[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 55

 

Hàng năm, các bệnh viện địa phương đều đến các trạm y tế tại các xã, thị trấn để triển khai công tác khám chữa bệnh miễn phí, về cơ bản chỉ là đo huyết áp, đo đường huyết, hỏi về tiền sử bệnh lý, sau đó kê một số loại thuốc thông thường. 

Tuy nhiên lần này nhờ có sự đầu tư vật tư của tập đoàn Nhân Hòa, họ có thể mang theo các thiết bị tiên tiến hơn về nông thôn để cung cấp các dịch vụ kiểm tra chính xác hơn, không chỉ dừng lại ở việc sàng lọc, chẩn đoán mà còn phải điều trị thực tế, thậm chí là thực hiện phẫu thuật ngay tại trạm y tế. 

Trước khi các bác sĩ từ Thượng Hải đến, phó viện trưởng đã tiến hành khảo sát nghiên cứu và lập kế hoạch tỉ mỉ, dự kiến trong ba năm tới sẽ đi khắp 8 xã, thị trấn và hơn 60 thôn hành chính. Khác với những buổi khám miễn phí lẻ tẻ, tạm thời trước đây, chuỗi hoạt động này đã qua nghiên cứu kỹ lưỡng, nhằm mục tiêu xây dựng mạng lưới y tế sức khỏe cơ sở tại địa phương. 

Buổi khám miễn phí đầu tiên được ấn định tại xã Mang Hoài, huyện Vân, vì đây là nơi có khoảng cách gần bệnh viện nhất trong số các huyện và huyện tự trị. 

Phó viện trưởng dẫn đoàn gồm khoảng mười bác sĩ, chia thành hai xe, tập trung tại cổng bệnh viện vào sáng thứ Hai tuần thứ hai, chụp một tấm ảnh tập thể rồi lần lượt lên xe xuất phát. 

Lần này phải đi suốt một tuần ròng, các bác sĩ đã cố gắng tối giản hành lý, nhưng tổng số đồ đạc mang theo vẫn không hề ít. 

Không gian cốp xe của dòng xe khách thương mại bảy chỗ khá nhỏ, không thể chứa hết hành lý của tất cả mọi người, nên Nhậm Trì Vũ đã bảo họ để hết vào cốp và ghế sau xe địa hình của mình. 

Mạc Trừng Thu chỉ mang theo một chiếc túi, lát nữa khi ngồi xe chỉ cần ôm vào lòng là được. 

Cậu thong thả đứng cách đó không xa, đợi mọi người đã ổn định xong đồ đạc mới theo chân đám đông xếp hàng lên xe. 

Khi đi ngang qua chiếc xe địa hình, Nhậm Trì Vũ ở ghế lái hạ cửa kính xuống, khẽ gọi cậu: “Bác sĩ Trần.” 

Mạc Trừng Thu đang đeo tai nghe, thực ra trong tai nghe không hề phát nhạc. Cậu nghe thấy tiếng của Nhậm Trì Vũ nhưng không quay đầu lại, trái lại còn lẳng lặng tăng tốc bước về phía chiếc xe khách. 

Nhậm Trì Vũ lên giọng, gọi thêm một tiếng: “Bác sĩ Mạc.” 

Lần này thì các đồng nghiệp xung quanh cũng nghe thấy, liền nhắc nhở Mạc Trừng Thu: “Ông chủ Nhậm đang gọi cậu kìa.” 

Mạc Trừng Thu đành phải dừng bước, quay người nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi xem có việc gì. 

Trước mặt bao nhiêu người, Nhậm Trì Vũ nói một cách tự nhiên: “Bác sĩ Mạc đi theo xe của tôi đi, giúp tôi để mắt tới định vị một chút.”

Xung quanh quá đông người, Mạc Trừng Thu lùi lại vài bước, đứng cạnh chiếc xe địa hình nói với Nhậm Trì Vũ: “Anh cứ lái theo chiếc xe khách phía trước là được, không lạc đường đâu.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Biết đâu lại lạc mất thì sao? Hành lý của mọi người vẫn đang ở chỗ tôi này.” 

Mạc Trừng Thu khựng lại, không nghĩ ra lý do để phản bác nên đành nói: “Được rồi, để tôi báo với họ một tiếng.” 

Cậu đi tới bên chiếc xe khách, giải thích vài câu với đồng nghiệp trong xe, giúp họ đóng cửa xe lại rồi quay về bên chiếc xe địa hình, hỏi Nhậm Trì Vũ: “Ông chủ Nhậm, tôi ngồi ghế trước hay ghế sau?” 

Nhậm Trì Vũ lấy một chiếc kính râm đeo lên, sắc mặt càng thêm khó đoán: “Tùy em.” 

Mạc Trừng Thu suy nghĩ một chút, rồi mở cửa ghế sau, đặt túi vào trong. 

Nhậm Trì Vũ mấp máy môi, đang định nói gì đó thì thấy cậu đã đóng cửa ghế sau, vòng ra vị trí ghế phụ, lên xe, thắt dây an toàn rồi nói: “Đi thôi.” 

Mấy năm gần đây, bệnh viện đã triển khai chức năng khám bệnh trực tuyến, đôi khi bệnh nhân cảm thấy không khỏe có thể mô tả tình trạng của mình trên bệnh viện trực tuyến để tham vấn bác sĩ, bác sĩ sẽ đưa ra kết quả chẩn đoán sơ bộ và cho họ biết có cần đến bệnh viện để kiểm tra thêm hay không. 

Mạc Trừng Thu mỗi ngày đều dành ra một chút thời gian để phản hồi các bệnh nhân thăm khám trực tuyến như thế. Việc này không khó, chỉ là khá vụn vặt. Vì không thể gặp mặt trực tiếp bệnh nhân nên việc giao tiếp có phần tốn sức hơn. Tuy nhiên, mỗi bác sĩ trong viện của họ ít nhiều đều dành ra thời gian để làm việc này. Đối với những bệnh nhân ở vùng sâu vùng xa thì việc đi đến bệnh viện một lần rất phiền phức và tốn kém, Internet ở một mức độ nào đó cũng đã cải thiện tình trạng phân bổ nguồn lực y tế không công bằng; dù hiệu quả hiện tại còn rất nhỏ bé, nhưng đây vẫn là một xu hướng tốt. 

Ngồi trong xe đang di chuyển, cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại suốt một thời gian dài vẫn sẽ cảm thấy khó chịu. 

Mạc Trừng Thu đặt điện thoại xuống, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Họ đang đi trên một đoạn đường núi, đi ngang qua một vùng ruộng bậc thang ngay ngắn, những bờ ruộng xếp tầng tầng lớp lớp, trong ruộng trồng những cây trà thấp bé. 

Khí hậu nơi đây rất ưu đãi, trà có thể thu hoạch vào ba mùa xuân, hạ và thu, đây là vùng sản xuất chính của trà đen Vân Nam. 

Nhậm Trì Vũ thấy cậu không còn bận nữa mới nói: “Trong hộp đựng đồ cạnh cửa xe có nước khoáng đấy.” 

Mạc Trừng Thu quả nhiên chạm thấy một chai nước khoáng, cậu tưởng tài xế muốn uống nước nên liền vặn nắp chai, đưa cho Nhậm Trì Vũ. 

“Tôi không khát…” Nhậm Trì Vũ lập tức đổi lời, “Đưa cho tôi đi, cảm ơn.” 

Anh cầm chai nước, uống hai ngụm rồi đặt vào giá để cốc ở giữa. 

Mạc Trừng Thu lại vặn nắp chai lại, nhận ra mình đã hiểu lầm ý của đối phương.

Nhậm Trì Vũ chắc là đang nhắc cậu uống nước, chứ không phải bản thân anh muốn uống. 

Cậu có chút dở khóc dở cười, lại lấy một quả quýt từ trong hộp đựng đồ ra, hỏi Nhậm Trì Vũ: “Anh ăn quýt không?” 

Nhậm Trì Vũ gật đầu, Mạc Trừng Thu bắt đầu bóc quýt, mùi hương chua ngọt thanh khiết dần lan tỏa trong xe. 

Cậu tách múi quýt làm đôi, chia cho Nhậm Trì Vũ một nửa và mình một nửa. Nhậm Trì Vũ vừa định nhắc cậu trong xe có khăn ướt, thì Mạc Trừng Thu đã lấy được khăn ướt từ trong ngăn chứa đồ trước ghế phụ, lau sạch nước trái cây trên tay, rồi tiện tay lấy luôn một chiếc túi rác để đựng vỏ quýt và khăn ướt rồi vứt đi. 

Khi con người ta cảm thấy lúng túng, họ sẽ trông có vẻ rất bận rộn. Mạc Trừng Thu ăn xong quýt, lại ăn thêm hai viên kẹo bạc hà, sau đó tiện tay mở một chai nước khoáng cho mình, chỉ mới chạm nhẹ lên môi đã bị cái lạnh làm cho “suýt” lên một tiếng, rồi vặn nắp lại, đặt chai nước sang một bên. 

Nhậm Trì Vũ liếc nhìn cậu qua gương chiếu hậu, hỏi: “Dạo này em đang tránh mặt tôi à? Chẳng mấy khi thấy em ở bệnh viện.” 

Mạc Trừng Thu đúng là có ý tránh mặt anh, ngay cả việc ăn cơm cũng trì hoãn đến tận lúc nhà ăn sắp đóng cửa mới đi. Nhưng tất nhiên cậu sẽ không thừa nhận, chỉ chọn lọc cách giải thích: “Mấy ngày nay tôi đang chuẩn bị cho việc khám chữa bệnh miễn phí, nên tan làm sẽ muộn hơn bình thường một chút.” 

Nhậm Trì Vũ không biết có tin lời giải thích của cậu hay không, chỉ nói: “Tháng sau tôi về Phổ Nhĩ rồi, sẽ không ở lại bệnh viện của các em mãi đâu.” 

Mạc Trừng Thu “ồ” một tiếng, nói: “Tôi còn nợ anh và Phương Tri một bữa cơm, hồi mùa hè không kịp hẹn. Đợi hôm nào được nghỉ, tôi sẽ về Phổ Nhĩ tìm hai người.” 

Nhậm Trì Vũ hỏi dồn: “Hôm nào?” 

Mạc Trừng Thu thầm nghĩ, uy tín của mình trong mắt Nhậm Trì Vũ giờ chắc chắn đã thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa. 

Cậu cam đoan: “Ông chủ Nhậm, anh nói ngày nào là ngày đó, dù tôi có phải xin nghỉ phép thì cũng sẽ về Phổ Nhĩ mời các anh ăn cơm, được không?” 

Nhậm Trì Vũ khách sáo đáp: “Thế thì ngại quá, cứ phải xem bác sĩ Trần có tiện hay không đã.” 

Mạc Trừng Thu bất lực nói: “Đừng gọi tôi là bác sĩ Trần nữa. Anh cứ thế này mãi, người khác sẽ nghĩ đầu óc anh không được nhanh nhạy đâu.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Được thôi, bác sĩ Trần.” 

Mạc Trừng Thu không muốn để ý đến anh nữa. 

Nhậm Trì Vũ lại khơi ra một chủ đề khác, nói: “Hay là chúng ta nói về chuyện của em đi, trước đây em nói vẫn muốn làm bạn với tôi, nhưng tôi gần như chẳng biết gì về em cả. Em cũng phải thành thật một chút chứ.” 

Mạc Trừng Thu thấy anh nói rất có lý, nhưng ngẫm kỹ lại thì chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, thế là hỏi ngược lại: “Anh muốn biết chuyện gì?” 

Nhậm Trì Vũ hỏi: “Vụ gây rối tại bệnh viện là thế nào vậy?” 

Mạc Trừng Thu kể lại bi kịch đó một cách ngắn gọn súc tích, rồi cảm thán: “Bây giờ nghĩ lại, đúng là chẳng có gì to tát cả, lẽ ra tôi nên khéo léo hơn, mạnh mẽ hơn một chút. Tôi đột ngột xin nghỉ về nhà, để lại một đống rắc rối cho đồng nghiệp và thầy cô, thật sự… giống như một kẻ đào ngũ vậy.” 

Cậu chỉ thuật lại nguyên nhân sự việc một cách rất khách quan, không hề nhắc đến cảm xúc hay những ảnh hưởng mà bản thân phải chịu đựng, nhưng Nhậm Trì Vũ đã từng thấy cậu lúc đó, biết rằng khi ấy cậu đã suy sụp đến mức nào, cũng có thể từ những lời kể ngắn ngủi mà hình dung được sự phức tạp của sự việc này trên các phương diện kỹ thuật, đạo đức và tác động xã hội. Với tư cách là người trong cuộc, ắt hẳn những gì cậu trải qua hoàn toàn không hề nhẹ nhàng như cách cậu đang nói. 

Nhậm Trì Vũ dừng lại một chút rồi nói: “Xin nghỉ phép vốn dĩ là quyền của em, không cần thiết phải thấy tội lỗi.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Ừm. Dù sao thì cứ coi như là được học một bài học, để rút ra kinh nghiệm vậy.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Tôi có quen một luật sư rất giỏi, nếu em cần, tôi có thể tiến cử ông ấy cho em.” 

Mạc Trừng Thu nhớ lại chuyện Phương Tri kể về việc ông chủ Nhậm đã tiễn đám du côn thẳng một chuyến vào tù để chúng cải tà quy chính, làm lại cuộc đời, cậu bất giác mỉm cười rồi nói: “Không sao đâu, bộ phận pháp chế của bệnh viện đã xử lý việc này rồi.” 

Nhậm Trì Vũ lại hỏi về công việc của cậu, Mạc Trừng Thu bắt đầu trò chuyện về các vấn đề chuyên môn, cậu cảm thấy thư giãn hơn và nói chuyện rất tự tin. Hai người trò chuyện vô cùng hòa nhã, cứ như thể thực sự là những người bạn cũ đã quen biết từ rất lâu.

Chương 56

3 phản hồi cho “[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 55”

  1. Ảnh đại diện ngth
    ngth

    hóng chương típ theo quá 🥹🥹

    1. Ảnh đại diện anneann8888

      Truiui sốp đọc nhanh quá dị? 😱😱 Chờ tui hơi lâu nha sốp huhu

      1. Ảnh đại diện ngth
        ngth

        tui sẽ gáng đợi sốp 😭

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc