
Chương 04
A Chính từng chứng kiến cảnh Đại Hoàng bám đuôi người ta. Hôm đó là một ngày nghỉ hiếm hoi, Đại Hoàng chẳng biết nghe ngóng được ở đâu tin trường A Mao tổ chức học bù, thế là hắn đeo kính râm, đến đó chờ từ sớm.
A Chính bị Đại Hoàng lôi xềnh xệch đi cùng.
“Không… không phải chứ tao nói này.” A Chính vẻ mặt khó xử đứng cùng Đại Hoàng dưới gốc cây, “Mày làm thế này…”
Đại Hoàng liếc A Chính một cái.
A Chính vội vàng đổi giọng: “Cách theo đuổi này cao tay! Tuyệt! Hay!”
Đại Hoàng dời mắt đi, hờ hững chỉnh lại độ phân giải của chiếc máy ảnh cơ trước ngực: “Cái này gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”
“Thôi đi đại ca, mày yêu đương hay là đi đánh trận thế??” A Chính phục hắn sát đất, “Lại nói công tác tình báo cũng đâu có ai làm như mày, mày vác cả cái máy ảnh kỹ thuật số to đùng đến đây là sợ người ta không chú ý mày đang chụp lén hay sao? Điện thoại không được à?”
“Tao dùng điện thoại chụp rồi.” Đại Hoàng đáp, “Không nét lắm.”
“Đờ mờ mày còn muốn nét đến mức nào nữa? Muốn nhìn thấy cả lỗ chân lông à???”
Đại Hoàng hơi im lặng một chút: “Hôm qua hình như mu bàn tay em ấy bị xước, tao muốn nhìn xem vết xước đã lành chưa.”
“Tao… đù…” A Chính trố mắt ngoác mồm, không thốt nên lời.
“Người anh em, có ai bảo mày hành động thế này gọi là bám đuôi, biến thái lắm không?”
Đại Hoàng hiếm khi không nổi giận, hắn nhàn nhạt liếc A Chính: “Tao đâu có ăn trộm đồ dùng cá nhân của em ấy… Tao chỉ muốn nhìn em ấy nhiều hơn chút thôi.”
“Thế mày đường đường chính chính đến bắt chuyện không tốt hơn à? Chẳng phải chúng mày là hàng xóm tầng trên tầng dưới sao???”
“Em ấy đang thi đại học, không thể phân tâm vì mấy chuyện này, tao sợ làm em ấy hoảng.”
“Không, nói lý đi chứ, mày làm thế này người ta càng hoảng hơn ấy.”
“Mẹ nó mày bớt nói nhảm đi.” Mặt Đại Hoàng đanh lại, “Tóm lại tao nói bây giờ chưa phải lúc mày có hiểu không? Em ấy mới mười bảy tuổi! Mới mười bảy thôi!”
“Vãi mày cũng biết đối phương là trẻ vị thành niên cơ đấy, nhân lúc chúng ta chưa phạm tội thì mau rời khỏi đây đi được không?” A Chính cũng mặc kệ mà to tiếng với bạn mình, “Người anh em, cỏ thơm thiếu gì nơi chân trời…”
“Hết rồi, hoa có nhiều đến đâu, tao cũng chỉ cần mỗi cây cỏ này thôi, tao nguyện đợi em ấy lớn.”
“…” A Chính thật sự không nói nên lời.
“Mày đáng sợ thật đấy, thật đấy, Cung Trưng, anh em mình chơi với nhau mười mấy năm rồi, đây là lần đầu tiên tao biết mày đáng sợ thế này.”
“Im mồm im mồm! Tan học rồi!”
Tiếng chuông tan học vang lên, chưa đầy năm phút sau, học sinh lục tục ùa ra cổng trường. Phụ huynh đợi bên ngoài đã lâu, mấy người bán hàng rong cũng xúm lại, cổng trường bắt đầu dần dần ùn tắc.
A Chính nhìn dáo dác trong đám đông, vỗ vai Đại Hoàng đang dựa vào gốc cây lau ống kính: “Sao mày không vội thế, không sợ lạc mất bạn nhỏ nhà mày à?”
“Hôm nay học bù cho thứ Năm, nếu không có gì bất ngờ thì ông thầy chắc chắn sẽ giữ lớp lại thêm giờ. Hơn nữa em ấy làm gì cũng chậm, phòng học lại xa cổng trường, cho nên không cần vội.”
A Chính: “… Kiếp trước chắc chắn mày làm nghề phân tích tình báo.”
“Tao làm cái đấy làm gì? Phiền chết đi được.”
Đợi đến khi người ta về gần hết, trước cổng trường thưa thớt dần, A Chính cuối cùng cũng nhìn thấy bạn nhỏ trong ảnh.
A Chính cảm thấy bạn nhỏ này không đẹp bằng trong ảnh, lại còn toát ra cái vẻ mọt sách, mắt mở không lên, như kiểu ngủ chưa đủ giấc, đồng phục thì rộng thùng thình, hai tay áo dài thượt rỗng tuếch, thằng nhóc này cũng chẳng biết đường xắn lên, cứ để thế mà quơ quào.
Ngoài nước da trắng một chút ra, A Chính thật không biết bạn nhỏ này rốt cuộc đẹp ở chỗ nào.
Anh ta định quay lại gọi Đại Hoàng, nhưng Đại Hoàng đã sớm giơ máy ảnh lên bấm “tách tách tách” liên hồi, cái vẻ tập trung cao độ kia xem chừng chẳng nghe lọt tai câu nào.
Không phải chứ, thế này lộ liễu quá rồi đấy? Người đông còn đỡ, chứ vắng vẻ thế này ai mà chẳng chú ý có người đang chĩa cái máy ảnh to đùng vào mình chụp lia lịa cơ chứ???
Sau đó A Chính thấy một nhóc con thật sự hoàn toàn không chú ý gì cả. Thằng bé chỉ quơ quơ hai ống tay áo đồng phục, mua một cây kẹo mút ven đường, vừa ngậm vừa nhìn đông ngó tây lắc lư đi về hướng nhà mình, nhìn trời nhìn đất, chỉ là không nhìn thấy có người đang chụp trộm mình.
Hai người cứ thế đường đường chính chính đi theo A Mao về nhà, mãi đến khi A Mao đi vào cầu thang, Đại Hoàng mới hài lòng nhìn ảnh mình chụp được: “Ừm, không tệ, chụp được ảnh em ấy ăn kẹo, lại còn rất nét nữa… Này, A Chính, mày xem cái này chỉnh thế nào… Này? Mày ngẩn người ra đấy làm gì?”
A Chính ôm đầu ngồi thụp xuống: Thật hay đùa đấy hở trời????
Cho nên khi Đại Hoàng thông báo đã thành đôi với bạn nhỏ, A Chính chẳng hề cảm thấy bất ngờ chút nào.
Nói lý mà nghe, với cái kiểu theo đuổi dai như đỉa đói của Đại Hoàng, không thành đôi mới là lạ.
Một bữa cơm trôi qua, tuy Đại Hoàng chau mày suốt buổi, cũng chẳng gọi món nào A Chính thích ăn, nhưng nhìn chung thì bữa cơm này cũng khá thoải mái và vui vẻ.
A Chính gọi cho mình một ly cà phê đen, vừa uống vừa nhìn A Mao đang hạnh phúc ăn thuyền chuối. Nhân lúc Đại Hoàng đi vệ sinh, anh ta đột nhiên thì thầm hỏi: “Bạn nhỏ này, anh bảo, cái tên Cung Trưng đó ấy, tính khí tệ lắm đúng không?”
A Mao ngậm thìa, ngơ ngác chớp mắt nhìn A Chính.
A Chính ôm ngực: Ui cha mẹ ơi, đôi mắt bạn nhỏ này đẹp thật đấy, may mà Cung Trưng không nhìn thấy, không thì nó bóp chết mình mất.
“Anh biết nó mà, con người nó ấy, cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội nóng tính, lại còn cứng đầu. Đã thế cứng đầu còn không biết mình cứng đầu.” A Chính cười lắc đầu, “Cũng phục em sống được với nó đấy, bị nó quản thúc em không thấy phiền à?”
A Mao nghiêng đầu: “Anh ấy quản thúc em ạ?”
“Chẳng lẽ lại là em quản nó?” A Chính bĩu môi, “Thôi đi bạn nhỏ, anh hiểu nó quá mà, sao có thể là em quản nó được, đương nhiên là nó quản em, mà còn quản chặt là đằng khác.”
A Mao cười rất tươi: “Đấy là anh ấy chăm sóc em mà.”
“Được rồi, hai người đúng là nồi nào úp vung nấy.” A Chính chịu thua, “Thế em thích nó ở điểm nào? Hồi đấy cái kiểu theo đuổi của nó, nhìn chẳng giống kiểu tán đổ người ta được tí nào cả?”
“Hả?” A Mao ngẩn ra một chút, “Anh ấy theo đuổi em á?”
“Không thì sao? Chẳng lẽ là em theo đuổi nó à?”
“Đúng rồi, là em theo đuổi anh ấy mà.”
“Em…”
A Chính còn muốn hỏi thêm thì Đại Hoàng quay lại. Từ xa hắn đã thấy hai người trò chuyện vui vẻ, liền lạnh mặt ngồi xuống cạnh hai người, trừng mắt nhìn A Chính.
A Chính vội vàng ngậm miệng, cúi đầu uống cà phê của mình, nhưng vẫn liên tục nháy mắt ra hiệu với Đại Hoàng.
Đại Hoàng chẳng thèm để ý đến anh ta: “Mau ăn xong rồi về.”
“Đệch, ông đây bị mày gọi đến để xem nhà đấy nhé.” A Chính phẫn nộ nói.
“Mày mà không hài lòng thì đi thanh toán đi.” Đại Hoàng gõ gõ vào tờ hóa đơn trên bàn.
“Được được được, há miệng mắc quai.”
A Chính lau miệng: “Thế tao cũng đi đây, trả lại thế giới cho hai người nhé. À, nhớ lúc nào mua nhà thì bảo tao một tiếng, tao tìm người giúp cho.”
Đại Hoàng gật đầu, kéo A Mao sát vào mình hơn, mắng khẽ: “Ăn gì mà vội vàng thế! Em không sợ đau dạ dày à!”
A Chính liếc xéo hai người, lắc đầu: Cảm thấy hai người này thú vị thật đấy, em theo đuổi anh anh theo đuổi em, rốt cuộc là ai nguyện đánh ai nguyện chịu đòn đúng là còn khó mà nói chắc được.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾