[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 59

Nhậm Trì Vũ không gửi thêm tin nhắn nữa, anh đặt điện thoại lên bàn rồi bắt đầu nói vào chuyện chính: “Mẹ tôi từng thành lập một quỹ từ thiện để hỗ trợ các nữ sinh trung học có thành tích học tập và hạnh kiểm xuất sắc ở những vùng nghèo khó. Tôi biết bà có một đối tượng được tài trợ ở huyện Vân tên là Tiểu Mai, nên đã liên lạc trước với cô bé để hôm nay đến nhà thăm.” 

“Tôi qua đó vào buổi chiều, thì thấy cô bé không đi học nữa mà đang ở nhà chăm sóc bà nội bị bệnh. Tôi có hỏi xem cụ bị bệnh gì nhưng họ lại không nói rõ được nguyên nhân, chỉ bảo là đau lưng dưới, đau chân, mắt nhìn không rõ, đôi khi còn bị đau đầu.” 

“Tôi có khuyên cô bé bảo người lớn trong nhà đưa bà đến gặp các anh chị bác sĩ để khám bệnh, nhưng cô bé nói gia đình đã đưa bà đi kiểm tra rồi, tốn không ít tiền nhưng ngoài cao huyết áp ra thì chẳng thấy có bệnh gì khác, nên họ nghi là bà giả vờ. Hiện tại cụ nằm liệt giường suốt ngày, nếu muốn đưa cụ ra ngoài thì người lớn không thể đi làm được, mất một ngày công thì chi phí quá cao.” 

Mạc Trừng Thu suy nghĩ rồi nói: “Cao huyết áp… đôi khi thực sự sẽ gây ra tình trạng mờ mắt và đau đầu. Bà ấy có uống thuốc hạ huyết áp đều đặn không?” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Có, tôi thấy có thuốc hạ huyết áp trên tủ đầu giường.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Đau lưng và đau chân…” Vừa nói, cậu vừa vô thức nhìn về phía bác sĩ Vương. 

Bác sĩ Vương vốn đang trò chuyện với những người khác, nhưng vừa rồi nghe thấy lời của Nhậm Trì Vũ liền tạm dừng việc tán gẫu để lắng nghe cuộc đối thoại của họ. 

Bác sĩ Vương nói: “Đừng nhìn tôi, nguyên nhân gây đau lưng và đau chân có nhiều lắm. Thoát vị đĩa đệm cột sống thắt lưng, căng cơ thắt lưng, viêm khớp… thậm chí có bệnh nhân đến nói với tôi là đau lưng, nhưng cuối cùng kiểm tra ra lại là sỏi thận hay u nang buồng trứng các loại.” 

Nhậm Trì Vũ đã dùng điện thoại chụp lại phim X-quang, báo cáo CT, MRI của bệnh nhân, anh gửi vào nhóm chat, mấy vị bác sĩ cúi đầu nghiên cứu một lát, bác sĩ Vương nói: “Chưa nhìn ra vấn đề gì cả, vẫn phải gặp trực tiếp bệnh nhân mới có thể phân tích được.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Tôi thấy gia đình họ cũng thực sự hết cách rồi, chỉ có thể để bà ấy tự sinh tự diệt, nằm trên giường chờ chết. Cho nên, nếu sau này không bận, có thể phiền vị bác sĩ nào đó đến tận nhà xem giúp bà ấy được không?” 

“Được chứ.” Bác sĩ Vương đồng ý, rồi lại lo lắng nói: “Người lớn đều ra ngoài kiếm tiền, chỉ có thể để trẻ con chăm sóc, tình trạng này mà kéo dài chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc học của cô bé.” 

Mạc Trừng Thu cũng đồng ý: “Được ạ.” 

Hai vị bác sĩ bàn bạc một lát về thời gian. Ngày mai Mạc Trừng Thu không có lịch đào tạo hay bài giảng, bác sĩ Vương buổi sáng phải đi tuyên truyền, nên quyết định sau khi ăn trưa ngày kia sẽ xuất phát. 

Gia đình đó sống ở một bản trên núi, sống bằng nghề trồng trà. Từ huyện xuất phát, lái xe nửa tiếng là đến. 

Nhậm Trì Vũ đỗ xe ở đầu thôn, sau đó xuống xe đi bộ vào trong. Bác sĩ Vương và bác sĩ Mạc mang theo hai hộp thuốc, đựng một số dụng cụ cơ bản như ống nghe, máy đo huyết áp, nhiệt kế, đèn pin, ngoài ra còn mang theo máy điện tâm đồ và máy siêu âm cầm tay. Mạc Trừng Thu còn xách theo một chiếc máy tính. Nhậm Trì Vũ mở cốp xe, không để các bác sĩ cầm đồ mà mỗi tay anh xách một hộp thuốc. 

Mạc Trừng Thu mang theo túi đựng máy tính của mình, rồi thuận tay đóng cốp xe giúp anh. Họ đi bộ thêm mười lăm phút đường núi mới đến nhà Tiểu Mai. 

Nhậm Trì Vũ đã thông báo trước cho cô bé, vừa nghe thấy tiếng động, cô bé đã chạy ra đón họ và nói: “Cháu chào chú Nhậm! Cháu chào các chú bác sĩ ạ!” 

Cô bé dẫn họ vào trong nhà. Ngôi nhà này đã rất cũ, tường vách loang lổ, nhưng ấn tượng đầu tiên khi bước vào là sự sạch sẽ, tất cả đồ đạc, vật dụng đều được để đúng vị trí, góc tường cũng không chất đống tạp vật, cho thấy gia đình này rất chăm chỉ. 

Tiểu Mai nhanh nhẹn pha trà cho họ, họ đang khát khô cả cổ nên cũng chẳng kịp khách sáo, bưng ca tráng men uống trà ừng ực. Trà mà nông dân tự uống là loại trà xanh thô, sau khi sao và vò xong thì đem phơi trên sân xi măng, dựa vào nhiệt độ mặt trời và sự thông thoáng để làm khô lá trà, không qua các bước tinh chế chuyên sâu nên hương vị rất đậm và thô, vừa vào miệng đã thấy đắng ngắt, nhưng vị đắng nhanh chóng tan đi, trở nên thanh ngọt, làm tiết nước bọt và mang theo chút vị chát nhẹ của cỏ cây. 

Bác sĩ Vương uống hết cả một ca trà lớn mới thấy đỡ hơn. Họ không ngồi lại lâu mà lập tức đứng dậy đi vào phòng thăm khám cho bệnh nhân. 

Trong phòng của cụ bà, rèm cửa đang kéo kín, không gian tối tăm mờ mịt, họ cứ ngỡ cụ đang ngủ nên đứng ở cửa không biết có nên vào hay không. 

Tiểu Mai khẽ giải thích: “Bà nội cứ thấy ánh sáng là đau đầu, ban ngày cũng không cho kéo rèm, không phải bà đang ngủ đâu ạ.” 

Quả nhiên, khi đi đến cạnh giường, cụ bà đang nằm ngửa, mắt vẫn mở nhưng ánh nhìn đục ngầu, ngơ ngác nhìn về phía người vừa đến. 

Bác sĩ Vương lên tiếng: “Cụ ơi, chúng cháu là bác sĩ từ Thượng Hải đến khám bệnh miễn phí. Hôm nay chúng cháu đặc biệt tới đây để kiểm tra cho cụ! Bình thường cụ có chỗ nào không khỏe thì lát nữa hãy nói cho chúng cháu biết nhé.” 

Hai người lấy ra một loạt dụng cụ từ trong hộp thuốc, Mạc Trừng Thu dùng ống nghe kiểm tra tim phổi trước, sau đó nghe tiếp phần bụng, sau khi kết thúc liền tháo ống nghe ra đeo lên cổ và nói: “Tiếng thở ở hai phổi rõ ràng, không nghe thấy tiếng khò khè khô hay ẩm. Nhịp tim đều, các vùng nghe của các van tim không có tiếng thổi bệnh lý. Tiếng nhu động ruột bình thường, không nghe thấy tiếng thổi mạch máu.” 

Bác sĩ Vương đo huyết áp cho cụ, vì dùng thuốc lâu dài nên huyết áp của cụ cũng ổn định và bình thường. Sau đó, hai người dùng thiết bị để làm điện tâm đồ và siêu âm. Máy siêu âm cầm tay hiện nay chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, không cần nguồn điện ngoài, chỉ cần kết nối đầu dò là có thể tiến hành kiểm tra. Ngoài việc thiết bị nhỏ gọn, hình ảnh còn có thể truyền lên cloud theo thời gian thực để tiến hành hội chẩn từ xa qua mạng. 

Ngoài nang gan, các cơ quan trong khoang bụng của cụ cũng rất bình thường, không có tổn thương thực thể. Họ còn xem cả báo cáo khám sức khỏe của cụ tại bệnh viện thành phố ba tháng trước, quả thực đúng như lời Nhậm Trì Vũ nói, không có bệnh lý rõ rệt. 

Thế nhưng cụ lại bị đau lưng, đau chân, không thể dậy nổi. Đầu cũng đau, thỉnh thoảng còn nhìn không rõ. Cụ cứ lẩm bẩm mãi về những chỗ khó chịu của mình, Mạc Trừng Thu hỏi: “Đã uống thuốc giảm đau chưa?” 

Tiểu Mai gật đầu, đáp: “Bác sĩ ở bệnh viện có kê thuốc giảm đau cho bà, tuần đầu tiên thì có tác dụng, bà vẫn có thể đi lại làm việc bình thường. Nhưng sau đó thì không còn tác dụng nữa ạ, triệu chứng trái lại ngày càng nghiêm trọng hơn, hai tuần nay ngay cả việc ngồi dậy cũng không làm được…” 

Giọng cô bé nhẹ tênh, nghe rõ sự đau buồn, cô bé nói tiếp: “Bố mẹ cháu còn mời cả bác sĩ ở trong thôn đến xem cơ, bác sĩ nói bà bị chứng đa nghi, không chữa khỏi được. Nhưng sao có thể là do đa nghi được chứ? Bà cháu kiên cường lắm, trước đây dù có ốm đau cũng không nói với chúng cháu đâu, cứ nghiến răng chịu đựng để làm việc đấy thôi.” 

Thế hệ trước thực sự dễ có suy nghĩ này, bệnh nhẹ không chữa, cứ tự mình chịu đựng cho qua cơn là sẽ khỏi. 

Nhưng điều này rất dễ khiến bệnh nhẹ chuyển thành bệnh nặng, đến khi không thể chịu đựng nổi mới đi bệnh viện kiểm tra thì có lẽ đã muộn, đã bỏ lỡ thời điểm điều trị tốt nhất. 

Bác sĩ Vương đỡ bà trở mình, xoa bóp vùng thắt lưng cho bà rồi nói: “Đúng là có chút thoát vị đĩa đệm thật. Tôi có mang theo ít miếng dán, mỗi ngày trước khi đi ngủ dán một lần, biết đâu sẽ đỡ hơn.” 

Bác sĩ Vương tuy là bác sĩ Tây y, nhưng cũng có chút gốc gác gia truyền, biết cả bắt mạch và nắn xương. Anh ta bắt đầu kiểm tra xương khớp cho cụ bà, Mạc Trừng Thu nói với Tiểu Mai: “Em đi ra ngoài với anh một lát.” 

Tiểu Mai ngoan ngoãn “Dạ vâng” một tiếng rồi đi theo Mạc Trừng Thu ra khỏi phòng. 

Nhậm Trì Vũ vốn đang tựa vào khung cửa đứng xem, thấy họ đi ra cũng đi theo. 

Mạc Trừng Thu quay lại phòng khách, thấy sau lưng có thêm một người, bèn thắc mắc hỏi Nhậm Trì Vũ: “Anh đi theo làm gì thế?” 

Nhậm Trì Vũ lập tức phản ứng lại, bác sĩ Mạc muốn nói chuyện riêng với Tiểu Mai, nội dung có thể không tiện cho người khác nghe thấy. 

Anh tùy tiện tìm một cái cớ rồi nói: “Tôi đi ngang qua… Ra ngoài hút điếu thuốc.” 

Chương 60

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc