
Mạc Trừng Thu vốn định đi sân bay sớm để tiếp tục sửa báo cáo, nhưng bị Nhậm Trì Vũ rủ rê đi chơi nên lập tức thiếu định lực mà đồng ý ngay: “Được ạ.”
Sau đó cậu mới sực nhớ ra hỏi: “Chúng ta mang theo hành lý, phải làm sao đây?”
Nhậm Trì Vũ nói: “Ở công viên có chỗ để gửi đồ.”
Họ bắt taxi đến thẳng công viên, quả nhiên tìm thấy một quán trà có nhận gửi hành lý. Sau khi để đồ xong, họ còn không kịp ăn trưa, liền ghé tiệm ăn nhanh mua hamburger, khoai tây chiên và Coca, rồi cầm trên tay đi về phía bến cho thuê thuyền bên hồ.
Thuyền du lịch chia làm thuyền điện và thuyền đạp chân, dọc ven hồ có rất nhiều cửa hàng cho thuê thuyền, cửa hàng này vừa hay chỉ có thuyền đạp chân, mà để tiết kiệm thời gian, họ cũng lười đi tìm cửa hàng khác nên đã vui vẻ nộp tiền thuê và tiền đặt cọc, rồi đi theo ông chủ ra ven hồ chọn thuyền.
Mũi của những chiếc thuyền nhỏ có hai kiểu dáng khác nhau là thiên nga trắng và vịt con màu vàng, đều rất hoạt hình. Họ chọn chiếc thuyền màu vàng, thân thuyền có mái che màu vàng kiểu bán lộ thiên, vừa vặn để che nắng.
Đừng nhìn ánh nắng mùa xuân ấm áp dịu nhẹ mà lầm, độ cao của Côn Minh gần hai nghìn mét, tia cực tím vẫn rất mạnh. Chiếc thuyền rất nhỏ, Mạc Trừng Thu lên thuyền trước, còn chưa kịp ngồi xuống thì Nhậm Trì Vũ đã theo sau cậu lên thuyền, khiến thân thuyền lắc lư không vững.
Cậu vội vàng vịn vào mạn thuyền, ngẩng đầu lên thấy dáng vẻ Nhậm Trì Vũ phải đang khom lưng cúi đầu để tránh đầu va vào nóc thuyền, lại cảm thấy rất buồn cười.
Thuyền đạp chân hoàn toàn dựa vào sức người để vận hành, tốc độ không nhanh nhưng rất dễ điều khiển. Thế nhưng cả hai đều không có kinh nghiệm, lúc đầu lúng túng đạp bàn đạp khiến thuyền cứ xoay vòng tại chỗ. Sau đó họ dần tìm được nhịp điệu, cũng có sự ăn ý, chiếc thuyền nhỏ cứ thế dập dềnh, chậm rãi tiến về phía trước.
Bên bờ, những thảm hoa tulip đang nở rộ, sắc đỏ, hồng, vàng, tím rực rỡ trải dài bên làn nước biếc, du khách đi ngắm hoa dạo chơi đông đúc như mắc cửi, nhưng trên hồ lại rất yên tĩnh, không nghe thấy sự náo nhiệt bên bờ hồ. Xung quanh chỉ còn lại hai người bọn họ, chỉ nghe thấy tiếng nước vỗ nhẹ rì rào, Mạc Trừng Thu mới nói: “Ông chủ Nhậm thật là có thú vui trẻ con.”
Nhậm Trì Vũ cười một tiếng, nói: “Có phải em đang nói anh ấu trĩ không?”
Mạc Trừng Thu không thừa nhận, nhưng cũng không nhịn được mà khẽ cười, nói một cách không nhất quán: “Không có mà, anh nghĩ nhiều quá rồi.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Đây không phải là ấu trĩ, đây là yêu đương. Nếu không phải vì em, anh cũng chẳng muốn đi đạp vịt đâu.”
Chèo thuyền vịt trong công viên thì có gì hay ho chứ? Đó là việc mà chỉ trẻ con mới thích. Trôi lềnh bềnh trên hồ suốt hai tiếng đồng hồ quả thực là lãng phí thời gian, nếu người ngồi cùng thuyền không hợp chuyện thì lại càng buồn chán hơn.
Thế nhưng vì thích một người, muốn cùng người đó khám phá thế giới, trải nghiệm cuộc sống, nên những việc bình thường trước đây vốn không hứng thú, nhờ có sự đồng hành của người ấy mà trở nên khác biệt.
Cảm giác này thật mới mẻ.
Họ chèo thuyền ra giữa hồ, dừng đạp chân chèo rồi bắt đầu ăn trưa.
Chiếc thuyền mất đi động lực, nhẹ nhàng dập dìu theo gió và dòng nước. Khi ở trên thuyền, ban đầu con người ta sẽ cảm thấy thiếu an toàn, nhưng khi đã quen rồi sẽ thấy rất thoải mái và thư giãn.
Ăn chút đồ ăn, uống chút nước, cảm giác giống như một buổi dã ngoại xuân.
Gió thổi qua mặt hồ, những bóng hình phản chiếu dập dềnh tan ra rồi lại từ từ tụ lại. Họ chèo thuyền đến ngôi đình giữa hồ, dưới ánh nắng, bóng nước lấp lánh phản chiếu lên mái hiên cong vút của kiến trúc cổ, sáng lấp lánh như những món đồ trang trí lộng lẫy. Ở bờ bên kia, dưới một cái cây bình thường có một nhóm người đang vây quanh, giơ điện thoại lên, không biết là đang chụp gì, thế là họ cũng chèo thuyền qua đó góp vui, hóa ra là có một con sóc đang đậu trên thân cây.
Trong công viên Thúy Hồ có rất nhiều sóc, cũng có những điểm cho ăn chuyên dụng, khiến chúng được nuôi dưỡng trông bóng loáng, con nào con nấy đều béo ú. Trên hành lang ven hồ, những người già đã nghỉ hưu đang chơi nhạc cụ, những bản nhạc quen thuộc vang lên với giai điệu du dương.
Đi xuyên qua một gầm cầu, mặt nước trở nên rộng mở, bốn bề lại trở nên yên tĩnh, gió xuân vừa ngọt vừa ấm, khiến du khách say sưa. Họ chèo đi chèo lại, lúc dừng lúc đi, Mạc Trừng Thu vừa trò chuyện với Nhậm Trì Vũ, vừa dần dần bắt đầu lười biếng.
Mạc Trừng Thu hỏi anh: “Tối nay đến Thượng Hải, anh có về nhà không? Hay là cùng em đến khách sạn?”
Nhậm Trì Vũ nói: “Tại sao không phải là em về nhà anh ở?”
Mạc Trừng Thu đang định từ chối, Nhậm Trì Vũ lại bổ sung thêm: “Sau khi đi làm, anh đã dọn ra khỏi nhà bố mẹ ở riêng, hiện tại căn nhà đó vẫn đang để trống, thỉnh thoảng anh mới về Thượng Hải ở một chút.”
Nhưng khách sạn mà cậu đặt nằm ngay quanh khu vực hội nghị, rất thuận tiện cho việc đi lại, Mạc Trừng Thu do dự một lát rồi nói: “Em vẫn ở khách sạn thôi, dù sao cũng đặt xong rồi.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Được, vậy tối nay anh cùng em về khách sạn, đợi em họp xong thì về nhà anh ở.”
Mạc Trừng Thu “dạ” một tiếng rồi nói: “Mấy ngày tới chắc em sẽ khá bận, nhưng sau thứ Năm là xong rồi. Thứ Sáu anh có thể dành ra thời gian được không?”
Nhậm Trì Vũ đương nhiên sảng khoái đồng ý, hỏi: “Hẹn hò à? Để anh xem sắp xếp nhé?”
Mấy ngày này Mạc Trừng Thu phải họp hành, thực sự không có tâm trí để sắp xếp, chỉ đành gật đầu nói: “Được ạ, nghe anh cả.”
Trên hồ lênh đênh, người ta rất dễ quên mất thời gian trôi qua, đến khi họ kịp phản ứng lại thì đã gần đến giờ trả thuyền. Quan trọng hơn là nếu không lên bờ bắt xe để kịp ra sân bay ngay, họ sẽ lỡ mất chuyến bay tối nay.
Thế nhưng, trước đó họ cứ chèo thuyền tiến về phía trước một cách vô định, giờ quay đầu lại mới phát hiện đã chèo được một quãng rất xa, gần như đã đến đầu kia của hồ. Nhậm Trì Vũ điều khiển thuyền chuyển hướng, hai người lập tức bắt đầu ra sức đạp bàn đạp, dù có đạp nhầm cũng không dám dừng lại, đến cả nói chuyện cũng không kịp, vừa đạp vừa nhìn thời gian, nhưng tốc độ nhanh nhất của chiếc thuyền này cũng chỉ đến thế, họ đành phải chịu đựng sự sốt ruột.
Đến khi cuối cùng cũng cập bờ, chân Mạc Trừng Thu mỏi nhừ như vừa chạy một quãng đường dài, lúc lên bờ suýt chút nữa thì đứng không vững, may mà Nhậm Trì Vũ nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cậu một tay.
Lúc chạy đến quán trà lấy hành lý, họ đã gọi xe đi sân bay, đến khi lên xe mới phát hiện thời gian dự kiến tới sân bay sẽ là mười phút trước khi đóng quầy làm thủ tục, nếu trên đường kẹt xe một lát thôi là họ sẽ lỡ mất chuyến bay này.
Hai người vừa mới vừa đạp thuyền vừa chạy bộ, lúc lên xe hơi thở vẫn chưa kịp ổn định, nhìn nhau ngơ ngác một hồi rồi lại cùng lúc bật cười.
Nhậm Trì Vũ lấy điện thoại ra nói: “Anh nhớ còn một chuyến bay lúc mười giờ nữa, có muốn đổi vé không?”
“Không ạ.” Mạc Trừng Thu không biết lấy đâu ra tự tin, khẳng định chắc nịch: “Em nghĩ là kịp mà.”
Bác tài xế nghe họ nói đang vội ra sân bay nên đã lái xe thần tốc suốt quãng đường, cuối cùng cũng đến sân bay đúng giờ. Họ kéo hành lý chạy thục mạng, làm thủ tục ngay sát giờ, lấy thẻ lên máy bay và ký gửi hành lý xong xuôi, sau đó qua cửa an ninh, khi đến cửa lên máy bay thì loa thông báo của sân bay đã đang gọi tên họ để giục lên máy bay. Cho đến tận khi đã ngồi lên máy bay, tim Mạc Trừng Thu vẫn còn đập rất nhanh, cậu khẽ cử động tay, nắm lấy tay Nhậm Trì Vũ, nói nhỏ: “Anh xem, thực sự kịp rồi này.”
Nhậm Trì Vũ vốn định uống nước, nhưng bị Mạc Trừng Thu kéo lại, không cách nào vặn được nắp chai, đành phải đặt chai nước khoáng sang một bên rồi hỏi cậu: “Sao em biết là sẽ kịp?”
Mạc Trừng Thu nói: “Chỉ là cảm thấy rất trùng hợp thôi.”
Trong khoang máy bay rất yên tĩnh, chỉ có tiếng động cơ gầm rú khi cất cánh, một số hành khách đã nhắm mắt ngủ. Mạc Trừng Thu lại hạ thấp giọng, gần như ghé sát vào mặt Nhậm Trì Vũ, giải thích: “Anh không thấy là khi chúng ta ở bên nhau, luôn luôn rất may mắn sao?”
Nhậm Trì Vũ thầm trả lời trong lòng là đúng vậy.
Nhân lúc Mạc Trừng Thu vừa dứt lời, trong khoảnh khắc cậu chưa kịp lùi lại, anh quay đầu, nhanh chóng hôn lên môi cậu một cái.
Mạc Trừng Thu giật mình né ra sau, Nhậm Trì Vũ vẫn chưa thấy thỏa mãn, khẽ nói: “Miệng ngọt thế này, cho anh nếm thử một chút thì đã sao?”
Ở nơi công cộng, sao anh ấy có thể trêu chọc mình như vậy?
Mạc Trừng Thu mím môi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, không thèm để ý đến anh nữa. Nhưng tay lại bị người kia nắm chặt, không tài nào rút ra được.
Giai đoạn cất cánh của máy bay rất dài, không có tín hiệu, không thể sử dụng máy tính, ánh sáng trong khoang cũng được điều chỉnh về mức tối nhất. Ngoài cửa sổ, bầu trời cũng thu lại những tia nắng cuối cùng, một màu xanh thẫm. Toàn thân được bao bọc bởi tiếng ồn trắng tần số thấp của động cơ, tự nhiên rơi vào trạng thái thư giãn, đầu Mạc Trừng Thu hơi gục xuống, rồi lại tựa vào gối tựa của ghế ngồi, chưa đầy một phút sau, đầu lại gật gù như gà mổ thóc.
Nhậm Trì Vũ quan sát kỹ cậu, khẽ dịch cánh tay mình sang phía đó, đợi một lát, trán cậu quả nhiên đã chạm vào vai anh, sau đó cậu hơi điều chỉnh một góc độ thoải mái rồi tựa vào đó không cử động nữa.
Mấy ngày trước, ngay cả khi gọi video vào buổi tối, bác sĩ Mạc cũng vừa làm việc dở tay vừa trò chuyện với anh, có đôi khi đang nằm trên giường nói chuyện được một nửa thì đã ngủ thiếp đi, chắc hẳn là do thực sự quá bận rộn và thiếu ngủ.
Chiều nay anh đã cố gắng dành ra một khoảng thời gian trống trong lịch trình để giúp cậu thư giãn, không ngờ cuối cùng suýt chút nữa lại biến thành một buổi huấn luyện dã ngoại thể lực, chẳng biết có thư giãn được không mà thấy thực sự rất mệt. Sau khi máy bay tiến vào tầng bình lưu thì gặp luồng khí, rung lắc một hồi, Mạc Trừng Thu ngủ cũng không yên giấc, nhãn cầu dưới mí mắt mỏng khẽ rung động, Nhậm Trì Vũ thậm chí còn nín thở nhẹ nhàng, chỉ sợ gây thêm một chút xao nhãng là cậu sẽ tỉnh giấc.
May mắn là cậu không tỉnh. Chỉ là có vài lọn tóc rủ xuống, theo nhịp rung của máy bay mà cọ qua cọ lại bên cổ Nhậm Trì Vũ, khiến lòng anh ngứa ngáy.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾