[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 45 – DAY 15

Đêm qua ngủ quá muộn, nên hôm sau chả ai dậy nổi, đến khi Nhậm Trì Vũ tỉnh dậy thì đã gần chín giờ rồi. 

Nghĩ lại những việc đã làm với Trần Thu hôm qua, cuối cùng quả thực có chút mất kiểm soát, trong lòng Nhậm Trì Vũ vẫn thấy bất an, lo lắng cậu tỉnh dậy sẽ không vui. Anh muốn để cậu ngủ thêm một lát, sau khi vệ sinh cá nhân xong sẽ xuống lầu mua đồ ăn sáng rồi mới gọi cậu dậy. 

Lúc Mạc Trừng Thu thức dậy đầu óc vẫn còn mơ màng, cậu dựa hoàn toàn theo bản năng mà thực hiện các bước đánh răng rửa mặt một cách máy móc, sau đó ngồi vào bàn làm việc ăn sáng. 

Nhậm Trì Vũ mua hai bát bún gạo lạp xưởng nóng hổi, ăn xong cậu mới hoàn toàn tỉnh táo lại, hỏi: “Mấy giờ rồi ạ?” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Chín giờ kém mười.” 

Mạc Trừng Thu “ồ” một tiếng, đi đến bên vali thay quần áo. Đến nước này rồi, cũng chẳng cần thiết phải tránh né gì nữa, cậu nhanh chóng cởi bỏ bộ đồ ngủ, để lộ cơ thể đầy những vết tích lốm đốm, rồi mặc vào một chiếc áo thun sạch sẽ. 

Khi quay người lại, cậu phát hiện Nhậm Trì Vũ đang nhìn mình không chớp mắt. Mạc Trừng Thu dời tầm mắt, không để ý đến anh. 

Lúc hai người trả phòng rời đi thì mang theo cả con cừu nhỏ, khi lên xe xuất phát cũng vừa đúng mười giờ sáng. 

Hôm nay có chút nắng, xuất phát từ Cảnh Đông, chạy dọc theo quốc lộ G215, hoàn toàn là đường đèo quanh co, các khúc cua vừa dày đặc vừa gấp khúc, xe chạy giữa núi cao vực sâu, rừng cây rậm rạp, phía xa có thể thấy mây trắng lững lờ trôi giữa các ngọn núi, trên sườn núi là những tầng ruộng bậc thang và các bản làng thưa thớt, nhưng nhà cửa xập xệ, nhà nào nhà nấy đều đóng chặt cửa, khiến người ta nghi ngờ không biết nơi này có người sinh sống hay không. 

Khi vượt qua cầu sông Lan Thương thì hành trình cũng vừa vặn đi được một nửa. Đang vào mùa mưa, một lượng lớn bùn cát từ vùng núi thượng nguồn đổ xuống, dòng nước màu đỏ nâu cuộn trào dưới chân cầu. 

Sông Lan Thương bắt nguồn từ Thanh Hải, chảy qua Tây Tạng vào Vân Nam, chạy dọc theo phía tây Vân Nam, đi qua các châu, thành phố như Địch Khánh, Nộ Giang, Đại Lý, Bảo Sơn, Lâm Thương, Phổ Nhĩ, Tây Song Bản Nạp… ở hạ lưu trở thành sông Mê Kông, bồi đắp cho cả Đông Nam Á.

Sau khi qua sông, con đường vẫn nhiều khúc quanh co nhưng tương đối bằng phẳng, độ cao giảm xuống rõ rệt, thảm thực vật chuyển từ rừng núi cao sang đồi núi thấp rậm rạp hơn. Khi những đồi chè nối tiếp nhau hiện ra hai bên đường, cũng là lúc sắp đến Tư Mao. 

Nhà bà ngoại của Mạc Trừng Thu nằm ở khu phố cổ, những ngôi nhà đều thấp bé, nhiều năm trước màu sơn của các tòa nhà là hồng nhạt hoặc vàng nhạt, nay sau khi phai màu đều trở thành màu xám nhạt. Khoảng cách giữa các ngôi nhà rất rộng, được lấp đầy bởi những cây đa cao lớn và cây cọ. Nhiều cái cây đã ở đó từ khi Mạc Trừng Thu bắt đầu có ký ức, cậu đi qua chúng mỗi ngày từ nhỏ đến lớn, năm dài tháng rộng chẳng hề thay đổi, chúng như những bậc tiền bối lặng lẽ dõi theo quê hương của cậu.

Khí hậu nơi đây thích hợp, trồng gì cũng dễ sống, nhiều gia đình dựng những khu vườn nhỏ ngoài ban công, trồng hoa lan, sen đá và hoa giấy rủ xuống từ lan can.

Nhiều người Vân Nam, bao gồm cả Phương Tri, đều tự coi mình là “người con của quê hương”, dù đi học hay làm việc ở bất cứ đâu cũng luôn muốn trở về Vân Nam. Ngẩng đầu nhìn trời ở nơi tha hương, không có sắc xanh của quê nhà; mua hoa bên lề đường, không thấy rẻ và đẹp như ở quê; đi ăn ngoài, chẳng đâu bằng ăn bún gạo; đi qua sạp trái cây, không thấy những loại quả quen thuộc và tươi ngon; khi dầm mưa chịu lạnh, lại càng nhớ da diết khí hậu bốn mùa như xuân nơi đây. Cho dù kinh tế quê nhà không phát triển, lương thấp, nhưng chi phí sinh hoạt cũng thấp, chỉ số hạnh phúc cao hơn nhiều. 

Những người như Mạc Trừng Thu lại là ngoại lệ.

 “Đến rồi.” Mạc Trừng Thu chỉ vào một khoảng sân nhỏ bên đường, ra hiệu cho Nhậm Trì Vũ tấp xe vào lề. 

Bà ngoại đã cao tuổi, nhà cũ ở đây lại không có thang máy, vài năm trước họ đã tính toán rồi bán căn hộ ở tầng năm để đổi lấy một căn ở tầng một có sân vườn. 

Chủ cũ của ngôi nhà đã trồng một cây bưởi trong sân, bà ngoại không biết cắt tỉa khiến cành lá mọc um tùm, vươn ra ngoài cả bức tường thấp. 

Nhậm Trì Vũ dừng xe ổn định, hai người nhìn nhau, dường như nên nói vài lời từ biệt. Cảm ơn anh ấy sao? Thế thì quá đỗi xa lạ và khách sáo. Nhưng những lời khác, dường như cũng chẳng còn gì để nói nữa.

Nhậm Trì Vũ khựng lại một chút, giục cậu xuống xe, nói: “Được rồi, về nhà đi thôi.”

Đang là giờ cơm trưa, vẫn còn nghe thấy tiếng xào nấu lạo xạo từ nhà hàng xóm, Mạc Trừng Thu nói: “Có muốn về nhà ăn một bữa với em không? Bà ngoại em hôm nay chắc chắn đã làm rất nhiều món ngon đấy.” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Thôi bỏ đi, tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để gặp phụ huynh đâu.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Không ăn thì thôi.” 

Cậu xuống xe, cầm lấy vali và ba lô, lại mở cốp xe nhìn con cừu một cái, vuốt ve lớp lông mềm mại, khẽ nói: “Tạm biệt nhé.” 

Nhậm Trì Vũ cũng xuống xe tiễn cậu, anh đứng bên cạnh xe châm một điếu thuốc, bắt chước giọng điệu cậu nói chuyện với con cừu, nói với cậu: “Tạm biệt nhé.” 

Mạc Trừng Thu: … 

Vốn dĩ có chút luyến tiếc, nhưng giờ đây cũng tan biến sạch luôn. Cậu vẫy tay với Nhậm Trì Vũ rồi đi vào lối lên cầu thang. 

Nhậm Trì Vũ nhìn bóng lưng cậu biến mất, trong lòng không rõ là cảm giác gì. 

Anh lười nhác tựa vào xe đứng chờ, định hút xong điếu thuốc này rồi mới đi. 

Thế là, cuối cùng đến một câu tạm biệt cũng không nói sao? 

Anh đang mải suy nghĩ thì đột nhiên thấy Mạc Trừng Thu lại hớt hải từ trong tòa nhà dân cư đi ra. 

Cậu không kéo theo vali, chắc là để lại ở lối cầu thang rồi, còn ba lô thì vẫn đeo trên lưng, giống như lần đầu tiên Nhậm Trì Vũ gặp cậu vậy. 

“Anh Trì.” Mạc Trừng Thu đi ra, thấy anh vẫn còn ở đó thì khẽ thở phào nhẹ nhõm. 

Nhậm Trì Vũ thấy cậu đi tới, hơi đứng thẳng người lên một chút, hỏi: “Có chuyện gì vậy?” 

Mạc Trừng Thu nói: “Em chợt nhớ ra, máy ảnh của bạn anh vẫn còn ở chỗ em.” 

Cậu mở cửa ghế sau xe, đặt nhờ ba lô lên ghế, kéo khóa tìm kiếm, rất nhanh đã tìm thấy chiếc máy ảnh phim nhỏ nhắn đó, đưa cho Nhậm Trì Vũ: “Phiền anh trả lại cho anh ấy giúp em nhé, cảm ơn anh.”

Cứ ngỡ định làm gì, hóa ra chỉ là sai bảo anh làm việc. Nhậm Trì Vũ nói: “Phim phải tráng xong mới được, đến lúc đó tôi sẽ gửi bản ảnh điện tử vào email cho em, nhớ kiểm tra nhé.” 

Mạc Trừng Thu gật đầu: “Vâng, cảm ơn anh.” 

Nhậm Trì Vũ đáp lại một cách rất khách sáo: “Ừ, không có gì.” 

“Vậy..” Mạc Trừng Thu khẽ dang hai tay, ướm hỏi: “Ôm một cái nhé?” 

Nhậm Trì Vũ đứng yên tại chỗ, nói: “Để hàng xóm láng giềng nhìn thấy thì không hay cho lắm.” 

Có gì mà không hay chứ. Mạc Trừng Thu trực tiếp tiến tới, hai tay vòng qua ôm lấy lưng Nhậm Trì Vũ, vỗ nhè nhẹ rồi nhanh chóng buông tay, dứt khoát nói: “Tạm biệt.” 

Đến thật đột ngột rồi lại đi cũng thật nhanh, thật chả theo lẽ nào cả. 

Nhậm Trì Vũ cúi đầu dụi tắt điếu thuốc, ném vào thùng rác bên đường rồi lên xe rời đi. 

Trần Thu thực ra là một người bạn đồng hành rất yên tĩnh, khi ngồi ở ghế phụ, phần lớn thời gian em ấy đều thẫn thờ ngắm cảnh hoặc thỉnh thoảng ngủ gật, hoàn toàn không phải kiểu người sẽ trò chuyện hay nói chuyện tự tin với tài xế vì sợ tài xế buồn ngủ. 

Nhưng giờ đây khi ghế phụ thiếu đi một người, Nhậm Trì Vũ khó tránh khỏi cảm thấy không quen. Anh mở Bluetooth trên xe để nghe nhạc, kết quả bài hát đầu tiên lại là… “Lonesome Town”, Nhậm Trì Vũ cạn lời, thà rằng đừng nghe còn hơn, anh liền tắt luôn Bluetooth.

Mạc Trừng Thu vẫn luôn treo chìa khóa nhà bà ngoại trên chùm chìa khóa của mình. Cậu mở cửa, tiếng xào nấu trong chảo dầu nóng cùng hương thơm của cơm canh nóng hổi ập đến trước mặt. Cậu đẩy chiếc vali vào trong cửa, giống hệt như nhiều năm về trước mỗi khi tan học tiểu học về nhà, cậu gọi vọng vào bếp: “Bà ơi! Cháu về rồi đây.” 

Trong bếp, máy hút mùi đang kêu lên ầm ầm, bà ngoại không nghe thấy cậu, cũng chẳng có phản ứng gì, bà đang đặt xẻng nấu ăn xuống rồi cho thêm muối vào nồi. 

Mạc Trừng Thu đặt vali và túi xách ở ngay lối vào huyền quan, xỏ dép đi vào bếp, lại gọi thêm một tiếng: “Bà ơi.” 

“Ôi trời đất ơi.” Bà ngoại bị giật mình, trách khéo: “Cái thằng bé này, đi đứng chẳng có tiếng động gì cả.” 

Mạc Trừng Thu cười, niềm nở nói: “Bà ơi, để cháu bưng thức ăn giúp bà.” 

Bà bảo: “Đi rửa tay trước đã.” 

Mạc Trừng Thu rửa tay thật kỹ, bà ngoại đã bưng thức ăn lên bàn xong, cậu giúp chần nóng hai đôi bát đũa rồi ngồi xuống bàn bắt đầu ăn. 

Trên bàn có một bát canh măng chua khoai tây sợi, thanh mát dễ ăn. Một đĩa tôm lớn làm theo kiểu trộn chua cay. Có cả món thịt xông khói nhà tự muối xào với ớt xanh và đậu phụ khô để ăn cùng cơm. Ngoài ra còn có một đĩa dưa chuột nhỏ xào màu xanh biếc, là một trong những loại rau phổ biến nhất vào mùa hè ở vùng này. 

Mạc Trừng Thu vừa bóc tôm vừa kể cho bà nghe những chuyện mắt thấy tai nghe suốt dọc đường đi, thấm thoát đã ăn hết hai bát cơm, bụng hơi căng lên, cậu có chút tiếc nuối vì đã không kiên trì gọi Nhậm Trì Vũ vào ăn cùng. 

Anh ấy đã về đến nhà chưa? 

Nhà anh ấy có cơm ăn không? 

Mạc Trừng Thu thẫn thờ một lát, bà ngoại thấy cậu đã ăn no liền đứng lên dọn dẹp bát đĩa trên bàn, Mạc Trừng Thu vội vàng nói: “Để cháu, để cháu rửa bát cho.”

Bà ngoại nói: “Không cần cháu đâu, có máy rửa bát mà. Đừng có làm loạn nữa.” 

Mạc Trừng Thu: …

Tuy nhiên, việc xếp bát đũa và đĩa vào máy rửa bát cũng là một việc nhà mà, Mạc Trừng Thu tranh làm luôn, đợi sau khi mọi thứ xong xuôi, cậu lau khô tay rồi ra phòng khách uống trà. 

Một buổi chiều mùa hè, không phải làm việc cũng không phải học tập nên cảm giác dài lê thê. Vali và túi xách vẫn còn ở cửa, Mạc Trừng Thu bê về phòng mình, định bụng sẽ sắp xếp đồ đạc ra, nhưng vừa vào phòng, cậu phát hiện còn thêm một chiếc vali nữa– là chiếc từ Thượng Hải đi đến Shangri-La, nhưng khi gửi hành lý đã xảy ra sự cố nên không đến cùng với cậu. 

Mạc Trừng Thu: … 

Cậu khẽ thở dài một tiếng, lẳng lặng đặt một chiếc vali nằm xuống. Sắp xếp hành lý một lát, cậu quay lại phòng khách uống trà, vừa vặn lúc bà ngoại ngủ trưa dậy, đang chuẩn bị ra ngoài đánh bài. 

Bà ngoại hỏi cậu: “Tối nay có ăn ở nhà không?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Cháu không ăn ở nhà ạ.” 

Bà ngoại hỏi: “Đi với Phương Tri à?” 

Mạc Trừng Thu gật đầu, bà ngoại liền nói: “Thì gọi nó đến nhà ăn đi, lúc về bà sẽ mang chân gà giã, sơn tra giã cho hai đứa, rồi xào thêm hai món nữa, mua thêm cho hai chai bia.”

Mạc Trừng Thu chỉ cười giả vờ ngoan ngoãn, bà ngoại liền bảo: “Biết rồi, hai đứa đi ra ngoài chơi đi, về sớm mà ngủ.”

Mạc Trừng Thu gật đầu: “Vâng ạ bà.” 

Lúc này, trong phòng vang lên một hồi chuông điện thoại, Mạc Trừng Thu hơi ngẩn người, mới nhớ ra bà ngoại đã đổi điện thoại từ mấy năm trước rồi, tiếng chuông này là của chính cậu.

Cậu vội vàng quay về phòng nghe điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến giọng của Nhậm Trì Vũ: “Là tôi.” 

Mạc Trừng Thu “vâng” một tiếng. Vừa mới tách ra đã gọi điện cho mình, Mạc Trừng Thu không đoán được ý anh là gì. Chẳng lẽ cậu để quên thứ gì trên xe sao? 

Nhậm Trì Vũ hỏi: “Sao không nói gì thế?” 

Mạc Trừng Thu mỉm cười, nói: “Lần đầu gọi điện với anh nên em vẫn chưa quen, không biết nên nói gì nữa. Có chuyện gì không anh?” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Em nên quan tâm đến tôi trước chứ, kiểu như đã về đến nhà chưa, đã ăn cơm chưa.” 

Mạc Trừng Thu bất lực, nói: “Được rồi. Anh về đến nhà chưa? Đã ăn cơm chưa?” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Ừ, tôi về rồi, vừa ăn xong.” 

Mạc Trừng Thu học một biết mười, nói tiếp: “Tiếp theo có phải nên hỏi anh đã ăn gì, có ngon không không?” 

Nhậm Trì Vũ không nhận lấy ý tốt này, nói: “Không cần đâu, hỏi thăm đến mức này là được rồi. Tôi gọi điện là muốn nói, nếu lúc em dọn hành lý mà thấy một chuỗi hạt Nam Hồng thì đừng thấy lạ, không phải do tôi vô ý để quên ở chỗ em đâu, mà là tôi đặc biệt bỏ vào đấy. Lúc mua đã định tặng em rồi, nhưng sợ em khách sáo từ chối nên mới tranh thủ lúc em không chú ý mà nhét vào túi của em.” 

“Anh đợi một chút.” Mạc Trừng Thu vội vàng nói, cậu đặt điện thoại sang một bên, kéo khóa ba lô ra tìm kiếm một hồi, quả nhiên tìm thấy một chuỗi hạt Nam Hồng rất đẹp, chính là chuỗi 108 hạt mà Nhậm Trì Vũ đã mua khi đi dạo phố ở Shangri-La. 

Mạc Trừng Thu cầm lại điện thoại, bất lực nói: “Cái này quý giá quá, anh Trì.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Sau này đi làm ca đêm mang theo cái này, vừa có thể trừ tà vừa tránh vận xui, tốt hơn mấy thứ như táo hay bưởi nhiều.” 

Lời đã nói đến mức này, Mạc Trừng Thu không thể trả lại chuỗi hạt cho anh được nữa, đành phải nói: “Em cảm ơn anh.” 

“Còn nữa.” Nhậm Trì Vũ khựng lại một chút. Tặng quà không trực tiếp là để tránh việc cậu khách sáo từ chối. Nhưng có lời mà không nói trực tiếp hoàn toàn là vấn đề của riêng anh. 

Anh cứ đắn đo suy tính, hiếm khi thấy mình yếu đuối như vậy, anh sợ bị từ chối ngay trước mặt.

“Alo? Anh nghe thấy không?” Mạc Trừng Thu mãi không đợi được câu tiếp theo, cứ ngỡ là do tín hiệu điện thoại không tốt nên ướm hỏi một câu. 

Nhậm Trì Vũ lấy lại bình tĩnh, tiếp tục nói: “Thật ra còn một chuyện nữa. Trần Thu, em có muốn cân nhắc thử trải nghiệm yêu xa không?”

Chương 46

Một phản hồi cho “[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 45 – DAY 15”

  1. Ảnh đại diện anneann8888

    Vậy là hành trình 15 ngày dưới chân dãy Mai Lý mà chúng ta vẫn luôn miệt mài dõi theo đã khép lại rồi. Tui còn thấy bồi hồi hoang mang xao xuyến thay chính chủ nữa hic. Phần sau truyện hơi buồn man mác í, nếu mn ai chỉ thích đọc roadtrip thì dừng lại ở đây cũng xem như là OE/HE rồi ha <3 <3

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc