[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 79

Chương 79 

Đợi đến khi mặt trời dần tiến gần đến đỉnh điểm, ánh sáng trắng phản chiếu trên mặt nước ngày càng chói mắt, họ mới quay trở lại trà viên để dùng bữa. 

Món tủ của khu du lịch nông thôn này là cá nướng lá chuối rừng. Sau khi làm sạch cá rô phi, tẩm ướp gia vị, người ta băm nhỏ các loại thảo mộc gồm sả, rau mùi, ớt hiểm, tỏi lát, gừng sợi và lá chanh rồi trộn đều, nhồi đầy vào bụng cá. Sau đó, dùng lá chuối rừng có kích cỡ phù hợp gói cá lại thật kín, vùi trong tro than và phủ lên bằng than hồng để nướng chậm. Cho đến khi lá chuối nướng đến độ vàng giòn và nứt ra thì cá cũng chín. Khi được bưng lên bàn, lá chuối không còn hình dáng như một chiếc lá nữa, có chỗ đã bị cháy đen. Dùng đũa tách lớp lá ra, hơi nước trắng bốc lên nghi ngút lập tức xộc vào mặt, Mạc Trừng Thu bị mùi hương liệu nồng nặc kích thích đến mức hắt hơi một cái, luồng khí mạnh mẽ xộc ra từ cổ họng như có giấy nhám chà qua, sau khi hắt hơi xong cổ họng cậu càng đau hơn. 

Cá nướng lá chuối

Cậu nghỉ một lát rồi mới cầm đũa lên ăn cơm. Lớp da cá màu vàng nâu giòn rụm, vừa chạm đũa là tách ra, lộ ra phần thịt trắng ngần bên trong. Thực tế, mùi hương liệu trong thịt cá rất nhạt, không lấn át đi vị tươi ngon nguyên bản của nguyên liệu. Họ dùng nước cốt chanh, ớt hiểm, nước mắm, tỏi băm cùng các gia vị khác để làm nước chấm, giúp thịt cá thêm đậm đà. Cá này đều được gọi món rồi mới nướng, lại vì buổi trưa có nhiều người ăn nên họ phải đợi hơn nửa tiếng đồng hồ mới được ăn, sự chờ đợi và cơn đói đã khiến món ăn trở nên ngon lành hơn. 

Ăn cơm xong đã gần hai giờ chiều, hôm nay Nhậm Trì Vũ phải đưa Mạc Trừng Thu vào thành phố trước rồi mới quay về Phổ Nhĩ, tầm này là phải xuống núi để trở về rồi. Lúc sắp đi, Mạc Trừng Thu không mua trà mà lại tìm bà chủ mua bánh quy. Bà chủ nói số lượng bánh quy này không nhiều, chỉ làm món ăn kèm với trà trong tiệm chứ không bán ra ngoài. Nhưng thấy vẻ mặt cậu đầy tiếc nuối, bà chủ đã phá lệ lấy cho cậu một hộp để mang về ăn. Nửa ngày ngắn ngủi này thật sự rất nhẹ nhàng và vui vẻ. 

Trở lại xe, Mạc Trừng Thu đưa điện thoại cho Nhậm Trì Vũ xem: Ông chủ Nhậm này, anh cũng mở một khu du lịch nông nghiệp trong trang trại cà phê đi.

Nhậm Trì Vũ từ chối ngay lập tức: “Thế không được, nếu mở khu du lịch nông nghiệp thì anh lại càng không đi đâu được nữa đấy.” 

Mạc Trừng Thu lo lắng xe của ông chủ Nhậm đỗ gần ký túc xá bác sĩ quá sẽ gây chú ý, khiến đồng nghiệp nhìn thấy rồi nảy sinh nghi ngờ, nên bảo anh đưa mình đến phía chợ, rồi mình sẽ đi bộ về bệnh viện. 

Đường về luôn nhanh hơn đường đi, xe dừng lại bên lề đường, Mạc Trừng Thu sực nhớ ra điều gì đó, gõ chữ: Vốn dĩ định mời anh uống Sprite chanh muối, em quên mất.

Nhậm Trì Vũ nói: “Chanh muối cũng đâu có dễ hỏng, lần này quên thì để lần sau vậy.” 

Anh nói thêm: “Nhớ ăn mật ong nhé. Nếu họng cứ mãi không khỏi thì về Thượng Hải, đăng ký khám chuyên gia xem sao.” 

Mắt Mạc Trừng Thu cong cong lên, nhắn: “Em đây chính là chuyên gia đây.” 

Nhậm Trì Vũ hỏi: “Tết này các em có nghỉ lễ không?” 

Tháng Một đã sắp kết thúc, Tết năm nay rơi vào tháng Hai, lịch trực vừa mới có, Mạc Trừng Thu gật đầu nói: “Em đã nhờ đồng nghiệp đổi ca rồi, đến đêm Tiểu Niên là có thể về nhà, ở nhà đến mùng năm rồi mới quay lại trực.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Vậy thì… Tết gặp nhé?” 

Mạc Trừng Thu gật đầu, gõ chữ: Trên đường về anh lái xe cẩn thận, về đến nhà thì bảo em nhé. 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Được.” 

Nói xong hết rồi, nhưng Mạc Trừng Thu vẫn chưa xuống xe, dường như vẫn còn muốn nói điều gì đó, nhưng tay đang cầm điện thoại, cũng không có ý định gõ chữ để giao tiếp. 

Ánh mắt cậu lơ lửng, lúc thì dừng lại trên bàn tay đang giữ vô lăng của Nhậm Trì Vũ, lúc lại men theo cánh tay anh rồi dừng lại trên vai, dường như vượt qua vai anh để bày tỏ sự hứng thú với cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ phía bên kia; hoặc cũng có thể chỉ là không nỡ xuống xe, muốn kéo dài thêm chút thời gian ở bên nhau. 

Chẳng biết tại sao, trong sự im lặng đầy ẩn ý của cậu, Nhậm Trì Vũ lại cảm nhận được một ý tứ nào đó, anh hỏi: “Muốn ôm một cái không?” 

Mạc Trừng Thu sực tỉnh, nhanh chóng gật đầu, khẽ nhấc cánh tay, dồn trọng tâm phần thân trên về phía trước, vượt qua bảng điều khiển trung tâm để ôm lấy Nhậm Trì Vũ. 

Cậu chợt nhớ ra, hồi tháng Bảy khi chia tay trước cửa nhà bà ngoại, cậu cũng từng ôm anh. Lúc đó cảm giác thế nào nhỉ? Có lưu luyến và không nỡ rời xa không? Chắc chắn là có, chỉ là đã bị cậu phong kín sâu trong lòng. 

Mạc Trừng Thu khẽ vỗ nhẹ lên lưng anh rồi buông tay lùi lại, không ngờ Nhậm Trì Vũ nhận ra động tác của cậu, anh dùng lực ở cánh tay, giữ chặt cậu vào lòng, lồng ngực hai người dán sát vào nhau, không phân biệt được nhịp tim của ai nặng hơn, loạn hơn. 

Nhậm Trì Vũ thành thật nói: “Lần trước ở bến xe, anh đã muốn ôm em rồi.” 

Tiếc là lúc đó người đông mắt tạp, anh không nỡ ra tay, sau khi về nhà đã suy nghĩ đi suy nghĩ lại rất lâu.

Chàng trai trong lòng có khung xương thanh mảnh mà cao ráo, xương bả vai dưới lòng bàn tay khẽ rung động theo nhịp thở, tựa như cánh bướm. Nhậm Trì Vũ nhắm mắt lại là có thể phác họa ra cột sống hơi lõm xuống và đường thắt lưng hẹp. Anh siết chặt vòng tay hơn, hơi thở của bác sĩ Mạc khẽ run lên, có lẽ là do bị siết đến không thoải mái, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn tựa vào vai anh, không đẩy anh ra, mái tóc đen mềm mại lướt qua cằm anh, chóp mũi ngửi thấy hương thơm thoang thoảng, khiến lòng anh dâng lên một nỗi ngứa ngáy khó lòng kiềm chế. 

Hóa ra, cảm giác được người khác lưu luyến là như thế này. Mạc Trừng Thu vì khó thở nên có chút phiền lòng, nhưng cũng có chút vui vẻ. Cậu cứ ngỡ Nhậm Trì Vũ luôn rất thành thạo trong mọi việc, không ngờ anh cũng có lúc không thể kiểm soát được, cũng có lúc không nỡ buông tay. 

Cái ôm này đã quá lâu rồi, nếu không buông tay ra thì sẽ không còn thích hợp nữa. Nhậm Trì Vũ thu tay về, hai người lần lượt trở lại ghế ngồi, Mạc Trừng Thu cúi đầu vuốt lại những nếp nhăn trên quần áo, khi ngẩng lên nhìn Nhậm Trì Vũ, gương mặt cậu vẫn còn đỏ bừng, trong mắt mang theo chút ý cười trêu chọc. 

Nhậm Trì Vũ xoa xoa đầu ngón tay vẫn còn vương hơi ấm của đối phương, nói: “Đi thôi, tạm biệt.” 

Mạc Trừng Thu xách đồ xuống xe, vẫy vẫy tay với người trong xe, dùng khẩu hình nói: “Bye bye.” 

Nhậm Trì Vũ thuận buồm xuôi gió, về đến trang viên trước giờ cơm tối. Mọi người đã quen với việc ông chủ đến không báo, đi không dấu vết, chẳng ai bận tâm anh đã đi đâu, làm gì, họ tự nhiên nhường cho anh một chỗ ngồi để cùng ăn cơm, vừa ăn vừa tiếp tục trò chuyện về công việc lao động ngày hôm nay và vài chuyện vụn vặt thường ngày. 

Tối nay không có công việc gì khác, Nhậm Trì Vũ ăn cơm xong liền về nhà, cho cừu ăn rồi lại trêu đùa với chú chó. Đến khi nằm trên giường, trong lòng anh dường như vẫn còn đè nặng một sức nặng khác, nơi lồng ngực dường như vẫn còn vấn vương một nhịp đập khác. 

Chương 80

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc