[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 03 – DAY 1

* trên ảnh: hồ Napa

Nhậm Trì Vũ đặt hai phòng cạnh nhau tại một homestay ở cổ trấn. Hai người đứng ở hành lang, trước cửa phòng mình, Nhậm Trì Vũ nói: “Mười giờ sáng mai xuất phát, cậu đi trung tâm thương mại mua đồ, tôi đi giải quyết công việc, sau bữa trưa sẽ trả phòng rồi khởi hành đi huyện Đức Khâm.”

Hiện tại là rạng sáng, đã coi như sang “ngày mai” rồi. Mạc Trừng Thu rất cẩn thận, nhắc lại: “Được, mười giờ sáng nay xuất phát.”

 “Ừ” Nhậm Trì Vũ nói, “Nghỉ ngơi cho tốt nhé.”

Mạc Trùng Thu bước vào phòng, không biết là do thiếu oxy hay do say tinh bột mà cả người buồn ngủ vô cùng. Cậu tắm rửa vội vàng rồi chìm vào giấc ngủ không mộng mị, đây lại là đêm cậu ngủ ngon nhất trong suốt thời gian qua. 

Đồng hồ sinh học của Nhậm Trì Vũ rất quy luật, hơn bảy giờ đã thức dậy. Anh vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi đi dạo chợ phiên buổi sáng. Trên con phố bên ngoài chợ nông sản đầy rẫy những người bán hàng rong, các loại sản vật vùng cao rực rỡ muôn màu, nào là trứng gà nuôi, nấm rừng, hoa quả, tổ ong… Nhậm Trì Vũ mua một chiếc bánh ngô non trước, vừa ăn vừa đi dạo. Từ đầu phố đến cuối ngõ, dọc đường anh nhìn thấy không dưới mười loại nấm độc khác nhau. Anh chọn vài xâu nho Shine Muscat của vùng Bôn Tử Lan, một túi táo đường Vân Nam, sau đó lại ghé vào một cửa hàng trong chợ mua hai cốc sữa chua hoa hồng, mấy chiếc bánh bao nhiều lớp vỏ giòn, ba túi bánh sữa nếp, một ít phô mai lúa mạch và một cân thịt bò yak khô.

Sữa chua và bánh bao dùng làm bữa sáng, còn trái cây, bánh, phô mai và thịt bò khô là nhu yếu phẩm cho mấy ngày tới. 

Nhậm Trì Vũ xách đầy đồ trên hai tay, lúc rời khỏi chợ phiên buổi sáng lại đi ngang qua bà cụ bán bánh ngô non, bèn mua thêm hai cái, rồi cứ thế xách theo những chiếc bánh nóng hổi, thơm lừng trở về homestay. Trên đường đi, điện thoại reo hai lần, anh không rảnh tay để nghe nên đành để nó tự ngắt. Đợi đến khi cất xong trái cây và thức ăn vào trong xe, anh mới phát hiện cuộc gọi nhỡ là của Phương Tri. 

Nhậm Trì Vũ gọi lại, Phương Tri bắt máy ngay lập tức và nói: “Chào buổi sáng, ông chủ Nhậm.”

“Chào buổi sáng.” Nhậm Trì Vũ đáp lại.

Phương Tri hỏi: “Anh đón được MOMO rồi à? Cậu ấy không sao chứ?”

Phương Tri quan tâm đến Trần Thu có chút hơi quá mức, mới sáng sớm tinh mơ mà vừa mở mắt ra đã MOMO, MOMO, dường như đã vượt quá giới hạn bạn bè. Nhậm Trì Vũ xoa cằm, không chắc chắn lắm mà hỏi: “Phương Tri, có phải cậu đang thầm mến người ta không đấy?”

“Đờ mờ.” Phương Tri nổi cả da gà, bữa sáng trên tay cũng không còn thấy ngon nữa: “Anh bị điên à? Tôi đây là trai thẳng, thẳng băng đấy” 

Nhậm Trì Vũ nói với giọng đầy thâm thúy: “Thế kỷ 21 rồi, hôn nhân đồng giới đã hợp pháp cả 20 năm rồi, tư tưởng của cậu lạc hậu quá đấy, Trưởng phòng Phương ạ.”

“Không phải, tôi… thôi, bỏ đi.” 

Phương Tri định nói lại thôi, rồi quay lại chuyện chính: “Tính tình cậu ấy hơi lầm lì, nhất là dạo gần đây công việc không thuận lợi, tâm trạng không tốt, muốn về Phổ Nhĩ “nằm thẳng” một thời gian. Tôi khuyên cậu ấy nên đi chơi một vòng cho khuây khỏa, thời gian này đành nhờ cả vào anh rồi.” 

“Thế thì cậu tìm đúng người rồi đấy.” Mười năm trước Nhậm Trì Vũ đến Vân Nam để thư giãn, kết quả là ở lại Vân Nam làm ăn luôn, anh nói: “Anh đây đã làm việc thì cậu cứ yên tâm.” 

Phương Tri vừa gật đầu vừa nói: “Ừm ừm, vậy tôi yên tâm đi làm đây, hai người chơi vui vẻ nhé, nhớ chụp vài tấm ảnh gửi cho tôi đấy.”

Phương Tri là người bản địa Phổ Nhĩ, lên đại học thì đỗ vào một trường thuộc dự án 985 ở thành phố lớn, năm thứ tư tốt nghiệp thì tham gia chương trình tuyển dụng cán bộ về xây dựng quê hương, hiện tại đã lên tới chức Trưởng phòng trong cơ quan nhà nước, nên cũng rất thân thiết với những doanh nhân như ông chủ Nhậm. 

Nhậm Trì Vũ về phòng thu dọn hành lý, rất nhanh sau đó đã xách túi quay lại xe, anh dọn dẹp lại xe một lượt, thấy còn 15 phút nữa mới đến 10 giờ, định đi gõ cửa phòng Trần Thu gọi cậu dậy, kết quả vừa bước vào homestay thì vừa vặn thấy Trần Thu đang đeo ba lô từ trên lầu đi xuống, mặc áo hoodie màu xám và quần jeans bạc màu, chiếc khẩu trang y tế màu xanh dường như đã dính chặt như hàng đính kèm với khuôn mặt ấy.

Nhậm Trì Vũ không hiểu tại sao cậu lại không muốn lộ diện, nhưng vẫn tôn trọng và hỏi: “Tôi mua bữa sáng rồi, cậu muốn ăn ở đây hay ăn trên xe?” 

Ăn sáng trên xe dễ để lại mùi, Mạc Trừng Thu quay đầu quan sát một lượt, thấy trong sảnh không có nhiều người, liền nói: “Ăn ở đây đi ạ.”

Thực tế homestay có bao bữa sáng, nhưng chỉ là mì hoặc cháo, Nhậm Trì Vũ không hứng thú, thấy sau quầy có máy pha cà phê nên nhờ nhân viên lấy hai ly Americano đá, nhưng nhân viên nói máy bị hỏng nên không có cà phê, hay là uống chút trà đi. 

Bánh bao nhiều lớp rán bằng mỡ lợn, lớp vỏ bánh được cán cực kỳ mỏng, xếp chồng lên nhau từng lớp một, tuy không còn nóng hổi như lúc vừa mới ra lò nhưng khi cắn một miếng lại mềm mại và béo ngậy, vô cùng ngon miệng. Bánh bao nhiều lớp rất hiếm thấy ở nơi khác, đã lâu rồi Mạc Trừng Thu chưa được ăn, chỉ cắn vài ngụm là đã ăn hết một cái.

Phần cốt của sữa chua hoa hồng tương tự như sữa chua Hy Lạp đặc, khi lên men không thêm đường, nếu ăn không sẽ thấy chua đến mức phải nhíu mày, nhưng bên trong có thêm gạo tím, bánh sữa hình quạt, đường hoa hồng và cánh hoa hồng, hương thơm dậy lên ngọt ngào, kết cấu phong phú, không hề thua kém loại sữa chua Hy Lạp đắt đỏ 40 tệ một phần ở các thành phố lớn.

Hai người nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng, Nhậm Trì Vũ đưa Trần Thu đến trung tâm thương mại cạnh cổ trấn rồi nói: “Quần áo nhanh khô, áo khoác chống gió, giày leo núi, mũ che nắng, cậu thiếu gì thì mua nấy, mua xong thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ đến đón.”

Nhớ ra tối qua vẫn chưa kết bạn, Nhậm Trì Vũ lấy điện thoại ra hỏi: “Số điện thoại của cậu là bao nhiêu? WeChat có phải cùng số điện thoại không?” 

Trần Thu lắc đầu, nói: “Điện thoại tôi hỏng rồi.” 

Trần Thu suy nghĩ một chút rồi hỏi ngược lại: “Số điện thoại của anh là bao nhiêu? Tôi đi mua điện thoại rồi sẽ gọi cho anh. 

Nhậm Trì Vũ thong thả đọc một dãy số rồi hỏi: “Cậu có nhớ được không? Hay là thế này, hai tiếng nữa cậu đợi ở chỗ vừa xuống xe, tôi sẽ đến đón cậu.”

Trần Thu nhẩm lại dãy số đó trong đầu, khẽ mỉm cười nói: “Tôi nhớ được, tôi có trí nhớ siêu phàm đấy.”

Đều là người trưởng thành cả rồi, Nhậm Trì Vũ cũng không lo cậu bị lạc hay gì, sảng khoái đáp: “Được, lát nữa gặp lại.” 

Vì sắp đi dự đám cưới nên phải chuẩn bị quà cho cô dâu chú rể. Nhậm Trì Vũ đã đặt trước một tấm thảm Tây Tạng thủ công từ hai tháng trước, sau khi thả Trần Thu xuống, anh đi đến nhà máy để lấy hàng. Sản phẩm thực tế dày dặn và tinh xảo gây ấn tượng mạnh hơn nhiều so với hình ảnh mô phỏng trên mạng mà Nhậm Trì Vũ đã xem, hoa văn là những đường nét uốn lượn của dòng sông xanh, mang ý nghĩa về tài lộc, công đức và hạnh phúc dạt dào không dứt.

Tấm thảm đó kích thước rất lớn, cộng thêm cả bao bì nên chỉ có thể đặt chéo trên ghế sau. Ngoài tấm thảm, anh còn mua online mấy chai rượu Mao Đài rồi đi lấy tại điểm chuyển phát nhanh trên huyện. Hai thứ này vừa đặt vào là không gian ở cốp xe và ghế sau đã bị chiếm mất một nửa. Tiện đường đi qua chợ sỉ, anh lại vào bốc thêm hai thùng sô-cô-la, bánh quy và kẹo để mang về cho lũ trẻ trong thôn; cùng một thùng nước khoáng để uống dọc đường. 

Hai tiếng sau, Nhậm Trì Vũ quay lại trung tâm thương mại đúng giờ, từ xa đã nhìn thấy người mặc áo hoodie xám đang đứng bên lề đường, cạnh bên đặt một chiếc vali kéo nhỏ màu đen. Đáng lẽ anh nên lái xe thẳng tới đón người rồi đi ngay, nhưng đột nhiên anh thấy tò mò, muốn xem liệu người này có gọi điện cho mình hay không, thế là anh tấp xe vào lề đường.

Anh xuống xe châm một điếu thuốc, đợi hút xong điếu này, dù Trần Thu có gọi điện hay không anh cũng sẽ lái xe qua đón cậu ấy. Trần Thu có vẻ ngoài trông trẻ trung như sinh viên, nhưng thực ra khá đáng tin cậy, lễ phép, có ý thức về thời gian tốt, và có lẽ còn rất thông minh nữa. Ngoài việc hơi ngại người lạ ra thì cũng không có yếu điểm gì khác. Nhậm Trì Vũ vẫn không hiểu tại sao Phương Tri lại lo lắng cho cậu ấy đến thế.

Nhậm Trì Vũ vừa suy nghĩ vừa hút dở nửa điếu thuốc. Đã hơn mười phút kể từ khi thời hạn hai tiếng trôi qua, lát nữa còn phải đi ăn trưa, rồi lại lái xe suốt cả buổi chiều đến Đức Khâm, Nhậm Trì Vũ không muốn lãng phí thêm thời gian nữa, thế là anh dụi tắt điếu thuốc. Ngay khi đang định quay lại xe thì điện thoại anh reo, là một dãy số địa phương Vân Nam. 

Người lữ hành mặc áo hoodie bên lề đường đang nâng một tay cầm điện thoại lên chờ đợi. Nhậm Trì Vũ bắt máy, nén cười hỏi: “Alo, xin hỏi ai đấy?” 

Mạc Trừng Thu nói: “Anh Trì, là tôi đây.  Tôi mua xong đồ rồi, đang đợi ở chỗ vừa xuống xe lúc nãy.”

Nhậm Trì Vũ đáp: “Ừ, cậu quay đầu lại đi.”

Nghe vậy, Mạc Trừng Thu quay đầu lại, lập tức nhìn thấy chiếc xe rất nổi bật và người đàn ông đang vẫy tay với mình bên cạnh xe.

Cậu cúp điện thoại, kéo vali đi về phía chiếc xe. Nhậm Trì Vũ vẫn còn đang mỉm cười, hỏi: “Cậu thực sự có trí nhớ siêu phàm đấy à?”

Mạc Trừng Thu nhìn anh với vẻ kỳ quặc, nói: “Tôi lừa anh làm gì chứ?”

Nhậm Trì Vũ mở cốp xe, dọn ra một khoảng trống nhỏ rồi nhét chiếc vali của cậu vào, vừa làm vừa hỏi: “Vậy hồi đi học, thành tích của cậu chắc là tốt lắm nhỉ.”

Mạc Trừng Thu “ừm” một tiếng, không tiếp lời. 

Nhậm Trì Vũ đóng cốp xe lại, quay về ghế lái, phát hiện cậu còn mua cả cà phê, là hai ly Americano cỡ lớn, có đá. 

Người này cũng tốt bụng thật đấy. Nhậm Trì Vũ vui vẻ nhấm nháp ly Americano đá, nói: “Cảm ơn nhé, trưa nay cậu muốn ăn gì?”

Thực ra Mạc Trừng Thu vẫn chưa thấy đói lắm, nên nói: “Gì cũng được ạ.”

Các nhà hàng ở Shangri-La, ngoại trừ các tiệm ăn nhẹ bán bún mì, thì cơ bản là lẩu thịt bò yak, lẩu gà nấm, món ăn Tây Tạng và món Tứ Xuyên. Nhậm Trì Vũ nghĩ qua một lượt, đều cảm thấy không mấy hứng thú. Không phải là những món này không ngon, chỉ là sau khi họ vào đến Vũ Băng, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu món để ăn. 

Nhậm Trì Vũ hỏi: “Cái gì cũng được sao?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Vâng, nghe theo anh.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Được rồi, vậy ăn… KFC.” 

KFC ở Shangri-La chỉ có duy nhất một cửa hàng, hai tầng lầu, nhưng việc kinh doanh tốt đến kinh ngạc, lại có rất nhiều trẻ em trong nhà hàng cãi nhau ầm ĩ, âm lượng rất cao. Đừng nói là Mạc Trừng Thu, ngay cả Nhậm Trì Vũ cũng không muốn ăn tại quán, thế là anh mua mang đi rồi xuất phát ngay, lái xe theo Quốc lộ 214 về hướng Đức Khâm. Đi ngang qua đài quan sát hồ Napa, Nhậm Trì Vũ dừng xe, mở cốp, lấy ra hai chiếc ghế xếp dã ngoại, dựng lên rồi ngồi đối diện với hồ Napa. Mạc Trừng Thu xách một túi đồ ăn nhanh nặng trịch đi theo sau lưng anh, cảm giác giống như đang trải qua một chuyến dã ngoại xuân, trong khoảnh khắc bỗng nảy sinh một niềm vui thầm kín và ngây ngô.

Hai người không trò chuyện khi ăn, mỗi người đều chìm đắm vào đồ ăn và cảnh đẹp trước mắt. Hồ Napa vào tháng Sáu, cỏ vừa mới chuyển sang màu xanh, lượng nước mưa vẫn chưa tích tụ thành biển phủ ngập cả thảo nguyên, mà chỉ tạo thành một hồ nước với đường viền uốn lượn, phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh. Trên dải thảo nguyên xanh mướt vô tận nổi bật những chấm đen nhỏ biết đi, chúng chính là ngựa và bò yak của dân du mục. 

Nhậm Trì Vũ vẫn như thường lệ ăn nhanh hơn Mạc Trừng Thu, sau khi ngẩn ngơ nhìn thảo nguyên một lát, anh hỏi: “Trần Thu, cậu biết cưỡi ngựa không?” 

Mạc Trừng Thu lắc đầu.

Nhậm Trì Vũ thầm nghĩ thôi tiêu rồi, liền nói: “Không phải cậu là người Vân Nam sao? Sao đến cả cưỡi ngựa cũng không biết vậy?” 

Mạc Trừng Thu không bày ra biểu cảm gì, đáp: “Vì tôi là người Phổ Nhĩ mà, gần Tây Song Bản Na. Anh biết đấy, bên chỗ chúng tôi đều cưỡi voi đi học, không có cưỡi ngựa.”

Giọng điệu cậu quá đỗi nghiêm túc, khiến Nhậm Trì Vũ phản ứng chậm mới nhận ra cậu vừa nói một câu đùa nhạt nhẽo, anh bất lực nói: “Haizz, không phải. Ý là ngày mai bạn tôi đám cưới, có một đoạn đường có thể cưỡi ngựa từ trong thôn đến thung lũng. Nếu cậu không biết cưỡi ngựa thì sẽ không vui lắm đâu.” 

Mạc Trừng Thu ngẩn người, hỏi: “Tôi cũng phải tham gia đám cưới sao?”

Nhậm Trì Vũ cũng ngẩn ra, đáp: “Tất nhiên rồi.” 

Mạc Trừng Thu khéo léo từ chối: “Tôi không quen bạn của anh, cũng không có chuẩn bị trước quà mừng. Tôi cứ ở lại khách sạn thì hơn.” 

Nhậm Trì Vũ cười nói: “Tối nay chúng ta ở Đắc Khâm, sáng mai đi cùng đoàn xe đưa dâu đến Bính Trung Lạc, tối sẽ ở lại Bính Trung Lạc. Nếu cậu không đi cùng tôi dự đám cưới, chẳng lẽ định ở lại Đắc Khâm luôn sao?” 

Mạc Trừng Thu suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi đi xe của anh đến Bính Trung Lạc, cứ ở lại khách sạn tại Bính Trung Lạc là được.” 

Nụ cười trên mặt Nhậm Trì Vũ vụt tắt, giọng nói cũng lạnh đi, anh nói với tông giọng không cho phép phản kháng: “Không được. Đã đi xe của tôi thì phải nghe theo sự sắp xếp của tôi, phải đi dự đám cưới cùng tôi.” 

Giọng Mạc Trừng Thu không nặng nề nhưng rất kiên định: “Tôi là người trưởng thành, tôi có quyền tự do, anh không thể ép buộc tôi làm những việc tôi không muốn.”

Chương 04 – DAY 1

Một phản hồi cho “[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 03 – DAY 1”

  1. Ảnh đại diện Shion Yamamoto
    Shion Yamamoto

    Hê, 2 đứa cứng đầu ngang nhau nhỉ 🤭

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc