
Thật là một người trưởng thành tự do.
Nhậm Trì Vũ cười lạnh một tiếng, nói: “Tôi có phải chủ nô đâu, trói buộc tự do của cậu làm gì?”
Giọng Mạc Trừng Thu yếu đi một chút, nói: “Tôi không có ý đó.”
Người này trông có vẻ ôn hòa, dễ nói chuyện, vậy mà lại cố chấp đến thế. Nhậm Trì Vũ không định đối đầu trực diện với cậu, anh nói: “Đang ở nơi đẹp thế này, đừng cãi nhau. Cậu không muốn đi thì thôi vậy. Vậy cậu muốn cưỡi ngựa không?”
Anh chuyển chủ đề quá nhanh, Mạc Trừng Thu còn đang mải suy nghĩ, cậu cũng không đi dự đám cưới thì còn cưỡi ngựa làm gì?
Nhậm Trì Vũ giơ tay nhìn đồng hồ, nói: “Bây giờ là một giờ rưỡi chiều, mặt trời sẽ lặn lúc bảy giờ, từ đây lái xe đến Đức Khâm mất khoảng ba tiếng. Cho nên, cậu có khoảng hai tiếng để học cưỡi ngựa.”
Mạc Trừng Thu thắc mắc, ngẩn ngơ hỏi: “Tại sao phải học cưỡi ngựa ạ?”
Nhậm Trì Vũ nói như thể đó là chuyện đương nhiên: “Vì cậu không biết cưỡi chứ sao, chẳng lẽ không nên thử một chút, học một chút sao?”
Nhưng học được rồi thì sao chứ? Mạc Trừng Thu cảm thấy nếu hỏi tiếp sẽ làm mất hứng, thế là cậu không đồng ý cũng không từ chối, trông có vẻ vẫn còn đang do dự, nhưng Nhậm Trì Vũ lại tỏ ra hứng thú hơn cả cậu, anh đứng dậy thu ghế xếp lại, quyết đoán nói: “Đi thôi. Tôi dạy cậu, đảm bảo sẽ biết cưỡi ngay.”
Nhậm Trì Vũ lái xe xuống núi, suốt dọc đường anh nói cho Mạc Trừng Thu nghe một vài điểm cần lưu ý và kiến thức an toàn. Anh không đi vào trong khu danh lam thắng cảnh mà rẽ qua nhiều lối để đến một trang trại, trên biển quảng cáo bên đường có viết: Đồ nướng, lưu trú, cưỡi ngựa, cắm trại.
Hiện tại vẫn chưa đến kỳ nghỉ hè, đang là mùa du lịch thấp điểm, khách du lịch trong trang trại rất ít, đều đang ngồi uống cà phê dưới những chiếc lều bạt trên thảo nguyên. Nhậm Trì Vũ chọn hai con ngựa, dắt đến khu trải nghiệm cưỡi ngựa, anh vẫy tay ra hiệu cho Mạc Trừng Thu lại gần, nói: “Con này là chọn cho cậu đấy. Ngựa cái nhỏ, tính tình hiền lắm. Cậu sờ thử nó đi.”
Mạc Trừng Thu ngần ngại đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve bờm của chú ngựa nhỏ màu hạt dẻ, con ngựa đột nhiên thở dài một tiếng, giống như con người vậy.
Mạc Trừng Thu bị giật mình, bàn tay cậu khựng lại giữa không trung, lo lắng hỏi Nhậm Trì Vũ: “Nó sao thế? Không khỏe sao?”
Nhậm Trì Vũ bật cười, nói: “Nó thích cậu đấy. Cậu vuốt mạnh tay lên chút, vuốt mũi nó ấy, như thế này này.”
Nhậm Trì Vũ lấy ngựa của mình làm mẫu, vỗ mạnh hai cái vào mặt ngựa, kết quả là con ngựa của anh khịt mũi một cái thật kêu, rồi mất kiên nhẫn đá đá chân sau hai cái.
Mạc Trừng Thu nửa tin nửa ngờ đặt lòng bàn tay lên mũi con ngựa màu hạt dẻ, con ngựa quay đầu về phía cậu, đôi mắt dịu dàng hơi rủ xuống, lặng lẽ nhìn cậu. Mạc Trừng Thu bình tâm lại, cảm thấy tâm tình trong phút chốc đã bị con ngựa này lây truyền, trong lòng dâng lên một niềm vui nhỏ, tĩnh lặng và bình yên.
“Được rồi.” Nhậm Trì Vũ tuyên bố quy trình giao lưu tình cảm đã kết thúc, đến lúc lên ngựa rồi.
Mạc Trừng Thu dẫm lên bàn đạp, vịn vào yên ngựa, xoay người lên ngựa, Nhậm Trì Vũ dắt dây cương của con ngựa màu hạt dẻ, ngẩng đầu nhìn Mạc Trừng Thu: “Tìm điểm thăng bằng, ngồi thẳng lưng, thả lỏng người ra.”
Mạc Trừng Thu giữ lưng thẳng tắp, Nhậm Trì Vũ thấy bắp chân cậu áp nhẹ vào bụng ngựa, tư thế không có vấn đề gì lớn, liền nói: “Khi tôi dắt ngựa đi, lưng ngựa sẽ lắc lư sang hai bên. Cậu hãy thả lỏng, nương theo nhịp điệu đó của nó, thử xem sao nhé.”
Nhậm Trì Vũ dắt ngựa đi hai vòng, Mạc Trừng Thu đã tìm được trạng thái dùng lực đùi để giữ thăng bằng, Nhậm Trì Vũ tiếp tục nói: “Bây giờ cậu tự kiểm soát dây cương. Người hơi nghiêng về phía trước, bắp chân ép nhẹ vào bụng ngựa, nó sẽ bước về phía trước.”
“Đợi tôi một chút.” Nhậm Trì Vũ quay lại bên con ngựa của mình, xoay người lên ngựa, cưỡi đến bên cạnh Mạc Trừng Thu rồi mới nói, “Đi nào.”
Mạc Trừng Thu thử kẹp nhẹ bắp chân, con ngựa không hề có phản ứng. Cậu lại tăng thêm một chút lực, đồng thời khẽ nói với ngựa: “Đi”, con ngựa quả nhiên bắt đầu bước về phía trước.
Không có người dắt dây nên hoàn toàn phải tự mình kiểm soát, Mạc Trừng Thu trở nên căng thẳng, cậu vô thức siết chặt dây cương, khiến nhịp độ cũng bị mất kiểm soát.
Nhậm Trì Vũ thúc ngựa đuổi kịp cậu rồi nói: “Thả lỏng tay, chân cũng thả lỏng ra. Không sao đâu, cậu làm rất tốt. Đi thêm một đoạn nữa đi.”
Mạc Trừng Thu tập trung điều chỉnh cơ bắp cơ thể, nỗ lực giữ bình tĩnh. Một lát sau, cậu nghe thấy Nhậm Trì Vũ nói: “Dồn trọng tâm về phía sau, kéo dây cương nhẹ nhàng về phía sau để ngựa dừng lại.”
Mạc Trừng Thu làm theo, con ngựa quả nhiên dừng lại một cách ổn định. Cậu thở phào nhẹ nhõm, Nhậm Trì Vũ nói: “Ngựa là loài động vật rất nhạy cảm, chúng sẽ cảm nhận được cảm xúc của cậu. Thế nên cậu không được căng thẳng, không được sợ hãi, nhất định phải giữ bình tĩnh.”
Mạc Trừng Thu là một học sinh rất có thiên phú, cậu học rất nhanh, bất kỳ chỉ dẫn nào Nhậm Trì Vũ chỉ cần nói một lần là cậu có thể làm theo, hơn nữa lần sau luôn làm tốt hơn lần trước.
Hai tiếng sau, Mạc Trừng Thu đã học được cách đi chậm, rẽ hướng và phi nước kiệu. Phi nước kiệu là việc đứng lên ngồi xuống theo nhịp điệu của ngựa, nương theo lực đẩy lên từ lưng ngựa để mông rời khỏi yên ngựa, dùng lực của chân và cổ chân để đứng dậy; khi ngựa hoàn thành một chu kỳ bước đi thì lại ngồi xuống yên để chuẩn bị cho lần đứng tiếp theo.
Sau khi học được cách phi nước kiệu, Mạc Trừng Thu thậm chí đã có thể điều khiển ngựa chạy một đoạn ngắn.
Nhậm Trì Vũ thấy cậu chạy rất tốt, tự nhiên cũng cảm thấy rất thành tựu, anh đi theo phía sau, giơ điện thoại lên quay cho cậu một đoạn video.
Thời tiết cực kỳ đẹp, bầu trời và thảo nguyên rộng lớn trải ra một mảng dài vô tận, tuyết trên những ngọn núi phía xa đã tan hết, để lộ một màu xanh mướt. Chàng trai trẻ trên lưng ngựa có bờ vai thẳng tắp, tư thế thư thái. Đôi chân thon dài kẹp chặt bụng ngựa, mông và chân nhịp nhàng đẩy lên hạ xuống theo từng bước chạy của ngựa, mái tóc đen nhánh bị gió thổi tung, khung cảnh tuổi trẻ vô cùng tươi đẹp.
Khi Mạc Trừng Thu rẽ ngoặt, dư quang nhìn thấy ống kính điện thoại đen kịt, trong lòng giật mình, đại não trống rỗng trong chốc lát, quên mất mình nên làm gì, con ngựa đang cưỡi cũng bất an lắc lắc đầu, khiến Mạc Trừng Thu lại giật mình một phen, nhưng cậu vẫn ghi nhớ lời Nhậm Trì Vũ nói, ngay lập tức bình tĩnh lại, nhẹ nhàng kéo dây cương trái, phối hợp với sự chuyển dịch trọng tâm mà vụng về điều khiển cho con ngựa quay đầu.
Nhậm Trì Vũ cũng nhận ra sự hoảng loạn của cậu, lập tức bỏ điện thoại xuống, thúc ngựa chạy tới, nhưng lại thấy cậu đã điều chỉnh xong, dáng vẻ vô cùng thản nhiên, hóa ra chỉ là một phen hú vía.
Nhậm Trì Vũ giải thích: “Tôi chụp gửi cho Phương Tri, lát nữa cũng sẽ gửi cho cậu.”
“Vâng.” Vẻ ngoài Mạc Trừng Thu tỏ ra điềm tĩnh, nhưng thực chất sau lưng đã rịn một lớp mồ hôi lạnh, cậu nói một cách không tự nhiên: “Ngại quá, tôi không quen chụp ảnh.”
“Lỗi tôi.” Nhậm Trì Vũ nhận trách nhiệm, thản nhiên nói: “Lần sau sẽ không chụp lén sau lưng cậu nữa.”
Mạc Trừng Thu lúc này mới thực sự thả lỏng, khẽ mỉm cười nói: “Vâng, cảm ơn anh.”
Hai người thong thả cưỡi ngựa quay về, Nhậm Trì Vũ hỏi: “Thế nào? Vẫn khá là thú vị có đúng không?”
Mạc Trừng Thu đáp: “Thú vị lắm, cảm ơn anh Trì.”
Nhậm Trì Vũ không chịu nổi nữa, khẽ thở dài một tiếng, nói: “Có thể đừng suốt ngày cảm ơn tôi được không? Cậu nói chuyện với Phương Tri cũng như thế này à?”
Mạc Trừng Thu và Phương Tri là bạn nối khố, học chung nhiều năm, đến cả đại học cũng tình cờ thi vào cùng một thành phố. Còn cậu và Nhậm Trì Vũ mới chỉ quen biết chưa đầy một ngày, tất nhiên giống nhau sao được?
Cậu ngoài miệng nói một đằng nhưng lòng nghĩ một nẻo, rất ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng ạ, anh Trì. Vậy tôi không khách sáo với anh nữa.”
Nhậm Trì Vũ liếc nhìn cậu một cái, dường như nhìn thấu được cậu đang nghĩ gì, liền cười nói: “Vậy thì tôi cảm ơn cậu nhé.”
Hai người trả ngựa xong rồi quay lại xe, Nhậm Trì Vũ hỏi ý kiến: “Tôi gửi video cho Phương Tri nhé, được không?”
Mạc Trừng Thu vui vẻ đồng ý.
Phương Tri đang làm việc riêng trong giờ làm, sau khi nhận được liền lập tức chuyển sang chế độ im lặng để xem, một lúc sau mới nhắn lại: “Lúc họp chiều nay xem được đoạn này, tim tôi tan nát héo úa luôn rồi”.
Phương Tri: “Hóa ra chỉ có mình tôi mới là kiếp trâu ngựa thực thụ thôi à [rớt nước mắt]”.
Nhậm Trì Vũ xem xong thì mỉm cười, không thèm để ý đến cậu ta, quay sang hỏi Mạc Trừng Thu: “Điện thoại mới của cậu có Airdrop không? Tôi gửi video qua Airdrop cho, hay là muốn kết bạn WeChat rồi gửi cậu?”
“Chờ một chút ạ.” Mạc Trừng Thu lấy điện thoại từ trong túi ra cho Nhậm Trì Vũ xem, ngượng ngùng nói: “Tôi mua một chiếc điện thoại đời cũ để dùng tạm, không có Airdrop cũng không có WeChat. Đoạn video đó… tôi sẽ hỏi xin Phương Tri sau ạ.”
Điện thoại thông minh hiện nay đã rất rẻ, khi ra cửa hàng giao dịch đăng ký gói cước, thậm chí có khi còn được tặng kèm một chiếc điện thoại cảm ứng không rõ thương hiệu nhưng đầy đủ tính năng. Loại điện thoại phím bấm trên tay Mạc Trừng Thu này, ngay cả những người cao tuổi ở các bản làng vùng sâu vùng xa quanh Phổ Nhĩ cũng chẳng còn mấy ai dùng nữa. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Nhậm Trì Vũ còn tưởng loại điện thoại thời khủng long tiền sử này đã ngừng sản xuất và bị đào thải hoàn toàn rồi chứ, anh nhất thời ngẩn người đáp: “Được rồi.”
Mạc Trừng Thu cúi đầu loay hoay với chiếc điện thoại cục gạch, cậu lần lượt thêm số của Nhậm Trì Vũ vào danh bạ, sau đó thêm cả bà ngoại, Phương Tri, giảng viên và vài đồng nghiệp thân thiết, rồi gửi tin nhắn cho từng người để báo bình an và thông báo số điện thoại mới của mình.
Hơn năm giờ chiều, ánh nắng dịu nhẹ rọi vào trong xe, không quá nóng cũng không quá oi bức nhưng có chút chói mắt. Nhậm Trì Vũ đưa tay lấy chiếc kính râm từ trong hộp kính dưới tấm che nắng, đeo lên sống mũi. Qua ánh mắt liếc nhìn, chàng thanh niên ở ghế phụ đã ngủ thiếp đi, đầu nghiêng sang bên phải, đôi mày hơi nhíu lại, mí mắt mỏng manh dưới ánh nắng trông gần như trong suốt, hàng lông mi dài đổ ra một bóng râm dưới mắt.
Chiếc xe Jeep lao vun vút trên quốc lộ G214, bên cạnh họ là dòng sông Kim Sa cuồn cuộn đổ về từ cao nguyên Thanh Tạng, uốn thành một khúc cua hình móng ngựa gần như 180 độ giữa những dãy núi trùng điệp. Thung lũng sông sâu hun hút, vách đá dựng thẳng đứng, cảnh tượng này chấn động gấp trăm lần so với những bức ảnh trong sách địa lý. Không xa sau khúc cua lớn của sông Kim Sa chính là núi tuyết Bạch Mã với đỉnh Zarachny cao thứ hai của Vân Nam, tương truyền là vị thần bảo hộ phía Đông của đỉnh chính Kawagebo thuộc núi tuyết Mai Lý, bảo vệ Kawagebo và các khu vực lân cận. Quốc lộ vòng quanh núi, dọc đường có đài quan sát và đèo, nhưng thực tế chỉ cần ngẫu nhiên dừng lại ở bất cứ đâu bên đường, khung cảnh trước mắt cũng đã là cảnh sắc tuyệt mỹ rồi…
Có nên gọi cậu ấy dậy không nhỉ? Nhậm Trì Vũ đấu tranh tư tưởng một hồi. Bỏ lỡ những thứ này thì thật đáng tiếc, nhưng phong cảnh luôn ở đó, dù có lỡ mất thì sau này vẫn có thể quay lại xem, hoặc đi xem những cảnh đẹp hơn. Nhậm Trì Vũ giảm tốc độ xe, đưa tay kéo tấm che nắng xuống để ngăn ánh nắng chiếu trực tiếp vào cậu.
Mạc Trừng Thu bị đánh thức bởi một hồi chuông điện thoại vang dội, cậu ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra đó là tiếng chuông điện thoại của mình, có người đang gọi cho cậu.
Cậu hắng giọng, bắt máy rồi nói: “Alo, bà ạ.” Bà ngoại nói: “Trừng Trừng, cháu đi Shangri-La rồi à? Bà gửi WeChat cho cháu sao cháu không trả lời? Gửi ít ảnh cho bà xem với nào.”
Mạc Trừng Thu nói: “Bà ơi, điện thoại cũ của cháu bị mất rồi, bà đừng gửi WeChat cho cháu nữa, có việc gì bà cứ nhắn tin hoặc gọi điện cho cháu nhé. Vài ngày nữa cháu về Phổ Nhĩ, lúc đó cháu sẽ cho bà xem ảnh.”
Bà ngoại hỏi: “Sao điện thoại lại mất được? Trừng Trừng, cháu không sao chứ?”
Mạc Trừng Thu nói: “Bà ơi, cháu lớn chừng này rồi, có chuyện gì được ạ? Bà đừng nghĩ lung tung.”
Bà ngoại lại hỏi về thời tiết ở Shangri-La, hỏi xem cậu có nhìn thấy núi tuyết không, hỏi sau khi về Phổ Nhĩ cậu muốn ăn gì, Mạc Trừng Thu hỏi gì đáp nấy.
Có lẽ chính cậu cũng không để ý, nhưng Nhậm Trì Vũ phát hiện khi nói chuyện với người già trong gia đình, cậu ấy sẽ bị vướng chút âm hưởng phương ngữ địa phương, cụ thể là ngữ điệu của tiếng Quan thoại Tây Nam, khiến cách nói chuyện trở nên sinh động hơn và khác hẳn với bình thường. Lúc này, Nhậm Trì Vũ mới chắc chắn cậu thực sự là người bản địa Phổ Nhĩ.
Mạc Trừng Thu cúp điện thoại, thấy xe vẫn đang dừng im không nhúc nhích, liền hỏi Nhậm Trì Vũ: “Tắc đường à? Bao lâu nữa chúng ta mới đến nơi?”
Nhậm Trì Vũ đáp: “Ừm… cũng coi là vậy.”
Vừa dứt lời, chiếc xe phía trước đã chuyển động. Đi được một đoạn, Mạc Trừng Thu nhìn thấy một con bò yak đứng giữa đường, mới hiểu ra vừa rồi là do đàn bò làm tắc đường.
Nhậm Trì Vũ lái xe chậm rãi đi qua đàn bò, Mạc Trừng Thu rất muốn chụp ảnh đàn bò nên đã mở chức năng quay phim trên chiếc điện thoại cục gạch của mình, nhưng nhìn chất lượng hình ảnh mờ tịt như hạt cát trên màn hình, cậu đành phải bỏ cuộc. Nhậm Trì Vũ thấy vậy, hào phóng nói: “Dùng điện thoại của tôi mà chụp này, nhấn giữ biểu tượng máy ảnh ở góc dưới bên phải màn hình, không cần mật khẩu cũng dùng được máy ảnh ngay.”
Đàn bò đã bị bỏ lại xa phía sau xe, không chụp được nữa rồi, Mạc Trừng Thu tiếc nuối nói: “Thôi, không cần đâu ạ.”
“Vậy sao.” Khóe miệng Nhậm Trì Vũ không kìm được mà nhếch lên, anh nói, “Cứ cầm lấy đi, biết đâu lại có lúc dùng đến.”
Men theo con đường đèo quanh co qua khúc cua này, khối núi tuyết khổng lồ đột ngột đập vào tầm mắt, sự hiện diện hùng vĩ hữu hình ấy khiến trái tim con người choáng váng như ngừng đập trong một phút giây. Dưới bầu trời quang mang tông màu xanh xám, tuyết trắng tinh khiết trên đỉnh núi hiện lên dưới một sắc trắng lạnh lùng, toát lên vẻ xa cách, uy nghiêm và thần thánh. Trước cảnh tượng này, những cá thể nhỏ bé trước tiên sẽ không kìm được lòng mà nảy sinh một sự kính sợ và sùng bái, sau đó mới dám cảm thán vẻ đẹp.
Trên đoạn đường này, tất cả các xe đều chạy với tốc độ thong thả, Nhậm Trì Vũ cũng giảm tốc độ, nói: “Cái nhìn đầu tiên khi tiến vào Đức Khâm, nếu nhìn thấy mười ba đỉnh núi Mai Lý, sẽ gặp may mắn cả năm. Trần Thu, vận may của cậu rất tốt đấy.”
Lời tác giả: “Cái nhìn đầu tiên khi tiến vào Đức Khâm mà nhìn thấy mười ba đỉnh núi của Mai Lý thì sẽ gặp may mắn cả năm.” Đây là một lời thoại từ bộ phim “Dời núi” <轉山> (2011), tên tiếng Anh: Kora.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾