[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 60

Thấy anh đã ra khỏi cửa, Mạc Trừng Thu mới quay sang hỏi cô bé: “Bà nội có triệu chứng xuất huyết âm đạo không?” 

“Dạ?” Tiểu Mai vẫn còn hơi ngơ ngác. 

Mạc Trừng Thu đổi cách hỏi khác: “Lúc đi vệ sinh bà có bị ra máu không? Trên quần lót có dính máu không? Giống như là kinh nguyệt ấy.” 

Tiểu Mai cúi đầu, vẻ không tự nhiên, đáp: “Dạ không ạ. À, bà cháu hơn sáu mươi rồi, không còn cái đó từ lâu rồi ạ.” 

Mạc Trừng Thu ôn tồn nói: “Anh biết. Đôi khi tử cung bị bệnh cũng sẽ gây xuất huyết và có triệu chứng đau lưng. Tuy kết quả siêu âm không phát hiện u xơ, nhưng vẫn phải hỏi kỹ để đảm bảo chắc chắn.” 

“Ồ, dạ vâng,” Tiểu Mai gật đầu, “Cháu cảm ơn bác sĩ.” 

Việc kiểm tra của bác sĩ Vương ước chừng còn phải một lúc nữa mới xong, Mạc Trừng Thu nhân tiện phổ biến kiến thức cho cô bé: “Hiện nay các bé gái 14 tuổi có thể tiêm vaccine HPV miễn phí, nếu có thời gian em có thể đến trạm y tế huyện hỏi thử, không mất tiền đâu, họ sẽ sắp xếp cho em tiêm. Như vậy sau này lớn lên sẽ không bị ung thư cổ tử cung nữa.” 

Tiểu Mai lí nhí “dạ vâng” một tiếng, ngước mắt nhìn lướt qua Mạc Trừng Thu rồi hỏi: “Có phải bác là bác sĩ đến từ Thượng Hải không ạ?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Đúng vậy.” 

Tiểu Mai lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ, nói: “Giỏi quá, cháu cũng muốn học y.” 

Khuyên người ta học y thì đúng là “nghiệp chướng”.  Mạc Trừng Thu khựng lại một chút, khéo léo nói: “Hay là em cân nhắc lại xem? Học y vất vả và mệt mỏi lắm, không được như tưởng tượng đâu.” 

Tiểu Mai nói: “Cháu không sợ khổ đâu ạ. Lúc ở nhà chăm sóc bà, cháu đã nghĩ bà thật đáng thương, nếu cháu có thể làm gì đó để bà không phải đau nữa thì tốt biết mấy. Trước đây cháu chỉ nghĩ đến dốc sức học hành, thi đỗ đại học, rời khỏi đây để đến những thành phố lớn, chứ chưa từng nghĩ sau này mình sẽ làm gì. Bây giờ cháu biết rồi ạ, cháu muốn làm bác sĩ.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Được rồi, con đường này tuy khó đi, nhưng đúng là sẽ mang lại cảm giác thành tựu cực kỳ lớn lao trong nhiều khoảnh khắc. Chúc em thành công.” 

Nhậm Trì Vũ không biết bác sĩ Mạc định trò chuyện với người nhà bệnh nhân bao lâu, anh ra ngoài hút xong một điếu thuốc, lại đi dạo một vòng quanh đó, gần nửa tiếng sau mới quay lại. 

Bác sĩ Vương đã hoàn tất việc kiểm tra, đang ngồi cùng bác sĩ Mạc bên bàn ăn, trước mặt hai người là máy tính. 

Mạc Trừng Thu vừa tìm tạm hai đồng nghiệp ở khoa khác để mời họ hội chẩn trực tuyến. Khoảng mười phút sau, cuối cùng họ cũng thảo luận ra hướng giải quyết, gập máy tính lại chuẩn bị kết thúc công việc. 

Lúc Mạc Trừng Thu thu dọn hết các thiết bị, bác sĩ Vương bước tới hỏi cô bé: “Người lớn trong nhà khi nào thì về?” 

Tiểu Mai nói: “Họ đang làm việc trên núi, để cháu đi gọi họ!” 

Bác sĩ Vương vốn định nói rằng họ đợi ở đây một lát cũng không sao, nhưng cô bé đã chạy vụt ra ngoài, họ đều không kịp gọi cô lại. 

Nhậm Trì Vũ cũng có chút tò mò, hỏi: “Vậy rốt cuộc bà ấy bị bệnh gì, các bác sĩ đã chẩn đoán xác định chưa?” 

Bác sĩ Vương nói: “Chưa thể chẩn đoán xác định, nhưng đã có chút manh mối.” 

Bác sĩ Vương nhìn Mạc Trừng Thu một cái rồi nói: “Ý tưởng mà bác sĩ Mạc đưa ra, bác sĩ Mạc, cậu nói đi.” 

Mạc Trừng Thu nghiêm nghị nói: “Chúng tôi nghi ngờ bệnh nhân mắc chứng lo âu, cơn đau của bà ấy là phản ứng của triệu chứng cơ thể hóa. Nghĩa là, cảm giác đau mà bà ấy cảm nhận được là có thật, nhưng kiểm tra y khoa lại không tìm thấy tổn thương thực thể rõ ràng, bởi vì đó là vấn đề tâm lý chuyển hóa thành các triệu chứng trên cơ thể.” 

Bác sĩ Vương tiếp lời: “Chúng tôi đã tham khảo ý kiến của đồng nghiệp bên khoa tâm thần, họ ủng hộ suy đoán này. Rất nhiều trường hợp người già hay đa nghi, sau cùng khi kiểm tra thì thực chất đều do chứng lo âu gây ra, chỉ cần uống một ít thuốc chống lo âu là sẽ khỏi. Nhưng vì bệnh nhân này nằm ở nhà, không có cách nào để bác sĩ tâm thần thăm khám trực tiếp nên chúng tôi cũng không thể chẩn đoán xác định. Hơn nữa, nhiều người có tâm lý bài trừ các bệnh về tâm thần một cách bản năng, thường né tránh bệnh tật và không tin rằng mình có thể mắc loại bệnh này. Ôi, nói thật lòng, chúng tôi cũng rất khó xử.” 

Cả ba người đều trầm ngâm không nói, một lát sau Mạc Trừng Thu lên tiếng: “Để tôi đi trao đổi với họ.” 

Chẳng bao lâu sau, Tiểu Mai đã dẫn cha mẹ về nhà, Mạc Trừng Thu nói: “Chúng tôi đã kiểm tra cho bà, cơ thể bà thực sự không có vấn đề gì.” 

Người đàn ông và người phụ nữ cứ ngỡ bác sĩ từ Thượng Hải đến sẽ khác, sẽ có cách chữa khỏi cho bà cụ, nên tia hy vọng trong mắt họ lập tức vụt tắt. 

Tiếp đó, cậu trình bày ngắn gọn kết quả chẩn đoán, giới thiệu kỹ lưỡng về chứng lo âu, rồi cuối cùng nói: “Trước tiên tôi kê cho bà ấy thuốc dùng trong bảy ngày, nếu có hiệu quả, xin hãy liên lạc với tôi, tôi sẽ sắp xếp chuyên gia thăm khám trực tuyến và xác định phương án điều trị tiếp theo.” 

“Thuốc” mà cậu đưa thực chất là viên vitamin, có thể coi là thuốc trấn an placebo. Nếu sau khi uống, các triệu chứng đau đớn của bà cụ giảm bớt, điều đó càng chứng minh đây là vấn đề tâm lý, sau này điều trị theo chứng lo âu sẽ không có vấn đề gì lớn. 

Trong điều kiện hạn chế, đây là cách xử lý tốt nhất mà họ có thể nghĩ ra rồi. Người đàn ông trong gia đình vẫn không sao hiểu nổi, nói: “Chứng lo âu sao? Bà ấy là một bà lão rồi, có gì mà phải lo âu chứ?” 

Mạc Trừng Thu nói: “Rất nhiều người già gặp phải tình trạng này, là bình thường thôi, sau này uống thuốc định kỳ sẽ đỡ hơn nhiều.” 

Cả gia đình muốn giữ họ lại dùng bữa tối, nhưng trời đã tối, không tiện xuống núi nên họ đã khéo léo từ chối, mang theo đồ đạc rồi rời đi, trước khi đi còn không quên dặn dò bà cụ chuyện uống thuốc và tái khám. 

Trên đường về, thời gian vẫn còn sớm, Nhậm Trì Vũ hỏi: “Nếu hai bác sĩ không bận, tôi mời hai vị dùng bữa nhé?” 

Bác sĩ Vương khách sáo đáp: “Ôi, không cần đâu, không cần đâu. Ông chủ Nhậm đã chăm sóc chúng tôi chu đáo thế này, sao chúng tôi nỡ để cậu mời khách được?” 

Nhậm Trì Vũ đổi cách nói khác: “Dù sao về khách sạn cũng chẳng có gì ăn, hay là chúng ta ăn gì đó ở ngoài rồi hãy về.” 

Bác sĩ Vương nói: “Cũng được, hôm nay tôi xong việc rồi. Còn bác sĩ Mạc thì sao?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Vâng, tôi thế nào cũng được.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Ừm, mọi người đã vất vả nhiều ngày như vậy, chúng ta đi ăn món gì ngon một chút.” 

Bác sĩ Vương vội vàng nói: “Không cần đâu, không cần đâu, ăn gì qua loa là được rồi.” 

Nhậm Trì Vũ: “Vậy thì chúng ta vẫn nên đi ăn món gì ngon một chút.” 

Cuối cùng, cả nhóm đến phố ẩm thực trong trấn. Hơn năm giờ chiều, các chủ hàng vừa mới bày hàng ra, trên cả một con phố bán đủ mọi thứ, nào là hoa quả trộn, khoai tây chiên, bánh nếp cuộn chiên, mì thạch, mì, đồ nướng… 

Bác sĩ Vương vui vẻ nói: “Nếu con gái tôi mà nhìn thấy con phố này, không biết sẽ vui đến mức nào nữa.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Chúng ta chia nhau đi dạo một chút, mua món mình muốn ăn, sau đó tập trung tại tiệm mì thạch nhé?” 

Tiệm mì thạch nằm ở đầu phố, có mặt tiền cửa hiệu, có thể ngồi xuống ăn uống cùng nhau. 

Bác sĩ Vương gọi video cho con gái, vừa trò chuyện vừa đi vào phố ẩm thực, vừa quay đủ loại món ăn ngon cho cô bé xem. 

Mạc Trừng Thu đi được hai bước liền dừng lại, quét mã thanh toán mua một phần khoai tây chiên. 

Những thanh khoai tây hình lượn sóng lăn tăn trong chảo dầu, dần dần chuyển từ màu vàng nhạt sang màu vàng kim. Sau khi chiên xong, khoai được vớt ra chảo sắt, thêm muối tiêu, bột ớt, sốt đậu ngự và rau mùi băm nhỏ, ông chủ dùng đũa gỗ nhanh tay đảo đều để từng miếng khoai đều thấm đẫm nước sốt, cuối cùng múc vào bát giấy, cắm thêm xiên tre rồi đưa cho khách. 

Mạc Trừng Thu cầm lấy là bắt đầu ăn ngay. Lớp vỏ ngoài của khoai tây giòn rụm, bên trong lại bùi và dẻo, nóng đến mức khiến đầu lưỡi tê dại. 

Nhậm Trì Vũ cũng vừa hay đi dạo đến đây, thấy cậu ăn ngon lành liền hỏi: “Cái này ngon không?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Món khoai tây chiên này thì khó mà không ngon được.” 

Nhậm Trì Vũ không khách sáo: “Cho tôi nếm thử với.” 

Mạc Trừng Thu chỉ đành gật đầu, Nhậm Trì Vũ lại xin ông chủ thêm một chiếc xiên tre, nếm thử một miếng trước, sau đó không kìm lòng được mà liên tục xiên lấy mấy miếng từ bát giấy của Mạc Trừng Thu. 

Lúc này, họ đã đi được một đoạn, không còn ở gần sạp hàng nữa, Mạc Trừng Thu dừng bước hỏi: “Hay là để tôi mua thêm cho anh một phần nữa nhé?” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Không cần đâu. Tôi không ăn nữa, em ăn đi.” 

Anh nói là làm, để tránh việc bản thân lại ăn vụng khoai tây chiên của Mạc Trừng Thu, anh tiện tay vứt luôn chiếc xiên tre vào thùng rác. 

Hai người tiếp tục đi dạo, cuối cùng mua thêm chả giò nếp chiên, xoài trộn và bò khô, khi quay lại tiệm mì thạch thì bác sĩ Vương vẫn chưa về. 

Họ vừa đợi bác sĩ Vương vừa ăn quà vặt. Nhậm Trì Vũ nói: “Hai ngày nữa đợt khám chữa bệnh miễn phí ở đây kết thúc, tôi sẽ về thẳng Phổ Nhĩ.” 

Mạc Trừng Thu ngẩn người, nói: “Chẳng phải là tháng sau sao?” 

Thực ra, tháng Mười đã đi đến cuối tháng, chỉ vài ngày nữa là sang tháng mới rồi. 

Nhậm Trì Vũ nói: “Tôi đã liên lạc với viện trưởng, công việc sau đợt khám miễn phí sẽ do hai nhân viên khác phụ trách, tôi phải về thu hoạch cà phê rồi. Đợi khi công trình bệnh viện mới ở đây khởi công, tôi sẽ lại tới.” 

Mạc Trừng Thu nhớ ra Nhậm Trì Vũ từng nói, bắt đầu từ tháng mười một là mùa thu hoạch hạt cà phê, ông chủ Nhậm chắc chắn sẽ rất bận rộn. 

Nhậm Trì Vũ nói tiếp: “Viện trưởng còn nói, sau khi các bác sĩ kết thúc đợt khám miễn phí sẽ có kỳ nghỉ bù. Bác sĩ Mạc có muốn về cùng tôi không?” 

“Hả?” Mạc Trừng Thu nhất thời không phản ứng kịp, có chút nghĩ lạc đi. 

Nhậm Trì Vũ nói xong cũng nhận ra câu nói này có thể gây hiểu lầm, liền bổ sung: “Ý tôi là, tiện đường đưa em về Phổ Nhĩ. Em có thể về thăm bà ngoại.” 

Mạc Trừng Thu thở phào nhẹ nhõm, nói: “Ồ, được. Để tôi suy nghĩ đã.” 

Hai người nhìn nhau một cái, rồi nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác. 

Mạc Trừng Thu cảm thấy bầu không khí im lặng này có chút kỳ quặc, có chút khó xử, thầm nghĩ không biết bao giờ bác sĩ Vương mới dạo xong, sao mãi vẫn chưa thấy về nhỉ??

Chương 61

2 phản hồi cho “[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 60”

  1. Ảnh đại diện
    Khách

    Tôi thích bộ này lắm. Cảm ơn bạn

    1. Ảnh đại diện anneann8888

      Cảm ơn sốp nhe, b thích t vui lắm á. Pass chương tiếp theo b xem trong trang pass nha b: https://anneann47.blog/about/

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc