[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 43 – DAY 14

Cảnh Đông là một huyện nhỏ nằm giữa núi Vô Lượng và núi Ai Lao. Khi đêm xuống, trên phố trở nên vắng vẻ, Nhậm Trì Vũ tìm một khách sạn ở khu vực trung tâm, đỗ xe rồi đi đến phố ẩm thực gần đó để ăn đồ nướng. 

Đồ ăn ở Cảnh Đông đã rất giống với bên Tư Mao rồi. Họ gọi một con gà nướng nguyên con, các loại thịt bò, thịt ba chỉ, đậu phụ, xiên nướng rau củ, các món nộm và cả cháo bột đậu Vân Nam. 

Nhậm Trì Vũ gọi một chai bia, còn Mạc Trừng Thu thì gọi một bát đá bào dứa. 

Gà nướng có hai cách ăn: ăn trực tiếp thì thịt gà vừa thơm vừa mềm, nếu trộn thêm xà lách và diếp cá thì có vị chua cay, rất kích thích vị giác. Nước chấm chính là linh hồn của đồ nướng Cảnh Đông, có cả đồ chấm khô và nước chấm ướt. Đồ chấm khô được làm từ hỗn hợp ớt rang thơm, hạt tiêu và muối, có vị mặn cay nồng nàn; nước chấm ướt thì được pha từ chao, rau mùi, ớt hiểm và các loại gia vị khác. Sau hơn mười ngày ở vùng Shangri-La, khả năng ăn cay của Mạc Trừng Thu đã hồi phục đáng kể, việc cậu có thể thích nghi lại với ẩm thực quê hương thật là một điều đáng mừng. 

Cháo bột đậu không phải món của quán đồ nướng, mà là do Nhậm Trì Vũ sang tiệm bún đối diện mua mang sang. Đây cũng là đặc sản địa phương, được nấu từ nước đậu hà lan xay nhuyễn thành dạng sệt, có màu vàng nhạt, kết cấu mịn màng, vị ấm áp và mềm mượt. Khi ăn kèm với quẩy và bánh gạo, thêm dầu ớt, giấm, tương thịt, hành lá, rau mùi cùng các loại gia vị khác, cảm giác dính dính rất ngon miệng. 

*稀豆粉: Cháo bột đậu truyền thống vùng Vân Nam, có thể ăn nóng ngay sau khi nấu hoặc ăn kèm với bún gạo, bánh cuốn bột gạo, bánh nướng gạo nếp hoặc quẩy. Thường thêm gia vị như: dầu ớt đỏ, rau mùi xanh, nước gừng vàng, chao, xì dầu, mè rang… tạo vị ngậy, cay, thơm.

Hồi học cấp ba, Mạc Trừng Thu thường ăn món này ở tiệm ăn sáng đối diện trường, lúc này cậu mới nhận ra một cách mãnh liệt rằng mình đã về đến nhà. 

Có lẽ vì trời mưa, hoặc cũng có thể vì chưa đến giờ ăn đêm nên khách trong quán đồ nướng không nhiều, tốc độ lên món cũng rất nhanh. 

Mạc Trừng Thu vùi đầu ăn một trận, cảm thấy miệng làm việc không kịp nghỉ, rõ ràng là không uống rượu nhưng vẫn thấy hơi chóng mặt, không biết là do say tinh bột hay say thịt, nhưng thực sự là ăn rất đã. 

Cậu tạm dừng ăn, quay sang ăn một ít đá bào dứa để bình tĩnh lại rồi nói: “Hồi ở Thượng Hải, có lần bạn học rủ em đi ăn đồ nướng ở một tiệm mới mở tận vùng ngoại ô, xa lắm. Họ đi xếp hàng từ năm giờ, đến tận tám giờ mới được ăn.” 

Nhậm Trì Vũ tiếp lời: “Có ngon không?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Đã phải nhịn đói xếp hàng suốt ba tiếng đồng hồ thì không thể nào không ngon được.” 

Nhậm Trì Vũ hỏi: “Tên là gì? Lần tới tôi đến Thượng Hải sẽ đi ăn thử.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Thôi bỏ đi, sao mà ngon bằng đồ nướng Vân Nam được? Thật tội nghiệp cho người Thượng Hải.” 

Nhậm Trì Vũ nhịn cười nói: “… Tôi đã từng nói vói em là trước khi đến Vân Nam, tôi lớn lên, học tập và làm việc ở Thượng Hải chưa?” 

Mạc Trừng Thu ngẩn người. 

Trí nhớ của cậu rất tốt, lập tức nhớ ra mấy ngày nay mình đã nói không ít lời phàn nàn về Thượng Hải, lúc đó Nhậm Trì Vũ còn phụ họa theo mình, ai mà ngờ được quê hương anh ấy lại là Thượng Hải cơ chứ!

Mạc Trừng Thu lại nhớ ra, mình còn từng bị Nhậm Trì Vũ dụ dỗ để nói tiếng Thượng Hải, anh ta lại còn cười đến là vui vẻ.

Mạc Trừng Thu đờ mặt ra, cam chịu nói: “Ngại quá, coi như em chưa nói gì đi.” 

Nhậm Trì Vũ rộng lượng đáp: “Không sao đâu, tôi cũng không thích Thượng Hải mà, nếu không cũng chẳng chạy đến tận Vân Nam làm gì. Hơn nữa, tôi khá thích nghe em càu nhàu đấy.” 

Mạc Trừng Thu nghi ngờ Nhậm Trì Vũ cố ý giấu giếm, đến ngày cuối cùng mới nói ra để được nhìn thấy vẻ lúng túng của cậu. Cậu nhanh chóng thu lại sự bối rối thoáng qua, nhàn nhạt nói: “Anh cũng không cần phải nói cho em biết anh là người Thượng Hải đâu. Không ai hỏi anh, cũng chẳng ai để ý cả.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Sao thế, biết tôi là người Thượng Hải đáng thương rồi nên không thích tôi nữa à?” 

Mạc Trừng Thu gật đầu, giữ kẽ đáp: “Đúng vậy. Có hơi nhạt đi một chút rồi.” 

Nhậm Trì Vũ giận quá hóa cười, nói: “Tốt nhất là nên như vậy.” 

Hai người vừa trò chuyện vừa ăn hết chỗ xiên que còn lại, Nhậm Trì Vũ cũng uống cạn bia rồi thanh toán để rời đi. 

Lúc này mưa đã nhỏ dần, những sợi mưa trở nên rất mảnh, họ đã ăn đến mức no căng nên quyết định đi dạo quanh đây một vòng cho khuây khỏa. 

Đèn đường vẫn còn khá sáng, các cửa hàng dọc phố đa số đã đóng cửa, chỉ còn ánh đèn từ các quán ăn và sạp hoa quả là vẫn còn sáng. Họ rời khỏi trục đường chính, đi về phía Văn Miếu, cảm giác thanh tĩnh dần đậm nét. Quảng trường Văn Miếu thường là nơi người dân địa phương tụ tập, đi dạo hoặc nhảy múa, lúc này chỉ có hai ba người đang dắt chó đi dạo, trông thật cổ kính và yên bình.

Nhìn thấy chú chó nhỏ, trong đầu Mạc Trừng Thu như có một tia chớp xẹt qua, cậu hỏi: “Đợi đã, buổi tối nay anh có cho cừu ăn chưa?” 

Nhậm Trì Vũ cũng chợt phản ứng lại, trong cốp xe vẫn còn một chú cừu con! 

Lúc lấy hành lý chỉ mở cửa ghế sau, khi đó con cừu vừa khéo không kêu lên, thế là họ đã quên bẵng nó trong cốp xe! 

Nhậm Trì Vũ cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Không sao đâu, lúc nghỉ ở trạm dừng chân vào hơn ba giờ chiều, tôi đã cho nó ăn một lần rồi.” 

Mạc Trừng Thu liếc nhìn thời gian, nói: “Bây giờ đã… chín giờ rồi, thật sự không sao chứ? Cậu bé dân du mục đó nói nó mới sinh được mười ngày thôi.” 

Mạc Trừng Thu vừa nói vừa có chút suy sụp nhẹ, cậu làm ngành y nhiều năm đã quá quen với việc thấy người chết, nhưng cũng không muốn đi du lịch mà lại phải thấy cừu chết thế này. 

Nhậm Trì Vũ cũng bắt đầu thấy không chắc chắn, hai người vội vã quay lại bãi đậu xe của khách sạn, suốt dọc đường đều cầu nguyện cho con cừu này có số mệnh cứng một chút. 

Đứng sau chiếc xe địa hình, Mạc Trừng Thu nói: “Nguyện vọng của anh sắp thành hiện thực rồi kìa– giống y như bộ phim kia vậy, trong cốp xe đựng một con cừu chết luôn.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Thôi được rồi, đừng nói lời mỉa mai nữa, là lỗi của tôi.” 

Anh thầm đếm “ba, hai, một”, sau khi chuẩn bị tâm lý xong mới mở cốp xe ra. 

Mạc Trừng Thu quay người đi, không nhìn trực tiếp, nghe thấy Nhậm Trì Vũ thở phào một hơi dài rồi thông báo cho cậu: “Còn sống nhé. Trời Phật phù hộ, tôi không phải quay đầu lái xe về Shangri-La tìm chùa để làm lễ siêu độ cho nó nữa rồi.” 

Con cừu còn sống, trông cũng khá sung sức, vừa thấy người là kêu “be be” thật to, Nhậm Trì Vũ vội vàng dùng bình sữa cho nó bú, đợi nó ăn no uống đủ, không kêu nữa thì bế vào khách sạn, hỏi lễ tân xem có thể mang cừu về phòng được không. 

Cô nhân viên lễ tân không có quyền quyết định, bèn đi gọi quản lý trực ca ra. 

Quản lý không muốn cho gia súc vào phòng, liền thu của họ năm mươi tệ rồi để con cừu lại kho chứa để chăm sóc một đêm. 

Đợi quản lý đi khỏi, Nhậm Trì Vũ lại nhét cho cô lễ tân một trăm tệ tiền tip nhờ cô nửa đêm xuống kho mang bình cho cừu bú thêm hai lần nữa. 

Sắp xếp xong cho con cừu, hai người lên lầu về phòng. Nhậm Trì Vũ đi tắm trước, ngồi trên giường trả lời vài tin nhắn, lại đặt báo thức cho ngày mai, đợi Mạc Trừng Thu tắm xong đi ra thì chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.

Vốn định ôm nhau ngủ ngon, nhưng với những người đã từng có sự tiếp xúc thân xác, cơ thể dường như khao khát hơn cả tinh thần. Mạc Trừng Thu do dự nhìn sắc mặt của Nhậm Trì Vũ, nhưng Nhậm Trì Vũ chỉ lặng lẽ ôm lấy cậu, dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, liền nói: “Không sao đâu, em đừng bận tâm.” 

Một lúc sau, tình trạng vẫn như vậy. Thế này thì làm sao mà ngủ được đây? 

Mạc Trừng Thu thấu hiểu việc anh đã lái xe cả ngày hôm nay, bèn nói khẽ: “Để em nhé.” 

Nhậm Trì Vũ vốn tưởng ý của cậu là dùng tay giúp anh, nên đã thanh thản chấp nhận, nhắm mắt hôn cậu, mặc cho cậu vuốt ve cơ thể mình một cách chưa thuần thục. 

Động tác của cậu quá chậm chạp, cứ như đang làm việc cầm chừng, không biết đến bao giờ mới xong. 

Nhậm Trì Vũ quyết định giành lại quyền chủ động, vừa định ngồi dậy thì đã bị cậu nhẹ nhàng ấn nằm xuống, dạng chân leo lên ngồi trên người anh. Mạc Trừng Thu lại lặp lại: “Để em đi.” 

Nhìn tư thế của cậu, Nhậm Trì Vũ lúc này mới nhận ra cậu muốn làm gì.

Chương 44 – DAY 14

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc