
Chương 96
Nhậm Trì Vũ lấy ra ba chiếc ly thủy tinh, cho đá vào hai chiếc, sau đó rót rượu vào rồi đưa chiếc không có đá cho dì.
Mạc Trừng Thu không có phần, chỉ có thể đứng nhìn và uống Coca.
Rượu mơ cũng giống như nước đường ngọt, uống vào thấy chua ngọt mát mẻ, cộng thêm cả bàn thức ăn này đều mang hương vị tươi ngon của núi rừng, rất hợp khi dùng kèm với rượu mơ.
Sau khi uống hết nửa ly, dì dừng lại rất chừng mực, nhưng Phương Tri lại chê chưa đủ, bèn rót thêm rượu cho mình và Nhậm Trì Vũ, cuối cùng uống hết cả chai rượu nhỏ này.
Mạc Trừng Thu vốn định đợi vết thương hồi phục rồi mới uống chai rượu này, không ngờ đến cảnh mình một ngụm cũng chưa được uống, không khỏi cảm thấy hơi buồn bực.
Ăn cơm xong, dì uống chút rượu rồi về nhà bên cạnh ngủ trưa.
Phương Tri nhận được một cuộc điện thoại công việc, buộc phải quay về tăng ca, cũng đành phải gọi xe xuống núi rồi vội vàng rời đi.
Mạc Trừng Thu ở lại cùng Nhậm Trì Vũ, nhìn anh rửa bát. Càng nhìn, cậu lại càng thấy tiếc nuối chai rượu kia, kéo theo đó là chút oán trách dành cho Nhậm Trì Vũ— ai bảo anh cứ luôn để ý đến mấy cái ly, chẳng cho cậu cơ hội nào để “cầm nhầm” ly mà uống lén một ngụm cơ chứ?
“Dì có mang ít quả nhót nhà dì sang, em có muốn ăn không? Lát nữa anh rửa một ít nhé?” Nhậm Trì Vũ rửa bát xong, thuận miệng hỏi.
Anh không đợi được phản hồi, vừa quay đầu lại đã thấy Mạc Trừng Thu không còn ở trong bếp nữa, cậu đang tựa vào ghế sofa chơi điện thoại. Đến khi anh rửa bát xong, tiện tay rửa thêm đĩa trái cây rồi bưng ra phòng khách, Mạc Trừng Thu đã nằm trên sofa, trông có vẻ đang buồn ngủ.
Nhậm Trì Vũ đặt đĩa xuống, khẽ đẩy cậu một cái rồi nói: “Lên lầu ngủ nào.”
Mạc Trừng Thu không nhúc nhích, giả vờ như không nghe thấy. Nhậm Trì Vũ cúi người xuống, chẳng hề khách sáo mà hôn loạn lên mặt cậu, Mạc Trừng Thu không giả vờ được nữa, cậu chống người dậy lùi về phía sau, đôi lông mày khẽ nhíu lại, trông có vẻ không vui cho lắm.
Nhậm Trì Vũ không hiểu tại sao cậu lại không vui, nhưng theo bản năng liền dỗ dành một câu, hỏi: “Bế em lên nhé?”
“Không muốn.” Mạc Trừng Thu lạnh lùng từ chối, ngồi bên cạnh sofa cúi đầu tìm giày, nhưng Nhậm Trì Vũ không nghe lời cậu, anh đỡ lấy sau đùi cậu, trực tiếp nhấc bổng người lên.
“Này!” Mạc Trừng Thu vội vàng ôm lấy cổ anh để giữ thăng bằng, kinh ngạc thốt lên: “Thả em xuống!”
Tuy cậu không béo, nhưng chiều cao cũng gần một mét tám nên cũng khá nặng mà. Khi Nhậm Trì Vũ bế cậu lên cầu thang, cậu rất lo anh không kiểm soát được trọng tâm, bước hụt một cái là cả hai cùng lăn xuống lầu luôn, thế nên cũng không dám vùng vẫy loạn xạ, hai chân kẹp chặt lấy eo anh, rất phối hợp treo trên người anh.
Nhậm Trì Vũ nói là làm, thật sự bế thẳng người từ sofa lên lầu đến cạnh giường, sau khi đặt cậu xuống, anh cũng có chút thở dốc nhẹ. Mạc Trừng Thu thật sự hết cách với anh luôn, cậu nhíu mày nhìn anh một hồi, rồi đứng dậy ngậm lấy môi anh.
Cậu hôn anh thật chậm, hôn một lát, lại tách ra một lát, đôi khi còn cố ý bỏ mặc anh, cố ý hôn lệch đi, hôn lên xương hàm và yết hầu, kéo dài sự thân mật đến mức thành sự dày vò.
Nhậm Trì Vũ hơi nghiêng mặt đi, giọng nói đã có chút khàn đặc, hỏi: “Không phải muốn ngủ trưa sao?”
Mạc Trừng Thu đẩy đẩy anh, Nhậm Trì Vũ liền lùi lại một bước, thuận theo đó ngồi xuống cạnh giường, Mạc Trừng Thu ngồi lên đùi anh, ngón tay móc lấy cằm anh, hỏi: “Rượu mơ ngon không?”
Nhậm Trì Vũ cười, lúc này mới phản ứng lại là anh và Phương Tri đã uống hết sạch rượu không để lại cho cậu chút nào, nên cậu mới không vui. Nhậm Trì Vũ lập tức nói: “Xin lỗi, anh đi mua một chai khác… không, mua một thùng khác đền cho em, được không?”
Mạc Trừng Thu cũng không phải người quá keo kiệt, chút khó chịu trong lòng đã sớm tan biến, lúc này thấy Nhậm Trì Vũ đang nhẫn nhịn rất vất vả cậu cũng bắt đầu thấy xao xuyến, lầm bầm nói: “Đền thêm cho em thứ khác đi.”
Trước đó vì e ngại vết thương trên lưng Mạc Trừng Thu, anh luôn phanh gấp trước khi quá giới hạn, rồi tách ra để mỗi người tự bình tĩnh lại. Tuy nhiên vết thương của cậu đã đóng vảy, băng gạc cũng đã tháo ra, lúc này cậu lại thấy rất rung động, rất muốn làm gì đó với Nhậm Trì Vũ.
Nhưng cậu vẫn còn lý trí, nói: “Em đi tắm trước đã.”
Cậu muốn đứng dậy, nhưng Nhậm Trì Vũ vẫn ấn eo cậu, không để cậu đi, vừa hôn lên cổ cậu vừa trầm giọng nói: “Xong rồi hãy tắm.”
Gió nhẹ lùa qua tấm rèm cửa mỏng manh, nhưng không thể thổi tan cái nóng trong phòng. Thời gian này cả hai đều đang kìm nén, chỉ một sự chạm nhẹ của da thịt cũng đủ kích thích khiến toàn thân đổ mồ hôi.
Tuy nhiên cũng không đi đến bước cuối cùng, Mạc Trừng Thu sau khi cao trào một lần xong xuôi, giống như bị rút hết xương cốt, nằm rã rời trên người Nhậm Trì Vũ, nhắm mắt cảm nhận dư âm.
Nhậm Trì Vũ ôm cậu một lát rồi vỗ nhẹ, cậu liền phối hợp nằm sấp xuống giường, khép hai chân lại. Nhậm Trì Vũ lót một chiếc gối dưới eo cậu…
Mạc Trừng Thu dần dần lại có cảm giác, sau khi Nhậm Trì Vũ phát hiện ra, anh dừng động tác, đưa tay chỉnh lại một chút, giúp cậu điều chỉnh vị trí để cậu nằm trên gối thoải mái hơn.
Thế nhưng, chiếc gối đối với chỗ đó mà nói vẫn hơi thô ráp. Nhậm Trì Vũ nghe cậu kêu đau, cứ ngỡ là do thịt ở chân bị cọ xát đến đau, thế là cúi người xuống hôn cậu, cố gắng làm cậu phân tâm.
Mạc Trừng Thu vừa đau vừa sướng, ….. lúc ra đến cùng, vành mắt đã đỏ hoe. Hai người nằm trên giường nghỉ ngơi một lát, rồi lề mề đi tắm, sau đó thay ga trải giường sạch sẽ, cuối cùng cũng có thể ngủ trưa.
Họ đã làm loạn quá lâu, lúc này đã gần năm giờ rồi, cũng may hiện tại ngày đang dài dần ra, nên vẫn có thể coi là cuối một buổi chiều dài. Nhậm Trì Vũ đang nhắm mắt, bỗng nghe thấy Mạc Trừng Thu áp sát vào mình, khẽ nói: “Tuần sau em về thăm bà ngoại.”
Vết thương của cậu hồi phục rất nhanh, nếu chỉ về ăn một bữa cơm thì chắc là sẽ không bị phát hiện đâu. Nhậm Trì Vũ nói: “Ừ, để anh đưa em đi.”
Mạc Trừng Thu im lặng một lát, Nhậm Trì Vũ đã sắp ngủ thiếp đi rồi, lại nghe thấy cậu nói: “Anh đi cùng em, em sẽ giới thiệu anh với bà.”
Nhậm Trì Vũ mất hai giây mới phản ứng kịp ý của cậu, buộc phải tỉnh táo lại, thấy sắc mặt Mạc Trừng Thu nghiêm túc liền nói: “Được thôi, anh đi cùng em.”
Mạc Trừng Thu cảm thấy mãn nguyện. Sau khi giải tỏa được dục vọng, tận sâu trong xương tủy cậu đều toát lên vẻ mệt mỏi, khiến cậu rất muốn được ngủ một giấc thật ngon.
Nhưng lần này đến lượt Nhậm Trì Vũ không ngủ được, anh hỏi bên tai cậu: “Tuần sau đi thứ mấy? Buổi sáng hay buổi chiều? Bà ngoại em thích gì, anh có cần chuẩn bị quà cáp gì không?”
Mạc Trừng Thu thấy anh phiền phức quá đỗi, liền áp môi mình lên môi Nhậm Trì Vũ, chặn đứng mọi câu hỏi của anh, hôn một hồi lâu mới nói: “Đừng quản, cứ để em sắp xếp nhé.”
Mạc Trừng Thu ấn định thời gian về nhà vào thứ Tư, tuy bà ngoại có chút thắc mắc tại sao cậu lại về vào ngày làm việc, nhưng Mạc Trừng Thu bịa chuyện rằng cậu đã xin nghỉ bù. Ngoài ra, cậu còn muốn dẫn một người bạn về dùng bữa. Bà ngoại cũng không nghi ngờ gì, chỉ nói nếu đã có bạn đến thì hãy mời người ta ra ngoài ăn chút gì đó, tiếp đãi cho chu đáo.
Mạc Trừng Thu khéo miệng nói, nhà hàng bên ngoài sao ngon bằng cơm nhà được? Người bạn này thực sự là một người cực kỳ quan trọng, nhất định phải dẫn về nhà để tiếp đãi mới được.
Lần đầu tiên chính thức đến thăm nhà, bất kể bà ngoại của Mạc Trừng Thu có chấp nhận hay không, Nhậm Trì Vũ vẫn phải mang theo chút quà để thể hiện thành ý. Anh đã chuẩn bị mật ong, quả óc chó, thạch hộc, thiên ma cùng các loại đặc sản vùng núi và dược liệu khác, rồi lại sang nhà dì bên cạnh để chọn mua một bộ quần áo.
Anh ưng một chiếc áo khoác thân đối, chất vải là vải thô do chính tay dì dệt, sau khi giặt qua vài lần nước vừa mềm mại lại vừa đứng dáng. Hai bên vạt áo dùng chỉ tơ màu xanh thẫm và xanh nhạt xếp xen kẽ, thêu lên những đường vân sóng lượn như dòng nước sông Lâm Thương. Hai cổ tay áo mỗi bên đều được viền một vòng hoa văn chữ Hồi ngay ngắn, mang ý nghĩa cát tường trường cửu. Phía sau lưng vẫn giữ lại họa tiết “bọt bạc” trong trang phục dân tộc, nhưng không phải bạc thật, mà là dùng chỉ tơ trắng sáng kết thành từng khối tròn lồi lên, xếp dày đặc thành ba vòng, ở giữa là một hạt lớn nhất, các hạt tròn nhỏ xung quanh như sao vây quanh trăng.
Dì làm hàng xóm với anh đã nhiều năm, lần đầu tiên thấy anh đến tận cửa chọn quần áo, lại còn là chọn quần áo phụ nữ nên không khỏi cảm thấy rất lạ lẫm, đứng bên cạnh hiến kế: “Bộ này trông hơi trầm, ở đây còn mấy bộ mới làm, màu sắc tươi sáng sinh động hơn nhiều, cậu xem chiếc áo này phối với chân váy xếp ly dài kia, đẹp biết bao nhiêu.”
Thực ra, những người tìm dì may quần áo chủ yếu là người già và trẻ nhỏ trong thôn, thanh niên đi làm thuê bên ngoài hầu hết đều không mặc loại trang phục dân tộc này nữa, nhưng dì vẫn thường may thêm một số bộ quần áo tươi đẹp, để dự phòng khi cần thiết — chẳng phải lúc này đang dùng đến sao?
Nhậm Trì Vũ khéo léo từ chối lời giới thiệu nhiệt tình của dì, nói: “Không cần đâu ạ. Đối phương lớn tuổi rồi, mẫu vân sóng này là rất tốt rồi.”
Dì phát ra tiếng “Ồ ——-“, ngập ngừng một lát rồi lại nói: “Phụ nữ lớn tuổi rồi à… biết đâu trong lòng vẫn còn rất thích những hoa văn trẻ trung thời thượng đấy?”
Nhậm Trì Vũ đành phải giải thích: “Dì ơi, dì nghĩ nhiều quá rồi. Cháu mua để tặng cho bậc tiền bối, không phải cho ai khác đâu ạ.”
Mạc Trừng Thu ngồi trên ghế sofa nhà dì, vừa uống trà vừa cười nhìn Nhậm Trì Vũ chọn quần áo, không hề đưa ra bất kỳ bình luận hay ý kiến gì.
Dì lại “ồ” lên một tiếng, rõ ràng là rất thất vọng, nói: “Cậu là một người đàn ông độc thân, bao nhiêu năm nay sao chẳng tìm người phụ nữ nào về giúp quán xuyến việc nhà thế? Tuy điều kiện của cậu tốt thật, nhưng cũng đừng có kén chọn quá cao chứ. Văn Thanh năm kia là một cô em xinh đẹp, đảm đang, lại còn là sinh viên đại học mà cậu còn không ưng, thế thì cậu còn muốn tìm kiểu người như thế nào nữa?”
Mạc Trừng Thu xem kịch vui không ngại chuyện lớn, xoa xoa cằm rồi nói: “Văn Thanh à, cái tên cũng hay đấy.”
Nhậm Trì Vũ liếc nhìn cậu một cái, rồi nói với dì: “Cháu có người yêu rồi. Ngược lại là dì đấy, cứ lo chuyện của cháu mãi, sao không tìm cho mình một người bạn đời đi?”
Dì cười lắc đầu, hỏi dồn anh: “Cậu có người yêu thật rồi à? Người ở đâu thế?”
Nhậm Trì Vũ đáp: “Người bản địa Phổ Nhĩ ạ. Quần áo này là chọn cho bà ngoại của em ấy. Được rồi, chính là bộ này, gói lại đi ạ, gói cho đẹp một chút.”
Dì vào trong phòng tìm tấm vải đẹp để gói bộ quần áo này lại. Mạc Trừng Thu vẫn đang cười, nói: “Ông chủ Nhậm được săn đón quá nhỉ.”
Nhậm Trì Vũ đang định nói gì đó thì dì quay lại, hỏi anh: “Có muốn chọn thêm cái khác không? Ví đựng tiền lẻ hay khăn tay, đều là hàng thêu tay cả, coi như dì tặng cậu.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Dạ thôi ạ.”
Dì vừa gói quần áo vừa nói: “Phải có chứ. Khi nào thì hai đứa tổ chức tiệc cưới thế?” Ở trong thôn tổ chức tiệc cưới rất là náo nhiệt, nhưng quê của ông chủ Nhậm không phải ở đây, biết đâu lại về Thượng Hải tổ chức thì sao? Dì thầm nghĩ.
Nhậm Trì Vũ lại liếc nhìn Mạc Trừng Thu một cái, rồi nói: “Người yêu của cháu là nam.”
“Hả?” Dì như bị sét đánh ngang tai, sững sờ ngay lập tức.
Nụ cười trên mặt Mạc Trừng Thu cũng biến mất, cậu lặng lẽ ngồi thẳng người dậy, căng thẳng nhìn hai người họ.
Nhậm Trì Vũ nói tiếp: “Cháu cùng cậu ấy về gặp phụ huynh, nếu không bị bà ngoại cậu ấy đánh gãy chân thì hôm khác cháu về mời dì uống rượu mừng nhé.” Nhậm Trì Vũ chẳng buồn giải thích thêm, nhân lúc dì còn chưa kịp phản ứng, anh nhanh chóng quét mã thanh toán, cầm lấy bộ quần áo đã gói xong, dứt khoát nói: “Cháu đi đây, chào dì ạ.”
Mạc Trừng Thu vội vàng đứng dậy, hận không thể biến mất ngay lập tức, cậu lặng lẽ lẩn ra cửa rồi mới nhanh chóng nói nhỏ một câu: “Cảm ơn dì, chào dì ạ.”
Người dì vẫn còn đang trong cơn kinh ngạc, máy móc đáp lại: “Ồ ồ, tạm biệt.”
Về đến nhà, Mạc Trừng Thu vẫn đang suy nghĩ xem liệu người dì có nhìn ra người yêu của ông chủ Nhậm chính là cậu hay không.
Nhậm Trì Vũ cất quần áo mới mua xong, thấy cậu cầm chiếc cốc trên tay mà không uống nước, dáng vẻ như đang trầm tư, anh không nhịn được ngứa tay, bước tới véo má cậu, rồi dùng lòng bàn tay áp lên gò má đang ửng hồng, thân mật hỏi: “Mạc Mạc à, không phải em rất hay cười sao? Sao lại không cười nữa rồi?”
Mạc Trừng Thu hoàn hồn, gạt tay anh ra, nói: “Yên tâm đi, ông chủ Nhậm. Bà ngoại em là người rất tốt, sẽ không đánh gãy chân anh đâu.”
Tuy nhiên, trong lòng cậu cũng không chắc chắn rằng bà sẽ bình thản chấp nhận chuyện này, thế nên cậu nói thêm: “Nếu bà muốn đánh anh, em sẽ yểm trợ cho anh chạy trốn.”
Mạc Trừng Thu nói với bà ngoại là về nhà ăn cơm tối, vì vậy hơn năm giờ họ đã đến dưới lầu nhà bà ngoại. Nhìn cảnh đường phố quen thuộc, Mạc Trừng Thu vẫn còn chút ngẩn ngơ. Tháng sáu năm ngoái khi Nhậm Trì Vũ đưa cậu về nhà, cậu cứ ngỡ duyên phận giữa hai người đến đây là kết thúc, không ngờ thời gian trôi qua, vận mệnh xoay vần, cuối cùng vẫn may mắn đưa họ trở lại chính xác nơi này.
Nhậm Trì Vũ đã sống hơn ba mươi ba năm, cũng đã chứng kiến không ít cảnh tượng, đối với các loại tình huống giao tiếp anh đều có thể xử lý một cách thành thạo và dễ dàng, thế nhưng trải nghiệm kiểu này thì đây là lần đầu tiên.
Tuy vẻ ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng anh lại không hề chắc chắn. Anh dừng xe hẳn, không mở cửa bước ra ngay. Hiếm khi Mạc Trừng Thu thấy anh có lúc căng thẳng và thiếu tự tin như vậy nên cậu cũng không giục anh, mà nắm tay anh ngồi cùng anh một lát, rồi cả hai mới cùng xách đồ, vào tòa nhà và gõ cửa.
Tuy nhiên, ngoài dự liệu của họ là bên trong căn nhà mãi không có tiếng đáp lại, cuối cùng Mạc Trừng Thu phải dùng chìa khóa để mở cửa, cậu giải thích: “Có lẽ bà vẫn đang đánh bài ở bên ngoài, chưa về nhà đâu ạ. Mời vào.”
Bậc tiền bối không có ở nhà, nhưng khi Nhậm Trì Vũ bước vào trong phòng, trái tim anh vẫn khẽ thắt lại một cách tinh tế— đây là nơi Mạc Trừng Thu đã lớn lên và sinh sống từ nhỏ, đại diện cho quá khứ của cậu, giờ đây lại mở rộng cánh cửa đón anh, làm sao anh có thể giữ được lòng tĩnh lặng như mặt nước hồ thu?
Cũng giống như hàng triệu gia đình khác, phong cách trang trí nhà bà ngoại mang nét cổ xưa và ấm cúng, trên lưng ghế sofa có bọc ghế, dưới mặt kính bàn trà là lớp giấy dán tường họa tiết móc xích, trên tivi có phủ khăn che tivi, và trên cửa sổ dĩ nhiên cũng treo rèm cửa.
Mạc Trừng Thu vừa về đến nhà đã ra dáng một người chủ nhà, cậu mời Nhậm Trì Vũ ngồi xuống ghế sofa, bật tivi lên, nhét chiếc điều khiển vào tay anh, rồi lại quay người vào bếp đun nước pha trà.
Trong bếp, có rau củ tươi bà ngoại vừa đi chợ mua hồi sáng, thịt cũng đã tẩm ướp và để trong tủ lạnh, mọi thứ đã sẵn sàng cho bữa tối. Chỉ là, bà biết rõ tối nay có khách, sao đến giờ vẫn chưa về nấu cơm nhỉ?
Mạc Trừng Thu có chút thắc mắc, thầm nghĩ không lẽ bà ngoại nghiện đánh bài đến thế sao? Thôi bỏ đi, thích đánh bài thì cứ để bà đánh, nghỉ hưu ở nhà cũng cần có sở thích, đánh bài vẫn tốt hơn là mua thực phẩm chức năng.
Cậu bưng trà quay lại phòng khách, thấy khách không hề xem tivi mà đang đứng trước kệ tivi, khom lưng chăm chú nhìn kỹ những bức ảnh trên đó. Bây giờ điện thoại quá tiện lợi, nhiều nhà chẳng còn giữ những bức ảnh in ra nữa, nhưng bà ngoại vẫn giữ thói quen xem những tấm ảnh có thể nhìn thấy và chạm vào được.
Bức ảnh đặt ở chính giữa, vị trí nổi bật nhất, là ảnh chụp chung của bà với Mạc Trừng Thu vào ngày cậu tốt nghiệp tiến sĩ tại khuôn viên trường nhiều năm về trước. Cậu mặc chiếc áo choàng màu đen đỏ, một tay cầm hoa, một tay ôm vai bà, đứng dưới bóng cây xanh mát trên đại lộ của trường. Ánh nắng tháng Sáu xuyên qua tán lá dịu dàng chiếu lên người cậu, trên gương mặt nở nụ cười nhẹ, diện mạo rạng rỡ, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ phải thốt lên một câu khen ngợi: đúng là một người trẻ tuổi tiền đồ vô lượng.
Nhậm Trì Vũ nhìn bức ảnh, rồi lại nhìn người trước mặt, khen một câu: “Cảm giác bây giờ em so với lúc mới tốt nghiệp chẳng khác là bao, đúng là biết cách chăm sóc bản thân đấy, bác sĩ Mạc.”
Mạc Trừng Thu không nhận lời khen mà nói: “Đó là vì hồi học thạc sĩ, tiến sĩ em đã đi làm rồi, nên cũng không khác gì bây giờ là mấy.”
Trên kệ còn nhiều ảnh khác, Nhậm Trì Vũ còn muốn xem kỹ từng tấm một, nhưng đã bị Mạc Trừng Thu ngăn lại: “Sếp Nhậm, anh cũng nên khách sáo một chút chứ? Làm gì có ai vừa mới vào nhà người ta đã cứ nhìn chằm chằm vào ảnh cũ như vậy?”
Nhậm Trì Vũ nhanh nhẹn rút ra một tấm ảnh đang bị che lấp sau những khung ảnh khác, nhướng mày nói: “Chẳng phải vừa nãy em bảo anh đừng gò bó, muốn làm gì thì làm sao?”
Mạc Trừng Thu nói: “Ý em là anh muốn xem đài truyền hình nào thì tự mình chỉnh!”
Nhậm Trì Vũ cúi đầu nhìn, tấm ảnh anh vừa giành lấy mang đậm hơi thở của thời đại, một đứa trẻ sơ sinh trông vô cùng xinh xắn đang nằm sấp giữa khung hình, mái tóc đen nhánh mềm mại, đôi mắt tròn xoe như hai quả nho đen, đang cười với ống kính, trông vừa ngây ngô vừa đáng yêu.
Mạc Trừng Thu hiếm khi tỏ ra có chút cuống quýt, Nhậm Trì Vũ liền trả lại tấm ảnh cho cậu, cười nói: “Chẳng phải chỉ là ảnh kỷ niệm lúc đầy tháng đang ở trần thôi sao? Ai mà chẳng có? Đừng ngại, hôm nào cho em xem ảnh của anh.”
Mạc Trừng Thu lạnh lùng từ chối: “Không ai muốn xem cả.”
Tấm ảnh không muốn bị nhìn thấy nhất đã bị nhìn thấy rồi, những tấm khác cũng chẳng còn quan trọng nữa. Mạc Trừng Thu mang khung ảnh này về phòng bà ngoại cất kỹ, không quản đến hành động của Nhậm Trì Vũ nữa.
Cậu quay lại bếp giúp bà ngoại chuẩn bị thức ăn, đã sắp đến giờ ăn tối bình thường của họ rồi, nhưng bà ngoại mãi vẫn chưa quay lại. Mạc Trừng Thu không nhịn được liền gọi điện thoại giục bà về.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾