
Trước khi mặt trời mọc, bầu trời vừa khai sắc, đó là khoảnh khắc mà Nhậm Trì Vũ yêu thích nhất.
Khi ánh lê minh còn đang lưỡng lự chập chờn thì bầu trời, dãy núi, rừng xanh, dòng sông và những ngôi làng đều chìm trong một màn u tối màu lam, lặng lẽ chờ đợi; những tia nắng trực diện vẫn chưa kịp xé toạc khoảng không ấy, vạn vật chưa kịp tỉnh giấc, tất cả đều tĩnh lặng, an yên.
Mạc Trừng Thu khẽ nhướng mí mắt, thấy ngoài cửa sổ trời vẫn còn tối, có thấy bóng dáng của “Nhật Chiếu Kim Sơn” gì như anh nói đâu, cậu bèn nhắm mắt lại, lén ngủ thêm một lúc nữa.
Nhưng Nhậm Trì Vũ lại quá quái chiêu: phát hiện đầu cậu cứ gục xuống, anh liền nắm lấy cằm cậu, xoay mặt cậu qua, rồi hôn lia lịa lên mắt, mũi, má và bên thái dương cậu, phát ra những tiếng hôn nho nhỏ, đầy âu yếm.
Thế là Mạc Trừng Thu thật sự tỉnh hẳn luôn, hết dám ngủ nữa, đành ngoan ngoãn mở mắt mà cùng anh chờ đợi ngắm cảnh buổi sáng bình minh.
Ánh sáng trước lúc mặt trời mọc thay đổi từng phút từng giây; sắc xám xanh trên bầu trời dần phai nhạt, chỉ còn lại một chút hồng nhạt yếu ớt, tựa hồ như màu má đỏ e ấp, nhẹ nhàng điểm lên dãy núi Miên Tì Mỗ, rồi dần đậm lên, trở thành một thực thể rõ ràng, không phải ảo giác.
Cuối cùng, mặt trời cũng ló dạng từ sau dãy núi phía đông, tỏa ra những tia sáng tinh khiết đầu tiên, rơi trên đỉnh núi tuyết, chảy xuống như vàng ròng, nhuộm cả dãy núi thành một màu hoàng kim rực rỡ.
Đến một thời khắc nào đó, cả dãy núi như bừng cháy, ngay cả những hạt bụi li ti trong không khí cũng được thắp sáng; thế giới như chìm trong một thời không ấm áp rực rỡ.
Vẻ đẹp tột cùng thường ngắn ngủi đến vô cùng; khi mặt trời lên cao, ánh sáng lan tỏa khắp nơi, những tia sáng kịch tính kia dần thu lại, trả lại cho dãy núi tuyết màu trắng tinh khôi, xa xăm, thánh thiện.
Nhậm Trì Vũ đã từng chiêm ngưỡng “Nhật Chiếu Kim Sơn” ở nhiều nơi khác nhau, lần nào cũng gây cho anh cảm giác choáng ngợp như lần đầu.
Buổi sáng hôm nay, hiếm hoi lắm anh mới nảy sinh một chút tâm tư dịu dàng, mềm mại; lòng cứ nghĩ rằng mình nên nói điều gì đó, làm điều gì đó, để không phụ tấm chân tình của cảnh đẹp hữu tình này.
Anh khẽ đặt cằm lên chăn của Mạc Trừng Thu, nghiêng mặt dụi nhẹ vào má cậu, rồi hỏi: “Em ổn chứ?”
Cánh tay Mạc Trừng Thu nằm trong chăn không thể đẩy anh ra được, đành chỉ nghiêng mặt, lạnh lùng đáp: “Không ổn.”
“….” Nhậm Trì Vũ lo lắng hỏi: “Ở đâu không ổn? Em khó chịu chỗ nào?”
Nghe anh hỏi vậy, Mạc Trừng Thu bỗng thấy toàn thân đều khó chịu, giọng cứng nhắc đáp: “Đừng quan tâm em.”
Nhậm Trì Vũ thu tay lại, ôm người và chăn vào lòng chặt hơn, nói: “Đừng ‘quan tâm’ á? Tối qua khi ai đó gõ cửa, ai đó đâu có nói thế, đồ trai tồi.”
Mạc Trừng Thu cãi không lại nên đành mím môi, không thèm để ý đến anh nữa.
Đã mở miệng mà không nói thì thôi, làm chuyện khác đi. Nhậm Trì Vũ ghé sát lại, hôn lên môi cậu; Mạc Trừng Thu khép chặt đôi môi né tránh, khiến nụ hôn của Nhậm Trì Vũ chỉ rơi vào khóe môi.
Nụ hôn ấy như lớp tuyết mới trên đỉnh núi, trong sáng, thuần khiết, không hề pha lẫn chút dục vọng nào.
Trong cơn buồn ngủ, Mạc Trừng Thu buông lỏng cảnh giác, lại bị Nhậm Trì Vũ quyến rũ, nhẹ nhàng mút ra môi lưỡi, đón nhận một nụ hôn đẹp đẽ, dài đến mức gần như vĩnh cửu.
Hôn mãi đến mức đầu óc thiếu oxy, Nhậm Trì Vũ yên lặng ôm cậu ngồi một lúc, rồi phát hiện người trong vòng tay đang gục đầu, lại chìm vào giấc ngủ.
Nhậm Trì Vũ đặt cậu xuống giường, đi kéo rèm cửa xong cũng trở lại giường ngủ tiếp. Chăn nệm thơm tho, mềm mại; anh vừa nằm xuống chưa kịp chợp mắt, thì người bên cạnh đã khẽ xoay mình, vươn một cánh tay ấm áp, mềm mại ra, nhẹ nhàng ôm lấy anh.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾