[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 50

Bữa ăn này không kéo dài đến quá muộn, hơn tám giờ một chút, mọi người đã đứng trước cửa nhà hàng để chào tạm biệt rồi. 

Phó viện trưởng uống không ít, nhưng đầu óc vẫn còn khá tỉnh táo, ông nói: “Năm người mọi người, tôi sẽ gọi hai chiếc xe đưa mọi người về ký túc xá bệnh viện nhé.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Gọi một chiếc xe là đủ rồi ạ. Em còn có việc… hẹn gặp bạn ở gần đây.” 

Viện trưởng Tôn nói: “Đi bộ về đây cũng chỉ mất nửa tiếng thôi. Hay là… thôi đừng gọi xe nữa?” 

Mấy bác sĩ khác cũng phụ họa theo: “Đúng đấy, chúng em đi bộ về ạ.” 

Họ đi trước, phó viện trưởng cũng gọi tài xế lái hộ để về nhà.

Hai vị phó tổng giám đốc khác thuộc tập đoàn Nhân Hòa ân cần hỏi Nhậm Trì Vũ: “Tiểu Nhậm tổng, ngài về khách sạn bằng cách nào ạ?”

Nhậm Trì Vũ nói: “Lát nữa tôi sẽ gọi tài xế lái hộ, các anh đi trước đi.” 

Một người trong đó vội vàng sắp xếp: “Để tôi gọi tài xế lái hộ cho ngài nhé.” 

Nhậm Trì Vũ vô tình từ chối, nói: “Các anh cứ đi trước đi, đợi các anh đi rồi tôi mới gọi.” 

Hai người kia: … 

Trước đây họ luôn làm việc tại trụ sở chính của tập đoàn, từng nghe nói nhà họ Nhậm còn có một cậu con trai út rất khác biệt, bỏ lại gia sản bạc tỷ đi Vân Nam làm ruộng. 

Lúc đó nghe danh đã thấy người này rất kỳ quặc, giờ gặp mới thấy, quả nhiên rất đỗi kỳ quặc. 

Họ đi trước, lúc này chỉ còn Mạc Trừng Thu và Nhậm Trì Vũ đứng cạnh nhau, hai người giữ một khoảng cách không xa không gần. 

Mạc Trừng Thu tiến về phía anh hai bước, Nhậm Trì Vũ liền xoay người đi về phía bãi đỗ xe, ngầm cho phép cậu đi theo. 

Anh vẫn lái chiếc Jeep Wrangler màu đen đó, khi đến bên cạnh chiếc xe quen thuộc, hai người lên xe, mỗi người ngồi vào ghế lái và ghế phụ. 

Một tiếng “rầm” đóng cửa vang lên, Mạc Trừng Thu bỗng nảy sinh một ảo giác, dường như Nhậm Trì Vũ sẽ lại lập tức khởi động xe, hai người sẽ lại lên đường đến điểm đến tiếp theo. 

Nhưng Nhậm Trì Vũ không làm vậy, anh chỉ hỏi: “Bác sĩ Mạc tìm tôi có việc gì?”

Ba chữ “Bác sĩ Mạc” được anh đọc rất nặng nề, mang theo cảm giác như đang muốn hỏi tội. 

Mạc Trừng Thu hít một hơi thật sâu, nói: “Chung ta làm quen lại từ đầu đi. Em họ Mạc, Mạc trong chữ “Chẳng lẽ” (mạc phi). Em tên là Mạc Trừng Thu, chữ Trừng trong thanh khiết, chữ Thu trong mùa thu. Phương Tri và người nhà em đều thích gọi em là Mạc Mạc, nếu anh quen miệng rồi, thì gọi em là Trừng Thu cũng được.” 

Nhậm Trì Vũ “ừ” một tiếng, vẻ mặt khá lạnh nhạt. 

Mạc Trừng Thu tiếp lời: “Hồi tháng Sáu, đúng lúc gặp phải vụ gây rối lộn xộn ở bệnh viện nên mới xin nghỉ để đi Shangri-La cho khuây khỏa. Em… lúc đó sợ dùng tên thật sẽ gặp rắc rối gì đó nên mới giấu một chút, không phải cố ý lừa anh đâu.” 

Nhậm Trì Vũ lại “ừ” một tiếng, hỏi: “Vụ lộn xộn ở bệnh viện không sao chứ?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Không sao nữa rồi.” 

Thú nhận xong chuyện này lại phải thú nhận chuyện kia, Mạc Trừng Thu càng thấy đau đầu hơn, suy nghĩ một hồi mới nói: “Mùa hè trước, em chỉ ở lại Phổ Nhĩ hai ba ngày đã quay về đi làm.” 

Nhậm Trì Vũ có nghe Phương Tri nói về việc này. Phương Tri vốn định tổ chức một buổi tụ tập để ba người cùng ăn một bữa cơm nhằm cảm ơn ông chủ Nhậm, không ngờ là vẫn chưa kịp thực hiện. 

Nhưng anh cũng không nói với Mạc Trừng Thu rằng mình đã biết, để chờ xem cậu còn muốn nói gì nữa không. 

Mạc Trừng Thu lại ấp úng tiếp tục: “Sau khi về em đã đổi điện thoại, mãi vẫn chưa nghĩ ra cách nào để mở lời liên lạc với anh.”

Nhậm Trì Vũ có chút mất kiên nhẫn với cách giải thích lảng tránh của cậu, anh hỏi thẳng: “Vậy bây giờ tính là gì?” 

Mạc Trừng Thu quan sát sắc mặt anh, cẩn thận hỏi: “Bạn bè?” 

Nhậm Trì Vũ sa sầm mặt, nói: “Bạn bè không kết giao kiểu này. Ngay từ đầu cậu đã lừa tôi, đến cuối cùng cũng không hoàn thành việc đã hứa với tôi. Bất kể cậu có nỗi khổ tâm gì, đây đều là sự thật không thể chối cãi.” 

Mạc Trừng Thu chán nản nói: “Xin lỗi.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Còn nữa, sau đó tôi có gọi điện cho cậu nhưng không kết nối được. Ngay cả với tư cách là bạn bè, khi không liên lạc được với cậu, tôi cũng sẽ lo lắng cho tình hình của cậu mà. Về Thượng Hải rồi, liệu có phải lại không vui không, lúc không vui thì phải làm sao? Liệu có lại gặp ác mộng không, lúc gặp ác mộng thì phải làm sao?” 

Mạc Trừng Thu càng thêm hổ thẹn, lại rất cảm động, tình cảm vốn được cậu phong ấn kín nơi đáy lòng dường như đã được rã đông, đang chực chờ tuôn trào ra ngoài.

Nhậm Trì Vũ nói rất không nể nang: “Cậu quá kém cỏi rồi. Nếu có người đối xử với bạn của cậu như vậy, khiến bạn của cậu phải đau lòng, cậu có khuyên bạn mình tha thứ cho người đó không?” 

Mạc Trừng Thu cũng biết việc này mình làm không đúng đạo lý, nhưng khi bị Nhậm Trì Vũ nói thẳng là kém cỏi, ngoài việc cảm thấy khó chịu trong lòng, cậu còn thấy rất tổn thương lòng tự trọng, thế là dứt khoát buông xuôi luôn: “Tôi hiểu rồi. Tuy không thể làm bạn, nhưng tôi làm việc ở đây, sau này khó tránh khỏi việc phải gặp mặt, mong Giám đốc Nhậm bao dung cho nhiều hơn.” 

Đúng là vẫn lạnh lùng vô tình như trước đây. Nhậm Trì Vũ tức đến mức bật cười, nói: “Tôi mới chỉ nói cậu một câu mà cậu đã không chịu nổi rồi, đây là thái độ xin lỗi của cậu sao?” 

Trong lòng Mạc Trừng Thu rối bời, bị Nhậm Trì Vũ nói đến mức không thốt nên lời, cậu không muốn nói thêm gì với anh nữa, chỉ lắc đầu rồi mở cửa xe bước xuống. 

Nhậm Trì Vũ ở ghế lái gọi cậu lại, nói: “Quay lại đây, tôi gọi tài xế lái hộ, tiện đường đưa cậu về.” 

Mạc Trừng Thu quay đầu lại: “Không phiền Giám đốc Nhậm nữa, tạm biệt.” 

Chương 51

5 phản hồi cho “[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 50”

  1. Ảnh đại diện ngaha7579
    ngaha7579

    Trời trời:))) dây dưa mập mòe tg nói là cãi lộn nhau ntn á hả

    1. Ảnh đại diện anneann8888

      Cãi nhau toé lửa đùng đùng khóc huhu =)))))

  2. Ảnh đại diện bơ

    ơi em dậm chân vì cái pass 3 ngày rồiii, mò đi mò lại từ 50-60 chắc phải 8 lần mà k ra huhu 🥹

    1. Ảnh đại diện anneann8888

      5X nhỏ thôi bồ ơi

      1. Ảnh đại diện Bơ

        em khok rồi, khok thật rồi, cạm ơn c gất nhìu nhma có lẽ với sự ngok ngheck của em thì em từ bỏ đây 😭

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc