
Chương 10
Chuyện không vui nho nhỏ buổi sáng nhanh chóng qua đi, A Mao bò dậy khỏi giường, ngoan ngoãn nắm tay Đại Hoàng đi xem nội thất.
Đại Hoàng trông có vẻ đầy tâm sự, hắn vẫn đang suy nghĩ xem cái hiểu lầm về “người yêu cũ” nên giải thích thế nào.
Ngược lại A Mao thì quên nhanh như chớp, cậu kéo Đại Hoàng đi dạo chỗ này ngó chỗ kia, mắt sáng lấp lánh: “Bộ kiểu Âu này đẹp quá, ái chà, bộ kiểu Trung kia cũng đẹp nữa.”
A Mao vừa lên tiếng, Đại Hoàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện người yêu cũ nữa, vội vàng chiều theo sở thích của A Mao so sánh chất liệu gỗ, hỏi giá cả. Chọn tới chọn lui, cuối cùng ưng ý một bộ nội thất gỗ sồi, Đại Hoàng nhanh chóng chốt giá với bên bán, ký đơn đặt hàng luôn.
A Mao vẫn đang xem giường, có một chiếc giường đỏ chót vô cùng bắt mắt. A Mao cảm thấy thiết kế màu sắc của chiếc giường này cũng bá đạo phết, bèn đứng nhìn thêm một lúc. Nhân viên bán hàng vội vàng xán lại, khen lấy khen để những ưu điểm của chiếc giường này. Anh ta tưởng A Mao là chú rể mới đến chọn giường cưới, bèn nhanh nhảu nịnh nọt: “Anh xem cái giường này xem, hỉ khí biết bao! Có chuyện vui đương nhiên là phải dùng màu đỏ rồi! Cũng tượng trưng cho cuộc sống của hai người sau này đỏ rực như lửa.”
Đại Hoàng vốn định kéo A Mao đi, nghe nhân viên bán hàng nói vậy thì nhướng mày, liếc nhìn A Mao đang đỏ bừng mặt, trên khuôn mặt nghiêm nghị lộ ra chút đắc ý.
“Tôi… tôi…” Mặt A Mao đỏ bừng, biết nhân viên bán hàng hiểu lầm gì đó, muốn giải thích nhưng lại khó mở lời, đành lén nhìn Đại Hoàng cầu cứu.
Nhân viên bán hàng tưởng A Mao còn đang do dự, lúc này cũng bí từ, cuống lên bèn nói bừa: “Anh xem da anh trắng thế này, màu này hợp với anh biết bao! Anh xem anh mà nằm lên thì đẹp biết mấy đúng không!”
A Mao lập tức 囧.
Nhân viên bán hàng đúng là tìm chuyện để nói, A Mao xấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên nổi, kéo tay Đại Hoàng định bỏ đi.
Ơ, sao kéo Đại Hoàng không nhúc nhích?
Ngẩng đầu lên nhìn, thấy mắt Đại Hoàng sáng rực đang tỉ mỉ hỏi giá chiếc giường này.
A Mao lại 囧 tập hai.
Cuối cùng Đại Hoàng quả nhiên chốt luôn cái giường đó.
A Mao cạn lời, đợi thanh toán xong xuôi hết mới véo má Đại Hoàng: “Sao lại mua cái giường đó, cũng có đẹp lắm đâu.”
Đại Hoàng thản nhiên đáp: “Anh thích.”
A Mao phồng má nhìn Đại Hoàng.
Đại Hoàng lảng tránh ánh mắt, ho nhẹ một tiếng: “Cũng đâu có đắt lắm.”
A Mao không buông tha, nhảy phắt lên người Đại Hoàng.
Đại Hoàng vội vàng đỡ lấy người, hai tay đỡ mông A Mao, mặc cho A Mao như chú gấu túi treo trên người mình.
Đại Hoàng cạn lời, vỗ mông A Mao một cái: “Đang ở ngoài đường đấy.”
A Mao cười hì hì: “Dù sao cũng chẳng ai quen mình mà!”
Đại Hoàng nghĩ cũng đúng, hơn nữa hắn cũng cực thích thân mật với A Mao như thế này, hắn chạm nhẹ vào chóp mũi A Mao: “Chỉ có em là hay giở trò, sao mà lắm chuyện thế, giường chỉ cần đủ cho hai đứa mình nằm là được chứ gì?”
“Thế chúng ta đổi cái giường nhỏ thôi.” Mắt A Mao sáng lấp lánh, “Sau này ngày nào em cũng ngủ trên người anh mà.”
“Ngốc không chứ lị!” Đại Hoàng mồm thì mắng, trong lòng lại nóng ran, hắn lại vỗ mông A Mao cái nữa, “Em ngày nào cũng ngủ trên người anh thì còn ra thể thống gì!”
“Hì hì~”
Hai người đang dính lấy nhau thì đột nhiên nghe thấy giọng nữ nghiêm khắc từ không xa truyền tới: “Hồ đồ! Giữa thanh thiên bạch nhật! Hai đứa bây còn ra thể thống gì nữa!”
A Mao sợ run bắn người, suýt chút nữa ngã khỏi người Đại Hoàng.
Mặt Đại Hoàng đen sì ngay lập tức, đang định lấy hơi gân cổ lên mắng lại thì nhìn thấy người đến là ai, lập tức nuốt ngược lời vào trong bụng.
Người đến chính là mẹ Mao với khuôn mặt xanh mét.
Thực ra cho đến tận bây giờ, mẹ Mao vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật con trai mình cong rồi.
Lại còn cong với cái cậu thanh niên trông cực kỳ đứng đắn ở tầng trên nữa chứ!
Lúc mẹ Mao biết chuyện này, bà ôm ngực thở dốc cả buổi, mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Thực ra chuyện này cũng không thể trách mẹ Mao. Mẹ Mao làm nghề mai mối hôn nhân, se duyên cho bao nhiêu cặp nam nữ, bà nhìn đời cũng thấu đáo lắm. Bà rất ít khi hỏi đến chuyện tình cảm riêng tư của A Mao, chỉ lẳng lặng để dành tiền cho A Mao sau này mua nhà cưới vợ, thầm hạ quyết tâm dù sau này A Mao có dắt cô gái nào về, bà cũng sẽ không kén cá chọn canh, miễn con trai thích là được.
Sau đó A Mao dắt Đại Hoàng về.
Hai người come out hoàn toàn là ngẫu nhiên. Lúc đó A Mao kết thúc kỳ thực tập, chính thức ký hợp đồng với công ty Đại Hoàng, A Mao phải về trường lấy ít giấy tờ, tiện thể chào hỏi thầy cô. Mẹ Mao đi chợ vừa khéo đi ngang qua trường A Mao, nghĩ bụng đợi ở cổng trường một lát rồi cùng con trai về nhà, sau đó liền nhìn thấy cảnh Đại Hoàng và A Mao nắm tay nhau đi ra.
Mẹ Mao đương nhiên nhận ra Đại Hoàng, bà đâu có mù như A Mao, hơn nữa quan hệ giữa bà và mẹ Cung cũng rất tốt, bà không chỉ một lần khen ngợi cậu nhóc Đại Hoàng này: Hiểu chuyện, ngoan ngoãn, giỏi giang, hơn đứt con nhà mình, nếu có con gái bà nhất định sẽ làm mối cho con gái mình.
Nhưng mẹ Mao có đánh chết cũng không ngờ tới, đứa con trai độc nhất của bà lại tự mình se duyên với người ta từ lúc nào không hay.
Mẹ Mao ôm ngực, lập tức không chịu nổi nữa.
Bà cả đời gặp qua bao nhiêu nam nữ, nhìn thấy bao nhiêu đôi trẻ yêu đương, se duyên cho bao nhiêu mối tình, nhưng bà chưa từng làm mối cho hai người đàn ông bao giờ!
Chuyện này là thế nào đây!
A Mao bị bắt quả tang trông vô cùng hoảng hốt, ngược lại Đại Hoàng rất bình tĩnh. Mẹ Mao ra lệnh cho hai người buông tay ra, Đại Hoàng lại càng nắm chặt hơn. Mẹ Mao tức giận quay đầu bỏ đi mặc kệ hai người, hai người lại cứ bám riết sau lưng, theo đến tận lúc mẹ Mao về đến nhà. Mẹ Mao còn chưa kịp nhốt hai đứa ở ngoài cửa, Đại Hoàng đã nhanh chân bước vào nhà, “bịch” một cái quỳ xuống, mở miệng thề thốt: “Dì ơi, con sẽ đối tốt với Khoa Khoa cả đời này, con xin lấy tính mạng mình ra thề.”
Mẹ Mao trợn mắt há mồm còn chưa kịp nói gì, A Mao ở phía sau đã “oa” một tiếng khóc òa lên, ôm lấy mẹ Mao gọi “Mẹ ơi, mẹ yêu của con”, động tĩnh lớn đến mức kinh động cả mẹ Cung ở tầng trên. Thấy con trai mình đang quỳ, con dâu tương lai thì khóc lóc, bà hiểu ngay chuyện gì xảy ra, chẳng nói chẳng rằng rút ngay tờ khăn giấy, vừa chấm nước mũi nước mắt vừa nói: “Em gái tốt của chị ơi, chị cũng bất lực lắm, nhưng chuyện này liên quan đến hạnh phúc của hai đứa nhỏ, chị biết làm thế nào bây giờ…”
Mẹ Mao bị làm ồn đến đau cả đầu: Bà không phải người không cởi mở, đạo lý bà đều hiểu, chỉ là nhất thời chưa chấp nhận nổi sự thật con trai mình cong.
Bị ba người này làm loạn bà càng hết cách, vội vàng gật đầu bảo ba người im lặng. Mẹ Cung lập tức lau nước mắt hớn ha hớn hở giúp mẹ Mao rửa rau nấu cơm. Bữa cơm bốn người ăn ngay tại nhà A Mao, trên bàn cơm mẹ Cung vì muốn xoa dịu không khí mà nói không ngừng, nhưng chỉ có A Mao là nể mặt đáp lời, còn mẹ Mao và Đại Hoàng đều sa sầm mặt mày, bộ dạng đầy tâm sự.
Mẹ Mao cảm thấy mình vô cùng ấm ức: Con trai mình đang yên đang lành tự nhiên cong, lại còn bị thằng nhóc tầng trên ngủ rồi! Tức nhất là bà biết rõ nhân phẩm của thằng nhóc đó, ngoại trừ việc ngủ với con trai bà ra thì chẳng có điểm đen nào, đứng đắn đến mức không thể đứng đắn hơn. Mẹ của thằng nhóc đó còn là hàng xóm tốt, chị em tốt của bà, bọn họ cùng nhau đi chợ, buôn chuyện, nhảy quảng trường.
Hoàn toàn chẳng có lý do gì để bà làm ầm lên cả.
Mẹ Mao chưa bao giờ gật đầu đồng ý chuyện hai người, nhưng cũng không hề phản đối, chỉ đành mắt nhắm mắt mở, mặc kệ chúng nó. Với mẹ Cung bà cũng chẳng nói gì, mọi chuyện vẫn như cũ chẳng khác gì trước kia, chỉ là mỗi lần nhìn thấy hai người đàn ông to xác ôm ôm ấp ấp, bà lại thấy hơi tức ngực, thật sự không thể nào vui vẻ nổi.
Nói thật lòng, nếu đối tượng của con trai là con gái, bà đi dạo phố tình cờ bắt gặp hai đứa ôm ấp giữa đường cái thế này, bà cùng lắm chỉ nhắc nhở chú ý ảnh hưởng chút thôi, không chừng còn giả vờ như không thấy, sau đó nhiệt tình gọi hai đứa về nhà ăn cơm, nhưng mà… nhưng mà… haizz!
Mẹ Mao nghĩ thế, mặt càng đanh lại.
A Mao từ bé đã sợ mẹ Mao xị mặt, chỉ cần mẹ Mao xị mặt, dù có uất ức tày trời A Mao cũng sẽ chịu đựng. Thói quen này đi theo A Mao đến lúc lớn, bây giờ cũng vậy, vừa thấy mẹ sầm mặt, A Mao lập tức tiu nghỉu, ngoan ngoãn giãn ra khỏi Đại Hoàng, rón rén đi đến trước mặt mẹ Mao, yếu ớt gọi một câu: “Mẹ ơi~”
Dù sao cũng là con trai ruột của mình, mẹ Mao cũng mềm lòng, chỉ là mặt vẫn đen sì không nói năng gì, kiên quyết không tỏ ra quan tâm con trai.
Đại Hoàng cũng vội vàng khúm núm cúi đầu, thái độ cung kính hết mức có thể: “Con chào dì ạ! Sao dì lại tới đây thế ạ?”
Trời mới biết cái thái độ cung kính này của Đại Hoàng có dọa chết đám đồng nghiệp không biết gì trong công ty hay không. Đồng nghiệp trước đây từng đoán: Người có thể khiến sếp Cung hạ mình khúm núm chắc chỉ có bố mẹ vợ thôi.
Theo một ý nghĩa nào đó thì đoán không sai chút nào.
Mẹ Mao hừ nhẹ: “Sao tôi không được tới?”
Khóe miệng Đại Hoàng giật giật, trên mặt vẫn giữ nụ cười.
A Mao lại thấy Đại Hoàng thế này mới lạ lẫm làm sao, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm hắn.
Mẹ Mao lập tức nhận ra ánh mắt dính người của A Mao, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, trong lòng không khỏi có chút bi ai: Haizz! Nuôi con trai bao lâu nay! Lấy vợ quên mẹ– mà giá nó lấy vợ thật thì đã tốt! Đằng này con trai mình là làm vợ người ta rồi quên mẹ!
Làm gì có cái kiểu này chứ!
Biết thế ngày xưa đẻ thêm đứa con gái nữa cho xong!
Mẹ Mao nghĩ càng thấy tức, túm lấy cổ áo A Mao: “Hôm nay con về nhà ngủ cho mẹ.”
A Mao ngẩn người: “Hả?”
Con bao nhiêu lâu rồi không về nhà?” Mẹ Mao trừng mắt.
“Nhưng mà…”
“Con hôm nay có thời gian đi dạo phố mà không có thời gian về nhà à???”
“Ưm…” A Mao nhìn Đại Hoàng đầy đáng thương.
Đại Hoàng cũng hơi ngẩn người, nhớ tới tầng dưới có bà lão cực kỳ đáng ghét, liền cắn răng gật đầu.
A Mao chấn động: Thế là không cần mình nữa rồi? Thế là đuổi mình về nhà mẹ đẻ rồi?
Huhuhuhu QAQ Có phải anh chê em buổi tối ngủ tướng xấu cướp chăn của anh không?
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾