Chương 83: Mở thư viện, chiêu mộ phu tử
Vu Đồng Tri ngẩn người ra vì bị dọa, “Là ai?”
Ca nhi này lại có vẻ ngoài đẹp đẽ đến thế, chẳng lẽ là phu lang của nhân vật lớn nào đó?
“Là Huyện lệnh của huyện Thuyền Thiết, hắn chính là phu quân của tôi.” Cảnh Đường Vân nói một cách tự hào, nhưng Vu Đồng Tri lại cười khẩy thành tiếng, “Chỉ là tên quan thất phẩm nhỏ bé đó thôi ư? Ngươi nghĩ ta sẽ sợ hắn sao?”
“Dù phu quân của tôi là quan nhỏ, nhưng…” Cảnh Đường Vân cong khóe mắt, cười đến mê người, “Phu quân của tôi còn là Dũng Chân Vương do Hoàng thượng đích thân ban! Là Vương gia ngoại tộc duy nhất đương triều! Ông sợ không?”
Vu Đồng Tri thoạt đầu không tin, nhưng khi thấy Cảnh Đường Vân lấy ra lệnh bài của Dũng Chân Vương phủ từ bên hông, mặt hắn ta trắng bệch như giấy dán tường.
“Sao có thể? Sao Đại nhân không nói với tôi!”
Cảnh Đường Vân cười mà không nói.
Phu quân cho rằng Dịch Tiết không biết thân phận Dũng Chân Vương của hắn, nếu không Dịch Tiết đã không dùng giọng điệu như thế khi viết thư cho hắn.
Theo lý mà nói, Dịch Tiết là người của Hướng Tuyệt, dù người khác không nói, Hướng Tuyệt nhất định cũng sẽ dặn dò Dịch Tiết.
Nếu Dịch Tiết không biết, vậy nhất định có người cố tình giấu giếm hắn ta.
Người này, chỉ có thể là Hướng Tuyệt.
Vậy tại sao Hướng Tuyệt lại làm như vậy?
Là vì sự không tin tưởng.
Tuy Dịch Tiết là người của Hướng Tuyệt, nhưng Hướng Tuyệt không tin tưởng Dịch Tiết.
Hướng Tuyệt sợ Dịch Tiết sau khi biết được thân phận khác của Thừa Tuyển Doãn sẽ có điều kiêng dè khi hành sự, càng sợ Dịch Tiết đổi phe, vì thế Hướng Tuyệt dứt khoát giấu giếm Dịch Tiết, để Dịch Tiết trở thành một thanh đao mù quáng và tàn nhẫn.
Đợi đến khi Dịch Tiết nhận ra điều bất thường, hắn ta đã đắc tội với người khác, không còn đường lui nữa.
Vu Đồng Tri ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống đất, vừa móc tiền vừa xin lỗi.
Cảnh Đường Vân bảo chủ quán thu tiền, rồi nhìn bàn đồ ăn gần như chưa động đũa, thong thả hỏi: “Phu quân có nói với ngươi rằng huyện Thuyền Thiết rất nghèo không?”
Vu Đồng Tri mồ hôi lạnh đầm đìa, “Có! Có! Vương gia có nói với tôi!”
“Lãng phí thật đáng xấu hổ, Đại nhân đã tốn tiền gọi những món này, xin hãy ăn sạch chúng.” Cảnh Đường Vân nói một cách dịu dàng, “Khi nào ăn xong, khi đó mới được đi.”
Vu Đồng Tri nhìn mâm mỹ vị đầy ắp, mắt trợn trắng, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cảnh Đường Vân bảo người tạt nước đánh thức hắn ta, “Nếu không ăn nổi, thì giúp hắn ta nhét vào.”
“Vâng!” Các tiểu nhị vô cùng phấn khích.
Từng là những người ăn không đủ no, họ ghét nhất là những kẻ lãng phí lương thực.
Hy ca nhi ngây người nhìn Cảnh Đường Vân, chợt lẩm bẩm, “Chủ phu, cậu càng ngày càng có phong thái của Đại nhân.”
Quả nhiên, cùng ngủ chung một chăn không thể có hai loại người.
Cảnh Đường Vân kinh ngạc, nửa ngày sau mới khẽ bật cười, “Ta muốn gần huynh ấy hơn.”
Phu quân vẫn luôn dạy cậu, dạy cậu cách đối nhân xử thế, dạy cậu cách tự bảo vệ mình.
Phu quân ảnh hưởng đến cậu một cách vô hình, và cậu cũng luôn cố gắng tiến gần đến phu quân.
Vừa bước ra khỏi tửu lâu, cậu đã thấy Thừa Tuyển Doãn bước xuống xe ngựa. Nhìn thấy cậu, Thừa Tuyển Doãn quan sát cậu từ trên xuống dưới vài lần, thấy cậu không sao mới hỏi: “Vu Đồng Tri đâu?”
Cảnh Đường Vân vô tội nói: “Vu Đồng Tri đang ăn cơm ạ.”
Cậu kéo tay Thừa Tuyển Doãn quay lại, “Ăn xong, hắn ta có lẽ sẽ đi.”
Thừa Tuyển Doãn nghe xong liền biết Cảnh Đường Vân đã gây chuyện, hắn cười cưng chiều, “Tôi biết ngay em sẽ làm chuyện xấu mà.”
Cảnh Đường Vân không sợ hãi phản bác, “Phu quân biết, không phải vẫn để hắn ta vào Trúc Tử tửu lâu sao?”
Thừa Tuyển Doãn chột dạ sờ mũi.
Hắn thừa nhận hắn đã lười biếng, nhưng chỉ cần biết Cảnh Đường Vân sẽ không bị bắt nạt là được. Cảnh Đường Vân nghi hoặc, “Phu quân, nếu Hướng Tuyệt thực sự muốn mỏ than, tại sao lại cử một kẻ đầu óc có bệnh như thế này đến?”
Thừa Tuyển Doãn bật cười, “Đường ca nhi cũng biết mắng người rồi.”
Cảnh Đường Vân chớp mắt, “Phu quân, mình mau trả lời em.”
“Lần trước Hướng Tuyệt dùng chiêu dương đông kích tây suýt hại chết nhạc phụ, lần này chẳng qua cũng là bình cũ rượu mới.” Thừa Tuyển Doãn đang nói dở, một đại thẩm chợt chạy đến nhét vào tay hắn hai cái bánh bao thịt, “Đại nhân, ăn bánh bao thịt đi, vừa làm xong, nóng hổi đấy!”
Thừa Tuyển Doãn ôm bánh bao thịt, cùng Cảnh Đường Vân nhìn nhau ngơ ngác. Cảnh Đường Vân giật lấy bánh bao trong tay Thừa Tuyển Doãn định trả lại cho đại thẩm, nhưng đại thẩm đã chạy xa rồi.
Cảnh Đường Vân quay lại nhìn Thừa Tuyển Doãn, “Phu quân…”
Thừa Tuyển Doãn bất đắc dĩ nói, “Đi nhanh lên.”
Hắn sợ những thứ trong tay sẽ còn nhiều hơn nữa.
Cảnh Đường Vân tăng tốc bước chân, hỏi: “Ý phu quân là, Vu Đồng Tri chỉ là màn chắn bề ngoài?”
Thừa Tuyển Doãn gật đầu, “Không ngoài dự đoán, lúc này người thực sự được Hướng Tuyệt sắp xếp đã đến mỏ than rồi.”
Cảnh Đường Vân dừng bước, chợt hiểu ra, “Thảo nào huynh trưởng và Thường Viên lại ra ngoài từ sáng sớm.”
Nghe nói lúc huynh trưởng đi, người vẫn còn say.
Trời tối, Dư Vô Dương đã trở về.
Có lẽ vì say rượu và thiếu ngủ, mặt Dư Vô Dương đen sầm, trông rất đáng sợ.
Tiểu Trúc Tử từ xa thấy Dư Vô Dương liền dang tay chạy về phía y, chạy được nửa đường nhìn rõ mặt Dư Vô Dương, cậu bé rất tự nhiên rẽ ngoặt, lao vào lòng Dư Thường Viên.
Dư Thường Viên vừa mừng vừa lo, “Tiểu Trúc Tử! Con còn nhớ ta sao!”
Hôm qua cậu ta muốn chơi với Tiểu Trúc Tử, cậu bé còn không thèm để ý đến cậu ta.
Hôm nay ra ngoài còn nghĩ lúc về phải làm sao bắt chuyện với Tiểu Trúc Tử đây.
Tiểu Trúc Tử nào có nhớ Dư Thường Viên, cậu bé chỉ đơn thuần là tránh cái hại tìm đến cái lợi, tùy tiện tìm một nơi trú ẩn mà thôi.
Cảnh Đường Vân thấy Tiểu Trúc Tử bé nhỏ mà tinh ranh như vậy, cười nói: “Phu quân, hồi nhỏ mình cũng như vậy sao?”
Thừa Tuyển Doãn phủ nhận, “Tôi không có!”
Cảnh Đường Vân lại nghi ngờ nheo mắt.
Dư Vô Dương thấy Tiểu Trúc Tử không để ý đến mình, tâm trạng càng tệ hơn.
Y lấy ra mười ngàn lượng bạc, Dư Thường Viên cười y, “Tiểu Trúc Tử nhỏ như vậy, làm sao biết cần tiền? Ngươi chi bằng mua cho cậu bé một kẹo hồ lô, cậu bé có lẽ còn nhìn ngươi nhiều hơn.”
Dư Vô Dương liếc cậu ta một cái, đưa tờ ngân phiếu mười ngàn lượng cho Cảnh Đường Vân, vô cùng thành khẩn nói: “Đệ phu, cậu có thể nể mặt mười ngàn lượng ngân phiếu này, để Tiểu Trúc Tử chơi với tôi không?”
Mọi người: “…”
Cảnh Đường Vân nhận lấy ngân phiếu, dịu giọng gọi: “Tiểu Trúc Tử, cữu cữu mệt rồi kìa, con đi ôm cữu cữu một cái được không?”
Tiểu Trúc Tử nghe vậy, không chút luyến tiếc đẩy Dư Thường Viên ra, dưới ánh mắt tan nát và kinh ngạc của Dư Thường Viên, cậu bé kiên quyết đi về phía Dư Vô Dương, dang tay, mặt nhỏ căng thẳng, nghiêm trang mở miệng, “Ôm…”
Mọi người kinh ngạc.
Tiểu Trúc Tử biết nói rồi sao?
Tiểu Trúc Tử cố gắng phát ra âm thanh, “Cữu, ôm!”
Dư Vô Dương mừng rỡ cười, y bế Tiểu Trúc Tử lên, “Được, cữu cữu ôm con!”
Cảnh Đường Vân bĩu môi, nhét mười ngàn lượng ngân phiếu vào lòng Thừa Tuyển Doãn.
Biết thế đã không nhận số tiền này, Tiểu Trúc Tử còn chưa gọi cậu là cha nhỏ bao giờ.
Thừa Tuyển Doãn nhận ra Cảnh Đường Vân đang dỗi, cười khẽ, “Thôi nào, Tiểu Trúc Tử chẳng phải nghe lời mình mới gọi sao?”
Tiểu Trúc Tử sau khi biết đi thì như một tiểu ma vương, mọi người trong nhà đều bó tay với cậu bé, nhưng chỉ cần Cảnh Đường Vân lên tiếng, Tiểu Trúc Tử lập tức biến thành bé ngoan.
Cảnh Đường Vân được an ủi, trong lòng dễ chịu hơn nhiều.
Tiểu Trúc Tử thấy Dư Vô Dương đã cười, tự thấy nhiệm vụ đã hoàn thành, lại bắt đầu tìm Cảnh Đường Vân.
Dư Vô Dương thấy Tiểu Trúc Tử giãy giụa, liền đặt cậu bé xuống. Tiểu Trúc Tử ‘ba ba ba’ chạy bổ nhào vào lòng Cảnh Đường Vân, “Cha-cha!”
Cậu bé ngước khuôn mặt nhỏ lên, nắm chặt nắm tay nhỏ, “Cha-cha nhỏ!”
Cảnh Đường Vân kinh ngạc mở to mắt, liên tục cấu vào tay Thừa Tuyển Doãn mà kêu lên, “Phu quân! Phu quân! Mình nghe thấy không? Thằng bé gọi em rồi!”
Thừa Tuyển Doãn cố gắng kìm Cảnh Đường Vân lại, nhỏ giọng nhắc nhở, “Thấy rồi! Thấy rồi! Đường ca nhi, mình bình tĩnh chút.”
Hắn thì không bận tâm việc Cảnh Đường Vân kích động, dù sao trong mắt hắn, Đường ca nhi thế nào cũng là tốt nhất.
Nhưng hắn sợ Cảnh Đường Vân sau khi bình tĩnh lại sẽ xấu hổ đến mức không dám ra ngoài, không chừng còn giận lây hắn vì hắn đã không nhắc nhở.
Cảnh Đường Vân sững lại, cứng đờ quay đầu, khi thấy vài đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cậu, mặt cậu lập tức đỏ bừng.
Thừa Tuyển Doãn khẽ nói, “Nhạc mẫu chẳng phải đang tìm mình sao? Mau đi đi.”
Cảnh Đường Vân không dám ngẩng đầu, ôm Tiểu Trúc Tử chạy biến đi.
Thừa Tuyển Doãn nhìn bóng lưng vội vã của Cảnh Đường Vân, nắm tay chặn môi, cố nén nụ cười nơi khóe miệng.
Dư Vô Dương hai mắt ánh cười, “Đệ phu quả là tính tình chân thật.”
Dư Thường Viên nói thẳng thắn, “Ca phu thật thú vị.”
Vừa dứt lời, Thừa Tuyển Doãn đã nhìn sang, ánh mắt ẩn chứa sát khí.
Dư Thường Viên vội giải thích, “Chỉ là đơn thuần ngưỡng mộ thôi!”
Sau khi náo nhiệt xong, cả nhóm người di chuyển đến thư phòng, Dư Vô Dương thuật lại đơn giản tình hình mỏ than hôm nay.
Đúng như Thừa Tuyển Doãn dự đoán, Hướng Tuyệt dùng dương đông kích tây, sắp xếp thủ hạ mang theo mấy trăm binh lính định cưỡng chiếm mỏ than.
Nếu không phải Dư Vô Dương và Dư Thường Viên dẫn người trấn giữ tại mỏ than, e rằng mỏ than lúc này đã là vật trong túi của Hướng Tuyệt rồi.
Dư Vô Dương lộ vẻ lo lắng, “A đệ, đệ hai lần phá hỏng kế hoạch của gã, ta sợ gã sẽ bất chấp tất cả mà ra tay với đệ.”
Thừa Tuyển Doãn ánh mắt thâm trầm, “Tôi chỉ lo hắn ra tay với gia đình tôi.”
Dư Thường Viên an ủi, “Hướng Tuyệt ở kinh thành, nơi này lại hẻo lánh như vậy, gã nhiều lắm cũng chỉ có thể phái tử sĩ đến ám sát các người, nhưng các người có ám vệ hoàng gia bảo vệ, những tử sĩ đó không dễ dàng đắc thủ đâu.”
Thừa Tuyển Doãn mím môi.
Hướng Tuyệt biết có ám vệ bảo vệ họ, sao có thể không chuẩn bị.
Dư Vô Dương trầm tư một lúc rồi hỏi: “A đệ gần đây có ý định thăng quan không?”
Quyền lực của Thừa Tuyển Doãn càng lớn, Hướng Tuyệt càng không dám dễ dàng động đến hắn.
“Huynh trưởng nói đùa rồi.” Thừa Tuyển Doãn chỉ nói, “Việc còn chưa làm xong, tôi sao có thể rời đi?”
Dư Vô Dương im lặng.
Thừa Tuyển Doãn thản nhiên nói, “Sau khi huynh trưởng về kinh, làm phiền người giúp tôi chăm sóc vài người.”
Dư Vô Dương hơi ngạc nhiên, “Kinh thành lại có người đệ quen biết sao?”
Thừa Tuyển Doãn chỉ cười, “Tháng Sáu là Điện thí rồi.”
Dư Vô Dương nhướng mày, ý cười sâu hơn một chút.
Lúc Dư Vô Dương rời đi, Cảnh Tầm Vân, người nói sẽ không đi tiễn, đã trốn ở bên cổng thành, đợi người đi xa mới trở về phủ.
Huyện lệnh phủ.
Dư Thường Viên quấn lấy Thừa Tuyển Doãn, “Nhị biểu huynh! A huynh! Huynh trưởng tốt! Huynh nói cho tôi biết đi, tôi chỉ muốn biết trong Thiên Thư hành hạ người ta như thế nào.”
Thừa Tuyển Doãn bị làm phiền đến mức không kiên nhẫn, quẳng cho cậu ta vài bản vẽ, “Làm ra những thứ này, tôi sẽ nói cho đệ biết trong Thiên Thư hành hạ người ta như thế nào.”
Dư Thường Viên cầm bản vẽ xem một lúc, lập tức trợn tròn mắt, “Cái, cái này, những thứ này đều là binh khí!”
Lại còn là binh khí cậu ta chưa từng thấy bao giờ.
Nếu những binh khí này thực sự có thể làm ra, Dư Quốc còn sợ gì Trình Sở hai nước!
Thừa Tuyển Doãn vỗ vai cậu ta, trịnh trọng nói: “Tương lai của Dư Quốc, giao cho đệ!”
Dư Thường Viên cảm thấy áp lực chưa từng có, cậu ta mắt rưng rưng, cảm động nói: “Nhị biểu huynh, tôi sẽ không phụ sự kỳ vọng của huynh.”
Không ngờ Nhị biểu huynh lại coi trọng cậu ta đến vậy.
Cậu ta ôm ấp hoài bão lớn, ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước đi.
Thừa Tuyển Doãn nhìn bóng lưng cậu ta, cảm thán, “A huynh nói đúng thật.”
Dư Thường Viên quả thực rất dễ dụ dỗ.
Hách Đa Dư gõ vào cánh cửa thư phòng chưa đóng, Thừa Tuyển Doãn cho phép hắn ta vào.
Hách Đa Dư vừa vào đã than thở, “Đại nhân, thư viện xây xong rồi, nhưng không có phu tử (/n: thầy giáo).”
Thừa Tuyển Doãn xoa trán, “Trong hơn nửa tháng qua, không có phu tử nào tìm đến sao?”
Hách Đa Dư vừa nói đến chuyện này là bực mình, “Bọn họ coi là phu tử sao! Bụng không có bao nhiêu mực, nhưng tâm khí thì đứa nào cũng cao ngất ngưởng, chưa nói được mấy câu đã bắt đầu hét giá, có người đòi mười lượng bạc tiền công tháng, có người không dạy cô nhi không dạy người nghèo, có người còn muốn làm phu tử của Tiểu Trúc Tử!”
Thừa Tuyển Doãn thở dài thườn thượt, “Chiêu mộ thêm đi, cô nhi cũng được.”
Hách Đa Dư buồn bã bỏ đi, hắn ta nghĩ, nếu vẫn không chiêu mộ được người, hắn ta sẽ đến huyện bên cạnh chiêu mộ, hắn ta không tin là không tìm được một phu tử tốt.
Cảnh Đường Vân đang chơi với Tiểu Trúc Tử ở đình, thoáng thấy Hách Đa Dư mặt mày rầu rĩ, cậu nghi hoặc hỏi: “Hách Đa Dư làm sao vậy? Có phải bên phu quân lại xảy ra chuyện gì không?”
Hy ca nhi nói, “Hắn ta đang lo chuyện phu tử đó, cả huyện Thuyền Thiết này, lại không tìm được một phu tử tốt nào.”
Cảnh Đường Vân trầm tư một lúc, bế Tiểu Trúc Tử lên, “Đi thôi, chúng ta đến Trúc Tử tửu lâu.”
Hy ca nhi không hiểu, “Không phải nói hôm nay không ra ngoài sao?”
Cảnh Đường Vân không dừng bước, “Phu quân cần tôi, tôi tự nhiên phải ra ngoài.”
Ngày hôm sau, tất cả người đọc sách trong huyện Thuyền Thiết đều biết Trúc Tử tửu lâu sẽ tổ chức một hội thi văn học, người chiến thắng có thể nhận được thẻ khách quý của Trúc Tử tửu lâu.
Nghe nói với thẻ này, sau này đến Trúc Tử tửu lâu sẽ không cần xếp hàng, tiêu phí còn được giảm hai mươi phần trăm.
Trần Hữu Cách ngồi trong tiệm của mình, nghe ông chủ của thương hội bàn tán xôn xao.
Có người châm biếm, “Thẻ khách quý gì chứ? Lại chẳng phải vàng bạc, chắc chắn sẽ không có ai đi.”
Có người phản bác, “Ngươi lúc đến không thấy sao? Cửa Trúc Tử tửu lâu người chen chúc đầy cả rồi.”
Lại có người nói, “Nói thật, chẳng lẽ các ngươi không muốn tấm thẻ đó sao?”
Mọi người im lặng.
Trần Hữu Cách lên tiếng, “Khi nào chúng ta mời Cảnh lão bản gia nhập thương hội của chúng ta.”
Trước đây họ thấy Cảnh Đường Vân là một cô nhi, nên ngầm hiểu mà loại trừ Cảnh Đường Vân ra ngoài.
Lúc đó không ai ngờ rằng Cảnh Đường Vân lại có thể làm ăn tốt đến thế.
Mọi người nhìn nhau, có người lên tiếng hỏi: “Cậu ta có chịu vào không?”
Mọi người lại im lặng.
Cuối cùng, không biết là ai đã thở dài một tiếng nặng nề.
Ngày hội thi văn học, Trúc Tử tửu lâu khách đầy ắp.
Người đọc sách trổ hết tài năng, Cảnh Đường Vân đứng trên lầu hai, quan sát từ khi hội thi bắt đầu cho đến khi kết thúc.
Điều bất ngờ là, thẻ khách quý cuối cùng lại thuộc về một cô nhi.
Cô nhi tên là Vĩ Muội*, y phục giản dị, khi nói chuyện lưng thẳng tắp, ánh mắt kiên định, ngay cả khi chiến thắng, cũng chỉ hướng về mọi người, khiêm tốn cười.
(*Muội trong mê muội, không phải trong muội muội – em gái nha)
Có người hỏi hắn có phải là người huyện Thuyền Thiết không, y lắc đầu.
Hy ca nhi hỏi, “Chủ phu, người thấy y được không?”
“Được.” Cảnh Đường Vân nói quả quyết, nhưng khi Hy ca nhi định xuống lầu tìm Vĩ Muội, Cảnh Đường Vân lại ngăn cậu ta lại, “Không vội.”
Hy ca nhi không hiểu, thấy Vĩ Muội bước ra khỏi tửu lâu, cậu ta hơi lo lắng, “Chủ phu, người đi rồi.”
Ánh mắt Cảnh Đường Vân sâu hơn, “Để Hách Đa Dư đi điều tra y.”
Hy ca nhi chợt hiểu, “Chủ phu nói đúng.”
Thật trùng hợp, Hách Đa Dư còn chưa kịp bắt đầu điều tra, Vĩ Muội đã chủ động đến thư viện tự tiến cử.
Hách Đa Dư thấy Vĩ Muội khiêm tốn lễ phép, trên người có phong thái của người đọc sách nhưng không kiêu ngạo, Hách Đa Dư quyết định ngay, “Được, chính là ngươi.”
Tìm được một phu tử tốt khó khăn biết bao.
Sau khi chọn được phu tử, thư viện bắt đầu tuyển sinh, Hách Đa Dư cũng bắt đầu điều tra Vĩ Muội. Tuy Hách Đa Dư trong lòng cho rằng Vĩ Muội không có vấn đề gì, nhưng việc cần làm vẫn phải làm.
Dù sao, phàm việc không sợ vạn nhất, chỉ sợ bất trắc.
Kết quả điều tra giống như Vĩ Muội đã nói.
Vĩ Muội là người huyện Xuyến Trầm, y vốn định lên kinh dự thi, nào ngờ bị trộm hết tiền trên đường, không có lộ phí để về, y phiêu bạt đến huyện Thuyền Thiết.
“Vĩ phu tử nói rồi, y góp đủ lộ phí sẽ đi, bảo chúng tôi cũng có thể để ý phu tử mới.” Hách Đa Dư thở dài, “Y đến đây, quả thực đã giải quyết được khó khăn cấp bách của tôi.”
Cảnh Đường Vân lẩm bẩm, “Thảo nào.”
Hách Đa Dư hỏi: “Thảo nào cái gì?”
“Cảm giác y mang lại cho tôi khác với người thường.” Cảnh Đường Vân đoán, “Gia cảnh của y chắc chắn không tồi.”
Chuyện thư viện tuyển sinh gây xôn xao cả huyện Thuyền Thiết.
“Nghe nói chưa? Huyện thái gia nói, chỉ cần là con cái của công nhân mỏ than, đi học ở thư viện đều không cần nộp học phí, không cần nộp tiền là có thể học được đấy!”
“Thật hay giả vậy?”
“Thật! Người nhà tôi đặc biệt chạy từ mỏ than về nói với tôi chuyện này!”
“Ôi! Biết thế tôi đã đẩy người nhà tôi đi làm ở đó từ sớm!”
“Không sao, học phí của thư viện đâu có đắt, nhà các ngươi khoảng thời gian này làm ăn kiếm được nhiều tiền như vậy, chắc chắn nộp nổi.”
…
Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đã đến tiệc đầy năm của Tiểu Trúc Tử.
Tiểu Trúc Tử đã có thể nói được một câu hoàn chỉnh, Hùng Bối Miêu luôn khen Tiểu Trúc Tử thông minh, Tiểu Trúc Tử hiểu người khác khen cậu bé, vui vẻ đến mức bước đi cũng cứng cáp.
Dư Thường Viên đặc biệt chạy từ mỏ sắt về tham dự tiệc đầy năm của Tiểu Trúc Tử, cậu ta không chỉ tự gói một hồng bao lớn, mà còn mang theo một thùng đồ, “Những thứ này là bà cô bảy dì tám ở kinh thành gom góp lại.”
Cậu ta chậc một tiếng, “Kệch cỡm thật, nhiều người như vậy mà chỉ gom được chút đồ này.”
Thừa Tuyển Doãn: “…”
Câu này Dư Thường Viên cũng chỉ dám nói trước mặt hắn.
Hắn sai người chuyển đồ vào thư phòng, Dư Thường Viên tuy tò mò, nhưng cũng không dám bảo hắn mở thùng ra.
Các địa chủ trong huyện nhân cơ hội này muốn xích lại gần với Tiểu Trúc Tử, còn có người muốn đính ước thân nhi đồng với Tiểu Trúc Tử, dọa Cảnh Đường Vân phải ôm chặt Tiểu Trúc Tử.
Phu lang tương lai của Tiểu Trúc Tử phải do cậu bé tự chọn.
Thừa Tuyển Doãn khéo léo từ chối, địa chủ còn có vẻ đáng tiếc, lại nói: “Nhà tôi có một cháu gái nhỏ, đang tuổi đẹp…”
Lời còn chưa dứt, mặt Thừa Tuyển Doãn đã đen thui, sai người mời địa chủ ra ngoài.
Phu tử của Tiểu Trúc Tử cũng đến dự tiệc đầy năm của cậu bé.
Phu tử chắp tay chào Thừa Tuyển Doãn, “Đại nhân, tôi đến từ chức.”
Ông ta nói là phu tử của Tiểu Trúc Tử, nhưng thực tế không dạy Tiểu Trúc Tử được gì.
Khi ông ta đến Tiểu Trúc Tử còn chưa biết nói, càng không biết đi, ông ta không giống phu tử, mà giống vú nuôi của Tiểu Trúc Tử hơn.
Ban đầu ông ta cũng muốn đi, nhưng Đại nhân cho quá nhiều tiền, yêu cầu lại chỉ là bảo ông ta tìm việc gì đó cho Tiểu Trúc Tử làm, ông ta tiếc tiền nên ở lại.
Nhưng bây giờ, ông ta thực sự nên đi rồi.
“Con trai tôi viết thư nói cháu nội tôi bị bệnh, tôi phải về thăm.” Ông dừng lại, thở dài, “Tôi cũng già rồi, đến huyện thành vốn là muốn kiếm chút tiền, giờ tiền cũng kiếm được rồi, nên về thôi.”
Đến tuổi này, ông ta đã không còn hi vọng vào khoa cử nữa.
Giờ có tiền, ông muốn về an hưởng tuổi già.
Thừa Tuyển Doãn không khuyên, thanh toán tiền, rồi để phu tử đi.
Tiểu Trúc Tử không còn phu tử quản, lại bắt đầu quấn quýt lấy Cảnh Đường Vân suốt ngày, nếu không thấy Cảnh Đường Vân, cậu bé sẽ lao khắp sân gọi cha nhỏ cha nhỏ, nhất định phải gọi đến khi Cảnh Đường Vân xuất hiện mới thôi.
Mỗi lần Thừa Tuyển Doãn muốn thân mật với Cảnh Đường Vân một chút đều bị Tiểu Trúc Tử làm phiền, hắn giận dữ, “Thằng nhóc thối này quá bám người!”
Cảnh Đường Vân lau mồ hôi trên trán Tiểu Trúc Tử, lo lắng, “Thời tiết càng ngày càng nóng rồi.”
Tháng Sáu vừa đến, trời như đổi mặt, ngày càng nóng hơn.
May mà phu quân đã giục nông dân thu hoạch cây trồng trên đồng từ sớm.
Nếu không qua mấy ngày nữa, cây trồng trên đồng sợ là sẽ bị thời tiết quái quỷ này thiêu chín.
“À phu quân, lần này thuế lương đã thu đủ chưa?”
“Thu đủ rồi. Năm nay sản lượng trung bình mỗi mẫu ruộng của huyện Thuyền Thiết tăng gấp đôi so với năm ngoái, nghe nói khi Hách Đa Dư đi thu thuế lương, bách tính còn sợ không đưa đủ.” Thừa Tuyển Doãn ánh mắt ai oán, “Phu lang không thấy gần đây em lơ là tôi sao?”
Cảnh Đường Vân che mắt Tiểu Trúc Tử, nhanh chóng hôn một cái lên mặt Thừa Tuyển Doãn.
Thừa Tuyển Doãn khó khăn lắm mới chờ được Cảnh Đường Vân chủ động, đang định ôm lấy Cảnh Đường Vân, cúi đầu lại chạm phải đôi mắt to đen láy của Tiểu Trúc Tử.
Thừa Tuyển Doãn: “…” Uất ức! Uất ức chưa từng có!
“Em nên che lâu hơn một chút.” Cảnh Đường Vân tự hôn xong liền bỏ tay đang che mắt Tiểu Trúc Tử ra, hoàn toàn không nghĩ đến cảm xúc của hắn.
Haizz!
Cảnh Đường Vân cười mắt cong cong, “Xưởng làm nước sốt cũng sắp xây xong rồi, đợi danh tiếng của nước sốt lan truyền, nhất định sẽ có thêm nhiều người đến huyện Thuyền Thiết, phu quân cũng không sợ các loại thuế khác không thu được nữa.”
Những năm trước thuế của huyện Thuyền Thiết không thu được là vì bách tính không có tiền, nhưng huyện Thuyền Thiết năm nay phát triển nhanh và tốt, bách tính có tiền rồi, thuế tự nhiên thu được.
Thừa Tuyển Doãn xách cổ áo Tiểu Trúc Tử ném ra, ôm chặt Cảnh Đường Vân một cách độc đoán, “Mình không cần lo lắng nhiều như vậy.”
Cảnh Đường Vân tự nhiên nép vào lòng Thừa Tuyển Doãn, “Trời nóng như vậy, trên đồng nên trồng cây gì sống được?”
“Khoai mì và khoai tây, còn có ớt và mè mình dặn.” Thừa Tuyển Doãn phớt lờ ánh mắt tức giận của Tiểu Trúc Tử, hôn lên mặt Cảnh Đường Vân như thể khoe khoang, “Tôi đã sắp xếp xong xuôi rồi.”
Cảnh Đường Vân mặt hơi đỏ, đẩy Thừa Tuyển Doãn ra, “Đừng quậy, Tiểu Trúc Tử còn đang nhìn kìa.”
Thừa Tuyển Doãn mặt không cảm xúc, “Đường ca nhi, chúng ta đưa Tiểu Trúc Tử đến thư viện đi.”
Cảnh Đường Vân: “…”
Cậu tưởng Thừa Tuyển Doãn nói đùa, không ngờ ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Thừa Tuyển Doãn đã lôi Tiểu Trúc Tử từ trong chăn ra và đưa đến thư viện.
Vĩ Muội từ xa thấy một chiếc xe ngựa lạ chạy đến, y đứng yên quan sát, đợi đến khi xe ngựa dừng lại mới tiến lên hỏi: “Có phải là Huyện lệnh đại nhân.”
“Là tôi.” Thừa Tuyển Doãn vén rèm lên, nhét Tiểu Trúc Tử còn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn vào tay Vĩ Muội.
Vĩ Muội ôm Tiểu Trúc Tử, “Đại nhân yên tâm, tôi nhất định sẽ dạy dỗ tiểu thiếu gia thật tốt.”
“Ngươi cứ đối xử với thằng bé như học sinh bình thường là được.” Thừa Tuyển Doãn nói, “Trong lớp không có phân biệt thân phận quý tiện, nam tử và cô nhi đều nên được đối xử như nhau, nếu thằng bé làm chuyện xấu, cần quản giáo thế nào thì quản giáo thế đó.”
Vĩ Muội hơi ngẩn ra, một lúc sau y mỉm cười, “Đại nhân một lời đã làm tôi thông suốt.”
Thừa Tuyển Doãn nhìn Tiểu Trúc Tử, dặn dò, “Giao thêm bài tập cho thằng bé.”
Tiểu Trúc Tử vừa nghe lời này liền tỉnh táo, cái miệng nhỏ mở ra, ‘ba ba ba’ tố cáo thật khó nghe.
Thừa Tuyển Doãn chui vào xe ngựa mà không quay đầu lại, Cẩu Khốn ngượng nghịu giải thích, “Tiểu Trúc Tử tính tình như vậy, phu tử ngài thông cảm.”
Vĩ Muội im lặng.
Chương 84: Xưởng nước xốt mới
Hôm đó, sau khi Tiểu Trúc Tử trở về, Cảnh Đường Vân hỏi cậu bé: “Hôm nay phu tử dạy con những gì?”
“Phu tử dạy con không được ngỗ nghịch với người lớn, phải hiếu thuận.” Tiểu Trúc Tử nói với vẻ hợp lý hợp tình: “Tiểu Trúc Tử rất hiếu thuận mà, nhưng cha nhỏ chẳng phải nói rồi sao? Họ bất nhân thì con bất nghĩa, nhưng mà cha lớn nhét con vào thư viện, người đã hỏi ý kiến con chưa? Con nói người vài câu thì có sao.”
Cậu bé nghiêm chỉnh, nói có lý có cứ, “Chuyện này dù có tố cáo lên Hoàng cữu gia, vẫn là con có lý đó!”
Cảnh Đường Vân dở khóc dở cười, “Con còn chưa gặp Hoàng cữu gia của con, đã học được cách lấy ông ra làm bia đỡ đạn rồi sao?”
Tiểu Trúc Tử ngước cái đầu nhỏ lên, “Thường Viên thúc nói đấy.”
Thường Viên thúc nói, có chuyện gì cứ nhắc đến Hoàng cữu gia, Hoàng cữu gia sẽ bảo vệ cậu bé.
Cảnh Đường Vân nhìn vào mắt bé hỏi: “Con còn nhớ lời ta đã nói với con không?”
“Nhớ ạ.” Tiểu Trúc Tử trả lời nghiêm túc, “Cảnh gia không sinh ra kẻ ỷ thế hiếp người, nhưng nếu người khác bắt nạt trước, tự vệ cũng không sao.”
Cảnh Đường Vân an ủi xoa đầu cậu bé, “Ngoan.”
“Cha nhỏ, cô cô thì là nam hay nữ ạ?” Đôi mắt đen láy của Tiểu Trúc Tử đầy vẻ nghi hoặc.
“Đương nhiên là nữ.” Cảnh Đường Vân hỏi: “Sao con lại hỏi câu này?”
“Con vừa thấy cô cô mặc y phục của nam nhân bay ra ngoài, cô cô là nữ sao lại mặc y phục nam nhân vậy?” Tiểu Trúc Tử dừng lại, rồi nói tiếp: “À không đúng, là Khí Mỹ dẫn dì bay ra ngoài.”
Cảnh Đường Vân: “…”
Cậu mặt đen sạm đứng dậy, “Ngải ma ma, đưa Tiểu Trúc Tử về đi thôi.”
Ngải ma ma vâng lời, nắm tay nhỏ của Tiểu Trúc Tử dẫn cậu bé đi ra ngoài.
Tiểu Trúc Tử vừa đi vừa ngoái đầu lại, cậu bé thì thầm hỏi Ngải ma ma, “Ma ma, có phải cô cô lại gặp rắc rối rồi không.”
Ngải ma ma thở dài, “Chắc là vậy.”
Tiểu Trúc Tử cũng thở dài theo, “Cô cô thật không ngoan.”
Ngải ma ma: “…”
…
Trước cổng kỹ viện, Cảnh Đường Vân nhảy xuống xe ngựa, định bước vào thì bị mụ tú bà chặn lại.
“Đây là kỹ viện, vị phu lang đây, ngài có phải đi nhầm đường rồi không?”
Cảnh Đường Vân chỉ nói, “Tôi vào tìm một người rồi ra ngay.”
Mụ tú bà cười khinh miệt, “Ôi chao! Nếu ai đến tìm người tôi cũng cho vào, thì việc làm ăn của tôi còn tiếp diễn được sao?”
Bà ta đánh giá Cảnh Đường Vân, “Tôi biết ngài đến đây làm gì, những người như ngài, tôi thấy nhiều rồi, nam nhân nào mà chẳng thích vụng trộm, tôi khuyên ngài mau về đi.”
Mắt Cảnh Đường Vân hơi lạnh, “kỹ viện này của ngươi mở được bao lâu rồi?”
Cảnh Đường Vân luôn biết có một nhóm người từ nơi khác đến đây mở kỹ viện, cậu biết khi huyện Thuyền Thiết phát triển, điều này là không thể tránh khỏi, và đã chọn làm lơ.
Nhưng không ngờ Cảnh Tầm Vân lại thích giả nam đến nơi này, mấy hôm trước ở nhà để cậu ngửi thấy mùi son phấn, Cảnh Tầm Vân mới thú nhận với cậu. Cậu rất tức giận, nhưng Cảnh Tầm Vân nói cô bé sẽ không đến nữa, không ngờ hôm nay lại…
Cậu cũng vì quá giận nên mới bất chấp xông đến.
Mụ tú bà khinh miệt hỏi: “Mở bao lâu liên quan gì đến ngươi?”
Hy ca nhi nổi giận, “Ngươi thái độ gì vậy! Chúng tôi vào tìm người rồi ra ngay!”
Cảnh Đường Vân sầm mặt, “Bất kỳ cửa tiệm nào mở cửa làm ăn đều không có lý cấm người ta vào, ngươi chắc chắn không cho tôi vào sao?”
Mụ tú bà không khách khí nói, “Ở chỗ ta chính là có cái lý đó! Nơi này ta mới là lý!”
Cảnh Đường Vân nhìn Hy ca nhi, “Đi mời Hách Đa Dư.”
Hy ca nhi liếc mụ tú bà một cái, “Đi ngay.”
Mụ tú bà hơi hoảng.
Hách Đa Dư là Đô đầu của huyện Thuyền Thiết, bà ta đương nhiên biết, nhưng họ thường gọi Hách Đa Dư là Hách Đô đầu.
Vị cô nhi trước mắt này, gọi tên Hách Đa Dư không hề khách khí, chẳng lẽ thực sự có người chống lưng phía sau?
Bà ta cười gượng, thăm dò, “Không biết ngài là phu lang của nhà nào?”
Cảnh Đường Vân ngước mắt, “Nhà họ Thừa.”
Mụ tú bà sững sờ, phu lang nhà họ Thừa nổi tiếng nhất huyện Thuyền Thiết chẳng phải là… Huyện lệnh phu lang sao?
Mặt bà ta biến sắc kinh ngạc.
Hách Đa Dư vừa lúc tuần tra gần đó, nghe tin liền vội vã đến, “Có chuyện gì?”
Mụ tú bà cười cứng ngắc, “Hiểu lầm! Đều là hiểu lầm thôi!”
“Không có hiểu lầm.” Cảnh Đường Vân nói với giọng điệu ôn hòa, “Cảnh Tầm Vân ở bên trong, giúp tôi vào tìm, tiện thể điều tra kỹ viện này.”
Cậu nhìn mụ tú bà mặt khó coi, “Ở huyện Thuyền Thiết, phải tuân theo lý lẽ của huyện Thuyền Thiết.”
Hách Đa Dư liếc mụ tú bà một cái, phất tay cho các nha dịch vào tìm người.
Cảnh Đường Vân bước vào kỹ viện, nhìn quanh một vòng rồi thấy Cảnh Tầm Vân đang ngồi xổm ở góc nhà cắn hạt dưa với vẻ mặt kinh ngạc.
Cảnh Tầm Vân thấy cậu, sợ đến mức rơi hạt dưa xuống đất, cô bé cuống quýt cúi đầu, cố gắng đi theo đám đông ra ngoài.
Cảnh Đường Vân đứng yên, chỉ nói: “Đứng lại.”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều đứng lại.
Họ mặt đầy chột dạ, trong mắt tràn ngập kinh hãi.
Ai cũng biết, Huyện lệnh đại nhân rất sợ vợ, trong dân gian còn có tin đồn Huyện lệnh phu lang tâm ngoan thủ lạt, khó chọc hơn cả hổ cái.
Họ vốn không tin, nhưng hôm nay tận mắt thấy Huyện lệnh phu lang dẫn người đột kích kỹ viện, họ không tin cũng phải tin.
Huyện lệnh phu lang thật sự hung dữ!
Cảnh Đường Vân không để ý đến người khác, chỉ nhìn chằm chằm vào Cảnh Tầm Vân trong đám đông, “Tự mình qua đây hay để ta bắt qua.”
Cảnh Tầm Vân lấm lét đi đến, Khí Mỹ phía sau cô bé vẫn mặt vô cảm, trong mắt không hề có chút chột dạ vì làm sai.
Cảnh Đường Vân cảm thấy quá mệt mỏi, chưa kịp nói gì, đã thấy Hách Đa Dưmặt khó coi chạy xuống từ lầu trên, “Đường ca nhi, theo tôi lên lầu xem một chút.”
Cảnh Đường Vân nhíu mày nhẹ, “Được.”
Cảnh Tầm Vân và Khí Mỹ liếc nhau, lặng lẽ đi theo sau Cảnh Đường Vân.
Mụ tú bà biến sắc, nháy mắt với tên đánh thuê bên cạnh.
Lầu hai, họ phát hiện cảnh tượng một cô gái trần truồng thoi thóp nằm trên giường, máu chảy ra từ dưới thân cô nhuộm đỏ chiếc chăn mỏng màu vàng nhạt.
“Tôi không biết! Tôi thật sự không biết cô ta có thai!” Tên hán tử béo lùn bị nha dịch khống chế dưới đất, khóc lóc cầu xin, “Là mụ tú bà sắp xếp cô ta cho tôi! Là mụ tú bà!”
Cảnh Đường Vân không để ý đến hắn ta, chỉ hỏi: “Lang trung đến chưa?”
Hách Đa Dư nói: “Đã sai người đi mời rồi.”
Mụ tú bà lao đến bên giường khóc lóc, “Mẫu Đơn à, con có thai sao không nói với ta! Giờ phải làm sao đây!”
“Ngươi nói dối! Ngươi hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của họ!” Cảnh Tầm Vân giận dữ xông đến trước mặt mụ tú bà.
Mụ tú bà giàn giụa nước mắt nói, “Vị thiếu gia này, ta tuy là tú bà, nhưng ta coi họ như con gái, con trai của mình, ta làm sao có thể không quan tâm đến sống chết của họ?”
Cảnh Tầm Vân mặt đỏ bừng, Đường ca nhi nắm lấy cánh tay Cảnh Tầm Vân, nói với Hách Đa Dư, “Báo quan xử lý.”
Hách Đa Dư gật đầu.
Cuối cùng cô nương tên Mẫu Đơn được lang trung cứu sống, nhưng vĩnh viễn không thể sinh con.
Tên hán tử bị phán đánh hai mươi gậy, mụ tú bà nhờ có lời cầu xin của Mẫu Đơn nên chỉ bị ra lệnh đóng cửa kỹ viện chỉnh đốn.
Đại sảnh Huyện lệnh phủ, Cảnh Tầm Vân bất bình.
“Ca, mụ tú bà đó không phải người tốt đâu, hôm đó muội thấy bà ta sai tên đánh thuê bắt cô nương trốn khỏi kỹ viện về, còn nói phải cho một bài học, cô nương đó khóc rất thảm, tinh thần hình như cũng không bình thường.”
Cảnh Đường Vân nhấp một ngụm trà, “Muội vì chuyện này nên mới ngày ngày đến kỹ viện sao?”
Mắt Cảnh Tầm Vân hơi hụt hẫng.
Ca ca quá thông minh cũng không phải chuyện tốt.
Cảnh Đường Vân thấy Cảnh Tầm Vân không nói gì, đặt mạnh chén trà xuống bàn.
Tiếng ‘bụp’ làm Cảnh Tầm Vân run rẩy, cũng làm Thừa Tuyển Doãn vừa đến cửa dừng bước.
Thừa Tuyển Doãn quay sang nhìn Cẩu Khốn, “Tôi đột nhiên nhớ ra nha môn hình như còn một số việc chưa xử lý.”
Cẩu Khốn lặng lẽ tạo bậc thang cho Thừa Tuyển Doãn, “Chính sự quan trọng, chúng ta mau quay về thôi ạ.”
Họ cùng nhau quay lưng, đối diện với Hùng Bối Miêu.
“Có chuyện gì vậy?” Hùng Bối Miêu mặt đầy nghi hoặc, “Tiểu Trảo vội vàng kéo tôi đến đây.”
Thừa Tuyển Doãn nhìn Tiểu Trảo, Tiểu Trảo lặng lẽ buông vạt áo Hùng Bối Miêu ra, cười lấy lòng với Thừa Tuyển Doãn.
Thừa Tuyển Doãn: “…”
Hắn nhìn Thủy bên cạnh, “Các ngươi kéo quân cứu viện thành từng đống à?”
Thủy cười ôn hòa, “Chuẩn bị hai tay, mới có thể đảm bảo vạn vô nhất thất.” (*Tuyệt đối không sai lầm)
Với sự hiểu biết của y về Đại nhân, khả năng Đại nhân bỏ chạy giữa chừng cực kỳ cao.
Thừa Tuyển Doãn cắn răng nói, “Nếu ta không nhớ lầm, ta mới là chủ tử của ngươi chứ.”
Thủy mặt không đổi sắc nói, “Tôi đang thực hiện nhiệm vụ ngài giao cho tôi.”
Bảo vệ Cảnh Tầm Vân.
Thừa Tuyển Doãn từng chữ từng chữ nói, “Nhưng không có bảo ngươi bảo vệ kiểu này!”
Giờ thì tốt rồi, hắn không muốn vào cũng phải vào.
Khi một nhóm người bước vào đại sảnh, Đường ca nhi đang huấn thị Cảnh Tầm Vân.
Đường ca nhi khi huấn thị thì mặt nhỏ căng thẳng, lời nói rành mạch từng câu, lọt vào mắt Thừa Tuyển Doãn thì đáng yêu muốn chết, nhưng lọt vào mắt người khác thì lại rất hung dữ.
Hùng Bối Miêu càng bất ngờ hơn, “Cảnh Tầm Vân đã làm gì mà Đường ca nhi tức giận đến thế?”
Với tính cách mềm mỏng của Cảnh Đường Vân, tức giận đến mức này đã là rất khó rồi.
“Cha nhỏ ơi, ca phu ơi…” Thấy có người đến, mắt Cảnh Tầm Vân lóe lên hy vọng cầu cứu.
Thừa Tuyển Doãn ho khan một tiếng, “Chuyện tình tôi đều nghe rồi, tôi nghĩ…”
“Phu quân.” Cảnh Đường Vân mặt vô cảm nhìn hắn.
Tim hắn thắt lại, đổi giọng, quát Cảnh Tầm Vân, “Chuyện này muội quả thực sai rồi! Biết rõ kỹ viện có vấn đề mà vẫn dám vào! Muội không nghĩ đến an nguy của bản thân sao? Lỡ ngươi xảy ra chuyện gì, muội muốn Đường ca nhi phải làm sao hả?”
Sắc mặt Cảnh Đường Vân dịu đi một chút.
Thừa Tuyển Doãn thở phào nhẹ nhõm.
Cảnh Tầm Vân há hốc mồm.
Thủy: “…” Đánh giá sai rồi.
Hùng Bối Miêu nghe Hy ca nhi thuật lại sự tình, nhíu chặt mày, “Đường ca nhi, chuyện này Tầm Vân làm sai thật, nhưng con bé cũng vì cứu người quá nóng lòng…”
“Cha nhỏ!” Cảnh Đường Vân ánh mắt hơi trầm xuống.
Hùng Bối Miêu ngậm miệng, ném cho Cảnh Tầm Vân một ánh mắt bất lực.
Cảnh Tầm Vân tuyệt vọng rồi.
Đường ca nhi bắt cô bé phản tỉnh ở nhà, về phòng liền sai Hỏa đi điều tra kỹ viện.
Cậu đương nhiên biết mụ tú bà ấy có vấn đề, nhưng ngay cả quan phủ, không có bằng chứng cũng không thể tùy tiện bắt người.
Thừa Tuyển Doãn ôm Cảnh Đường Vân từ phía sau, “Đừng giận nữa, Cảnh Tầm Vân trong lòng có đại nghĩa của cô bé, đây là chuyện tốt.”
Cảnh Đường Vân bĩu môi, “Em sợ.”
Cậu sợ những người thân khó khăn lắm mới tìm lại được xảy ra chuyện.
Thừa Tuyển Doãn khẽ thở dài, “Chuyện kỹ viện này, tôi sẽ để Hách Đa Dư đi điều tra, mình có thể nhờ người khác điều tra, nhưng tuyệt đối không được tự mình mạo hiểm, tôi cũng sợ.”
Cảnh Đường Vân cúi đầu, lông mi đen dài khẽ run, như lông vũ cào nhẹ vào lòng Thừa Tuyển Doãn.
Thừa Tuyển Doãn xoay Cảnh Đường Vân lại, hôn nhẹ lên mày mắt cậu, giọng trầm thấp, “Đường ca nhi…”
Cảnh Đường Vân đỏ mặt, nhưng không hề phản kháng.
kỹ viện, mụ tú bà xoay chiếc bình hoa, một cánh cửa mật xuất hiện trong sương phòng. Bà ta bước vào, trong hành lang tối tăm ánh nến lập lòe, chiếu rõ khuôn mặt u ám đáng sợ của mụ tú bà. Rẽ vài góc, bà ta đẩy một cánh cửa sắt, đập vào mắt là một cô gái ngã trong vũng máu.
Toàn thân cô gái đầy vết thương, ngực đã ngừng phập phồng, rõ ràng đã phải chịu đựng tra tấn khủng khiếp trước khi chết.
Ánh mắt mụ tú bà không chút dao động, như thể người chết chỉ là một con mèo, con chó vô tri.
“Tất cả thấy rõ chưa?”
Bà ta từ từ quay đầu, nhìn nhóm cô gái, ca nhi mặt mày thất thần trong chuồng sắt, “Đây là kết cục của việc giấu diếm.”
Các cô gái, ca nhi run rẩy, không dám lên tiếng.
Mụ tú bà nhìn cô gái mắt vô hồn ở góc.
Cô gái có khuôn mặt giống hệt Mẫu Đơn, cô ngồi sụp dưới đất, mắt không chớp nhìn Mẫu Đơn trong vũng máu, thần sắc ngơ ngẩn.
Mụ tú bà đi đến trước mặt cô, nói: “Từ hôm nay, ngươi sẽ là Mẫu Đơn.”
Cô cứng đờ ngước lên, nhìn mụ tú bà, đôi mắt trống rỗng dần dần có tiêu cự.
Cô nghe mụ tú bà cảnh cáo, nhấn mạnh, “Nếu không muốn có kết cục giống tỷ tỷ ngươi, thì ngoan ngoãn nghe lời.”
Mụ tú bà nói với tất cả mọi người, nhấn mạnh, “Mang thai là chuyện tốt, ta không muốn có ai giấu giếm ta, hiểu chưa?”
Các cô gái, ca nhi run rẩy đáp lời, “H-hiểu rồi.”
…
Mặt trời lên cao, Cảnh Đường Vân thức dậy muộn.
Cậu ăn sáng xong thì đến thăm Cảnh Tầm Vân, chưa bước vào đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.
Cậu hỏi người hầu trong sân, “Có khách đến sao?”
Người hầu đáp, “Là Vĩ phu tử.”
Cảnh Đường Vân hơi sững sờ.
Vĩ Muội?
Sao hắn ta lại có liên quan đến Cảnh Tầm Vân.
Hy ca nhi hỏi: “Chủ phu, chúng ta vào không?”
Cảnh Đường Vân lắc đầu, “Đi thôi.”
Rời khỏi Huyện lệnh phủ, cậu đi thẳng đến nha hành. Nha hành cũng là nha hành mới mở mấy tháng gần đây, ông chủ nha hành cũng là người huyện Thuyền Thiết.
Ông chủ thấy Cảnh Đường Vân đến, rất căng thẳng, tưởng Cảnh Đường Vân đến kiểm tra, “Thừa phu lang, người ở đây đều là người đáng thương tự nguyện bán thân, chúng tôi tuyệt đối không ép buộc ai.”
Cảnh Đường Vân mỉm cười nhẹ, “Tôi đến mua người.”
Ông chủ sững sờ, “Mua, mua người gì?”
Cảnh Đường Vân nhìn những nô lệ gầy gò, trong lòng khẽ thở dài, “Những người nhanh nhẹn, nấu ăn ngon, tự thấy có ích, tôi sẽ mua hết.”
Xưởng đã xây xong, cậu đến đây là để mua công nhân. Những công nhân này tương lai đều có thể trở thành quản sự, bếp trưởng của xưởng, chiếm giữ những vị trí quan trọng, bí mật nhất của xưởng.
Bí quyết nước sốt cũng sẽ do những người này cùng nhau bảo vệ.
Các nô lệ nhận ra Cảnh Đường Vân, thấy cậu mua người, ùa lên, tự tiến cử.
Cảnh Đường Vân chọn hai mươi người từ trong số đó, cậu tạm thời sắp xếp hai mươi người này ở xưởng nước xốt rồi trở về phủ.
Về phủ, cậu đi thẳng đến sân của Cảnh Tầm Vân, nhưng điều làm cậu bất ngờ là Vĩ Muội vẫn còn ở đó.
Người hầu nói, “Vĩ phu tử biết tiểu thư tâm trạng không tốt, nên luôn ở bên cùng tiểu thư.”
Cảnh Đường Vân nghi hoặc, “Tôi nhớ hôm nay thư viện không nghỉ mà.”
Hy ca nhi giải thích, “Chủ phu, nghe nói gần đây thư viện có thêm một phu tử mới.”
Học trò của thư viện ngày càng đông, Hách Đa Dư liền chiêu mộ thêm một người.
Cảnh Đường Vân gật đầu, quay người rời đi.
Ngày hôm sau, Cảnh Đường Vân dẫn Hy ca nhi đến xưởng nước sốt, Hy ca nhi dán quy tắc đã viết xong lên tường.
Đường ca nhi nhìn tất cả mọi người, nói: “Không có quy tắc thì không thành khuôn phép, trước khi các ngươi trở thành công nhân của xưởng, yêu cầu các ngươi học thuộc những quy tắc này trước.”
Ánh mắt cậu hơi trầm xuống, “Nói trước cho dễ nghe, nếu có ai vi phạm quy tắc xưởng, tôi tuyệt đối không dung thứ.”
Điều đầu tiên của quy tắc xưởng là bảo mật. Các công nhân nghe xong quy tắc đều không thấy có gì không ổn, nhưng nghe xong chế độ đãi ngộ thì lại xôn xao.
“Thật sao? Chúng tôi có thể có nhiều tiền công như vậy sao?”
Mười đồng một ngày! Chẳng phải giống như công nhân mỏ than sao?
Xưởng trước đây cố gắng thế nào cũng không chen vào được, sao sau khi bán thân lại chen vào được rồi?
“Đừng vội.” Cảnh Đường Vân giảm vẻ mặt nghiêm nghị, “Mười đồng là tiền công thấp nhất, tôi mong mọi người có thể dựa vào nỗ lực của bản thân mà trở thành quản sự.”
Cậu bồi dưỡng họ trở thành quản sự, nhưng lại yêu cầu họ bắt đầu từ tầng lớp thấp nhất.
Chỉ khi tự mình trải nghiệm, họ mới biết và cảm thấu sự vất vả của vị trí thấp nhất, sau này đối xử với công nhân dưới quyền, cũng sẽ thấu hiểu khó khăn của họ hơn.
Mọi người vui mừng khôn xiết. Họ thậm chí còn có thể trở thành quản sự nữa sao?
Hy ca nhi giơ tay ra hiệu mọi người im lặng, “Người biết nấu ăn đứng một bên, người không biết nấu ăn đứng một bên.”
Hai mươi người xếp thành hai hàng, Hy ca nhi dẫn người không biết nấu ăn đi xuống, còn Cảnh Đường Vân dẫn người biết nấu ăn đến trước bếp, tự tay dạy họ cách chế biến nước xốt.
Một ngày trôi qua, Đường ca nhi đã nắm rõ tình hình cơ bản của những người này, cậu bảo họ luyện tay thật tốt trong mấy ngày này, rồi đi xem tình hình bên Hy ca nhi. Hy ca nhi trước tiên dẫn họ làm quen với quy trình cơ bản chế biến nước xốt, sau đó chia họ thành hai đội. Một đội phụ trách rửa nguyên liệu, một đội phụ trách mua sắm nguyên liệu.
Cảnh Đường Vân thấy Hy ca nhi sắp xếp ổn thỏa, liền không hỏi thêm nữa.
Khi trở về, cậu vừa lúc thấy Vĩ Muội rời khỏi Huyện lệnh phủ.
Cảnh Đường Vân hỏi Dạ bá, “Hôm nay Vĩ Muội lại đến sao?”
Dạ bá đáp, “Vĩ phu tử cứ nghỉ học là lại đến tìm tiểu thư.”
Đường ca nhi ánh mắt hơi sâu, bước về phía viện của Cảnh Tầm Vân.
Cảnh Tầm Vân vừa thấy cậu liền nhào tới, “Ca à, có thể ra ngoài chưa? Muội cảm thấy trên đầu sắp mọc nấm rồi!”
Đường ca nhi vốn đang căng mặt, thấy bộ dạng cô bé không nhịn được mà cười, “Cho muội ra ngoài được, chuyện kỹ viện muội không được nhúng tay vào nữa.”
Cảnh Tầm Vân chớp mắt, không dám trả lời.
Đường ca nhi thu lại nụ cười, “Phu quân đã sai người đi điều tra rồi.”
Cảnh Tầm Vân cười, làm nũng, “Vậy có tình hình gì huynh phải nói cho muội biết.”
Cảnh Đường Vân chạm vào mũi cô bé, “Được.”
Cậu hỏi: “Muội quen Vĩ phu tử bằng cách nào?”
Cảnh Tầm Vân ôm cánh tay Cảnh Đường Vân, “Muội tình cờ thấy lúc mụ tú bà bắt cô gái về, vốn định cứu người, là y đột nhiên xuất hiện ngăn muội lại.”
Cô bé dừng lại, nói tiếp: “Y nói muội không có bằng chứng, dựa vào cái gì mà cứu người, cô gái ở kỹ viện đều đã ký khế ước bán thân rồi.”
Cô bé gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Muội thấy y nói rất có lý.”
Đường ca nhi thở phào trong lòng, “Y làm gì ở đó?”
May mà Cảnh Tầm Vân không bốc đồng đi cứu người lúc đó, nếu không không biết sẽ gặp nguy hiểm gì.
” Y cũng giống muội bắt gặp mụ tú bà làm chuyện xấu thôi.” Cảnh Tầm Vân buông Đường ca nhi ra, uống một ngụm nước, “Chỉ là y đi sau muội, muội không phát hiện thôi, sau đó cùng nhau điều tra.”
Cảnh Đường Vân nghi hoặc, “Vậy hôm đó y không có mặt sao?”
Cảnh Tầm Vân cười, “Y không dám hahaha… Y không dám vào kỹ viện hahaha!”
Đường ca nhi vỗ vào vai Cảnh Tầm Vân, nhẹ nhàng hỏi: “Muội còn đắc ý nữa hả?”
Cảnh Tầm Vân thu lại nụ cười, “Không có.”
Đường ca nhi xoa vai Cảnh Tầm Vân, “Ta không bận tâm y nói xấu gì.”
Cậu lại rất tò mò người như Vĩ phu tử sẽ nói xấu cậu như thế nào.
Cậu hỏi: “Vĩ phu tử nói ta như thế nào?”
Cảnh Tầm Vân ngồi thẳng người, hắng giọng, giả giọng ôn hòa mà bất đắc dĩ nói: “Cứ ngỡ Huyện lệnh phu lang là người hiểu chuyện, không ngờ…”
Cô bé dừng lại, gật đầu, “Chính là như vậy.”
Cảnh Đường Vân: “…” Giả giọng khá giống.
Ba ngày sau, xưởng nước sốt tuyển công nhân. Bách tính đã nhận được tin tức từ trước chen chúc trước cổng xưởng, thấy Cảnh Đường Vân bước ra thì hét to.
“Thật sự là mười đồng một ngày sao?”
“Con cái của công nhân xưởng nước sốt đi học ở thư viện có thể không cần nộp học phí sao?”
Cảnh Đường Vân kiên nhẫn trả lời mọi câu hỏi, sau đó bắt đầu phỏng vấn. Đợi đến khi phỏng vấn xong tất cả mọi người, trời đã tối đen. Cậu kéo lê thân thể mệt mỏi bước ra khỏi xưởng, chỉ thấy Thừa Tuyển Doãn đứng trước xe ngựa, tay cầm lồng đèn, nhìn cậu từ xa.
Không hiểu sao, mắt cậu bỗng cay xè, nhanh chóng lao vào lòng Thừa Tuyển Doãn.
Thừa Tuyển Doãn nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, chỉ nói, “Mình vất vả rồi.”
Cảnh Đường Vân lắc đầu mạnh, “Không vất vả đâu.”
Trên đường trở về, Cảnh Đường Vân hỏi Thừa Tuyển Doãn, “Sao mình lại đến đón em? Nha môn không bận sao?”
“Xưởng tuyển công nhân, tôi không đến giúp đã là sai rồi, sao có thể không đến đón mình?” Tim Thừa Tuyển Doãn rạo rực, “Đường ca nhi của tôi ngày càng giỏi giang.”
Hắn thực ra đã đến từ rất sớm, hắn thấy Đường ca nhi nghiêm túc và thành thạo phỏng vấn công nhân, thấy Đường ca nhi sắp xếp mọi việc ngăn nắp, lòng hắn dâng lên một niềm tự hào khó tả.
Trước đây hắn không muốn Đường ca nhi lao lực, đợi đến khi hắn đến huyện Thuyền Thiết bận rộn với công vụ không có thời gian quan tâm đến việc làm ăn trong nhà, hắn mới biết hóa ra Đường ca nhi cũng có thể gánh vác một phần bầu trời cho hắn.
Cảnh Đường Vân mím môi cười ngượng ngùng, “Phu quân dạy tốt mà.”
Thừa Tuyển Doãn ôm chặt Cảnh Đường Vân, lòng hắn cũng như được Đường ca nhi lấp đầy trọn vẹn, “Em không biết em tốt đến mức nào đâu.”
Mặt trời vừa ló dạng, Cảnh Đường Vân đã bị cái nóng đánh thức.
Cậu hỏi: “Hy ca nhi, mấy giờ rồi?”
“Giờ Dần ạ.” Giọng Hy ca nhi truyền đến từ ngoài cửa.
Đường ca nhi nhíu mày, mới giờ Dần mà trời đã nóng như vậy rồi.
Cậu đứng dậy mặc quần áo, vải không thoáng khí lại làm Đường ca nhi đổ mồ hôi.
Thừa Tuyển Doãn đẩy cửa bước vào, thấy Đường ca nhi nhăn mày, vẻ mặt không vui, giơ tay muốn ôm cậu.
Cảnh Đường Vân lùi lại, tránh tay Thừa Tuyển Doãn, “Phu quân, nóng.”
Cậu dừng lại, trong lòng cảm thấy bực bội, “Bộ quần áo này cũng nóng.”
Thừa Tuyển Doãn không ôm được Đường ca nhi luôn cảm thấy thiếu thốn, nhưng hắn cũng không dám chạm vào Đường ca nhi nữa, chỉ dám lén lút nắm lấy gấu áo cậu, dỗ dành, “Hôm nay tôi sẽ sai nha huyện bắt đầu chế tạo băng nhé.”
Cảnh Đường Vân dặn dò, “Phải cho bách tính biết phương pháp chế tạo băng, họ cũng có thể tự làm, nếu không thời tiết này, không biết sẽ có bao nhiêu người chết nóng.”
Nói đến đây, cậu thở dài, “Cũng không biết huyện Sơn Hương bên đó thế nào rồi.”
Lúc trước họ nghĩ đến tự bảo vệ bản thân, không dám dễ dàng nói ra phương pháp chế tạo băng. Bây giờ phu quân trở thành Dũng Chân Vương, họ dám đàng hoàng nói ra phương pháp chế tạo băng, nhưng người lại không còn ở huyện Sơn Hương nữa.
“Yên tâm, tôi đã viết thư báo cho Thừa Tam Tự phương pháp chế tạo băng rồi.” Thừa Tuyển Doãn biết Cảnh Đường Vân lo lắng gì, “Bên cữu cữu tôi cũng không bỏ sót.”
Tin rằng không bao lâu nữa, phương pháp chế tạo băng sẽ truyền khắp Dư Quốc.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾