
Sau khi Trần Gia Thụ và Dư An hoàn thành việc quay chụp, thấy thời gian còn sớm nên muốn rút khỏi đường mòn để đi dạo một vòng quanh trang trại bên kia. Vân Đăng đi cùng họ theo đường mòn, còn Nhậm Trì Vũ và Mạc Trừng Thu chọn cách đi thẳng về làng.
Ngày mai là phải ra khỏi làng rồi, nhưng cuộn phim vẫn còn hơn một nửa chưa chụp xong. Trên đường xuống núi, Mạc Trừng Thu thấy cái gì cũng muốn chụp, nào là căn nhà gỗ cũ kỹ của trạm dừng chân Tiếu Nông, đống củi khô, đôi bò yak mẹ con, dòng suối và cây cầu gỗ…
Đi xuống thấp hơn, khi trở lại rừng, con đường dốc đầy rễ cây và đá tảng vừa ướt vừa trơn, khó đi hơn hẳn đường lên. Cậu đã tự lo cho mình còn chưa xong, nào có còn tâm trí đâu mà chụp ảnh, đành phải cất máy ảnh vào túi.
May mà đi đường này nhiều nên cũng có kinh nghiệm, Nhậm Trì Vũ luôn đỡ lấy cánh tay cậu cho cậu mượn lực, cả hai đi lại không quá vất vả.
Trước bốn giờ chiều, họ đã đến làng thuận lợi. Đi ngang qua quán cà phê, vì không thể đi tiếp được nữa nên họ vào trong gọi hai ly trà sữa và một đĩa đồ ăn nhẹ tổng hợp, vừa ăn uống vừa ngồi thảnh thơi nghỉ ngơi.
Nhậm Trì Vũ nhanh chóng hồi phục tinh thần và thể lực, thấy thời gian còn sớm liền hỏi: “Có muốn đi ngâm suối nước nóng không? Ở trong khu rừng gần Thác Thần có một suối nước nóng tự nhiên. Vốn dĩ tôi định tiện đường đưa em đi chơi ai dè em tự ý hành động, một mình đi Thác Thần luôn, bỏ mặc tôi ở lại.”
Chuyện này đã trôi qua gần một tuần, Mạc Trừng Thu không ngờ Nhậm Trì Vũ vẫn còn nhắc đến, lại cảm thấy mình thật sự đuối lý, cậu bèn nói khéo: “Hôm nay em khá mệt rồi.”
Nhậm Trì Vũ lại xúi giục: “Lúc mệt thì càng nên đi ngâm suối nước nóng chứ.”
Ban đầu anh chỉ thuận miệng nhắc đến, nhưng càng nói lại càng thấy hứng thú, liền lên kế hoạch: “Cưỡi ngựa qua đó mất mười lăm phút, ngâm suối nước nóng hai mươi phút, cả đi lẫn về chưa đến một tiếng, trước khi trời tối có thể về tới làng, vừa kịp ăn một bữa no rồi đi ngủ một giấc thật ngon.”
Mạc Trừng Thu cũng bị thuyết phục, cậu thầm nghĩ đúng là ông chủ Nhậm có khác, nhìn năng lực hành động và cách nói chuyện của người ta kìa.
Mạc Trừng Thu hít một hơi thật sâu, đứng dậy nói: “Đi ạ.”
Hai người nhanh chóng quay về khách sạn, sau khi lấy khăn tắm xong liền đến trạm dừng chân thuê một con ngựa, rồi thúc ngựa chạy nhanh về phía suối nước nóng tự nhiên.
Quả nhiên đúng như lời Nhậm Trì Vũ nói, chỉ mất mười lăm phút là đã đến nơi.
Suối nước nóng ẩn mình trong rừng rậm nằm ngoài đường chính, trong không khí có mùi lưu huỳnh thoang thoảng. Nước nóng tuôn ra không ngừng từ các khe đá, tạo thành một hồ nước nhỏ, người dân địa phương dùng đá xếp thành một vòng đơn giản quanh thành hồ.
Mạc Trừng Thu chọn một tảng đá có độ cao vừa phải, sau khi cởi bỏ giày tất thì ngồi lên đó, ngâm hai chân vào dòng suối nước nóng bỏng, thoải mái đến mức không kìm được mà thở dài một tiếng.
Một lát sau, bên cạnh vang lên tiếng nước, Mạc Trừng Thu quay đầu nhìn lại chỉ thấy Nhậm Trì Vũ đang cởi trần, quanh eo quấn một chiếc khăn tắm, nhảy ùm xuống nước.
Mạc Trừng Thu: …
Cậu nhất thời không biết có nên tránh đi hay không, nhưng thực ra cũng đã nhìn thấy hết cả rồi, nhìn thêm vài cái cũng có sao.
Cậu lại nhìn quanh một lượt, cảm thấy rất lo lắng cho Nhậm Trì Vũ, bèn hỏi: “Lỡ như có người đi tới thì sao anh?”
Nhậm Trì Vũ thong thả đáp: “Không sao đâu, tôi buộc ngựa ở bên ngoài rồi, nếu người khác đi từ đường chính tới thấy con ngựa thì sẽ hỏi lớn xem trong suối có người hay không.”
Mạc Trừng Thu lại hỏi: “Lỡ như có người đi tới, lấy trộm mất quần áo của anh thì sao?”
Trông một người ngoan ngoãn thế này, sao lại có đầy ý tưởng xấu thế nhỉ? Nhậm Trì Vũ không thèm để ý đến cậu, tiện tay hất nước lên bắp chân cậu, làm nước bắn cả vào ống quần.
Mạc Trừng Thu theo phản xạ giơ chân đá nước lại, Nhậm Trì Vũ không kịp đề phòng, bị nước bắn làm ướt cả lông mày và mắt.
Mạc Trừng Thu thấy anh nhắm mắt lại, trông có vẻ rất khó chịu thì cũng giật mình, cậu lo lắng nước suối nóng làm bỏng mắt anh, liền vội vàng khom lưng ghé sát lại hỏi: “Anh không sao chứ?”
Nhậm Trì Vũ nhắm mắt là phản xạ có điều kiện, thực ra không có vấn đề gì lớn. Chỉ là vừa mở mắt ra, anh đã thấy khuôn mặt phóng đại của Mạc Trừng Thu đang ghé sát quá mức, đôi gò má bị hơi nóng nhuộm thành sắc đỏ, đôi môi cũng nóng đỏ, sắc mặt hồng nhuận, đẹp tựa như một yêu tinh chui ra từ trong rừng sâu.
Nhậm Trì Vũ ngẩn ngơ một lát, rồi lùi về phía sau, nói: “Không sao. Em có muốn xuống ngâm một lát không?”
Mạc Trừng Thu quay đầu nhìn về phía đường chính sau lưng, rồi lại nhìn Nhậm Trì Vũ, ngập ngừng nói: “Hai chúng ta cùng ngâm suối nước nóng, không hợp lắm đâu nhỉ.”
Gân xanh trên trán Nhậm Trì Vũ giật giật, anh nói: “Tôi có phải cầm thú đâu mà đến mức phát tình ở ngoài hoang dã. Em đang nghĩ cái gì thế hả?”
Mạc Trừng Thu nói: “Ý em không phải như vậy.”
Nếu là bạn bè bình thường thì cùng nhau ngâm suối nước nóng cũng chẳng có gì. Nhưng họ đã từng lên giường cùng nhau một đêm, giờ lại cùng ngâm suối nước nóng, bầu không khí có chút quá đỗi mập mờ.
Nhưng ý tứ này chỉ có thể hiểu ngầm chứ không thể nói ra thành lời. Mạc Trừng Thu không thể diễn đạt rõ ràng nên đành bỏ cuộc, cậu đứng dậy, xỏ giày đi đến chỗ vắng người, cởi quần áo rồi nhanh chóng quấn khăn tắm, cũng xuống hồ.
Da cậu rất trắng, những dấu vết mà Nhậm Trì Vũ để lại trên người cậu từ hôm kia vẫn chưa hoàn toàn tan hết, lốm đốm những vết đỏ tím đậm nhạt khác nhau.
Mạc Trừng Thu biết rõ dáng vẻ trên người mình hiện giờ trông như thế nào, cậu thấy rất ngượng ngùng, đành ôm lấy đầu gối ngồi thu lu trong nước, chỉ để lộ phần từ cổ trở lên khỏi mặt nước.
Lúc chạng vạng khi nhiệt độ ở trong rừng giảm xuống, cơ thể được thư giãn và thả lỏng trong suối nước nóng, tinh thần cũng trở nên trống rỗng, mang lại một cảm giác lâng lâng, như thể mọi dây thần kinh đều được nước suối nóng gột rửa và thanh lọc.
Hai người ngồi trên đá giữ một khoảng cách không xa không gần, không hề trò chuyện.
Mạc Trừng Thu cảm thấy xung quanh quá đỗi yên tĩnh, chỉ có tiếng nước sông chảy xiết ở cách đó không xa, cậu phản ứng chậm chạp, thầm nghĩ, có phải Nhậm Trì Vũ vẫn còn để tâm đến lời nói vừa rồi của mình không?
Nhưng cậu không thể hỏi trực tiếp, đành phải tán gẫu vài chuyện không đâu vào đâu, hỏi anh: “Anh Trì, sao anh biết ở đây có suối nước nóng vậy?”
Nhậm Trì Vũ đáp ngắn gọn: “Ba Tang chỉ cho tôi.”
Mức độ quen thuộc của Nhậm Trì Vũ với nơi này giống như một dân làng địa phương vậy, Mạc Trừng Thu cảm thấy tò mò, liền hỏi: “Anh đến đây mấy lần rồi, ở lại bao lâu?”
Đó đều là chuyện của hơn mười năm trước rồi, Nhậm Trì Vũ nói: “Hồi còn trẻ, tôi thường cảm thấy cuộc đời mình chẳng có ý nghĩa gì, chỉ muốn làm một điều gì đó thực tế, sống một cuộc đời đơn giản và chân thật. Vốn dĩ tôi định đầu tư kinh doanh homestay ở trong thôn này cơ, đã đến đây khảo sát mấy lần, ở lại đâu đó vài tuần. Có một lần, tôi theo dân làng lên núi tham gia tìm kiếm một du khách mất tích. Tìm cả một đêm cuối cùng cũng tìm thấy người, nhưng thật đáng tiếc, người đó đã qua đời vì hạ thân nhiệt. Tôi nghĩ, nếu mở homestay, mình sẽ phải chịu trách nhiệm với rất nhiều khách hàng, điều đó quá mức khó khăn, chỉ cần trong tiệm của tôi có một vị khách gặp chuyện thôi tôi cũng sẽ ghi nhớ suốt đời.”
Mạc Trừng Thu quá thấu hiểu cảm giác này. Khi còn trong thời gian thực tập nội trú, cậu luân khoa tại mỗi khoa phòng, cậu nhớ rõ những người trẻ tuổi qua đời vì bệnh bạch cầu, những bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, những nạn nhân tai nạn giao thông chết não mà người nhà buộc phải quyết định rút ống thở, từ bỏ điều trị… Đã quá quen với cái chết, lẽ ra phải trở nên mạnh mẽ và vô cảm, những ký ức này cũng sẽ dần phai nhạt, nhưng đôi khi trò chuyện với bạn học, đồng nghiệp, nhắc đến những trường hợp tử vong mà không thể cứu chữa, cậu lại thấy từng việc, từng việc một đều nhớ rõ mồn một.
Nhậm Trì Vũ trải lòng một hồi, rồi hỏi ngược lại: “Trần Thu, còn em, tại sao lại đến đây?”
Mạc Trừng Thu sực tỉnh, tùy tiện đáp: “Đi du lịch thôi mà, chẳng phải là để trốn tránh thực tại, thư giãn tâm hồn sao.”
Nhậm Trì Vũ cười, nói: “Thật vô lý khi em hỏi gì tôi cũng đáp, vậy mà em lại đối phó với tôi như thế, chả hề để tâm chút nào.”
Mạc Trừng Thu lý sự cùn, biện minh: “Anh đang nói chuyện của mười năm trước. Hay là đợi vài năm nữa khi em nghĩ kỹ rồi, sẽ đến nói cho anh biết câu trả lời.”
Nhậm Trì Vũ thản nhiên: “Được thôi. Dù sao em cũng đã thuộc số điện thoại của tôi rồi, khi nào muốn nói thì gọi cho tôi. Tôi chờ tin tốt từ em.”
Mạc Trừng Thu nói không lại anh đành mím môi dời tầm mắt, nhìn xa xăm về phía tán cây phía xa.
Thôi kệ, không muốn nói thì thôi vậy. Nhậm Trì Vũ không để tâm, cũng hiểu rằng Trần Thu không thể nào vài năm sau lại gọi điện cho mình chỉ để nói chuyện tâm sự.
Thấy thời gian cũng đã hòm hòm, anh đứng dậy khỏi mặt nước, bước ra khỏi bể, vắt khô khăn lau người rồi mặc quần áo vào, nói với Mạc Trừng Thu: “Tôi đi dắt ngựa đây.”
Mạc Trừng Thu đợi anh quay lưng đi mới từ trong bể bước ra, nhanh chóng mặc quần áo rồi đi về phía đường chính, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy Nhậm Trì Vũ và con ngựa.
Suối nước nóng khiến cả người cậu thả lỏng quá mức, chân tay không còn chút sức lực nào, chỉ muốn lập tức nằm lên giường ngủ một giấc thật ngon.
Cậu lười biếng tựa vào người Nhậm Trì Vũ, như thể bị rút mất xương sống, nói: “Không muốn ăn cơm nữa, muốn về ngủ.”
Nhậm Trì Vũ hỏi cậu: “Không ăn tối rồi đi ngủ, liệu có gặp ác mộng không?”
Mạc Trừng Thu khẽ thở dài một tiếng.
Nhậm Trì Vũ nói: “Ngủ hai tiếng rồi dậy ăn đêm nhé.”
Mạc Trừng Thu gật đầu: “Được ạ.”
Sau khi về phòng, cậu lập tức thay đồ ngủ, thỏa mãn chui vào trong chăn, vừa mới nhắm mắt lại thì nệm bên cạnh lại lún xuống, Nhậm Trì Vũ không mời mà đến, lên giường cùng cậu.
Mạc Trừng Thu không nói gì, xoay người một cái, hai người vừa mới ngâm suối nước nóng ôm lấy nhau ấm áp rồi đi ngủ.
Nhậm Trì Vũ vốn dĩ không buồn ngủ, nhưng người bên cạnh đã ngủ say, hơi thở đều đặn và dài, bầu không khí ngủ nghỉ trong phòng quá tốt. Trong bóng tối, anh chớp chớp mắt, mí mắt vô tình dính chặt lại, thế là không mở ra được nữa.
Ngủ đến chín giờ, Mạc Trừng Thu bị báo thức làm thức giấc, cứ ngỡ đã là buổi sáng, quay đầu nhìn lại thì thấy rèm cửa phòng chưa kéo, ngoài cửa sổ là màn đêm dày đặc và một ngôi làng với ánh đèn thưa thớt.
Mạc Trừng Thu lại nhắm mắt lại, muốn ngủ tiếp. Nhưng Nhậm Trì Vũ không đồng ý, nhất quyết bắt cậu dậy để ăn gì đó.
Hôm nay có hai đoàn khách nhỏ vào làng ở tại khách sạn này, khách sạn đã đặc biệt chuẩn bị tiệc lửa trại và cung cấp một số món ăn đơn giản.
Khi họ xuống lầu, hoạt động đã gần kết thúc, du khách cơ bản đã về phòng nghỉ ngơi nhưng lửa trại vẫn đang cháy bập bùng.
Trên thảm cỏ bày sẵn một số ghế ngoài trời và bàn thấp, Mạc Trừng Thu chọn một vị trí không quá gần cũng không quá xa lửa trại, vừa đủ để cảm nhận được hơi ấm của ngọn lửa.
Họ lấy hai bát bún, lại lấy thêm một ít đồ ăn kèm như thịt nướng, nấm xào, sau khi ăn xong, Mạc Trừng Thu bưng bát uống trà ngọt, ngồi thẫn thờ nhìn ngọn lửa trại.
Nhậm Trì Vũ đột nhiên đứng dậy, Mạc Trừng Thu tưởng anh muốn rời đi nên cũng đặt bát xuống, đứng dậy theo.
Nhậm Trì Vũ ấn vai cậu, nói: “Em đợi chút, tôi về lấy ít trái cây ra ăn.”
Ngày mai là phải ra khỏi làng rồi, số trái cây còn lại nếu không ăn hết sẽ thành gánh nặng.
Trong phòng còn lại vài quả táo cuối cùng, Nhậm Trì Vũ rửa sạch từng quả một, tìm một chiếc đĩa đựng rồi mang ra ngoài ăn.
Tuy nhiên, khi ra đến sân ngoài trời, anh lại thấy chỗ ngồi của mình đã bị một người lạ chiếm mất. Người đó cũng giống như hầu hết du khách, mặc áo khoác gió, ăn mặc theo phong cách dã ngoại, đang nghiêng đầu trò chuyện với Trần Thu.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾