[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 02 – DAY 0

Chương 2 – DAY 0

Khi Mạc Trừng Thu làm thủ tục check-in trực tuyến, cậu đã chọn vị trí ở hàng ghế cuối cùng của máy bay. Sau khi máy bay hạ cánh, hành khách phía trước tranh nhau chen lấn để ra khỏi cửa khoang, ngược lại Mạc Trừng Thu không hề vội vã, đợi đến khi những người phía trước đi hết mới đứng dậy. Cậu là người cuối cùng rời khỏi máy bay. 

Đến băng chuyền hành lý Mạc Trừng Thu mới phát hiện chiếc vali ký gửi của mình đã không cánh mà bay. Đợi mười phút, tất cả hành khách đều đã mang hành lý của họ đi, băng chuyền cuối cùng cũng từ từ ngừng hoạt động, nhưng cậu vẫn không đợi được hành lý của mình. 

Mạc Trừng Thu kéo chiếc khẩu trang trên mặt, đành phải bấm bụng đi tìm nhân viên công tác. Sau một hồi trao đổi, phía đối phương đã thay cậu liên lạc với sân bay Hồng Kiều, bên ấy lại kiểm tra thấy hành lý của cậu hoàn toàn chưa lên máy bay, vẫn còn đang ở Hồng Kiều. Nhân viên sân bay đề xuất để chiếc vali này đi theo chuyến bay đến Địch Khánh vào ba ngày sau, đến lúc đó sân bay Địch Khánh sẽ gửi chuyển phát nhanh hành lý về cho cậu. 

Thế nhưng vấn đề là ba ngày sau, cậu sẽ ở đâu? Mạc Trừng Thu cũng không chắc, cuối cùng cậu đã điền địa chỉ nhà bà ngoại ở thành phố Phổ Nhĩ.

Cuộc vật lộn này mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Khi Mạc Trừng Thu bước được ra sảnh chờ, cậu đã nghe thấy tiếng chuông chùa lúc rạng sáng, chợt nhớ ra Phương Tri nói đã sắp xếp cho mình một người hướng dẫn viên kiêm tài xế rất đáng tin cậy! Bác tài đã đợi lâu như vậy, chắc là đang sốt ruột lắm rồi. 

Mạc Trừng Thu lẳng lặng rảo bước nhanh hơn, đi về phía bãi đỗ xe theo biển chỉ dẫn. Cậu không nhìn thấy có người đang đứng ở cửa, cảm giác bị kéo lại bất thình lình khiến những ký ức tồi tệ gần đây ùa về, như một chú mèo đang bị kích động, cậu nhạy bén hất tay kẻ mạo phạm ra, còn nhảy lùi lại hai bước, giận dữ lườm đối phương.

Chẳng lẽ là bị nhận ra rồi sao?! 

Mạc Trừng Thu bóp nhẹ thanh kẹp mũi của khẩu trang, xác nhận nó đang che kín trên mặt, thầm nghĩ chắc không phải là bị nhận ra khuôn mặt này đâu. Vậy thì… chỉ đơn thuần là người xấu hay kẻ cướp thôi sao?

Ánh mắt Mạc Trừng Thu dừng lại trên khuôn mặt người kia, rồi lại nghi ngờ phán đoán của chính mình. Người đàn ông này còn cao hơn cậu những nửa cái đầu, sở hữu vẻ đẹp nam tính góc cạnh, đường nét lông mày sâu, sống mũi và xương hàm sắc sảo, trông vô cùng lạnh lùng… Nhưng anh ta bỗng nhiên mỉm cười một cái, khiến ngũ quan trở nên mềm mại hơn đôi chút, có vẻ như cũng ổn, thấy cũng không dữ dằn như trước nữa.

Anh ấy mặc áo sơ mi linen và quần túi hộp, ăn mặc gọn gàng lịch sự, trông không giống một kẻ hung ác dữ tợn lắm. 

Người đàn ông đưa hai lòng bàn tay hướng về phía trước, giơ ngang tầm tai rồi lên tiếng hỏi: “Chào cậu, cậu là MOMO phải không? Tôi là bạn của Phương Tri, là cậu ấy nhờ tôi đến đón cậu.”

Hóa ra là bác tài!

Gặp phải sự cố nhầm lẫn này, Mạc Trừng Thu cảm thấy hơi ngại ngùng, Nhậm Trì Vũ nhìn thấy một mảng da nhỏ phía trên khẩu trang và dưới mắt của cậu ửng lên sắc hồng nhạt.

Chiếc khẩu trang y tế màu xanh che đi phần lớn khuôn mặt nhỏ, chỉ để lộ một đôi mắt đẹp đẽ nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Người này rất trẻ, trông chỉ khoảng ngoài đôi mươi, vẫn còn vương vấn chút khí chất sinh viên. Nhậm Trì Vũ hơi thắc mắc, theo lời Phương Tri nói thì bạn của cậu ta đáng lẽ phải trạc tuổi cậu ta chứ. Tại sao Phương Tri trông thì phong trần sương gió như đã bốn mươi tuổi, còn bạn của cậu ta lại là kiểu da dẻ chăm sóc đến là tốt thế này? 

“Vâng, đúng vậy, chào anh ạ.” Mạc Trừng Thu lúng túng chào một tiếng, giọng nói sau lớp khẩu trang nghe hơi nghẹt, rồi bổ sung thêm: “Xin lỗi, để anh phải đợi lâu.”

 “Không sao.” Nhậm Trì Vũ nhởn nhơ xua tay, từ trong túi lấy ra một tờ giấy đã gấp lại, chính là tấm biển đón người tên “MOMO” do Phương Tri tỉ mỉ làm. 

Mạc Trừng Thu ghé sát lại nhìn, lòng bàn tay rộng lớn, khớp ngón tay rõ rệt, mang dấu vết nhiều năm lao động của Nhậm Trì Vũ khiến tấm biển đón người kia trông thật nhỏ bé. Hơn nữa, tấm biển có màu hồng phấn, chữ viết múa may theo kiểu nghệ thuật, Mạc Trừng Thu thật khó có thể tưởng tượng được người đàn ông lạnh lùng này đã cầm một thứ đáng yêu như thế này đứng đón người nãy giờ ở đây.

Cậu gật đầu, hai người nghiêm túc xác nhận danh tính với nhau như thể hai đặc vụ đang tiếp ứng kế hoạch. 

Nhậm Trì Vũ tiếp tục nói: “Tôi họ Nhậm, Nhậm Trì Vũ. Còn MOMO, không biết xưng hô với cậu thế nào?” 

Cái tên vừa lướt qua đầu lưỡi đã lại bị Mạc Trừng Thu nuốt ngược vào trong. Phương Tri đã cam đoan với cậu rằng người tài xế này không dùng Douyin, Weibo hay Xiaohongshu, rất ít khi lên mạng và cũng chẳng mấy quan tâm đến tin tức xã hội, hoàn toàn không biết gì về chuyện của cậu, nhưng sự cảnh giác của cậu vẫn chiếm ưu thế, cuối cùng cậu nói: “Anh cứ gọi tôi là Trần Thu là được.” 

“Trần Thu, tên hay đấy.” Nhậm Trì Vũ khen một câu lấy lệ rồi hỏi tiếp, “Hành lý đâu? Chỉ có mỗi một cái này thôi sao?”

Mạc Trừng Thu giải thích: “Vali ký gửi chưa đến ạ, tôi đã bảo họ gửi thẳng đến Phổ Nhĩ rồi.” 

“… Được rồi.” Nhậm Trì Vũ quay người đi ra ngoài, nói: “Không sao đâu, đi thôi, thiếu gì thì mai tôi đưa cậu lên huyện mua.” 

Mạc Trừng Thu đi theo anh, lịch sự nói: “Cảm ơn bác tài.” 

Nhậm Trì Vũ đi được hai bước thì đột nhiên dừng lại, anh khó lòng tin được mình vừa nghe thấy câu gì, tức đến mức muốn bật cười, hỏi: “Bác tài cái gì cơ? Phương Tri nói với cậu thế nào? Coi tôi là bác tài sao?”

Chẳng lẽ không phải sao? Nhìn vẻ mặt lạnh lùng như phủ băng của anh, Mạc Trừng Thu có chút lo lắng, vô tội chớp chớp mắt. 

Nhậm Trì Vũ hỏi ngược lại: “Nhóc con, trông tôi giống tài xế lắm sao?”

Mạc Trừng Thu lắc đầu liên tục.

Nhậm Trì Vũ nói: “Gọi tôi là ông chủ Nhậm, hoặc là anh Trì.” 

Ông chủ Nhậm, nghe qua là thấy đậm mùi công sở rồi. Mạc Trừng Thu không chút do dự đưa ra lựa chọn, thuận theo ý anh mà nói: “Vâng ạ, anh Trì, cảm ơn anh Trì.”

Hai người tiếp tục đi về phía bãi đỗ xe, Mạc Trừng Thu phát hiện một con chó đen không biết từ đâu chạy ra, cứ vậy mà đi theo sát bên cạnh Nhậm Trì Vũ. Cậu nhớ tới trên mạng có người nói “người được động vật nhỏ yêu thích thường không phải là người xấu”, rồi sau đó nghe thấy Nhậm Trì Vũ lạnh lùng nói với con chó: “Không còn gì cho mày ăn đâu, đừng có đi theo nữa.” 

Mạc Trừng Thu khựng lại một chút, rồi lấy từ trong túi bên hông ba lô ra một chiếc bánh mì nhỏ do hãng hàng không phát trên máy bay, cậu bóc lớp bao bì nhựa, ném cho con chó, thấy nó ngậm lấy chiếc bánh mì rồi rời đi, cậu mới rảo bước đuổi theo Nhậm Trì Vũ.

Nhậm Trì Vũ lái một chiếc Jeep Wrangler màu đen đã qua độ lại, chiếc xe địa hình gầm cao trông sừng sững, cực ngầu và tràn trề hơi thở mạnh mẽ, vô cùng phù hợp với con người anh. Mạc Trừng Thu theo thói quen đưa tay mở cửa ghế sau, ngay lập tức thấy Nhậm Trì Vũ đang tựa vào cửa ghế lái bên kia phóng một ánh mắt vượt qua nóc xe về phía cậu. 

Mạc Trừng Thu hiểu ý, lịch sự thở ra một câu xã giao: “…Xe đẹp.” 

Nhậm Trì Vũ nhướng mày, vừa có chút giận, vừa có chút buồn cười, nói: “Nói lại lần nữa, tôi không phải tài xế. Cậu đặt túi vào rồi qua ngồi ghế phụ đi.”

Mạc Trừng Thu lại hiểu ý, nói: “Vâng ạ, anh Trì.” 

Nhậm Trì Vũ nhấn ga, con xe địa hình lao đi như một tia chớp, rạch ngang một đường liên tục chạy xuyên qua màn đêm dày đặc, cuối cùng dừng lại trước một tiệm mì kéo Lan Châu bên lề đường.

 “Xuống xe, ăn cơm thôi.” Nhậm Trì Vũ dứt khoát tắt máy, nói: “Đợi cậu đến mức tôi đây sắp gầy đi vì đói rồi đây.” 

Đã qua mười hai giờ đêm, các quán ăn tại cổ trấn đều đã đóng cửa, chỉ có tiệm này nằm cạnh tỉnh lộ, chuyên phục vụ tài xế xe tải đường dài nên mới mở cửa đến tận đêm muộn. Nhậm Trì Vũ từng ăn ở đây, anh vẫn nhớ khẩu phần ở đây rất đầy, hương vị lại chính tông.

Trước cửa tiệm có một hàng dài xe tải lớn đang đậu, nhìn mãi cũng không thấy được điểm cuối. Có tài xế đang ăn mì trong tiệm, có người ăn xong đã quay lại vào xe ngủ gà ngủ gật. Qua cửa kính xe, Mạc Trừng Thu nhìn thấy ánh đèn, hơi nước, thực khách và cả bà chủ đang tất bật chạy qua chạy lại giữa bếp và bàn ăn, cậu khéo léo từ chối: “Tôi không đói, tôi ngồi trong xe đợi anh thôi.” 

Vừa dứt lời, cả hai liền nghe thấy một tiếng “ọt” phát ra trong khoang xe yên tĩnh. 

Nhậm Trì Vũ không nhịn được, bật cười thành tiếng, nói: “Thế à? Hình như cái bụng của cậu không đồng tình với cậu cho lắm.”

Mạc Trừng Thu cúi đầu không nói gì, Nhậm Trì Vũ thầm nghĩ đứa nhỏ dễ mắc cỡ này chắc chắn lại đang đỏ mặt rồi, thế là anh cố tìm cho cậu một bậc thang để xuống, nói: “Qua khỏi thôn này là không còn tiệm nào nữa đâu, buổi tối cậu ăn suất ăn trên máy bay đúng không, vậy thì coi như chưa ăn đi, giờ này mới chính thức là lúc để ăn khuya đấy.” 

Mạc Trừng Thu lặng lẽ nuốt nước miếng. Thực ra Nhậm Trì Vũ nói cũng không đúng, trên máy bay cậu còn không uống lấy một giọt nước, hoàn toàn chưa ăn suất ăn trên máy bay. Vốn dĩ cậu không cảm thấy đói, nhưng lạ là sau khi nghe Nhậm Trì Vũ nói vậy, cậu lập tức nhận ra mình đã đói từ lâu rồi. 

Nhậm Trì Vũ xuống xe, bước vào trong tiệm, chào hỏi bà chủ rồi gọi một bát mì kéo thịt bò thêm thịt bò, quay đầu lại hỏi Trần Thu đi theo sau mình muốn ăn gì, thì lại phát hiện người đi phía sau đã biến mất, đến khi quay đầu lại lần nữa tìm, thì thấy ở vị trí trong góc có một bóng lưng mặc áo hoodie đang ngồi. 

Sao đi đứng lại không có một chút tiếng động nào thế này? 

Nhậm Trì Vũ nghĩ vậy, rồi cất tiếng hỏi: “Trần Thu, cậu ăn gì?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Giống anh ạ.”

Chiếc bàn mà Mạc Trừng Thu chọn có một mặt hướng vào tường, một bóng đèn trên trần nhà bị hỏng khiến ánh sáng trở nên lờ mờ, Nhậm Trì Vũ kéo ghế ngồi xuống, cảm thấy có chút ngột ngạt. Rõ ràng trong tiệm rất trống trải, sao không tìm một bàn nào ngồi cho thoải mái rộng rãi hơn một chút chứ? 

Sự thắc mắc của Nhậm Trì Vũ thoáng qua rồi biến mất, anh lập tức nhớ ra việc quan trọng hơn – báo tin cho Phương Tri rằng anh đã đón người thành công. 

Nhậm Trì Vũ gọi cho Phương Tri hai cuộc điện thoại nhưng đều không có người nhấc máy, rõ ràng là Phương Tri không thức nổi nữa, đã ngủ lịm đi rồi. Thế là Nhậm Trì Vũ gửi cho cậu ta một tin nhắn WeChat, hy vọng sáng mai khi tỉnh dậy thì có thể nhìn thấy. 

Anh đặt điện thoại xuống, Trần Thu đang ngồi thẫn thờ nhìn vào bức tường đối diện, anh cất tiếng: “Chúng ta xác nhận lại lịch trình một chút đi. Phương Tri bảo tôi dẫn cậu đi, vậy cậu ấy có nói trước với cậu về lịch trình của tôi không?” 

Phương Tri không nói chi tiết, Mạc Trừng Thu cũng không nghe kỹ. Cậu giống như một học sinh tiểu học bị giáo viên chọn trúng mà đặt câu hỏi, rõ ràng là không biết nhưng vẫn đâm lao phải theo lao, trả lời một cách nhạt nhẽo: “Vâng… đến Shangri-La trước, sau đó vào Vũ Băng, ở lại vài ngày, rồi quay về Phổ Nhĩ.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Gần đúng. Tối mai chúng ta đến Đức Khâm trước, ở lại một đêm. Ngày kia tham gia đám cưới một người bạn người Tạng của tôi, buổi tối qua đêm ở Bính Trung Lạc, ngày kia đi từ Ni Nông vào Vũ Băng. Hiện tại đường vào Vũ Băng đang sửa chữa chỉ có thể đi bộ vào, mất khoảng sáu tiếng, thể lực của cậu thế nào?” 

Cường độ công việc của Mạc Trừng Thu rất cao, nên có yêu cầu nhất định về thể lực. Để đi làm tốt hơn, để có thể cạnh tranh tốt hơn, vào ngày nghỉ Mạc Trừng Thu thường chạy bộ, thỉnh thoảng cũng cùng bạn học, đồng nghiệp đi leo núi ở vùng ngoại ô lân cận, tự thấy thể lực của mình có thể đánh bại 90% những người cùng trang lứa, thế là cậu gật đầu nói: “Không vấn đề gì ạ.”

Bà chủ dáng vẻ thướt tha đi tới, bưng hai bát mì kéo sợi với thịt bò chất cao ngất ngưởng đặt trước mặt họ. Nhậm Trì Vũ bị mùi hương dẫn dắt khứu giác, anh bỏ điện thoại ra, chả buồn ngẩng đầu mà bắt đầu chuyên tâm ăn mì. Anh ăn rất nhanh nhưng phong thái không hề thô lỗ, ngay cả khi ăn mì cũng không phát ra tiếng lớn, trông vô cùng tập trung, ăn một cách rất ngon lành.

Mạc Trừng Thu quan sát anh đắm chìm trong việc ăn mì vài giây, cuối cùng cũng không nhịn được cơn đói cồn cào trong bụng, cậu lặng lẽ tháo khẩu trang đặt sang một bên, cầm đũa lên rồi cúi đầu ăn mì của mình.

Chỉ một lát sau, bát mì của Nhậm Trì Vũ đã vơi đi một nửa. Anh tạm thời đặt đũa xuống, thêm dầu ớt vào bát rồi nhanh chóng ăn sạch sành sanh. Sau bữa ăn, anh rất muốn ra ngoài hút một điếu thuốc để thư giãn, tay đã chạm vào chiếc bật lửa trong túi quần, nhưng khi nhìn thấy người bên cạnh, dường như anh đã phát hiện ra một điều gì đó thú vị hơn cả việc hút thuốc, cuối cùng vẫn ngồi lại bên bàn. 

Chàng thanh niên này cuối cùng cũng tháo khẩu trang mà dùng bữa. Gò má cậu gầy gò, đường nét rõ ràng, sống mũi cao thanh tú, làn da trắng xanh kiểu quanh năm không tiếp xúc nhiều với ánh nắng, vì ăn đồ nóng mà đôi má đã ửng hồng lên, trông cuối cùng cũng giống một người sống chứ không giống bóng ma nữa rồi đấy.

Nhậm Trì Vũ đẩy hũ đựng ớt về phía cậu, hỏi: “Có ăn được cay không? Đảm bảo thơm ngon.” 

Mạc Trừng Thu ngước lên nhìn anh một cái rồi nhanh chóng cúi đầu xuống, giọng nói lầm bầm: “Vâng, cảm ơn anh.” 

Mạc Trừng Thu cho thêm hai thìa ớt vào bát, vừa ăn một miếng đã bất ngờ bị sặc đến mức họ khù khụ. 

Nhậm Trì Vũ giật mình, vội vàng rót cho cậu một ly trà rồi nói: “Không phải cậu là người bản địa Vân Nam sao? Chút cay này mà cũng không ăn được, sao lớn lên được đến chừng này hay vậy?” 

Mạc Trừng Thu ho đến mức chảy cả nước mắt, uống hai ly trà mới miễn cưỡng nói được thành câu: “Tôi toàn ở nơi khác, thỉnh thoảng mới về thôi. Hồi nhỏ tôi ăn cay giỏi lắm.” 

“Được rồi, được rồi.”  Nhậm Trì Vũ nói, “Vậy phần mì còn lại thì tính sao? Cậu còn ăn được nữa không?” 

“Không cần đâu, tôi ăn no rồi.” Mạc Trừng Thu rút một tờ giấy lau sạch môi rồi đeo khẩu trang lên. 

Nhậm Trì Vũ thanh toán tiền, hai người bước ra khỏi tiệm mì, Mạc Trừng Thu nghiêm túc nói: “Vài ngày tới tôi sẽ ghi chép lại, tiền cơm, tiền xăng và phí đường cao tốc các thứ, cuối cùng sẽ thanh toán hết cho anh một thể nhé.”

 “Thôi đi.” Nhậm Trì Vũ nói, “Bữa vừa rồi coi như tôi mời, để đón tiếp khách phương xa là cậu.”

Hai người lần lượt lên xe, Mạc Trừng Thu tiếp lời: “Cảm ơn anh Trì.”

Mới quen nhau chưa đầy một tiếng mà cậu đã cảm ơn anh bao nhiêu lần rồi. Nhậm Trì Vũ vốn định nói đừng khách sáo như vậy, nhưng lời đến cửa miệng lại đổi ý: “Nếu cậu thật lòng muốn cảm ơn tôi thì lúc lên xe tháo khẩu trang ra đi.”

Mạc Trừng Thu ngần ngại, nhất thời chưa có động tác gì, đã nghe thấy Nhậm Trì Vũ nói một cách tùy hứng: “Vừa nãy cậu cứ đeo khẩu trang suốt, làm tôi cứ tưởng mặt cậu bị thương hay bị biến dạng gì nên không dám nhìn, sợ bất lịch sự. Nhưng lúc ăn cơm thấy cậu tháo khẩu trang ra rồi, mặt đẹp thế này mà! Sao lại phải che đi? Ở trên xe này thì cứ nghe lời tôi, đừng có giữ kẽ hay gồng mình quá, nếu không cả hai chúng ta đều thấy gượng gạo đấy.”

Xem ra Phương Tri nói không sai, Nhậm Trì Vũ thực sự không hay biết về chuyện của cậu. Mạc Trừng Thu thả lỏng tựa vào ghế ngồi, không nói gì, khẽ cúi đầu rồi tháo khẩu trang ra. 

Nhậm Trì Vũ không bật điều hòa, hạ kính xe xuống một nửa, chiếc xe địa hình lao vun vút trên con đường tỉnh lộ vắng vẻ và tối tăm, tựa như một ngôi sao băng lướt qua bầu trời đêm. Gió thảo nguyên ùa mạnh vào từ cửa sổ, cơn gió hơi se lạnh của vùng cao nguyên vào mùa hè cuối cùng cũng thổi trực tiếp lên mặt Mạc Trừng Thu mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, cậu không kìm được mà hít một hơi thật sâu, để không khí loãng nhưng trong lành lấp đầy lồng ngực. Cậu ngửi thấy chút mùi dầu diesel còn sót lại trên đường, mùi thảo nguyên, mùi đất và phân bò từ xa, cùng với mùi thuốc lá rất nhạt trong xe. Không khí mới lạ khiến cậu cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. 

Nhậm Trì Vũ vẫn nhìn con đường phía trước, trong khóe mắt lại thấy tóc của Mạc Trừng Thu bị gió thổi tung lên lộn xộn. Anh khẽ nhếch môi. May mà đã đợi được đấy, nếu không đứa nhỏ xui xẻo này lại để bụng đói đi giữa đêm thế này thì biết phải làm sao đây?

Chương 03 – DAY 1

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc