[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 39 – DAY 13

*Dòng chữ trên bảng: “Tôi đợi người ở Đạo Thành Á Đinh.”

Mạc Trừng Thu thức dậy từ sớm, việc đầu tiên là kéo rèm cửa ra để xem thời tiết. 

Bầu trời âm u, các đỉnh núi tuyết đều ẩn mình trong mây mù, nhưng sau một ngày một đêm mưa tầm tã thì cuối cùng cũng đã tạnh. 

Hành động này của cậu khiến Nhậm Trì Vũ tự nhiên cũng tỉnh giấc. Hai người nhanh chóng vệ sinh cá nhân và thay quần áo, mang theo hành lý đã thu dọn xong đi ăn sáng, sau đó làm thủ tục trả phòng và rời đi. 

Khi họ lên xe khởi hành thì chưa đến tám giờ. Khi đi qua đoạn đường bị sạt lở, đúng như dự đoán, họ bị kẹt xe mất một tiếng đồng hồ. 

Sau khi vượt qua đoạn này, Nhậm Trì Vũ dừng lại ở đài quan sát của núi Bạch Mã để uống một lon Coca, rồi chỉ cho Mạc Trừng Thu vị trí của núi tuyết, coi như đã ngắm qua. 

Thế nhưng nhìn lớp mây dày đặc, Mạc Trừng Thu không tránh khỏi cảm thấy tiếc nuối. 

Nhậm Trì Vũ nói: “Ngày chúng ta đến, thời tiết cực kỳ đẹp, tiếc là em ngủ suốt cả quãng đường.” 

Mạc Trừng Thu thở dài đầy vẻ hụt hẫng: “Đáng lẽ anh nên gọi em dậy.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Lúc đó chưa thân, em cũng chẳng mấy khi để ý đến người khác, tôi đâu dám gọi em dậy. Lỡ như em tỉnh dậy mà không vui, rồi tỏ thái độ với tôi thì biết làm sao?” 

Mạc Trừng Thu ngẫm nghĩ, quả thực có thể như vậy, nên cậu không nói gì nữa. 

Nhậm Trì Vũ uống xong lon Coca, nói: “Không sao đâu, lần này chưa thấy được thì lần sau lại đến.” 

Mạc Trừng Thu thầm nghĩ, ai biết được liệu còn có lần sau hay không, nhưng ngoài mặt vẫn phụ họa: “Vâng.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Mùa thu tới, màu sắc của rừng đỗ quyên, cây vân sam trên núi sẽ khác nhau, có sắc đỏ, sắc vàng và cả sắc cam nữa. Nếu gặp đúng lúc tuyết đầu mùa rơi thì sẽ càng đẹp hơn. Ở gần khu vực Bôn Tử Lan có một trang trại rượu vang, đồ ăn thức uống đều rất ngon, chơi cũng vui, còn có thể vào khu bảo tồn để ngắm khỉ vàng nữa.” 

Nhậm Trì Vũ nói một cách nghiêm túc như vậy, Mạc Trừng Thu không muốn tùy tiện hứa hẹn để rồi sau đó thất hứa, nên đành thành thật đáp: “Em không có nhiều ngày nghỉ đến thế, chuyến đi lần này đã dùng hết sạch số ngày nghỉ phép năm mà em tích lũy bấy lâu nay rồi.” 

Quả thực là vậy. Làm bác sĩ thì chắc hẳn vào dịp lễ hay Tết Nguyên Đán cũng phải trực. 

Nhậm Trì Vũ khựng lại một chút rồi nói: “Vậy thì sang năm, năm tới nữa, đợi khi nào em có kỳ nghỉ là được, lúc nào cũng được cả.” 

Mạc Trừng Thu thầm cân nhắc lời nói của anh. Ngay cả bạn bè thân thiết cũng chưa chắc đã có thể sắp xếp thời gian trùng khớp để đi du lịch cùng nhau. 

Nhậm Trì Vũ là đang nói bâng quơ, hay là đang hứa hẹn điều gì đó? Cậu nhất thời không đáp lời, hai người quay lại xe, tiếp tục lên đường hướng về phía Shangri-La. 

Chiếc xe Jeep đi qua một ngã rẽ, Nhậm Trì Vũ giảm tốc độ, ra hiệu cho cậu nhìn biển chỉ dẫn. Trên tấm biển nền xanh chữ trắng đó, đi thẳng là Shangri-La, còn nếu đi xuống từ lối rẽ này, cứ chạy theo hướng ngã rẽ thì điểm cuối cùng là khu bảo tồn nổi tiếng Đạo Thành Á Đinh*.

*Đạo Thành Á Đinh
Á Đinh thuộc trấn Shangri-la, huyện Đạo Thành, châu tự trị Cam Tư, Tứ Xuyên. Là khu bảo tồn thiên nhiên 5A cấp Quốc gia của Trung Quốc, được mệnh danh là “cột mốc thiên đường cuối cùng trên mặt đất”.

Có một khoảnh khắc, Nhậm Trì Vũ nảy sinh một sự thôi thúc muốn bẻ lái. Đừng về Shangri-La nữa, cũng đừng về Phổ Nhĩ nữa, bắt cóc người ta đến Đạo Thành Á Đinh luôn để đi một chuyến “chuyển sơn” ba vòng ở ba ngọn núi thần. Toàn bộ quãng đường đi bộ dài khoảng bảy tám mươi cây số, phải vượt qua nhiều con đèo có độ cao trên 4500m, mất khoảng bảy ngày, suốt chặng đường phải chịu khổ ngoài trời, không có tín hiệu, đây là một thử thách cực lớn đối với thể lực và tâm tính. Trong một hành trình như thế, con người ta sẽ chú trọng hơn đến cảm giác của cơ thể và phong cảnh thiên nhiên, để đối thoại với bản ngã bên trong và vũ trụ bên ngoài, bất kể Trần Thu có phiền muộn gì thì cũng sẽ bị gạt ra sau đầu, không còn tâm trí đâu mà bận tâm nữa. 

Anh dời tầm mắt khỏi biển báo, nhấn ga, lao mạnh bỏ qua ngã rẽ, không còn cơ hội quay đầu lại, lúc này mới nói: “Từ đây nếu đi đến Đạo Thành Á Đinh mất khoảng bốn năm tiếng đi xe. Nếu lịch trình gấp thì vào khu danh thắng chơi hai ngày. Nếu thời gian dư dả và thể lực cho phép thì có thể đi chuyển sơn quanh ba ngọn núi thần là Tiên Nãi Nhật, Ương Mại Dũng và Hạ Nặc Đa Cát.” Giọng anh rất bình thản, giống như một người hướng dẫn viên chỉ đang tận tâm giới thiệu phong tục tập quán địa phương cho khách. 

Mạc Trừng Thu nghi ngờ bản thân đã nghĩ quá nhiều, cậu quyết định gạt bỏ lo âu, an tâm tận hưởng đoạn hành trình cuối cùng. 

Vì trên đường bị tắc một lúc, đường về chậm hơn lúc đi gần hai tiếng đồng hồ, khi đến Shangri- La thì đã là buổi trưa. 

Vào đến thành phố, Nhậm Trì Vũ hỏi Mạc Trừng Thu muốn ăn gì, khi Mạc Trừng Thu quay sang nói chuyện với anh, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, rồi gần như đồng thanh đáp: “KFC.”

Ở trong núi đã lâu, mỗi ngày đều ăn những thực phẩm lành mạnh nguyên bản, không ngờ thứ khiến người ta nhớ nhất lại là đồ ăn nhanh. 

Mạc Trừng Thu dùng điện thoại của Nhậm Trì Vũ để đặt món, kinh ngạc thốt lên: “Hôm nay lại là thứ Năm. Đây đúng là cái duyên định mệnh với KFC rồi.” 

Nhậm Trì Vũ: “… Ăn đi, ăn nhiều vào.” 

KFC vẫn buôn may bán đắt như mọi khi, họ cũng vẫn mua mang đi. Nhậm Trì Vũ đỗ xe bên bờ hồ trước Tùng Tán Lâm Tự, hai người mới bắt đầu ăn trưa. Hamburger, gà rán, khoai tây chiên và cola, mỗi khi Mạc Trừng Thu lên bàn mổ và lỡ bữa, cậu cũng chỉ ăn đồ ăn nhanh để lấp đầy bụng, chưa bao giờ cảm thấy gà rán lại ngon lành đến thế như ngày hôm nay. Ăn xong, họ tiện đường ghé thăm ngôi chùa, coi như đi dạo sau bữa ăn để tiêu thực. 

*Tu viện Tùng Tán Lâm (Songzanlinsi), Shangri-La

Nhìn từ phía ven đường, những đỉnh vàng, tường trắng và các gian nhà của tăng sĩ màu đỏ nâu xếp tầng tầng lớp lớp, cảnh tượng vô cùng hùng vĩ. Nhậm Trì Vũ lái xe đến bãi đỗ, từ lối vào khu danh thắng ngồi xe tham quan đến cổng núi dưới chân chùa, rồi men theo những bậc thang dốc đứng, chậm rãi bước lên từng bậc một.

Hơn một trăm bậc thang này là một thử thách không nhỏ đối với du khách. Tuy nhiên, họ đã ở đây nhiều ngày nên đã sớm thích nghi với độ cao, bước đi không mấy khó khăn. 

Chính điện tựa như một pháo đài, mái điện lợp ngói đồng mạ vàng, đỉnh vàng rực rỡ dưới bầu trời u ám mang một vẻ đẹp đầy uy nghiêm và tĩnh mịch. 

Bên trong điện là một không gian tối tăm, đầu tiên là mùi hương nồng đượm và ấm áp của sự hòa quyện giữa đèn bơ, gỗ cũ lâu năm và hương trầm Tây Tạng. Sau khi thị giác đã thích nghi với môi trường thiếu sáng, mới nhìn thấy không gian cao vút lên trên, hàng chục cột gỗ đứng sừng sững chống trời, thân cột quấn vải dệt lộng lẫy, treo lủng lẳng tầng tầng lớp lớp các bức Thangka ngũ sắc và cờ lungta. Những bức bích họa trên tường xung quanh mô tả tinh xảo các câu chuyện Phật giáo và diện mạo uy nghiêm của các vị hộ pháp. Nơi sâu nhất của đại điện là bức tượng Phật mạ vàng khổng lồ, gương mặt từ bi tĩnh lặng, mắt rủ xuống nhìn xuống chúng sinh. 

Mạc Trừng Thu đi đến một góc trong điện, bố thí một ít tiền rồi nhận được một ngọn đèn bơ. 

Cậu mượn Nhậm Trì Vũ chiếc bật lửa để châm tim đèn, rồi đặt đèn lên trước Phật. Nhậm Trì Vũ lúc đó không nói gì, đợi đến khi ra khỏi cửa điện mới hỏi: “Em tin Phật giáo à?” 

Mạc Trừng Thu mỉm cười, hỏi ngược lại: “Sao thế, trông em không giống người sùng đạo à?” 

Nhậm Trì Vũ gật đầu, Mạc Trừng Thu nói: “Bác sĩ chúng em cũng mê tín nhất đấy. Mỗi lần trực đêm đều phải mang theo quả táo để cầu mong một đêm bình an.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Đúng. Nếu y học có thể giải quyết được hết vấn đề thì người ta đã không cầu xin Bồ Tát phù hộ sức khỏe rồi.” 

Mạc Trừng Thu hỏi: “Còn ông chủ Nhậm thì sao? Là người làm ăn, không dâng một ngọn đèn để cầu buôn may bán đắt à?” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Hôm nay tôi là đi chơi cùng em, không muốn cầu tài, cũng không có tâm nguyện gì đặc biệt. Thôi, đi thôi.” 

Tham quan xong chính điện, họ lại đi theo lộ trình tham quan đến khu vực tăng viện và tăng xá. Ra phía ngoài nữa là một dãy kinh luân vàng chạy dọc theo tường bao của ngôi chùa. Mạc Trừng Thu đi phía trước, lòng bàn tay vuốt qua kinh luân, kinh luân chậm rãi xoay tròn, trục bên trong phát ra tiếng “u u” trầm thấp. 

Bóng lưng cậu cao gầy và thẳng tắp, hơi nghiêng đầu nhìn về hướng kinh luân, đường nét hàm sắc sảo và gọn gàng. Động tác của cậu tập trung và mượt mà, khí chất quanh thân trầm tĩnh, dường như ngay cả ngọn gió thổi quanh người cậu cũng trở nên ôn hòa hơn.

Mạc Trừng Thu thong thả đi hết đoạn hành lang dài, đến cuối đường thì dừng bước ngoảnh lại, phát hiện Nhậm Trì Vũ vậy mà đang đứng ở đầu bên kia không nhúc nhích, không biết đang ngẩn người ra vì chuyện gì. Cậu kiên nhẫn đợi một lát, Nhậm Trì Vũ mới vừa xoay kinh luân vừa chậm rãi đi tới. 

Rời khỏi ngôi chùa, trên đường quay về bãi đỗ xe có một con phố thương mại ngắn, các cửa hàng chụp ảnh du lịch rực rỡ sắc màu chiếm mất nửa con phố, ngoài ra còn có vài nhà hàng, siêu thị, cửa hàng lưu niệm nhỏ và cửa hàng đồ dùng Phật giáo. 

Nhậm Trì Vũ không hứng thú với những thứ này nên đi rất nhanh, không ngờ lại bị người ta kéo tay lại, Mạc Trừng Thu nói: “Em mời anh uống trà sữa nhé.” 

“Ồ, được thôi.” Nhậm Trì Vũ nghiêng người đi theo cậu vào tiệm trà sữa. 

Đây là một tiệm trà sữa khá nổi tiếng trên mạng, gần đây mới mở đến Shangri-La, không hiểu sao không chọn đặt tại cổ trấn Độc Khắc Tông nơi có lưu lượng người qua lại lớn hơn, mà lại ẩn mình trong một ngôi nhà kiểu Tây Tạng cũ kỹ như này. Tầng hai của tiệm trà sữa là một điểm check-in, nhìn từ cửa sổ ra có thể bao quát toàn cảnh ngôi chùa và khu nhà ở của tăng sĩ. 

Mạc Trừng Thu gọi một ly trà sữa phiên bản giới hạn của Shangri-La, Nhậm Trì Vũ cũng gọi một ly giống vậy. Trong tiệm khá đông người, phải đợi một lát mới lấy được trà, Mạc Trừng Thu bảo Nhậm Trì Vũ đợi ở trong tiệm còn cậu đi dạo một vòng nhưng không mua được gì nên quay lại. Nhậm Trì Vũ cầm lấy trà sữa, hai người cùng nhau lên tầng hai, ngồi xuống uống nước. 

Loại trà sữa giới hạn này là trà thuần kết hợp với lớp kem muối Tây Tạng, không ngọt, hương vị thanh mát nhẹ nhàng, ngon hơn cả mong đợi của Mạc Trừng Thu. 

Cậu thấm thoát đã uống hết hơn nửa ly mới đặt cốc xuống, hỏi Nhậm Trì Vũ: “Anh Trì, trước đây mấy loại phô mai và thịt bò khô anh mang đi Vũ Băng là mua ở đâu vậy ạ? Em muốn mua một ít mang về chia cho đồng nghiệp ăn.” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Chợ nông sản.”

Anh nhìn thời gian rồi nói: “Giờ mà qua đó thì đã đóng cửa rồi, phải đi vào sáng sớm mai”

“Được.” Mạc Trừng Thu lại hỏi, “Còn chỗ nào có thể đi dạo phố nữa không? Em còn muốn mua chút gì đó cho bà ngoại.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Được, vậy thì đi cổ trấn.”

Cổ trấn Độc Khắc Tông không cách xa chùa Tùng Tán Lâm, họ uống xong trà sữa liền xuất phát, mười lăm phút sau đã đến nơi. 

Cổ trấn từng là một thị trấn trọng yếu trên con đường Trà Mã Cổ Đạo trứ danh, những con đường lát đá có lịch sử lâu đời được mài nhẵn bóng, hai bên đều là nhà ở kiểu Tây Tạng kết cấu gỗ, trên bậu cửa sổ bày những đóa hoa cẩm chướng hoặc phong lữ thảo đang nở rộ. Những con phố uốn lượn men theo thế núi, lúc lên lúc xuống trông như một mê cung. Tuy nhiên, bất kể ở đầu phố hay cuối ngõ, ngẩng đầu lên luôn có thể nhìn thấy chùa Đại Phật vàng rực rỡ và chiếc kinh luân khổng lồ trên núi Quy Sơn. 

Các cửa hàng hai bên san sát nhau, hàng hóa phong phú hơn nhiều so với con phố thương mại vừa rồi, nào là bán thảm, bán dao Tây Tạng, bán đồ da, thậm chí còn có cả ấm trà bơ và bát trà bằng đồng. Khách du lịch trên phố cũng không ít, nhiều cô gái mặc trang phục Tây Tạng đi lại trên phố để chụp ảnh du lịch. Ở trong núi mấy ngày liền, đột nhiên đến nơi này, Mạc Trừng Thu bỗng nảy sinh cảm giác như một người ở nông thôn vừa lên thành phố, vừa thấy ồn ào, lại vừa thấy hơi thở cuộc sống nhộn nhịp đã lâu không gặp này thật tốt. 

Nhậm Trì Vũ hỏi: “Em muốn mua gì cho bà ngoại? Tôi dẫn em đi tìm.” 

Mạc Trừng Thu sực tỉnh. Trong lòng cậu đã có ý định, bèn nói thẳng: “Loại khuyên tai ngọc lam ấy ạ.”

“Được.” Nhậm Trì Vũ kéo cậu một cái, hai người đi vào một con ngõ nhỏ, rẽ qua rẽ lại, rời xa khu vực du khách ở trung tâm cổ trấn, rồi đứng trước cửa một cửa tiệm nhỏ.

Chương 40 – DAY 13

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc