[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 104

Cửa kính xe dán phim cách nhiệt, bốn phía đóng kín, điều hòa trong xe đã bật tới hai mươi ba độ nhưng Mạc Trừng Thu vẫn cảm thấy nóng. 

Một mặt cậu vừa thân mật với Nhậm Trì Vũ, một mặt vừa lần mò cởi cúc áo sơ mi, khó khăn lắm mới cởi ra được. Tay của Nhậm Trì Vũ vuốt dọc theo xương sườn cậu đi lên, cậu không những không thấy mát mẻ hơn mà trái lại càng thấy nóng hơn. 

Mặc dù trên con đường này không có mấy người qua lại nhưng Nhậm Trì Vũ cũng không muốn làm bậy trên xe. Anh bị sự quấn quýt của Mạc Trừng Thu làm cho bực mình, sắc mặt lạnh lùng, không giống như đang tìm vui mà giống như đang tìm thù, ra tay không biết nặng nhẹ. 

Ngày thường Mạc Trừng Thu chắc chắn sẽ kêu đau, nhưng đêm nay phản ứng của cậu hơi chậm chạp, chỉ cảm thấy đặc biệt kích thích, lại vì ý chí yếu ớt nên dần dần không thể kìm nén được tiếng rên rỉ. 

Nhậm Trì Vũ nhắc nhở cậu: “Nhẹ giọng một chút, đừng để người bên ngoài nghe thấy.”

Anh có ý tốt nhét ngón tay vào miệng cậu để giúp cậu chặn tiếng động lại. Ban đầu Mạc Trừng Thu ngoan ngoãn ngậm lấy, nhưng nhanh chóng phát hiện ra làm vậy sẽ không nuốt được nước bọt, liền mơ hồ bảo anh lấy tay ra. 

Nhậm Trì Vũ không những không nghe, ngược lại còn dùng ngón tay kẹp lấy lưỡi cậu, tùy ý khuấy động, nước bọt trong suốt tràn ra khỏi miệng, khiến cằm cậu cũng ướt đẫm. Khi Nhậm Trì Vũ cuối cùng rút ngón tay ra, đầu ngón tay vẫn còn vương lại những sợi chỉ bạc mảnh. Anh tiện tay lau vài cái lên người cậu, khiến cậu run lên bần bật. 

Nhậm Trì Vũ nhìn chằm chằm vào khuôn miệng vẫn còn hơi hé mở và chiếc lưỡi ẩn hiện của cậu: “Rốt cuộc em uống rượu hay là… thuốc, hửm? Không đợi được về đến khách sạn, muốn bị anh… ngay trên xe sao?” 

Mặt Mạc Trừng Thu đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu, cậu thở dốc nói: “Ưm… em không có…” 

Trong xe quá chật chội, không thể triển khai, Nhậm Trì Vũ chỉ mải mê trêu chọc cậu, bản thân cũng đang kìm nén cơn hỏa khí nên không tránh khỏi nổi nóng, cố ý dùng lời lẽ khích bác cậu: “Uống nhiều rượu thế này, đừng có mà tiểu lên xe của anh đấy nhé. Lần trước ở Cảnh Đông, chẳng phải em bị anh … đến mức suýt làm ướt cả nệm khách sạn sao, giống như một chú cún nhỏ vậy…” 

Bình thường Nhậm Trì Vũ trên giường không phải như thế này, Mạc Trừng Thu lắc đầu, nhưng lại không thể nói ra lời phản bác, bởi vì hễ mở miệng là chỉ có thể phát ra những tiếng… vụn vặt. Cậu vừa thấy xấu hổ vừa thấy sướng, đôi mắt bị ép đến đỏ hoe, cậu cắn chặt lấy vai Nhậm Trì Vũ, vừa… vừa dùng lực cắn mút vai anh. 

Mạc Trừng Thu nằm trong lòng anh, không kìm được mà run lên một hồi, sau đó hơi thở dần dần bình ổn lại rồi cũng nhả khỏi vai anh, nhưng vẫn không cử động, giống như đang giả chết. 

Nhậm Trì Vũ lau tay, đưa tay điều chỉnh tăng nhiệt độ điều hòa lên hai độ, sau đó vỗ vỗ vào mông của cậu, hỏi: “Tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì tránh ra, đừng có phát điên nữa.” 

Mạc Trừng Thu không giả vờ tiếp được nữa, lẳng lặng ngồi thẳng lưng dậy, ánh mắt không dám đối diện với anh, chỉ nhìn chằm chằm vào vết máu ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi trên vai anh. 

Nhậm Trì Vũ cười nhạo cậu: “Sao còn cắn người nữa thế, chú chó nhỏ hư đốn.” 

Mạc Trừng Thu cố gắng giữ chút thể diện cuối cùng, biện minh: “Ai bảo anh nói em….” Cậu không thốt ra được từ đó, Nhậm Trì Vũ nhướng mày, nói: “Anh nói gì cơ? Nói sai à?” 

Anh tùy tiện cài giúp cậu hai chiếc cúc áo, cũng chẳng mấy quan tâm có ngay ngắn hay không, lại kéo quần chỉnh tề cho cậu, sau đó tiếp tục cười nhạo, hỏi: “Em muốn đi qua từ cửa xe, hay là đi từ bảng điều khiển trung tâm?” 

Mạc Trừng Thu nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy xung quanh không có người nhưng vì trang phục xộc xệch nên cậu không còn mặt mũi nào xuống xe, đành phải vặn vẹo thân mình, chật vật vượt qua bảng điều khiển trung tâm để leo sang ghế phụ. 

Nhậm Trì Vũ thong dong nhìn bóng lưng nhếch nhác của cậu, nhân cơ hội bóp mạnh vào cái mông đang bị quần tây bó chặt của cậu một cái, Mạc Trừng Thu giật mình, đầu lại va vào trần xe, phát ra một tiếng động trầm đục. 

Nhậm Trì Vũ thắt lòng, vừa xót người vừa xót xe, anh xoa đầu cậu, xác nhận không bị sưng mới hơi yên tâm. Ban đêm trên đường ít xe, Nhậm Trì Vũ đi đường cao tốc, suốt đường đều lái sát giới hạn tốc độ. Mạc Trừng Thu biết anh đang khao khát chưa được thỏa mãn, cảm thấy chột dạ nên không dám lên tiếng, nhắm mắt giả vờ ngủ, đợi đến khi tới hầm để xe của khách sạn mới làm ra vẻ vừa mới tỉnh dậy, xuống xe lên lầu. 

Ngày mai Mạc Trừng Thu còn có lịch trình công việc, Nhậm Trì Vũ vốn dĩ muốn thấu hiểu cho cậu, tối nay không muốn tiếp tục nữa, nhưng vừa đóng cửa phòng lại cậu lại sáp tới hôn anh, anh bị ấn lên cánh cửa cũng không hề kháng cự, thậm chí cậu còn rất tự giác quỳ xuống thảm… 

Nhậm Trì Vũ chưa kịp vội vàng bắt đầu ngay tại cửa, liền vội túm lấy cậu kéo lên, nói: “Đi tắm đi.”

Sau khi tắm rửa vội vã, lúc hai người cùng ngã xuống giường, Mạc Trừng Thu dùng chân quấn lấy anh, ý tứ ám chỉ không thể rõ ràng hơn được nữa, Nhậm Trì Vũ hỏi: “Chắc chắn là tối nay? Mai em còn có việc.” 

Mạc Trừng Thu gật đầu, nói: “Sáng mai không có việc.” 

Tay cậu mò lên gáy anh, tâm tư dậy sóng không thôi, nói: “Chẳng phải nói là muốn khiến em… giống như một chú cún nhỏ sao? Đến thử xem nào.” 

Màn dạo đầu luôn kéo dài và tỉ mỉ, Mạc Trừng Thu bị ấn vào đúng điểm đó mà xoa nắn, trở nên mềm mại và ngoan ngoãn dưới tay Nhậm Trì Vũ, ……. 

“Được rồi…… được rồi.” 

Họ đã từng có những trải nghiệm trọn vẹn rất tuyệt vời, Mạc Trừng Thu đã nếm trải được dư vị ngọt ngào nên cảm thấy khó nhịn và gấp gáp, nhưng Nhậm Trì Vũ biết rõ thế này vẫn còn lâu mới đủ, ……. 

Đột nhiên Mạc Trừng Thu nghe thấy tiếng chuông điện thoại của mình, cậu đẩy đẩy Nhậm Trì Vũ, nói: “Đợi một chút, em phải nghe điện thoại……”

Vào lúc này, Nhậm Trì Vũ đương nhiên không muốn buông cậu ra, chỉ coi như không nghe thấy. 

Điện thoại reo một lúc rồi yên tĩnh lại, hai giây sau lại reo lên. 

Lần này, Nhậm Trì Vũ cũng không thể giả đui giả điếc được nữa. 

Mạc Trừng Thu xuống giường, thậm chí không kịp xỏ giày, chân trần chạy vào nhà vệ sinh, mò điện thoại từ trong túi quần đang vương vãi trên mặt đất, thấy người gọi đến là giáo sư thì có chút căng thẳng, vừa bắt máy vừa kéo cửa lùa lại. 

Nhậm Trì Vũ bị bỏ lại một mình trên giường, thầm thở dài trong lòng. Điện thoại của anh vừa rồi tiện tay để trên bàn làm việc, anh khoác thêm chiếc áo choàng tắm của khách sạn định đi lấy điện thoại nhưng lại phát hiện trên tay vẫn còn dính chất bôi trơn dính dấp, lại muốn đi rửa tay nhưng cửa nhà vệ sinh đang đóng. 

Nhậm Trì Vũ đi đến bên cửa, đợi một lát, nghe thấy tiếng nói chuyện mơ hồ. Anh khẽ gõ cửa, cửa nhanh chóng trượt mở, Mạc Trừng Thu đã mặc quần áo chỉnh tề, vừa nghe điện thoại vừa cúi đầu tìm giày, sau đó xỏ giày đi ra ban công rồi tiện tay đóng cửa lại. 

Cậu đã nói chuyện điện thoại rất lâu. Nhậm Trì Vũ cẩn thận rửa sạch tay, thay một bộ quần áo khác, rồi xuống lầu mượn kéo và túi rác ở quầy lễ tân, sau đó quay lại hầm xe dưới đất, cắt vụn toàn bộ tài liệu cùng với túi đựng tài liệu thành từng mảnh nhỏ, bỏ vào túi rác, rồi đổ thêm một chai nước khoáng vào trong túi để đảm bảo giấy đã bị ngâm nát, sau đó mới vứt vào thùng rác, hoàn toàn triệt tiêu vật chứng. 

Làm xong tất cả những việc này, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được trút bỏ.

Mạc Trừng Thu cuối cùng cũng cúp điện thoại, phát hiện đã trôi qua hơn nửa tiếng đồng hồ, liền lập tức quay về phòng lao lên giường, ôm lấy eo Nhậm Trì Vũ và giải thích: “Giáo sư của em tháng này đi công tác châu Âu, bà ấy có việc gấp tìm em nên không chú ý đến lệch múi giờ.” 

Nhậm Trì Vũ vuốt ve mặt cậu, hỏi: “Có muốn đi tắm lại một lần nữa không? Có khó chịu không?” 

Được anh nhắc nhở, Mạc Trừng Thu mới nhớ ra trong… vẫn còn kẹp… Cậu cảm thấy mặt hơi nóng lên, khẽ hỏi: “Có muốn tiếp tục không anh?” 

Bầu không khí vừa rồi đã nguội lạnh hẳn, dù có tiếp tục đi chăng nữa cũng chả còn ý nghĩa gì. Nhậm Trì Vũ lắc đầu, nói: “Ngủ thôi, muộn lắm rồi.” 

Tuy không tắm cũng không sao, nhưng để lại bên trong thì dù sao cũng không thoải mái lắm.

 …

Khi bị đẩy vào nơi rất sâu, bản thân Mạc Trừng Thu không với tới được, cuối cùng vẫn là Nhậm Trì Vũ giúp cậu vệ sinh. 

Ngày hôm nay cứ thế kết thúc một cách lộn xộn, Mạc Trừng Thu vừa chạm gối đã ngủ thiếp đi, Nhậm Trì Vũ ôm lấy cậu, lòng cũng đã an tâm, không còn nghĩ ngợi gì thêm. 

Mạc Trừng Thu tỉnh dậy sau cơn say cùng cơn đau đầu như búa bổ, nghĩ đến chuyện đã làm trên xe tối qua lại càng hối hận muộn màng, chỉ muốn xuyên không về quá khứ để đánh ngất cái tên say xỉn mượn rượu làm càn kia đi. 

Nhậm Trì Vũ từ nhà vệ sinh đi ra, thấy cậu đang ngồi ngẩn ngơ trên giường, không kìm được lòng ngứa ngáy, nhân lúc cậu không để ý liền ghé sát lại, bóp cằm cậu rồi hôn, bắt nạt khiến người ta thở không ra hơi, mãi đến khi bị cậu đấm cho hai cú mới chịu buông ra. 

Hiện tại Mạc Trừng Thu nhìn thấy Nhậm Trì Vũ vẫn còn thấy hơi ngại ngùng, ánh mắt lảng tránh hỏi: “Vai anh… không sao chứ?” 

Nhậm Trì Vũ giơ tay cởi áo thun, một chân quỳ lên giường, đưa vết thương cho bác sĩ xem. 

Rèm cửa chắn sáng trong phòng đang kéo lại, đèn cũng không bật, quá tối khiến Mạc Trừng Thu nhìn không rõ, cậu đưa tay bật chiếc đèn bàn cạnh giường, nhìn thấy một vết răng màu đỏ nhạt trông rất đều đặn. 

Nhậm Trì Vũ quay đầu lại cũng nhìn thấy, cảm thán một câu: “Răng đều đấy chứ.” 

Mạc Trừng Thu im lặng, không thèm để ý đến anh. 

Nhậm Trì Vũ lại hỏi: “Xử lý thế nào đây, có cần sát trùng không bác sĩ?” 

Mạc Trừng Thu vừa thẹn vừa giận, đẩy anh ra, lạnh lùng nói: “Vết thương thế này, nếu không xử lý kịp ngay thì sẽ lành luôn mất.” 

Chương 105

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc