
Nhậm Trì Vũ đọc một tràng tên như đang đọc thực đơn: “Mễ Mã, Nam Gia, Đức Cát, Trương Thuận, Tang Châu, Tang Đốn.”
Mạc Trừng Thu gật đầu, nói: “Chào mọi người.”
Cô gái tên Mễ Mã bất mãn nói: “Ông chủ Nhậm! Sao anh có thể để khách chờ một mình như vậy?”
Mạc Trừng Thu vội vàng giải thích: “Không phải đâu, là tự tôi muốn nghỉ ngơi thôi.”
Nam Gia đi bên cạnh Mễ Mã, quan tâm hỏi Mạc Trừng Thu: “Cậu ổn không? Có phải bị say độ cao không? Đêm đầu tiên đến đây là dễ bị say độ cao nhất đấy.”
Mạc Trừng Thu lúng túng đáp: “Ừm…. thực ra tôi vẫn ổn, không có phản ứng gì đặc biệt cả.”
Nhậm Trì Vũ chen vào nói: “Mễ Mã và Nam Gia ngày mai kết hôn đấy. Những người khác là phù rể và phù dâu, còn tôi, tôi là người khách quý từ phương xa đến.”
Mọi người cười rộ lên, Tang Châu hỏi: “Trần Thu, cậu đến từ đâu thế?”
Mạc Trừng Thu đáp: “Thượng Hải.”
Cậu bổ sung thêm: “Nhưng tôi là người Vân Nam, quê ở Phổ Nhĩ.”
Mọi người nối tiếp nhau “ồ” lên, lúc thì nói về trà Phổ Nhĩ, lúc lại nói về những con voi ở Tây Song Bản Nạp.
Chủ đề lại quay về đám cưới ngày mai. Mạc Trừng Thu đi chậm lại, tụt xuống cuối hàng, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhậm Trì Vũ lân la đến bên cạnh cậu, hỏi: “Ăn cơm chưa?”
Mạc Trừng Thu đáp: “Ăn rồi ạ.”
Nhậm Trì Vũ nhìn cái túi trong tay cậu, hỏi: “Đi đài quan sát à?”
Mạc Trừng Thu gật đầu.
Nhậm Trì Vũ chỉ vào bánh trứng, hỏi: “Ngon không?”
Mạc Trừng Thu mở túi ra, nói: “Anh ăn đi.”
Nhậm Trì Vũ “ừ” một tiếng, không khách sáo lấy một miếng, ăn xong trong vài miếng, rồi nói: “Cũng được đấy.”
Mễ Mã quay đầu lại nói chuyện với Tang Châu, thấy Nhậm Trì Vũ đang lén ăn gì đó, liền trêu: “Ông chủ Nhậm, ăn tối chưa no sao?”
Nhậm Trì Vũ lại lấy thêm một miếng bánh từ trong túi, tùy tiện nói: “Chứ sao, tôi đang để bụng để ăn cái này đây.”
Lúc này mọi người đều phát hiện ra, Trương Thuận hỏi: “Có phải do một chú ở đài quan sát làm không?”
Mạc Trừng Thu nói đúng vậy, sau đó mở túi ra mời họ ăn. Ngoài Tang Đốn đang say khướt, những người khác mỗi người đều lấy một miếng, một túi bánh vừa vặn được chia hết sạch, cứ như đã được tính toán trước vậy.
Cô dâu tương lai Mễ Mã vừa ăn bánh trứng non vừa hỏi Mạc Trừng Thu: “Trần Thu, cậu có biết cưỡi ngựa không? Tiệc cưới ngày mai được tổ chức trong thung lũng, phải cưỡi ngựa từ trong thôn đi qua đấy, nếu không sẽ mất rất lâu. Nếu cậu biết cưỡi, tôi sẽ giúp cậu mượn một con!”
Mạc Trừng Thu còn chưa kịp nói gì, Nhậm Trì Vũ đã lên tiếng: “Đừng, cậu ấy mới đang học thôi, nếu ngã bị thương thì sẽ có người đến tìm tôi hỏi tội đấy.”
Mễ Mã cười nói: “Được rồi.”
Nhậm Trì Vũ nói với Mễ Mã: “Cậu ấy là khách của tôi, cô đừng lo. Đến lúc đó tôi cưỡi ngựa đưa cậu ấy đi là được.”
Nam Gia nói với Mạc Trừng Thu: “Bạn ơi, kết bạn WeChat đi, tôi sẽ gửi thiệp mời điện tử đám cưới cho cậu.”
Thiệp mời đám cưới là trang H5 mà anh ta và Mễ Mã đã cùng nhau dày công chuẩn bị, trong đó có rất nhiều ảnh ngọt ngào trong thời gian yêu nhau, nhạc nền cũng là một bài hát tình ca Tây Tạng mà họ yêu thích nhất, rất có giá trị thưởng thức và cũng đầy ý nghĩa kỷ niệm, Nam Gia thiếu điều muốn gửi cho cả thế giới.
Mạc Trừng Thu cười ngượng ngùng, nhưng nụ cười bị chiếc khẩu trang che mất phần lớn, chỉ có đôi mắt lộ ra vài phần áy náy. Cậu đang nghĩ làm sao để từ chối lời mời đám cưới một cách khéo léo mà không làm mất hòa khí, thì nghe thấy Nhậm Trì Vũ nói: “Điện thoại cậu ấy hỏng rồi, không dùng được WeChat. Nhưng cậu cứ yên tâm, tôi sẽ cho cậu ấy xem thiệp mời, lát nữa chúng tôi về phòng tôi sẽ chiếu thiệp mời lên tivi, phát lặp lại suốt cả đêm luôn.”
Nam Gia vui vẻ nói: “Cũng không cần thiết phải cả đêm đâu, xem hai lần là được rồi.”
Mễ Mã nhạy bén nói: “Anh Nhậm, rõ ràng chúng em đang nói chuyện với Trần Thu, anh cứ như thế này thì Trần Thu chẳng nói được câu nào cả.”
“Được rồi, được rồi,” Nhậm Trì Vũ nói, “Tôi không nói nữa. “
Mễ Mã nhìn Mạc Trừng Thu, nói: “Trần Thu, chúng tôi tổ chức đám cưới Tây Tạng rất truyền thống, chắc chắn cậu chưa từng thấy qua! Ngày mai chúng tôi không có thời gian tiếp đón cậu, cậu cứ đi theo ông chủ Nhậm, để anh ấy dẫn cậu đi chơi, ăn uống thật thỏa thích nhé!”
Mạc Trừng Thu liếc nhìn Nhậm Trì Vũ đầy cầu cứu, hy vọng anh có thể giúp mình lấp liếm lời mời cho qua chuyện, hoặc là đổi chủ đề khác.
Nhưng Nhậm Trì Vũ dường như đã quyết tâm không xen vào, cứ thế giả câm giả điếc đứng bên cạnh, anh nháy mắt với Mạc Trừng Thu, ý bảo cậu hãy tự nghĩ cách đi.
Mễ Mã lại nói: “Trần Thu, ngày mai cậu nhất định phải đến đấy!”
Mạc Trừng Thu đành phải bấm bụng đồng ý, nói: “Vâng, được ạ. Cảm ơn hai người, chúc hai người tân hôn hạnh phúc!”
Mễ Mã và Nam Gia đi cùng họ đến tận cửa khách sạn, vì còn phải quay về nhà ở huyện nên hai người chào tạm biệt ngay tại cửa.
Mạc Trừng Thu đi đến phòng giặt để lấy quần áo đã sấy khô, Nhậm Trì Vũ cũng đang rảnh rỗi nên đi cùng cậu, thấy vẻ mặt cậu ủ rũ, thiếu sức sống, anh liền nói: “Ngày mai nếu thực sự không muốn đi thì đừng đi, không sao đâu, khách khứa đông như vậy, họ lại bận rộn, có ai chú ý đến việc cậu có đến hay không đâu.”
“Đi chứ ạ.” Mạc Trừng Thu thành thật nói, “Nhưng tiền mặt trên người tôi không đủ để biếu tiền lễ, phải đi ngân hàng rút tiền trước đã.”
Những việc đã hứa với người khác, Mạc Trừng Thu đều sẽ cố gắng thực hiện bằng được. Hơn nữa cậu là kiểu người không chịu được cứng rắn nhưng lại dễ mủi lòng, việc đe dọa hay ép buộc đối với cậu chỉ mang lại tác dụng ngược, nhưng nếu thương lượng với cậu một cách ôn hòa, cậu lại không thể từ chối.
Nhậm Trì Vũ nói: “Cậu là người do tôi dẫn đi, không cần phải biếu thêm đâu.”
Mạc Trừng Thu nói: “Thế này thì ngại quá ạ.”
Nhậm Trì Vũ lại bảo: “Cứ thế đi. Cậu chỉ cần đi người không là được.”
Mạc Trừng Thu nghĩ lại, cũng không tranh luận với anh nữa, thầm nghĩ đợi khi nào về đến Phổ Nhĩ, sẽ mời Nhậm Trì Vũ một bữa cơm, mua một món đồ tặng anh để trả nợ ân tình.
Cứ thế đi, cậu vui vẻ quyết định như vậy.
Nhậm Trì Vũ nói: “Bảy giờ sáng mai xuất phát, ngủ ngon.”
(*) Mây thấu kính: Là loại mây cố định có hình đĩa bay hoặc thấu kính, hình thành khi luồng không khí ẩm thổi qua các chướng ngại vật lớn như tòa nhà hay núi cao.

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾