[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 75

Tâm trạng tốt từ sáng sớm đã duy trì được hơn nửa ngày. Đến chiều khi đang khám bệnh, có một sản phụ bụng mang dạ chửa đến kiểm tra. 

Ở hầu hết các khu vực, sau khi phụ nữ xác định mang thai, nên đến bệnh viện lập hồ sơ theo dõi và định kỳ khám thai, bao gồm siêu âm, tầm soát dị tật Down, siêu âm hình thái học, dung nạp, đường huyết, v.v., vừa để theo dõi thai nhi, loại trừ các rủi ro như dị tật, vừa để bảo vệ người mẹ. Tuy nhiên, một số khu vực nhỏ vẫn chưa có quy trình y tế hoàn thiện như vậy, người dân cũng chưa có ý thức đi khám thai. Đối với người dân ở một số bản làng nhất định, việc đến bệnh viện sinh con chỉ mới xuất hiện trong vài năm gần đây, cách đây không lâu, họ vẫn sinh con tại nhà, ngay trên chính chiếc giường của mình. 

Người phụ nữ này tự nhận mình mang thai hơn bốn tháng, nhưng bụng đã to như thể được sáu, bảy tháng. Mạc Trừng Thu hỏi cô trước đó đã từng đi kiểm tra chưa, cô lắc đầu nói: “Các dì trong làng bảo bụng tôi lớn nhanh như thổi, giống như quả bóng da vậy, chắc chắn là sinh đôi rồi. Nhưng bác sĩ ơi, tôi thấy đáng sợ quá, mới bốn tháng mà đã to thế này, sau này tôi phải làm sao đây?” 

Có rất nhiều khả năng dẫn đến tình trạng này, chẳng hạn như đa ối, thai trứng, u xơ tử cung tăng kích thước nhanh chóng do ảnh hưởng của hormone, v.v. Mạc Trừng Thu cho thai phụ đi xét nghiệm máu trước, sau khi kết hợp với thời gian kỳ kinh cuối cùng để xác định tuần thai, cho nằm lên giường khám để chuẩn bị siêu âm. 

Chất gel mát lạnh được bôi lên vùng bụng nhô cao, người phụ nữ khẽ rùng mình vì không thoải mái. Đầu dò lướt qua da, hình ảnh đen trắng đan xen trên màn hình dần trở nên rõ nét. Sau đó, tay của Mạc Trừng Thu khựng lại. 

Bốn thai nhi. 

Bốn nhịp tim đang đập trên màn hình, giống như bốn ngọn lửa nhỏ. 

Người phụ nữ nhận ra sự khựng lại của cậu, lo lắng chống người dậy hỏi: “Bác sĩ ơi, có vấn đề gì không ạ?” 

Ngón tay Mạc Trừng Thu đang cầm đầu dò hơi cứng lại, nhưng giọng nói vẫn rất bình tĩnh: “Nằm xuống đi, để tôi xem lại đã.” 

Khi không có sự can thiệp của các kỹ thuật hỗ trợ sinh sản, tỷ lệ thụ thai tự nhiên để mang thai bốn là cực kỳ thấp, Mạc Trừng Thu mới chỉ thấy qua sách giáo khoa chứ chưa từng gặp trường hợp này trong lâm sàng. Lần đầu tiên nhìn thấy bốn nhịp tim thai đập trên màn hình siêu âm, cậu không khỏi chấn động, ngay sau đó lòng cậu nặng trĩu. Một thai nhi đã độc chiếm một túi bánh nhau (placenta) và một túi ối, ba thai nhi còn lại dùng chung một túi ối và một bánh nhau. 

Mạc Trừng Thu đặt đầu dò xuống, lấy vài tờ giấy vệ sinh đưa cho người phụ nữ, đợi cô ấy lau sạch bụng và chỉnh đốn lại quần áo xong mới hỏi: “Người nhà chị có ở bên ngoài không?” 

Người phụ nữ đáp: “Có ạ. Chồng tôi đi cùng tôi.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Bảo anh ấy vào đây, tôi sẽ nói một thể.” 

Người đàn ông bước vào phòng khám, đứng nép bên cạnh tường một cách gượng gạo, cả hai vợ chồng đều căng thẳng nhìn Mạc Trừng Thu, như thể đang chờ đợi một bản án. 

Mạc Trừng Thu rà soát lại lời nói trong đầu một lượt rồi mới mở lời: “Chị Vương, chị đang mang thai bốn.” 

Hai vợ chồng kinh ngạc nhìn nhau, nở một nụ cười có chút ngơ ngác. 

Người phụ nữ theo bản năng đặt tay lên bụng, nói: “Hèn chi! Bốn đứa sao? Thật là không thể tin được.” 

“Nhưng mà…” Mạc Trừng Thu nhanh chóng nói tiếp, “Nhưng tình trạng này rất nguy hiểm.” 

Cậu cố gắng dùng những từ ngữ bình dân, dễ hiểu nhất để giải thích. Tử cung chị ấy không chứa nổi bốn đứa trẻ, chúng sẽ sinh non; trẻ sinh non có thể chưa phát triển hoàn thiện tim phổi, cũng có thể chưa phát triển hoàn thiện não bộ, dị tật do quá tải tử cung; người mẹ có thể bị cao huyết áp, bị băng huyết, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. 

Niềm vui sướng trên gương mặt hai vợ chồng dần tan biến, thay vào đó là sự kinh hoàng. Mạc Trừng Thu nói: “Trong trường hợp này, chúng tôi đề nghị giảm thai.” 

“Hả?” Sắc mặt người phụ nữ trắng bệch đi, cô ấy đã có dự cảm nhưng vẫn hỏi: “Vậy… vậy nghĩa là sao ạ?”

Mạc Trừng Thu nói: “Nghĩa là để lại một hoặc hai đứa trẻ trong bụng chị…” 

“Không được!” Người phụ nữ hai tay ôm lấy bụng, lúng túng nói, “Đã có rồi thì đều là con của tôi, sao có thể, sao có thể để con chết được chứ?” 

Người đàn ông phụ họa theo: “Đúng đấy bác sĩ. Có cách nào khác để giữ được cả bốn đứa không?” 

Mạc Trừng Thu nói: “Ngay cả khi chị Vương có mạo hiểm cả tính mạng để sinh được bốn đứa, thì sau này bốn đứa trẻ cần ăn, cần mặc, cần đi học, hai người đã nghĩ đến việc nuôi dưỡng chúng thế nào chưa?” 

Người đàn ông nghẹn lời, giọng nói không còn mấy tự tin: “Chúng tôi nuôi được mà.” 

Mạc Trừng Thu nói: “Đúng. Nhưng nếu chỉ có một hoặc hai đứa trẻ, tỷ lệ sống sót của thai nhi sẽ cao hơn, tính mạng người mẹ cũng có thể an toàn hơn, áp lực nuôi con sau này của hai người cũng sẽ nhỏ hơn, và trẻ có thể lớn lên trong điều kiện tốt hơn, có đúng không?” 

Người đàn ông vô thức đáp: “Đúng ạ…” 

Người phụ nữ nói: “Sao cậu có thể nghĩ như vậy được?!” 

Người đàn ông lại khẩn khoản: “Bác sĩ, hay cậu hãy nghĩ cách khác đi, bác sĩ là là chuyên gia đến từ Thượng Hải mà, chắc chắn phải có cách giữ thai chứ! Tôi thấy trên tin tức cũng có phụ nữ sinh bảy con mà!” 

Mạc Trừng Thu nói: “Đó là sự cố ngẫu nhiên. Đối với chị Vương, sinh bốn con thì có khả năng không giữ được cả một, ngay cả mẹ cũng gặp nguy hiểm; nhưng nếu sinh hai con, tôi đảm bảo mẹ tròn con vuông. Chỉ có lựa chọn như vậy thôi, hai người hãy suy nghĩ cho kỹ.” 

Hai vợ chồng cúi đầu, không ai nói gì nữa, Mạc Trừng Thu nói với người đàn ông: “Anh hãy nghĩ cho vợ mình nhiều hơn, nếu vợ anh mất đi mà để lại cho anh bốn đứa con, anh sẽ phải làm sao?” 

Mạc Trừng Thu lại nói với người phụ nữ: “Chị cũng hãy nghĩ xem, nếu chị mất đi khi đang sinh con, chồng chị sẽ sống thế nào với bốn đứa trẻ sinh non, lỡ như anh ấy tìm mẹ kế cho con thì sao? Hay lỡ như anh ấy mặc kệ luôn các con thì sao?” 

Người đàn ông lập tức đáp: “Tôi sẽ không làm thế! Bác sĩ, sao cậu lại nói năng tùy tiện như vậy? Tôi sẽ khiếu nại cậu!” 

Mạc Trừng Thu nói: “Xin lỗi anh, tôi không nhắm vào cá nhân anh, chỉ là làm trong nghề này, chúng tôi đã chứng kiến quá nhiều trường hợp như vậy, nên muốn nhắc nhở chị Vương một chút.” 

Chị Vương rõ ràng cũng đã dao động. Thấy vậy, Mạc Trừng Thu đã nắm chắc tình hình, liền nói: “Hai người ra ngoài cân nhắc đi, để bệnh nhân phía sau vào trước. Thưa anh, anh hãy khuyên nhủ và an ủi vợ mình. Khi nào hai người quyết định xong thì vào báo cho tôi, dù có giảm thai hay không thì cũng phải sắp xếp phương án điều trị tiếp theo của chị Vương.” 

Sau khi khuyên nhủ đủ điều suốt một hồi lâu, đến khi bệnh nhân tiếp theo vào phòng khám, cậu muốn uống một ngụm nước nhưng phát hiện chai nước khoáng bên cạnh đã hết sạch, đành phải thôi. 

Gần đến giờ tan làm, cặp vợ chồng đó cuối cùng cũng quay lại phòng khám, nói với bác sĩ Mạc rằng họ đã quyết định giảm thai. 

Mạc Trừng Thu sắp xếp cho sản phụ nhập viện kiểm tra, rồi đi chuẩn bị cho ca phẫu thuật sau đó. Trước đây Mạc Trừng Thu mới chỉ thực hiện giảm thai ba thai, đây là lần đầu tiên xử lý trường hợp bốn thai nên không khỏi thận trọng quá mức. Sau khi kết thúc ca trực trong ngày, cậu đã báo cáo tình hình với Tổng viện, xin ý kiến chỉ đạo từ các chuyên gia giàu kinh nghiệm để cùng thảo luận phương án phẫu thuật, đồng thời kết hợp với báo cáo kiểm tra của sản phụ để chọn ra hai phôi cần giảm. Phương án tốt nhất là dùng phương pháp tiêm Kali Clorua để giảm ba phôi, để lại một thai duy nhất được hưởng trọn vẹn túi ối nuôi dưỡng và nhau thai. Tuy nhiên, việc giảm thêm một thai nhi sẽ tạo ra sự hụt hẫng về tâm lý cho sản phụ và gia đình, khiến họ khó lòng chấp nhận. 

Cuối cùng, bác sĩ Mạc quyết định dùng phương pháp đốt sóng cao tần để giảm hai phôi, cũng để lại hai phôi. Thế nhưng, kim đốt sóng cao tần chủ yếu được dùng trong khoa ung bướu, khoa tim mạch và khoa giảm đau, giá thành rất đắt, đa số là loại dùng một lần và không thể tái sử dụng sau khi khử trùng. Ngoài ra, phương pháp này còn cần máy phát sóng cao tần chuyên dụng đi kèm, yêu cầu kỹ thuật vận hành rất cao, mà khi đi khám chữa bệnh miễn phí, họ không mang theo các công cụ và thiết bị như vậy. Thực tế, ngay cả tại Tổng viện ở Thượng Hải, tại các bệnh viện lớn thuộc nhóm ba hạng đầu, khi khoa sản cần thực hiện giảm thai bằng phương pháp đốt sóng cao tần thông thường cũng phải mượn thiết bị từ khoa siêu âm hoặc khoa ung bướu. May mắn là sau khi đến Lâm Thương, Viện trưởng Tôn đã mua một lô thiết bị y tế, nên trong bệnh viện có sẵn kim đốt sóng cao tần. Tuy nhiên, chị Vương đã mang thai hơn bốn tháng, việc chuyển viện đến bệnh viện của họ mất vài giờ lái xe, đường núi xóc nảy, rủi ro trên đường đi là rất cao. Vì vậy, hai ngày sau khi kết thúc buổi khám miễn phí, Mạc Trừng Thu cùng mọi người trở về bệnh viện, sau khi lấy thiết bị xong liền lập tức quay trở lại huyện Song Giang để chuẩn bị phẫu thuật cho bệnh nhân Vương. Kim đốt sóng cao tần được đâm xuyên qua thành bụng, dưới sự dẫn dắt của siêu âm, bác sĩ đâm kim vào gốc dây rốn, tạo ra nhiệt độ cao làm đông đặc các mô, nhằm cắt cung cấp máu cho phôi mục tiêu.

Ca phẫu thuật này không kéo dài lâu, chỉ nửa tiếng là kết thúc, sau đó theo dõi thêm mười lăm phút. Sau khi xác nhận tim phôi mục tiêu đã ngừng hoàn toàn, đồng thời xác nhận dòng máu dây rốn và nhịp tim của hai thai nhi còn lại vẫn ổn định bình thường, họ mới đưa bệnh nhân ra khỏi phòng phẫu thuật. Chị Vương cần phải nằm viện theo dõi thêm 24 giờ, đến rạng sáng đột nhiên đau bụng khiến mọi người đều trở nên căng thẳng. Máy siêu âm được đẩy vào phòng bệnh, đầu dò lướt qua bụng, nhịp tim của hai thai nhi vẫn mạnh mẽ, túi ối rõ ràng, hóa ra chỉ là một phen hú vía. Chị Vương òa lên khóc nức nở. Mạc Trừng Thu hiểu rằng chị không phải đau bụng, mà là trong lòng không thoải mái, không thể vượt qua được cú sốc này. 

Dù sao sau chuyện tối nay, khi quay về phòng trực cũng sẽ không thể ngủ ngay được, nên Mạc Trừng Thu ở lại trong phòng bệnh bầu bạn với chị ấy một lát. Trong ca phẫu thuật này, bác sĩ Tiểu Ngọc luôn theo sát bên cạnh để học hỏi, lúc này thầy giáo chưa ngủ thì cô đương nhiên cũng không thể về ngủ. 

Mạc Trừng Thu dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô nói vài lời an ủi. Ngọc Nam vốn đang định ngáp một cái, nhưng bị bác sĩ Mạc liếc nhẹ một cái, cái ngáp đang dở liền phải nuốt ngược vào trong, cô vắt óc tìm lời rồi nói: “Em gái ơi, em cũng đừng buồn nữa, trong bụng em vẫn còn hai bé, em phải nghĩ cho hai bé chứ, phải mau chóng khỏe lại, đúng không nào?” 

Giọng chị Vương vẫn còn nghẹn ngào tiếng khóc: “Nhưng cứ hễ nhắm mắt lại là tôi lại…” 

Ngọc Nam ngắt lời cô, nói bằng tất cả sự chân thành: “Đừng nghĩ ngợi lung tung, đừng nghĩ những chuyện không đâu. Đợi đến khi con chào đời, em sẽ bận rộn lắm đấy, chẳng còn được ngủ một giấc trọn vẹn đâu. Bây giờ là lúc có thể nghỉ ngơi tử tế, nhất định phải trân trọng, tận hưởng giấc ngủ và yên tâm mà ngủ đi.” 

Chị Vương im lặng một lúc, lo lắng hỏi: “Vậy hai bé này có thể chào đời an toàn không?” 

Mạc Trừng Thu nói: “Được chứ. Chị đừng nghĩ rằng mình đã mất đi hai bào thai, mà hãy nghĩ rằng chị đã đưa ra một lựa chọn lý trí, dũng cảm chấp nhận rủi ro của cuộc phẫu thuật để bảo vệ thành công được hai đứa trẻ trong bụng. Chị rất kiên cường, chị rất vĩ đại.” 

Chị Vương không nói gì nữa, Mạc Trừng Thu và Ngọc Nam đợi thêm một lát, thấy cảm xúc của cô đã ổn định lại mới ai về phòng trực của mình để ngủ. 

Một ngày sau, chị Vương đã xuất viện an toàn, bác sĩ Mạc và bác sĩ Tiểu Ngọc cuối cùng cũng rời khỏi trạm y tế huyện Song Giang để trở về thành phố Lâm Thương. Trên đường về chỉ có hai người Ngọc Nam và Mạc Trừng Thu, Ngọc Nam lái xe, lúc vào thành phố vừa vặn là giờ cao điểm buổi tối nên họ bị kẹt xe một lúc. Ngọc Nam cân nhắc kỹ lưỡng rồi hỏi: “Bác sĩ Mạc, người nhà tôi đã nấu cơm tối rồi, hay là cậu qua nhà tôi dùng bữa, rồi tôi đưa cậu về lại bệnh viện?” 

Mạc Trừng Thu đáp ngắn gọn: “Không cần đâu, cảm ơn.” Suốt dọc đường cậu đều nhìn điện thoại, thực ra vì đau họng nên cậu đang nghiên cứu cách chuyển văn bản thành giọng nói, lúc này có cơ hội thực hành, cậu nhập một đoạn văn bản vào điện thoại, một lát sau, một giọng nam rất máy móc vang lên: “Tôi không đói, về nhà ăn tạm chút là được. Hai ngày nay chị cũng vất vả rồi, về nhà sớm mà nghỉ ngơi cho tốt.” 

Ngọc Nam giật mình thốt lên một tiếng “Oa”, rồi nói: “Nghe cái này giống Stephen Hawking thật đấy.” 

Mạc Trừng Thu lại thao tác điện thoại thêm một lúc, đổi sang một giọng nói tự nhiên hơn một chút. Cậu trở về ký túc xá, tắm rửa trước, sau đó ngủ một lát, đặt báo thức hai tiếng sau, hơn tám giờ dậy ăn chút gì đó, trò chuyện với Nhậm Trì Vũ một lúc rồi lại đi ngủ. 

Sáng sớm hôm sau, tuy đã ngủ dậy nhưng khi há miệng ra, cậu lại phát hiện mình không thể nói được. Đây là do viêm họng trở nặng, đã chính thức hoàn toàn mất tiếng rồi. Mạc Trừng Thu chậm rãi uống một ly nước ấm, nhưng vẫn không thể phát ra âm thanh nào, cậu cạn lời đến mức muốn cười. Trước đây Nhậm Trì Vũ từng nói đùa rằng cậu là cậu bé câm, giờ thì hay rồi, không ngờ lần này lại thành người câm thật mất rồi. 

Chương 76

* Giảm thai y tế

Giảm thai ở các trường hợp đa thai (thường xảy ra khi làm IVF, ngoài ra đặc biệt khuyến cáo trong trường hợp có từ ba thai hoặc song thai mà một thai có chẩn đoán bệnh tật bẩm sinh nghiêm trọng) là thủ thuật can thiệp y tế để giảm số lượng phôi thai, giảm tỉ lệ nguy cơ và các biến chứng do đa thai lên sản phụ, giảm nguy cơ sinh non hoặc sẩy thai tự nhiên toàn bộ thai kỳ, hạn chế các biến chứng nguy hiểm cho mẹ như tiền sản giật, cao huyết áp, hoặc băng huyết, giúp các thai còn lại không bị thiếu dinh dưỡng và không gian trong tử cung. Đây phải là quyết định tự nguyện của thai phụ sau khi được tư vấn đầy đủ về nguy cơ và rủi ro.

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc