[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 16 – DAY 6-7

Nói là về cất đồ, nhưng thực tế Mạc Trừng Thu là hai tay trắng, chỉ có Nhậm Trì Vũ cất đồ thôi. 

Mạc Trừng Thu không có đồ để cất nên cũng không cần về phòng, cứ thế đi theo Nhậm Trì Vũ vào căn phòng bên cạnh. 

Nhậm Trì Vũ rửa sạch nồi, đặt lên quầy bar để ráo nước, rồi tiện tay rửa hai quả táo xấu xí đặc sản của Shangri-La, chia cho Mạc Trừng Thu một quả. Loại táo vùng cao này trông hơi tóp, nhưng thực ra vị chua ngọt rất đậm đà, thịt quả chắc, lại để được lâu, nằm trong túi của Nhậm Trì Vũ mấy ngày rồi mà vẫn giữ được vị giòn ngọt tươi mới. 

Anh ăn “rộp rộp” vài miếng là hết sạch một quả, chợt nhớ ra dạo gần đây đúng là ít ăn trái cây, thế là anh lại rửa thêm hai quả nữa, mỗi người một quả. 

Sau khi bổ sung xong vitamin, Nhậm Trì Vũ tìm một cái túi đựng nấm rồi hai người đi ra ngoài đến nhà hàng món Tứ Xuyên kia. Nhưng ông chủ nghỉ trưa nên quán chưa mở cửa, họ đành ngồi trên ghế trước cửa tiệm tạp hóa đối diện để đợi. 

Một lát sau, có hai người đàn ông trông như vừa từ trên núi xuống, cũng đi đến trước cửa nhà hàng Tứ Xuyên để đợi mở cửa. 

Họ ngồi ngay trên bậc thềm, ở giữa đặt một túi dưa hấu đã cắt lát, hai người bưng dưa hấu trên tay ăn ngon lành. Tháng Sáu rồi, sao có dưa hấu nhỉ?

Nhậm Trì Vũ nhìn mà thèm, bèn lịch sự bắt chuyện hỏi: “Chào anh, xin hỏi dưa hấu này mua ở đâu vậy?” 

Một người trong số đó ngẩng đầu lên nói: “Cứ đi dọc theo con đường này lên phía trên, có một nhà hàng, bà chủ đang bán dưa hấu ngay trước cửa đấy. Tôi thấy bà ấy chỉ còn đúng hai quả thôi, các bạn muốn ăn thì đi nhanh lên.”

Nhậm Trì Vũ hỏi Mạc Trừng Thu: “Ăn không?” 

Mạc Trừng Thu do dự: “Vừa nãy tôi ăn táo rồi, lát nữa còn phải ăn cơm nữa.” 

Nhậm Trì Vũ hơi tiếc nuối, nói: “Vậy thôi vậy.” 

Người còn lại đang ngồi trên bậc thềm lên tiếng: “Hay là anh lấy một miếng từ chỗ bọn tôi đi, ăn cho đỡ thèm. Dưa này ngọt lắm đấy.”

Nhậm Trì Vũ lập tức đứng dậy, không khách sáo nói: “Được thôi, cảm ơn nhé.” 

Họ vừa ăn dưa vừa tán gẫu với nhau. Hóa ra hai người kia là chủ các kênh chuyên về mảng dã ngoại có chút danh tiếng, lần này dưới sự tài trợ của nhãn hàng, họ vào Vũ Băng để quay một tập video về chủ đề môi trường là nhặt rác. 

Nhậm Trì Vũ dùng điện thoại tìm kiếm tài khoản video của họ, tên là “Trèo Cây Bắt Cá”, vì một người tên là Trần Gia Thụ, người kia tên là Dư An. 

Họ có hơn hai trăm nghìn người theo dõi, video có lượt xem cao nhất là chuyến thám hiểm hang động ở Quý Châu vào mùa hè năm ngoái. Ngoài các hoạt động dã ngoại, họ còn có những vlog du lịch mang phong cách nghệ thuật, nhưng độ hot không cao bằng các video dã ngoại. 

Điện thoại của Mạc Trừng Thu không dùng được, chỉ có thể ghé sát lại xem ké điện thoại của Nhậm Trì Vũ. 

Trần Gia Thụ thấy họ khá hứng thú nên nói: “Ngày mai chúng tôi đi quay ở Hồ Thần đấy, hai bạn có muốn đi cùng chúng tôi không?” 

Nhậm Trì Vũ quay sang hỏi Mạc Trừng Thu: “Đi không?” 

Hồ Thần này nằm dưới chân đỉnh Mai Lý, được mệnh danh là “giọt nước mắt cuối cùng của Mai Lý”, Nhậm Trì Vũ bổ sung thêm: “Cảnh sắc ở Hồ Thần là đẹp nhất, nhưng cũng là khó đi nhất. Đi về khoảng mười lăm cây số, mất tầm mười tiếng đồng hồ.” 

Dư An nhận ra rằng, trong hai người này, người có khí chất ôn hòa yếu đuối lại là người đưa ra quyết định, liền nói với Mạc Trừng Thu: “Đi đi. Vốn dĩ chúng tôi đã có dự định mời người lạ cùng tham gia hoạt động nhặt rác.” 

Y lấy máy ảnh từ trong túi ra, cho họ xem một vài bức ảnh đã chụp ngày hôm nay. Mạc Trừng Thu nhìn thấy dòng Thác Thần dọc đường, những chiếc thùng rác màu xanh quen thuộc, rác rải rác xung quanh, cùng với những chú sóc đang ăn rác, trong lòng cũng đầy cảm xúc, nói: “Được thôi, nhưng tôi không muốn lộ mặt, có được không?” 

Suốt dọc đường này Trần Thu khá ngại giao tiếp, không muốn kết giao với người khác, nhưng với hai người này thì lại nói chuyện khá hợp. Nhậm Trì Vũ trong lòng có chút ngạc nhiên nhưng ngoài mặt không biểu lộ. 

Dư An lập tức nói: “Tôi không quay mặt anh, quay bóng lưng được không?” 

Mạc Trừng Thu gật đầu, nói: “Thể lực của tôi không tốt lắm, rất có khả năng sẽ làm vướng chân các bạn.” 

Dư An giải thích: “Đôi khi một cảnh quay chúng tôi phải đặt vài góc máy, thực ra đi cũng rất chậm. Đi được đoạn nào hay đoạn nấy, đến lúc đó rồi tính.” 

Trần Gia Thụ chốt lại: “Vậy thì bảy giờ sáng mai tập trung tại Bạch Tháp.” 

Cứ thế, họ đã quyết định một cách vui vẻ. Dư An không ngờ việc tìm được hai anh chàng đẹp trai làm bạn đồng hành lại dễ dàng đến thế, hơn nữa còn là hai phong cách khác nhau, y không khỏi vui mừng, nhiệt tình mời họ ăn dưa hấu. 

Nhậm Trì Vũ cảm thấy với tính cách của Trần Thu, cậu ấy sẽ ngại khi lấy dưa hấu của người khác, thế là anh tự ý lấy hai miếng, nhét một miếng vào tay cậu.

Lúc này, ông chủ quán ăn Tứ Xuyên cuối cùng cũng ngủ trưa xong, mở cửa kinh doanh, bốn người họ quyết định ngồi cùng một bàn ăn luôn. 

Nhậm Trì Vũ đưa số nấm nhặt được cho ông chủ, định dặn dò cách chế biến, ông chủ nhìn qua là hiểu ngay, sắp xếp rất rõ ràng: “Nấm gan bò xào thịt hun khói, thêm tỏi và ớt xanh. Còn các loại nấm khác thì hầm canh gà, được không?”

Nhậm Trì Vũ vui vẻ nói: “Được thôi, cảm ơn.” 

Đợi ròng rã nửa tiếng đồng hồ, món xào và canh gà mới được dọn lên bàn. Mặc dù Nhậm Trì Vũ đã đem phần lớn nấm cho nhà Ba Tang, nhưng lượng nấm để lại vẫn rất nhiều, dù có thêm hai người đột xuất thì vẫn đủ ăn. 

Trên mặt bát canh gà phủ một lớp mỡ gà trong veo, những miếng nấm được cắt với kích cỡ gần như nhau ngâm trong đó, khó lòng phân biệt được chủng loại. 

Mạc Trừng Thu ngần ngại không dám cầm đũa, Nhậm Trì Vũ liền lấy bát của cậu, múc cho cậu một bát canh cùng với một chiếc đùi gà. 

Những miếng nấm tươi ngon vô cùng mềm mại, thấm đẫm nước canh gà, ăn còn ngon hơn cả thịt. 

Mạc Trừng Thu ăn một miếng là đã quẳng hết chuyện có trúng độc hay không ra sau đầu. Cậu là người Vân Nam, dù có ăn nấm bị ngộ độc thì đó cũng là chuyện hết sức bình thường, miễn là đừng để bà ngoại cậu biết là được. 

Đĩa nấm gan bò bóng loáng, sau khi xào nhanh với ớt khô, tỏi lát và hạt tiêu, tỏa ra mùi hương phức hợp và đầy lôi cuốn. Viền của những lát nấm dày dặn hơi cháy cạnh, bản thân phần thịt nấm hiện lên màu nâu vàng mướt mịn, khi ăn có cảm giác dày dặn, vừa mềm vừa giòn, cực kỳ đưa cơm.

Họ gọi thêm mấy món xào, món nào cũng rất đưa cơm, mấy người ăn đến mức bụng căng tròn mới chịu buông đũa. 

Trần Gia Thụ và Dư An ăn nấm rừng do người ta vất vả hái được nên nhất quyết không chịu để họ thanh toán, sau khi trả tiền xong, họ chia tay nhau ngay trước cửa nhà hàng để ai về khách sạn nấy. 

Đa số những người đến với Vũ Băng đều nhắm vào mấy cung đường đi bộ đường dài, ngoại trừ tuyến đường tìm đông trùng hạ thảo đã bị phong tỏa, thì Hồ Thần là nơi nguy hiểm nhất nhưng cũng đẹp nhất. 

Có người nhìn thấy ảnh chụp núi tuyết, đồng cỏ, rừng rậm trên mạng, nhất thời hứng chí liền đến, dù chưa từng có kinh nghiệm đi bộ đường dài ở độ cao lớn, thậm chí là chưa từng đi trekking, cũng dám xông pha tới Hồ Thần. Người may mắn thì run rẩy đi xuống, bình an trở về làng; người không may thì có khi trời đã tối vẫn còn kẹt trên núi, phải nhờ dân làng cứu hộ, lúc được cứu xuống còn sống hay chết thì đều phải phó mặc cho số phận. 

Nhậm Trì Vũ dẫn Trần Thu đi chơi những ngày qua cũng đã nắm rõ được thể lực và tính cách của cậu, cảm thấy bây giờ dẫn cậu đi tuyến Hồ Băng thì vấn đề không lớn. 

Nhưng để tránh việc Trần Thu đánh giá thấp độ khó của tuyến Hồ Thần, Nhậm Trì Vũ đã nói sơ qua cho cậu về những điểm khó có thể gặp phải trên đường cũng như những tai nạn từng xảy ra trước đây. 

Từ cạnh cây cầu nhỏ ở đầu làng tiến vào rừng cây là bắt đầu chế độ leo dốc kiểu “địa ngục”, mất hơn ba tiếng đồng hồ để tiến được bốn cây số, độ cao tăng thêm 1000 mét, đúng là một “con dốc tuyệt vọng”. Vừa xuất phát đã là kiểu leo dốc cường độ cao như đang huấn luyện, cả bốn người họ đều không mấy khi lên tiếng, lẳng lặng tiết kiệm thể lực và oxy. 

Mạc Trừng Thu lúc đầu còn có thể duy trì tốc độ tương đương với Trần Gia Thụ và Dư An, nhưng sau đó càng leo càng không theo kịp. Họ cũng không để tâm, đã hẹn là sẽ đợi cậu ở phía trước nên cứ thế đi lên trước. 

Độ cao lên tới 4000 mét, suốt dọc đường đi qua những rừng thông cao lớn, rừng trúc dài dằng dặc, rừng vân sam treo đầy rêu, cuối cùng là những bụi cây thấp và hoa đỗ quyên vùng cao. Những đóa hoa đỗ quyên lớn nở rộ ven rìa rừng vân sam, tựa như bó hoa trên tay cô dâu mà rừng xanh gửi tặng. Cánh hoa này mỏng manh như lụa thượng hạng vùng Giang Nam, tạo nên sự tương phản đầy kinh ngạc với vách đá màu nâu xám, thể hiện một sức sống mãnh liệt không hề tương xứng với vẻ ngoài kiều diễm, lặng lẽ nở trên con đường khổ hạnh dẫn tới Hồ Thần, như một tấm thảm hoa mà chư thần trải ra cho những người hành hương thành kính. 

Tháng Sáu là cuối mùa hoa đỗ quyên vùng cao, đợi đến tháng Bảy, hàng ngàn hàng vạn đóa đỗ quyên sẽ đột ngột tàn lụi sau một trận mưa lớn. 

Mạc Trừng Thu và Nhậm Trì Vũ đến được một khoảng sân nhỏ, tầm nhìn rộng mở, những ngọn núi tuyết lấp lánh trải dài trước mắt. Đỉnh Thần Nữ và Đỉnh Ngũ Quán từng là những ngọn núi mà họ phải ngước nhìn từ dưới đáy thung lũng, nay gần như nằm cùng một mặt phẳng với họ, dùng thân hình khổng lồ lấp đầy tầm mắt. 

Ngoảnh đầu nhìn xuống làng Vũ Băng tĩnh lặng như một bức tranh sơn dầu, ngôi làng nằm giữa thung lũng bao quanh, tựa như một chiếc hộp kho báu.

Tại đây, họ lại tái hợp với “Leo Cây Bắt Cá”. Trần Gia Thụ và Dư An quay tư liệu, còn Mạc Trừng Thu ngồi nghỉ trên một tảng đá. 

Tiếp theo là một đoạn đường cắt ngang khá bằng phẳng, men theo sườn núi, bên trái là vách đá dựng đứng, dưới chân là những viên đá vụn không ngừng trượt xuống, tuy nguy hiểm nhưng cảnh sắc rất đẹp. Phía xa là những dãy núi trùng điệp, gần đó là con đường uốn lượn, sau thảm cỏ cao nguyên rộng lớn là những ngọn núi tuyết hùng vĩ, chẳng mấy chốc đã đến điểm tiếp tế của Hồ Thần. 

Tuy nhiên, trong điểm tiếp tế này lại không có đồ tiếp tế. Họ nghỉ ngơi một lát, ăn lương khô mang theo trong ba lô. Nhậm Trì Vũ mang theo một bình giữ nhiệt dung tích 1L, bốn người dùng trà nóng để ăn bánh, thịt bò khô và phô mai. Ăn xong, họ dọn dẹp rác thải, nghỉ ngơi thêm một lúc rồi tiếp tục đi lên. Đoạn đường cuối cùng dẫn đến Hồ Thần là một bãi đá vụn, mỗi bước đi đều cần phải hết sức cẩn thận. 

Ngay khi thể lực sắp cạn kiệt, Hồ Thần xanh biếc như ngọc bích đã hiện ra giữa núi tuyết và vòm trời bao la. Hồ Thần không phải là một hồ nước cao nguyên trong vắt thấy đáy, mà mang một sắc xanh thẳm, giống như bột băng tan hòa vào trong nước, cũng có truyền thuyết nói rằng đó là màu phấn của nữ thần Miến Tì Mỗ đổ vào lòng hồ. 

Mạc Trừng Thu chống gậy leo núi, đứng bên bờ hồ thở dốc, cố gắng hít lấy chút oxy loãng ở độ cao 4000 mét, cúi đầu xuống liền thấy bóng hình núi tuyết và bầu trời xanh in bóng trên mặt hồ. 

Nhậm Trì Vũ cùng hai người khác đi vòng quanh hồ ba vòng theo chiều kim đồng hồ, sau đó anh quay lại bên cạnh Mạc Trừng Thu và hỏi: “Còn ổn chứ?” 

Mạc Trừng Thu đã lấy lại được nhịp thở, gật đầu đáp: “Ổn ạ.” 

Nhậm Trì Vũ ngồi xổm xuống bên hồ, hai bàn tay anh ngâm trong làn nước hồ lạnh giá, những gợn sóng trên mặt hồ lan tỏa từng vòng một. 

Anh đứng dậy, áp lòng bàn tay ướt đẫm lên trán Mạc Trừng Thu. Anh cố ý múc một ít nước, một vốc nước nhỏ từ lòng bàn tay theo cổ tay anh chảy xuống, lăn qua thái dương Mạc Trừng Thu, để lại một vệt nước thanh mát trên má cậu.

Mạc Trừng Thu vô thức nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy một cơn mát lạnh, giống như cảm giác khi dán miếng hạ sốt trên trán lúc bị sốt hồi nhỏ, khiến tâm trí bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng, thông suốt.

Nhậm Trì Vũ giải thích: “Người hành hương đi quanh hồ ba vòng để cầu nguyện, dùng tay chạm nước rồi chạm lên trán sẽ nhận được phước lành và chở che của thần núi.” 

Khi Mạc Trừng Thu mở mắt ra, ánh nắng đang chiếu rọi lên sông băng, luồng ánh sáng chói lòa và mạnh mẽ đột ngột đập vào mắt, trước mắt cậu tựa như có sao băng rơi xuống, chỉ thấy một vùng ánh sáng trắng mênh mông. 

Mạc Trừng Thu ngẩn ngơ, chớp chớp đôi mắt khô khốc, vài giây sau mới nhìn rõ Nhậm Trì Vũ. Anh đang đứng ngược sáng, dáng người cao lớn hiên ngang, gương mặt mờ ảo, phía sau anh là núi tuyết rực rỡ và mây trôi lững lờ, là sự thống nhất giữa thời không vĩnh cửu và một khoảnh khắc nhân gian.

Ngay tại khoảnh khắc này, trái tim cậu đập mạnh mẽ lạ thường, hơi thở cũng trở nên nặng nề, Mạc Trừng Thu không phân biệt được là do phản ứng cao nguyên hay vì điều gì khác nữa. Cậu rất muốn nói một tiếng “cảm ơn” với Nhậm Trì Vũ, cảm ơn anh đã đưa cậu đến đây, cảm ơn sự chăm sóc suốt chặng đường, cảm ơn lời chúc phúc của núi thiêng anh mang đến cho cậu, nhưng lời đến bên môi lại cảm thấy một câu cảm ơn quá đỗi nhẹ nhàng, không diễn tả hết được tâm ý của mình, hơn nữa Nhậm Trì Vũ cũng không thích nghe mình nói lời cảm ơn. Nhậm Trì Vũ thấy Trần Thu đứng ngẩn ngơ không nhúc nhích, có chút lo lắng hỏi: “Vẫn ổn chứ?” 

“Vâng.” Trần Thu gật đầu, khẽ đáp: “Vẫn ổn.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Trong túi tôi có bình oxy, có cần không?” 

Trần Thu lại gật đầu, nói: “Được ạ.” 

Trần Gia Thụ và Dư An chụp một ít tư liệu phong cảnh bên bờ hồ, đi tới hỏi Nhậm Trì Vũ: “Hai người có muốn chụp chung một tấm hình không?” 

Nhậm Trì Vũ hỏi Trần Thu: “Chụp chung với tôi không?” 

Trần Thu nắm lấy bình oxy, mặt nạ thở che mất nửa khuôn mặt, vừa hít oxy vừa nói: “Chụp ạ.” 

Dư An lùi lại vài bước, tìm góc chụp, Nhậm Trì Vũ nói: “Đợi đã, mình có máy ảnh phim mà, dùng máy ảnh của chúng tôi đi.” 

Anh lấy máy ảnh từ trong ba lô của Trần Thu đưa cho Dư An, nói: “Phiền cậu nhé, chụp cho đẹp trai vào đấy.” 

Dư An nói: “Chắc chắn rồi người anh em, chắc chắn vô cùng đẹp trai. Nào! Ba, hai, một——” 

Ánh nắng, độ cao, tốc độ gió, nhiệt độ, và cả những tiếng lòng mơ hồ không rõ, tất cả đều đóng băng lại trong giây phút này.


Chương 17 – DAY 7

Một phản hồi cho “[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 16 – DAY 6-7”

  1. Ảnh đại diện anneann8888

    Bắt quả tang MOMO bắt đầu gung ginh với người ta gòi

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc