[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 35 – DAY 12

“Ồ, không gấp.”

Nhậm Trì Vũ cũng không có kinh nghiệm đối phó với tình huống này, ngơ ngác hỏi: “Có cần tôi ra ngoài một lát không?”

Cũng không cần thiết. 

Gò má Mạc Trừng Thu hơi nóng lên, cậu sai bảo anh: “Lấy giúp em bộ quần áo với.”

Nhậm Trì Vũ mò mẫm trong bóng tối lấy một bộ quần áo sạch, đi đến cạnh giường đưa cho cậu, lúc này mới phát hiện mình lấy nhầm, đã đưa cho Trần Thu một chiếc áo sơ mi của chính mình. 

Nhưng Mạc Trừng Thu trông có vẻ đang đãng trí, giống như đang thả hồn đi đâu đó nên cũng không phát hiện ra, cậu mở áo sơ mi khoác lên người rồi cài từng chiếc cúc một. 

Nhậm Trì Vũ: …. 

Yết hầu anh khẽ chuyển động, có chút chột dạ, thấp giọng hỏi cậu: “Em vẫn ổn chứ?” 

Mặc quần áo vào, Mạc Trừng Thu cảm thấy khá hơn một chút, cậu thành thật đáp: “Cũng ổn, chỉ là hơi đau ở sau thắt lưng.” 

Cậu bật đèn đầu giường, căn phòng sáng bừng lên, cậu nheo mắt để thích nghi với ánh sáng, nhìn thấy trên lớp vỏ áo khoác của Nhậm Trì Vũ vẫn còn dính nước, cổ áo và ngọn tóc cũng đều ẩm ướt. 

Anh đứng cách giường một bước để tránh làm bẩn giường chiếu. 

Nhìn Trần Thu mặc chiếc áo sơ mi của mình một cách lỏng lẻo, rồi ngồi tựa trên giường một cách lười biếng, Nhậm Trì Vũ cảm thấy hơi không chịu nổi, anh quay người đi vào nhà vệ sinh, nói: “Tôi đi lau nước một chút.”

Nhậm Trì Vũ cởi áo khoác ra, giũ sạch nước rồi treo lên cho khô, dùng khăn lau nước mưa ở cổ và cổ áo thun, sau đó dùng máy sấy tóc sấy qua tóc một chút. 

Anh ngước mắt nhìn vào gương, xác nhận trông mình không quá nhếch nhác rồi mới đi ra ngoài. 

Mạc Trừng Thu mặc đại một chiếc quần ngủ, ngồi bên bàn xem những thứ Nhậm Trì Vũ mang về, dường như là một phần cháo và một số món điểm tâm phổ biến như bánh bao, quẩy. 

Cậu vừa lấy đồ ăn từ trong túi ra bày lên bàn, vừa hỏi Nhậm Trì Vũ: “Khách sạn không có bữa sáng sao? Sao anh còn phải ra ngoài mua? Bên ngoài vẫn còn đang mưa sao?” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Lúc về thì mưa nhỏ dần rồi. Đêm qua mưa lớn thế, trong trấn đã xảy ra sạt lở rồi, hôm nay có lẽ chúng ta không ra ngoài được đâu.” 

“A..” Mạc Trừng Thu ngẩn người. 

Hồi nhỏ ở quê, cậu cũng từng gặp phải lũ quét, cậu biết rất rõ điều này cực kỳ nguy hiểm và thảm khốc, liền vội vàng hỏi: “Có nghiêm trọng không ạ? Có ai bị thương hay thiệt mạng không?”

Nhậm Trì Vũ nói: “Huyện Đức Khâm hầu như năm nào cũng xảy ra sạt lở bùn đá, đêm qua chắc là không quá nghiêm trọng. Tang Châu và Tang Đốn đều đi làm thuê ở bên ngoài rồi, chỉ có bà ngoại của họ là ở lại trong thôn, lát nữa tôi sẽ qua xem cụ có cần giúp gì không.” 

Mạc Trừng Thu lập tức đáp: “Vậy em cũng đi.”

“Em..” Nhậm Trì Vũ do dự một chút, rồi vẫn nói, “Không phải em đang đau lưng sao? Ăn xong rồi ngủ một giấc đi.” 

Mạc Trừng Thu đưa tay chống vào thắt lưng, cảm nhận một lát rồi nói: “Giờ đỡ hơn rồi.” 

Nhậm Trì Vũ đưa tay bóp nhẹ vào cơ dựng sống của cậu, Mạc Trừng Thu không kịp đề phòng, cảm giác căng tức như có luồng điện chạy dọc theo cột sống lên trên, khiến cậu không nhịn được mà “suýt” lên một tiếng. 

Nhậm Trì Vũ xoa bóp giúp cậu, cảm nhận được khối cơ đang cứng đờ dưới tay đã giãn ra mới thu tay về, nói: “Em cứ nghỉ ngơi đi.” 

Mạc Trừng Thu vẫn bướng bỉnh: “Em khỏi thật rồi. Em là bác sĩ, em tự quyết định được.” 

“Được được được,” Nhậm Trì Vũ bất lực nói, “Em quyết định hết.”

Mạc Trừng Thu thực sự đã đói, cậu lôi hết đồ ăn ra thì thấy chỉ có một phần cháo, liền hỏi Nhậm Trì Vũ: “Có cần lấy bát chia ra không?” 

Sắc mặt Nhậm Trì Vũ trở nên hơi kỳ quái, nói: “Tôi không ăn cháo, em ăn đi.” 

Vậy thì cậu không khách sáo nữa. Cháo đó hơi giống cháo bát bảo, bên trong có đậu đỏ, gạo nếp đen và các loại ngũ cốc khác, hương vị phong phú, vị ngọt thanh. 

Vào một buổi sáng sau cơn mưa thế này, được ăn một chút cháo ngọt nóng hổi thật là dễ chịu. 

Mạc Trừng Thu lặng lẽ nuốt, Nhậm Trì Vũ nhìn chằm chằm vào đôi môi ẩm ướt của cậu một lúc lâu mới cúi đầu ăn sáng.

Chương 36 – DAY 12

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc