[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 12 – DAY 4

Mạc Trừng Thu giơ tay lên che trước mặt để chắn bớt ánh sáng, giây tiếp theo, luồng sáng từ đèn pin dời đi, cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nhậm Trì Vũ đang ở trên lưng ngựa. 

Sắc mặt Nhậm Trì Vũ không được tốt lắm, biểu cảm căng thẳng, giọng điệu cũng cứng nhắc, nhưng anh vẫn đưa tay về phía cậu và nói: “Lên đây.” 

Cậu gần như được nhấc bổng lên ngựa, tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô trước ngực, định ngồi thẳng người dậy nhưng lại lảo đảo không vững. Nhậm Trì Vũ chậc lưỡi một tiếng, nói: “Ngồi cho vững.” 

Thôi kệ, cũng chẳng phải lần đầu tiên được người ta ôm cưỡi ngựa. Mạc Trừng Thu tự cam chịu, tựa vào lồng ngực rộng lớn và ấm áp phía sau. 

Chiếc đèn pin công suất lớn của Nhậm Trì Vũ soi sáng con đường phía trước, thực ra chỉ còn đi thêm khoảng hai mươi phút nữa là có thể ra khỏi rừng. Mặc dù phải mất gần sáu tiếng mới quay về, chậm hơn một chút so với lời em gái ở quầy lễ tân nói, nhưng vẫn nằm trong khoảng thời gian bình thường. 

Cùng với sự thả lỏng của cơ thể, tinh thần của Mạc Trừng Thu cũng thư giãn theo, cậu hỏi: “Sao anh lại đến đây ạ?” 

Nhậm Trì Vũ lạnh lùng hỏi ngược lại: “Cậu nghĩ xem?” 

Rung động từ lồng ngực anh khi nói chuyện áp sát vào lưng Mạc Trừng Thu, cậu nhạy cảm nhận ra có gì đó không ổn, thế là không nói gì nữa, cứ thế im lặng suốt quãng đường trở về làng. 

Nhậm Trì Vũ cưỡi ngựa đến thẳng trạm dừng chân rồi trả ngựa ngay tại chỗ. Mạc Trừng Thu theo anh xuống ngựa, cúi đầu đứng sang một bên, dáng vẻ trông rất ngoan ngoãn và nghe lời, nhưng Nhậm Trì Vũ biết không phải vậy.

Nhậm Trì Vũ hỏi cậu: “Có còn đi nổi không?” 

Mạc Trừng Thu gật đầu liên tục, đáp: “Được ạ.” 

Nhưng thật ra cậu đã kiệt sức, bước đi rất chậm. Nhậm Trì Vũ buộc phải đi chậm lại theo, không nhịn được mà lên tiếng giáo huấn: “Hôm qua tôi đã nói gì nhỉ, nếu muốn vào rừng chơi thì phải nói với tôi?” 

Mạc Trừng Thu đã nhận ra lỗi lầm, nhanh chóng nói: “Tôi xin lỗi. Tôi thấy anh đang bận việc nên muốn tự đi dạo một chút. Mọi người đều nói Thác Thần rất gần và dễ đi, với lại, tôi cũng đã nhờ bạn nữ ở quầy lễ tân để lại lời nhắn cho anh rồi mà.”

Nghe những lời này, có vẻ như lời xin lỗi và tự kiểm điểm chỉ chiếm ba phần, còn lại đều là ngụy biện. Nhậm Trì Vũ phải hít một hơi thật sâu để bình ổn lại tâm trạng, còn Mạc Trừng Thu sau khi nói một tràng dài như vậy thì đầu óc lại có chút thiếu oxy, đành phải dừng bước, nói: “Đợi một chút.” 

Mạc Trừng Thu đứng tại chỗ nghỉ ngơi hai phút. Trong thôn đã thắp lên từng ngọn đèn màu ấm áp, từ ống khói tỏa ra làn khói bếp lượn lờ, một khung cảnh thế tục yên bình và tĩnh tại. 

Nhậm Trì Vũ giận cậu vì tính cách cô lập, lại còn thiếu kiến thức thường thức mà tự mình vào núi, nhưng anh không thể mắng cậu, lại còn phải đeo chiếc ba lô nặng nề cho cậu, tâm trạng không khỏi thấy bí bách, không nói thêm lời nào nữa. Đến trước cửa khách sạn, anh mới hỏi cậu: “Ăn cơm trước hay về phòng trước?” 

Mạc Trừng Thu mệt quá mức, không còn chút cảm giác thèm ăn nào, vừa vào đến khách sạn đã ngồi sụp xuống ghế sofa ở đại sảnh rồi nói: “Nghỉ một lát đã.” 

Cậu vừa ngồi xuống là như bị rút hết sức lực, bắt đầu thấy sợ hãi. Nhậm Trì Vũ không ngồi cùng cậu mà quay người đi về phía quầy lễ tân của khách sạn. Mạc Trừng Thu nhìn anh đi xa, nhận ra mình đã khiến Nhậm Trì Vũ phải lo lắng rồi, anh tức giận rồi. 

Nhậm Trì Vũ đi đến quầy lễ tân mua một bình oxy, bóc lớp màng bọc nhựa ra, lắp mặt nạ vào, đưa sát đến bên mặt cậu và nói: “Hít một lát đi.” 

Mạc Trừng Thu vội vàng mỉm cười với anh, đón lấy rồi nói: “Cảm ơn anh Trì.”

Thực tế, Mạc Trừng Thu cảm thấy loại bình oxy dùng một lần dạng mặt nạ này hiệu quả không tốt, bản thân cũng chưa đến mức nghiêm trọng cần phải thở oxy, nhưng lúc này cậu không dám từ chối lòng tốt của Nhậm Trì Vũ vì sợ làm anh thêm giận, thế là cậu ngồi trên ghế sofa rất nghiêm túc thở oxy. 

Nhậm Trì Vũ ngồi trên một chiếc ghế sofa khác, quan sát một lát, thấy trạng thái của cậu vẫn ổn thì nói: “Sau này không được phép vào núi một mình. Nếu không tìm được bạn đồng hành thì thà đừng vào núi. Biết chưa?” 

Mạc Trừng Thu vẫn đang thở oxy nên không nói được, chỉ biết gật đầu liên tục. 

Nhậm Trì Vũ cảm thấy bực bội vô cớ trong lòng. Người này trông có vẻ ngoan ngoãn, biết phối hợp và biết nhận lỗi, nhưng anh biết, nếu thời gian quay trở lại chiều nay có lẽ cậu vẫn sẽ chọn đi vào núi một mình. 

Dù sao đi nữa, cũng không thể để người này xảy ra chuyện gì ngay trước mắt mình, nếu không sẽ không cách nào ăn nói với Phương Tri được. 

Nhậm Trì Vũ bình tĩnh lại, anh hiểu rằng việc cậu đi vào núi một mình cũng có một phần trách nhiệm của mình. Nếu anh cứ ở trong khách sạn, đợi cậu ngủ dậy rồi mới cùng hành động thì đã không có chuyện gì rồi. Anh rút kinh nghiệm sâu sắc, quyết định mấy ngày tới sẽ trông chừng người này cho thật kỹ, không cho cậu cơ hội hành động đơn độc. 

Mạc Trừng Thu hít xong một bình oxy rồi đứng dậy, nói: “Xong rồi ạ, tôi về phòng trước đây.” 

Nhậm Trì Vũ gật đầu, nói: “Tôi đi nhà hàng trước, gọi một nồi lẩu sườn, nhúng thêm ít rau, cậu ăn thanh đạm một chút rồi về nghỉ ngơi sớm đi.” 

Mạc Trừng Thu không quan trọng ăn gì, cậu gật đầu rồi về phòng cất ba lô, vì sợ Nhậm Trì Vũ phải đợi lâu nên lập tức đi đến nhà hàng. Hai người ngồi đối diện nhau, đợi nước trong nồi lẩu sôi, bầu không khí có chút gượng gạo, Mạc Trừng Thu có ý muốn làm dịu không khí nên chủ động chia sẻ: “Vừa nãy tôi thấy sóc trong rừng đấy.” 

Nhậm Trì Vũ cố ý nói: “Gần trang trại Ni Sắc còn có gấu đấy. Mười năm trước trong rừng còn có cả sói, sau khi trời tối chuyên lẻn vào làng, trộm bò trộm cừu của dân làng ăn.” 

Mạc Trừng Thu không nói gì nữa, cứ nhìn chằm chằm vào nồi lẩu mà ngẩn người. 

Lúc đó trời sắp tối, cậu ở một mình trong núi, Nhậm Trì Vũ lại không liên lạc được với cậu, việc nổi giận là khó tránh khỏi, nhưng giờ Nhậm Trì Vũ đã thông suốt rồi, làm sao có thể thực sự chấp nhặt với cậu, anh gắp cho cậu một miếng sườn rồi nói: “Ăn đi, đây là thịt lợn hương Tây Tạng chính gốc đấy.”

Thịt sườn chắc và thơm nồng. Nhưng Mạc Trừng Thu vẫn không có cảm giác thèm ăn, chỉ ăn một miếng thịt và vài lá rau rồi không động đũa nữa. 

Ăn uống kém đi là triệu chứng của việc kiệt sức. Nhậm Trì Vũ nhìn thấy hết thảy, cũng không khuyên cậu ăn thêm nữa.

Mạc Trừng Thu tuy không ăn nhưng vẫn ngồi đó, ngồi cùng Nhậm Trì Vũ ăn xong bữa tối. Khi hai người rời khỏi nhà hàng, Mạc Trừng Thu đưa tay ôm lấy phía trên bụng vuốt vuốt, rồi nhanh chóng hạ tay xuống, nói: “Tôi muốn về phòng đi vệ sinh.” 

“Về đi.” Nhậm Trì Vũ nói. 

Mạc Trừng Thu đi rất gấp, mím chặt môi, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra. Nhậm Trì Vũ thấy trạng thái của cậu không ổn, sau khi quẹt thẻ mở cửa phòng và bước vào, anh liền đẩy nhẹ cửa rồi đi theo vào phòng cậu. Mạc Trừng Thu đang cố gắng hết sức để chịu đựng cơn khó chịu nên cũng không chú ý có người đi theo, vừa vào đến cửa là lao thẳng vào nhà vệ sinh. Trong nhà vệ sinh lập tức truyền đến tiếng nôn mửa. 

Nhậm Trì Vũ đứng giữa phòng, khẽ thở dài một tiếng, thầm nghĩ người này hôm nay thật là khổ sở quá, thật đáng thương. 

Mạc Trừng Thu gần như đã nôn hết sạch chỗ Sprite uống trên núi, trong dạ dày trống rỗng, nhưng tinh thần trái lại đã tốt lên rất nhiều. 

Cậu lập tức xả nước rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh, thấy Nhậm Trì Vũ đang đun nước bên cạnh quầy bar trong phòng mình, nhất thời lại cảm thấy không được khỏe cho lắm. 

Thực ra lúc đang ăn cậu đã thấy hơi chóng mặt buồn nôn rồi, nhưng cứ cố nhịn cho đến khi ăn xong bữa cơm, chỉ vì muốn giả vờ như bình thường, không muốn tỏ ra chật vật như thế này trước mặt người khác.

Nước đã sôi, Nhậm Trì Vũ rót nửa cốc vào ly sứ, rồi pha thêm nửa cốc nước khoáng, nói: “Uống chút nước ấm đi này.” 

“Ò, cảm ơn anh” Mạc Trừng Thu lại trở nên lúng túng, cậu bưng ly, uống từng ngụm một như một chú robot không được linh hoạt cho lắm.

Nhậm Trì Vũ dặn dò: “Tôi đi mua ít đồ, cậu đừng đóng cửa phòng nhé.” 

Mạc Trừng Thu gật đầu. Cậu uống xong nửa cốc nước, trong dạ dày đã dễ chịu hơn, nhưng vẫn chưa có sức lực, rất muốn nằm xuống, nhưng vì mắc chứng sạch sẽ nên không muốn mặc nguyên quần áo này đi ngủ. Cậu suy nghĩ một lát, khép hờ cửa phòng cầm theo đồ ngủ, khóa cửa phòng tắm rồi nhanh chóng tắm rửa qua loa. 

Trong thôn không có bệnh viện hay tiệm thuốc, nhưng trong tiệm tạp hóa có bán máy đo nồng độ oxy trong máu. Nhậm Trì Vũ chạy đi mua một chiếc, lại mua thêm hai bình oxy, một hộp glucose, hai chai sữa chua và một chiếc bánh mì sữa. Danh sách thành phần của chiếc bánh mì sữa này rất dài, đầy rẫy các chất phụ gia thực phẩm, nhưng điều kiện ở đây có hạn, có được thứ này đã là tốt rồi. Khi anh quay lại khách sạn, thấy cửa phòng Trần Thu đang khép hờ, đẩy cửa bước vào, anh nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm. 

Một người đang bị sốc độ cao, kiệt sức, bụng đói, và có lẽ là đang mất nước, vậy mà vẫn còn dám đi tắm. Nhậm Trì Vũ thật sự hết cách với cậu, anh gõ cửa phòng tắm. 

“Tôi xong ngay đây.” Mạc Trừng Thu vốn đã sắp tắm xong, cậu đáp một tiếng rồi lau khô người, thay đồ ngủ đi ra. 

Nhậm Trì Vũ tháo máy đo nồng độ oxy, kẹp trực tiếp vào ngón tay cậu, hai người cùng cúi đầu nhìn –nồng độ oxy là 96, vẫn còn bình thường, anh không khỏi thở phào nhẹ nhõm. 

Mạc Trừng Thu đã yên tâm hơn, nói: “Tôi không sao, hiện tại đã hồi phục được… năm mươi phần trăm rồi.” 

Nhậm Trì Vũ “ừ” một tiếng, đặt sữa chua, bánh mì và glucose lên tủ đầu giường của cậu, nói: “Cậu nằm nghỉ một lát đi.” 

Chai sữa chua đựng trong lọ thủy tinh, trên thân chai lấm tấm những giọt nước nhỏ, trông mát lạnh, trên đó có ghi tên thương hiệu “Phong Tình Đại Lý”. Mạc Trừng Thu mở sữa chua, ngồi bên mép giường uống, gần như uống hết cả chai trong một hơi. 

Mạc Trừng Thu ngẩng đầu, thấy Nhậm Trì Vũ lại đang nhíu mày với vẻ muốn nói lại thôi, nhìn cậu với vẻ mặt không đồng tình. 

Mạc Trừng Thu hiểu ý, cậu nói: “Tôi biết chừng mực mà, sẽ không nôn nữa đâu. Có trách thì trách sữa chua này ngon quá đi thôi.”

Nhậm Trì Vũ: “Ừ, cậu biết chừng mực là được.” 

Mạc Trừng Thu cắm thẻ nhớ của flycam vào máy tính, bắt đầu chuyển video quay cảnh Thác Thần chiều nay. Sau khi chuyển xong video, cậu ngẩng đầu lên thì thấy Nhậm Trì Vũ vẫn còn ở trong phòng mình, đang ngồi trên sofa chơi điện thoại. 

Chiếc sofa đó chủ yếu dùng để trang trí, ngồi lâu sẽ thấy không thoải mái. Mạc Trừng Thu do dự một lát rồi nói: “Anh Trì, tôi thực sự hồi phục rồi, không sao đâu. Anh cũng về phòng nghỉ ngơi đi.” 

Có một số người khi ngủ vào ban đêm, tình trạng say độ cao sẽ nghiêm trọng hơn, nồng độ oxy trong máu cũng giảm xuống, rất nguy hiểm. Nhậm Trì Vũ nói: “Đêm nay tôi phải trông chừng cậu. Cậu cứ ngủ đi, đừng quan tâm tôi.” 

Mạc Trừng Thu định nói không cần phải như vậy, nhưng cậu há miệng rồi lại thôi. Nếu đặt mình vào vị trí của Nhậm Trì Vũ, cậu cũng sẽ không yên tâm để một người bạn đang bị phản ứng sốc độ cao ở lại qua đêm một mình, chắc chắn sẽ ở lại để theo dõi. 

Mạc Trừng Thu nói: “Vậy anh đừng ngồi trên sofa nữa, lên giường đi.” 

Chiếc giường này khá lớn, đủ chỗ cho hai người đàn ông trưởng thành nằm thoải mái. 

Nhậm Trì Vũ cũng không khách sáo, đáp: “Được, để tôi về tắm rửa một cái.” 

Nhân lúc Nhậm Trì Vũ về phòng, Mạc Trừng Thu uống nốt chai sữa chua còn lại, ném hai vỏ chai vào thùng rác, rồi nằm tựa lên giường một cách thoải mái, cảm thấy cơ thể đã hồi phục được sáu bảy mươi phần. 

Nhậm Trì Vũ quay về phòng cậu, ngồi bên cạnh giường xem điện thoại một lát và xử lý vài email. Đến khi định thần lại, anh thấy Mạc Trừng Thu vẫn đang vọc máy tính. 

Bây giờ mới hơn tám giờ tối, ban ngày Mạc Trừng Thu ngủ quá nhiều, tuy thể lực bị tiêu hao nhưng trí não vẫn còn rất tỉnh táo. Cậu không có điện thoại để chơi, lại thấy Nhậm Trì Vũ đang bận nên không thể nói chuyện, thế là chỉ có thể chơi trò chơi nhỏ trên máy tính để giết thời gian. 

Nhậm Trì Vũ cũng cảm thấy thời gian còn sớm, đêm còn dài, nên đề nghị: “Có muốn xem phim không?” 

Hai người ăn ý ngay lập tức. Mạc Trừng Thu không có phim gì đặc biệt muốn xem nên để Nhậm Trì Vũ chọn. Nhậm Trì Vũ gần như chỉ mất một giây để đưa ra quyết định, anh dùng điện thoại tìm thấy phim tài liệu về Kawagebo rồi chiếu lên tivi ở phòng khách. 

Trên màn hình xuất hiện đỉnh cao nhất – núi tuyết Kawagebo thuộc dãy núi Mai Lý, núi tuyết phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm mai, hiện lên một sắc vàng hồng nhạt, cùng với tiếng tụng kinh của người Tạng, khung cảnh càng lúc càng tiến lại gần. 

Mạc Trừng Thu gập máy tính lại, chăm chú xem phim tài liệu với tâm trạng đầy mong đợi, cậu cảm thấy xem phim tài liệu về Kawagebo tại làng Vũ Băng để tìm hiểu sâu hơn về ngọn núi tuyết này quả thực là không gì thích hợp hơn.

Chương 13 – DAY 4

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc