
Tháng Sáu, đêm muộn, sân bay Địch Khánh.
Chuyến bay cuối cùng đêm nay xuất phát từ Thượng Hải, sau khi quá cảnh tại Côn Minh đã đến Địch Khánh đúng 11 giờ đêm. Sân bay này khá nhỏ, mười lăm phút sau khi máy bay hạ cánh, đoàn hành khách mệt mỏi mới bắt đầu lục tục bước ra.
Sảnh đến có kiến trúc giản dị trong phút chốc nhộn nhịp hẳn lên, trong không gian vang vọng một sự pha trộn hỗn độn của tiếng Quan thoại, tiếng địa phương Vân Nam, tiếng Tạng và cả tiếng Thượng Hải. Đại sảnh này là nơi chứng kiến đủ mọi thể loại cuộc gặp gỡ: Có các công ty du lịch địa phương đến đón đoàn khách du lịch, có nhân viên công ty đến đón khách hàng, phụ huynh đón con cái đi làm hoặc học tập xa nhà, và những người đàn ông ôm hoa thấp thỏm chờ gặp đối tượng yêu xa…
Sân bay vốn là nơi của hội ngộ và chia ly, dù là gặp lại hay chia xa, tất cả cũng chỉ diễn ra trong những khoảnh khắc ngắn ngủi. Khi dòng người mệt mỏi sau chuyến bay dài lần lượt rời đi, âm thanh náo nhiệt của sảnh đến cũng nhanh chóng nhường chỗ cho sự im lìm, chỉ còn lại lác đác vài hành khách đứng chờ xe dịch vụ.
Nhậm Trì Vũ đúng 11 giờ đến sân bay, trên tay cầm tấm bảng tên “MOMO” mà Phương Tri đã cẩn thận làm cho anh, đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, đợi đến khi cổng ra không còn ai ra vào nữa, anh vẫn không đợi được vị khách “MOMO” thần bí nào, không khỏi có chút rối rắm. Anh chủ động tiến đến chỗ mấy du khách còn lại cất giọng hỏi: “Chào mọi người, cho hỏi tất cả hành khách từ Thượng Hải đã ra hết rồi chứ ạ?”
Nhậm Trì Vũ cao một mét tám mươi tám, còn đi thêm đôi bốt leo núi, gần như làm anh cao đến cỡ mét chín. Diện mạo của anh không mấy hiền lành. Mặc dù giọng điệu và thái độ đã cố gắng lịch sự, lễ độ nhất có thể, nhưng vẫn thiếu đi sự thân thiện tự thân, rất dễ tạo cho người khác cảm giác bị áp chế.
Đêm khuya, ở ngoại ô, một người đàn ông lạ mặt tiếp cận. Đủ điều kiện để cô gái bị bắt chuyện lập tức nâng cao cảnh giác. Cô nắm lấy tay người bạn đang định trả lời bên cạnh, vội vàng buông một câu “Chúng tôi không biết,” rồi kéo nhau chạy ra ngoài nơi chờ xe. Nhậm Trì Vũ trân trân nhìn họ bỏ chạy. Đúng lúc này, chuông điện thoại của anh vang lên; là cuộc gọi của Phương Tri.
Bình thường vào giờ này Phương Tri đã ngủ say rồi, lúc này cậu ta đang cố gắng chống chọi cơn buồn ngủ, quan tâm hỏi: “Ông chủ Nhậm đã đón được người chưa? Anh đưa điện thoại cho cậu ấy giúp tôi với, tôi muốn nói vài câu.”
Trong lòng Nhậm Trì Vũ có chút oán trách. Phương Tri bảo anh đến đón một người gọi là MOMO, nhưng lại không đưa cho anh phương thức liên lạc của đối phương, thậm chí còn không nói cho anh biết đối phương tên tuổi là gì, chỉ cho xem một bức ảnh mờ căm.
Nhậm Trì Vũ đáp: “Vẫn chưa. Phương Tri, cậu có chắc là bạn cậu tối nay đến Shangri-La không? Lịch trình không có gì thay đổi đấy chứ?
Phương Tri cũng ôm một bụng nỗi khổ riêng:”Haizzz, nếu không phải dạo này nhiều việc quá, tôi thực sự không dứt ra được thì cũng đã không phải làm phiền tới anh rồi. MBTI của cậu ấy là một J chính hiệu đấy, chắc chắn sẽ đến đúng theo lịch trình thôi…”
Nhậm Trì Vũ nhấc cổ tay xem đồng hồ, nói: “Tôi đợi đến 12 giờ. Nếu vẫn không đợi được, cậu bảo cậu ta ngày mai đến cổ trấn tìm tôi.”
Nhậm Trì Vũ ngồi xuống chiếc ghế inox lạnh lẽo của sân bay. Lúc này trong đại sảnh chỉ còn lại một mình anh, ngay cả nhân viên sân bay cũng không thấy một bóng dáng.
Nhậm Trì Vũ là một người giỏi chờ đợi, trong cuộc sống có những lúc anh cần phải có nhiều kiên nhẫn, ví như chờ đợi thời điểm vàng để leo lên trạm dừng chân trên núi tuyết, như trồng một cây cà phê và chờ đợi ba năm để nó trưởng thành, như sàng lọc những hạt gạo nếp chất lượng nhất để lưu trữ, chờ đợi nó lên men thành một bình rượu ngon…
Sự chờ đợi mang theo kỳ vọng về phần thưởng là một sự chờ đợi có ý nghĩa. Nhưng rõ ràng, đêm nay không thuộc bất kỳ trường hợp nào kể trên. Nhậm Trì Vũ chỉ cảm thấy buồn ngủ, vô vị và dường như còn có chút đói bụng nữa.
Anh vô tri vô giác nhìn chăm chăm chiếc đồng hồ trên tường , để đầu óc trống rỗng một lát, đến khi hoàn hồn thì đã là 11 giờ 58 phút. Nhậm Trì Vũ dứt khoát đứng dậy, lúc đi đến cửa ra, anh nhìn thấy một con chó đang lén lút thò đầu đi vào trong, rồi cuộn tròn bên cạnh chiếc ghế trong góc. Con chó đó toàn thân đen mướt, chỉ có bốn cái chân là màu trắng, bụng căng tròn, là một con chó mẹ sắp sinh.
Nhậm Trì Vũ sờ vào túi áo, phát hiện còn một thanh phô mai. Lúc ăn tối ở cổ trấn vào buổi chiều tà, ông chủ quán đã tặng anh một thanh để ăn thử, nghe nói là làm từ sữa bò yak thuần tự nhiên và không có chất phụ gia.
Ngay khi Nhậm Trì Vũ vừa tiến lại gần, con chó cái phát ra tiếng gầm gừ đe dọa trong cổ họng, nhưng khi anh lấy thức ăn ra, ánh mắt nó ngay lập tức trở nên trong trẻo, nó vẫy đuôi, lắc lư thân hình nặng nề đứng dậy, tiếng gầm gừ chuyển thành tiếng thở khì khì.
Nhậm Trì Vũ rút thanh phô mai ném cho nó, nhét vỏ bao lại vào túi rồi sải đôi chân dài bước đi. Tuy đã là tháng Sáu, nhưng nơi này có độ cao hơn ba nghìn mét nên gió đêm lạnh lẽo như nước tuyết, trong làn gió mang theo những tiếng chuông chùa chập chờn, xa xăm và sâu lắng truyền đến từ phương xa.
“Đã mười hai giờ rồi sao?” Nhậm Trì Vũ dừng bước trước cửa, quay đầu lại nhìn vào trong, không nhìn rõ thời gian nhưng đột nhiên phát hiện sau lưng có một bóng người mặc áo hoodie và quần bò lướt qua, lẳng lặng không một tiếng động như một bóng ma, cúi đầu lướt ra ngoài cửa.
Người dọa người, thật là dọa chết người ta mà. Nhậm Trì Vũ là một người theo chủ nghĩa vô thần kiên định nhưng cũng không chịu nổi cú dọa đêm khuya này, trong lòng anh thầm chửi thề một tiếng, lông tơ trên cánh tay dựng đứng cả lên, nhịp tim vọt thẳng lên 180.
Khoảnh khắc người đó lướt qua mình, Nhậm Trì Vũ đã thoáng thấy đôi mắt dưới bóng mũ, lại thấy trên vai người đó đeo một chiếc ba lô 30l. Hành động của anh nhanh hơn cả não bộ và ngôn ngữ, theo bản năng chộp lấy cánh tay người kia. Anh cứ ngỡ mình không dùng lực nhiều, nào ngờ người đó phản ứng quá khích, hất mạnh tay anh ra, suýt chút nữa là đánh vào mặt anh, còn lùi lại vài bước khiến chiếc mũ cũng theo động tác đó mà rơi xuống, để lộ mái tóc hơi rối. Người đó mở to mắt, đôi mày nhíu chặt lại, vừa kinh ngạc vừa giận dữ lườm anh một phát.
Ánh mắt này trông quen mắt đến lạ, hình như vừa rồi vị khách du lịch và chú chó nhỏ kia cũng đều nhìn anh với vẻ phòng bị và cảnh giác y hệt như thế. Bộ trông mình đáng sợ lắm sao?
Nhậm Trì Vũ cười khổ, một lần nữa xác nhận người mà mình vừa nắm lấy thực sự là cánh tay con người ấm nóng chứ không phải là ma. Nhịp tim anh vẫn chưa bình ổn lại, nhưng dù sao cũng đã thở phào nhẹ nhõm, anh giơ hai tay lên ngang tai để tỏ ý không có ý xấu, chậm rãi nói: “Chào cậu, cậu là MOMO phải không? Tôi là bạn của Phương Tri, là cậu ấy nhờ tôi đến đón cậu.”
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾