[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 108

Mạc Trừng Thu ở trong nhà vệ sinh một hồi lâu, nhắm mắt lấy tay che mặt, cầu nguyện khi mở mắt ra lần nữa, thời gian có thể quay trở lại lúc mình vừa mới tỉnh dậy, thậm chí là tối qua, cậu tuyệt đối sẽ không lấy cái bánh kem đó ra để làm cái trò bất ngờ sinh nhật gì hết. Đợi đến khi Nhậm Trì Vũ vào gọi, nói rằng mẹ anh đã đi rồi, cậu mới chậm chạp đi ra ăn cơm. 

Nhậm Trì Vũ nói cậu hơi sốt nhẹ, thực ra cậu không cảm thấy khó chịu gì mấy, chỉ là vẫn hơi buồn ngủ và mệt, không có cảm giác thèm ăn, cứ khuấy khuấy bát cháo trong bát, rồi lại liếc nhìn bát mì của Nhậm Trì Vũ, cứ cảm thấy đồ ăn trong bát người khác ngon hơn. 

Nhưng Nhậm Trì Vũ mới ăn một miếng mì thì lông mày đã nhíu lại. Anh nhớ ra lúc nấu mì đã xảy ra sự cố, khiến sợi mì này chưa chín hẳn đã bị ngâm trong nước nóng, lớp ngoài đã mềm ra nhưng phần lõi bên trong vẫn còn cứng, tình trạng nửa sống nửa chín. 

Mạc Trừng Thu vớt vài sợi mì từ bát của anh ăn thử, cũng thấy khó ăn. So với món này, cháo trắng ăn kèm với dưa muối lại một lần nữa trở thành một món mỹ vị. Sau khi ăn xong, cậu uống thuốc kháng viêm rồi tiếp tục ngủ. Giữa chừng Nhậm Trì Vũ vào phòng xem cậu, chạm vào trán cậu để kiểm tra nhiệt độ, thấy cơn sốt đã lui dần mới yên tâm phần nào. 

Đến chập tối, họ xuất phát đi đến nhà bố mẹ Nhậm Trì Vũ. Mạc Trừng Thu ôm hoa, xách rượu trong tay, khi đưa hoa cho mẹ Nhậm Trì Vũ thì cụp mắt xuống, không dám nhìn bà. 

Bà Từ lại rất vui vẻ, nói: “Thằng Hai bao nhiêu năm rồi không đón sinh nhật ở nhà, hôm nay còn dẫn người về nhà, thật tốt, thật tốt quá.” 

Gia đình người anh đến muộn hơn một lát, đứa trẻ vừa mới học nói bi bô, đôi mắt đen láy như hạt nho lặng lẽ nhìn chằm chằm để dò xét Mạc Trừng Thu, nhưng khi Mạc Trừng Thu nhìn về phía cậu bé, cậu bé liền quay đầu đi, giấu mặt đi không cho cậu nhìn. 

Người anh đưa đứa trẻ cho người giúp việc bảo dì ấy dẫn bé đi ăn, giải thích: “Nhóc con mắc cỡ đấy mà.” 

Người ta thường nói ấn tượng đầu tiên vô cùng quan trọng, mặc dù Mạc Trừng Thu mặc áo sơ mi quần tây khá trang trọng, cúc áo sơ mi cài đến tận cổ, phần da dưới cổ chỉ lộ ra đôi bàn tay, tóc tai cũng được chải chuốt kỹ càng, trông có vẻ trưởng thành hơn, nhưng trong đầu bà Từ cứ vô thức hiện lên dáng vẻ lúng túng của cậu hồi trưa, cảm thấy cậu rất đáng yêu. 

Ông Nhậm vốn đã tuyệt vọng về xu hướng tính dục của Nhậm Trì Vũ lâu rồi, nên đương nhiên cũng không ôm hy vọng gì vào người mà anh dẫn về nhà. Sau khi gặp mặt, chỉ vì được bà Từ nhắc nhở kỹ lưỡng rằng phải khách sáo một chút, không được làm khó người ta, nên ông cũng cố gắng bày ra vẻ mặt hiền hòa, tìm vài chủ đề để trò chuyện với Mạc Trừng Thu, nói về việc cải cách y tế gần đây, rồi lại phát hiện ra chàng thanh niên này rất có kiến thức, cách nói chuyện cũng gia giáo, không khỏi có cái nhìn khác đi về cậu. 

Ăn xong còn cắt cả bánh kem, không khí khá là nhẹ nhàng và hòa hợp. Sau bữa ăn, ba người gồm bố mẹ và chị dâu lập thành một nhóm chơi bài, rồi mời Mạc Trừng Thu tham gia. 

Mạc Trừng Thu không hiểu rõ quy tắc chơi bài của họ lắm, nhờ Nhậm Trì Vũ đứng sau lưng xem giúp hai ván bài mà cậu cũng hiểu và nắm được quy luật. Mạc Trừng Thu có vận may rất tốt, bà Từ nói đùa rằng đó là nhờ Nhậm Trì Vũ đứng sau lưng cậu chỉ điểm, Nhậm Trì Vũ liền phản bác rằng rõ ràng là do bản thân Mạc Mạc có vận may tốt. 

Sau đó Nhậm Trì Vũ rời khỏi bàn bài, đi vào phòng trẻ em tìm anh trai. Đứa trẻ vẫn chưa hiểu được những cuộc trò chuyện phức tạp giữa người lớn, nhưng vì trong phòng vẫn còn người giúp việc trông trẻ, nên hai người đi xuyên qua căn phòng, ra ngoài ban công để hóng gió. 

“Anh hai thấy em ấy thế nào?” Câu hỏi này của Nhậm Trì Vũ tuy là đang hỏi anh trai, nhưng trong giọng điệu có phần đắc ý. 

Đối với bản thân Mạc Trừng Thu, quả thực không có điểm gì để chê trách, anh trai im lặng một lát rồi nói: “Mẹ rất vui, bố cũng khá hài lòng. Ý kiến của anh vẫn như trước đây, nhưng có lẽ điều này không quan trọng với em lắm.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Em biết chuyện về cha dượng của em ấy rồi. Em ấy căn bản chưa từng gặp qua người đó, mối quan hệ chẳng liên quan gì cả, anh thật sự là lo xa quá rồi.” 

Anh trai lạnh nhạt “ừm” một tiếng. 

Nhậm Trì Vũ không nhịn được lên tiếng mỉa mai: “Nếu nhà người khác cũng đa nghi như anh, thuê người điều tra nhà mình, thì sẽ phát hiện ra ông cố mình là một kẻ nghiện ngập, cưới tới năm đời vợ, cuối cùng chết trong kỹ viện. Cũng may là ông ấy chết sớm chưa phá tán hết gia sản, nên mới để lại cơ hội cho ông nội chúng ta kế thừa gia nghiệp, chấn hưng gia môn kìa.” 

Khóe miệng người anh giật giật, nói: “Ông cố đã mất gần một trăm năm rồi, chú em nên giữ chút đạo đức trong lời nói đi.” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng mà, nếu cứ tra xét rõ ràng từng việc một thì chẳng ai có thể chịu đựng nổi đâu anh.” 

Người anh im lặng giây lát, rồi bỗng nhiên bật cười, nói: “Nói nhiều như vậy, thực ra em căn bản không hề xem tài liệu đó đúng không? Em chỉ đang dò xét anh, muốn biết thứ trong tài liệu đó có phải liên quan đến cha dượng của cậu ấy hay không chứ gì.” 

Lần này, đến lượt Nhậm Trì Vũ im lặng. Người anh lộ ra vẻ bất lực, nói: “Nếu anh đã đóng vai ác, vậy anh nói thẳng cho em biết luôn, không phải chuyện của cha dượng cậu ấy, mà là mẹ cậu ấy. Sau khi đến Mỹ, bà ấy mở một nhà hàng ở Chinatown— tất nhiên là để rửa tiền. Vào năm xảy ra khủng hoảng cho vay thế chấp dưới chuẩn, bất động sản sụp đổ, bà ấy đã lũ lượt thu mua một lượng lớn bất động sản, tài sản tăng lên gấp nhiều lần. Anh không có cách nào tra được toàn bộ việc kinh doanh của bà ấy, có lẽ một số việc không được công khai, nên mới muốn nhắc nhở em một tiếng.” 

Nhậm Trì Vũ không ngờ sự việc lại là như vậy, nhất thời ngỡ ngàng, hai anh em nhìn nhau không nói gì. 

Một lát sau, Nhậm Trì Vũ mới nói: “Từ khi em ấy còn rất nhỏ, mẹ em ấy đã bỏ rơi em ấy rồi, đã nhiều năm không liên lạc nữa.” 

Người anh thở dài: “Haiz, thôi được rồi.” 

Trong mắt anh, đứa em trai độc thân hơn ba mươi năm qua đột nhiên thông suốt, gặp được người hợp ý, mới quen biết chưa đầy một năm đã muốn dẫn về nhà, cứ như thể bị trúng bùa mê vậy, anh có lo lắng thêm một chút cũng là lẽ đương nhiên thôi. 

Nhưng chuyện này cũng giống như lời em trai nói, dừng lại ở đây thôi, anh thả lỏng hơn một chút, nói: “Nhưng em cũng thật là nhẫn nhịn được đấy. Không tò mò chút nào sao?” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Tất nhiên là tò mò chứ. Nhưng biết quá nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt, nên em cũng không tò mò đến thế nữa.” 

Anh nhớ ra điều gì đó, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn, nói: “Chỉ là vận may của em rất tốt, ngay lúc em đang thầm lo lắng thì cậu ấy lại tình cờ sẵn lòng mở lòng, kể cho em nghe về chuyện của mẹ cậu ấy rồi.” 

Anh trai cuối cùng cũng nói: “… Ò, em thấy vui là được.” 

Họ lại tán gẫu thêm một lát, Nhậm Trì Vũ nhìn thời gian rồi nói: “Không còn sớm nữa, em đưa em ấy về trước đây.” 

Anh trai nói: “Bây giờ là chín giờ, bé con nhà chúng anh còn chưa đi ngủ nữa kìa. Chắc là họ chơi bài vẫn chưa thỏa thích đâu.” 

Nhậm Trì Vũ giải thích: “Sáng nay em ấy có chút sốt nhẹ.” 

Họ quay về phòng, Nhậm Trì Vũ hỏi Mạc Trừng Thu: “Thắng chưa? Thắng được bao nhiêu rồi?” 

Vành tai Mạc Trừng Thu đỏ ửng lên, đáp: “Thua rồi ạ.” 

Thực ra thua bài cũng không phải lỗi của cậu, chỉ là sau khi Nhậm Trì Vũ đi, hai người phụ nữ bên bàn bài cứ đuổi theo hỏi cậu đủ thứ chuyện về quá trình quen biết, thấu hiểu rồi yêu nhau của hai người, Mạc Trừng Thu vừa phải đối đáp lúng túng vừa phải phân tâm nên dĩ nhiên không thể chơi bài tốt, sắp thua hết cả chip rồi. 

“Thua thì thôi.” Nhậm Trì Vũ dửng dưng nói, “Chúng con đi trước đây.” 

“Đừng mà,” mẹ nắm lấy tay Mạc Trừng Thu, hỏi: “Hôm nay ở lại đây nhé, được không? Phòng ốc đã dọn dẹp xong xuôi cho hai đứa rồi.” 

Mạc Trừng Thu quay sang nhìn Nhậm Trì Vũ, Nhậm Trì Vũ cũng đang nhìn cậu, dường như cả hai đều đang chờ đối phương quyết định. Bà Từ nắm chặt tay Mạc Trừng Thu không buông, lại ngẩng đầu nói với Nhậm Trì Vũ: “Khó khăn lắm mới đến được một chuyến, hãy ở bên cạnh mẹ nhiều hơn một chút, được không con?” 

Nhậm Trì Vũ thấy cậu không có ý phản đối liền nói: “Dạ vâng ạ.” 

Đã không phải về thì còn có thể chơi bài thêm một lát nữa. Chị dâu cười rạng rỡ hỏi: “Vừa nãy đang nói đến đâu rồi nhỉ?” 

Bà Từ xào bài và chia bài lại, nói: “Có duyên ngàn dặm cũng gặp nhau — hai đứa lại gặp nhau ở Lâm Thương, rồi sau đó thì sao?” 

Mạc Trừng Thu mệt mỏi nhìn Nhậm Trì Vũ một cái, hỏi: “Anh có muốn chơi bài không? Anh đánh thay em một lát đi.” 

Nhậm Trì Vũ ấn nhẹ lên vai cậu, nói: “Em bốc bài đi, để anh đánh cho.” 

Chị dâu quay sang nói với anh trai: “Ông xã, dẫn em trai anh đi chỗ khác chơi đi.” 

Anh trai: … 

Nhậm Trì Vũ: … 

Anh kéo một chiếc ghế, ngồi xuống ngay phía sau lưng Mạc Trừng Thu và nói: “Nói đến Lâm Thương rồi à? Sau đó lần đầu tiên họ đi khám chữa bệnh tình nguyện, con đi theo, để lấy lòng bác sĩ Mạc, đêm nào con cũng làm đồ ăn đêm cho họ. Vào dịp Tết Dương lịch bác sĩ Mạc được nghỉ, đến tìm con đón giao thừa, thế là ở bên nhau luôn. Đánh đôi A trước.” 

Mạc Trừng Thu đánh bài theo chỉ dẫn của anh, nhưng gương mặt vẫn lộ vẻ suy tư, như thể lần đầu tiên nghe thấy câu chuyện này, thầm nghĩ hóa ra là như vậy sao? Sao lại không giống với những gì cậu biết lắm? 

Mẹ trách khéo: “Chả ai hỏi con cả. Mẹ muốn nghe Mạc Mạc kể kìa.” Mạc Trừng Thu không lên tiếng, nhưng không chịu nổi sự quấy rầy của hai người phụ nữ xinh đẹp, cậu chậm rãi nói: “Hồi Tết Dương lịch… anh ấy chỉ đồng ý là sẽ để con tìm hiểu dần dần, sau đó thì cố gắng sắp xếp thời gian để gặp mặt, những lúc không gặp được thì vẫn nhắn tin trò chuyện mỗi ngày ạ.” 

Chị dâu cười nói: “Em trai khó theo đuổi thế sao, hèn gì trước đây vẫn chưa có đối tượng.” 

Nhậm Trì Vũ chỉ vào quân bài, ra hiệu cho Mạc Trừng Thu đánh ra. 

Mạc Trừng Thu nói: “Cũng không khó lắm ạ, thường là anh ấy tìm đến em.” 

Nhậm Trì Vũ cười khẽ một tiếng, nói: “Con cũng là lần đầu biết được, hóa ra là em ấy theo đuổi con cơ đấy.” 

Mẹ tiếp tục hỏi: “Rồi sao nữa?” 

Mạc Trừng Thu nói: “Sau Tết xong, chúng con đi khám chữa bệnh tình nguyện ở Wengding, kết quả là gặp phải hỏa hoạn, anh ấy sợ con gặp chuyện nên đã lái xe xuyên đêm đến đấy, sau đó thì tỏ tình.” 

Họ đều giật mình, mẹ nói: “Mẹ có xem tin tức về vụ hỏa hoạn đó, Nhậm Trì Vũ, sao con không nói cho mẹ biết?” 

Nhậm Trì Vũ thản nhiên đáp: “Chỗ đó không có tín hiệu.” 

Bà Từ nhất thời tức đến mức không nói nên lời, hỏi Mạc Trừng Thu: “Lúc đó có nguy hiểm lắm không, có bị thương không con?” 

Mạc Trừng Thu nói: “Cũng may, chúng con ở vùng rìa, sau khi nhận thấy lửa cháy thì đã chạy ra ngoài rất nhanh ạ.” 

Nhậm Trì Vũ nói đến phong tục dân tộc thiểu số địa phương, cuối cùng cũng dẫn dắt được câu chuyện đi qua hướng khác, Mạc Trừng Thu vô thức thở phào nhẹ nhõm. 

Sau mười giờ, ván bài cuối cùng cũng kết thúc, Nhậm Trì Vũ dẫn Mạc Trừng Thu lên lầu về phòng, sau khi vệ sinh cá nhân xong, Mạc Trừng Thu cuộn mình trong chăn, Nhậm Trì Vũ vốn tưởng cậu đã ngủ, bèn nhẹ nhàng áp lòng bàn tay lên trán cậu để thử nhiệt độ, không ngờ Mạc Trừng Thu vẫn chưa ngủ, cậu mở mắt nói: “Mẹ của anh đẹp thật đấy.” 

Nhậm Trì Vũ thuận tay nhéo nhẹ mặt cậu, nói: “Tiếc là anh không giống bà ấy.”

Mạc Trừng Thu lắc đầu, nói: “Anh cũng rất tốt mà.” 

Nhậm Trì Vũ nâng mặt cậu lên hôn một cái, rồi lại hôn lên môi cậu, chỉ là mới hôn được một lát, Mạc Trừng Thu đã đẩy anh ra, cảnh giác nói: “Không muốn nữa đâu.” 

Nếu không phải tối qua làm quá quá đáng, Nhậm Trì Vũ thực sự rất muốn cùng cậu làm chuyện đó ngay trong căn phòng thời thiếu niên của mình…

 Anh dày mặt nói: “Vẫn chưa qua sinh nhật anh mà, em giúp anh thêm chút nữa đi.” 

Mạc Trừng Thu ngẩn ngơ, nói: “Tối qua… sao anh vẫn chưa thấy đủ hả?” 

Nhậm Trì Vũ không trả lời được câu hỏi này, chỉ có thể dùng nụ hôn để chặn miệng Mạc Trừng Thu lại. 

Chương 109

Một phản hồi cho “[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 108”

  1. Ảnh đại diện anneann8888

    Pass chương 109:
    Tên của ngôi làng cổ mà nhóm bác sĩ đến khám chữa bệnh miễn phí. Có 8 ký tự, viết liền, không hoa, không dấu.

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc