[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 07 – DAY 2

Đàn ông không được nói “không được”. 

Nhưng… an toàn là trên hết, Mạc Trừng Thu cũng sợ mình cưỡi ngựa sẽ rất mất mặt, thế là thở phào một tiếng, nhận thua nói: “Chắc là không được đâu.” 

Cậu vừa xuống ngựa vừa hỏi: “Lễ cưới ở đâu vậy ạ? Tôi đi bộ qua đó là được.” 

“Thế sao được?” Nhậm Trì Vũ không cần suy nghĩ, liền nói: “Đợi cậu đi bộ đến nơi thì trời cũng tối mịt rồi.” 

“Cậu lên trước đi.” Nhậm Trì Vũ chỉ vào con ngựa của mình. 

Mạc Trừng Thu nhìn quanh một vòng, thấy hôm nay trong thôn rất náo nhiệt, người đông mà ngựa ít, quả thực cũng có trường hợp hai người cùng cưỡi một con, không có gì lạ cả. 

Haiz, cũng chỉ đành vậy thôi, được Nhậm Trì Vũ đưa đi cũng tốt hơn là để con gái đưa đi.

Mạc Trừng Thu nhanh chóng thuyết phục được bản thân, dẫm lên bàn đạp. Con ngựa này đặc biệt cao, Nhậm Trì Vũ ở bên dưới kịp thời đỡ lấy một tay nên cậu mới lật người lên được và ngồi vững. 

Ngay sau đó, Nhậm Trì Vũ cũng lên ngựa, ngồi phía sau Mạc Trừng Thu, tay cầm dây cương, đồng thời dùng lực ở chân điều khiển ngựa đi vài bước nhỏ để tìm trọng tâm. 

“Đi nào.” Nhậm Trì Vũ nói, khẽ đá nhẹ vào bụng ngựa một cái. 

“Đợi…” Mạc Trừng Thu còn chưa kịp thích nghi thì con ngựa đã chạy vụt ra ngoài. 

Mạc Trừng Thu tuyệt vọng nhận ra lời này của Nhậm Trì Vũ không phải nói với cậu, mà là nói với con ngựa. 

Vai và lưng cậu cứng đờ như một tấm sắt, Nhậm Trì Vũ tặc lưỡi một tiếng, nói: “Thả lỏng ra chút đi, tin tưởng tôi đi, kỹ năng cưỡi ngựa của tôi không kém gì Tang Châu đâu.”

Mạc Trừng Thu không thể nào thả lỏng nổi dù chỉ một chút, lúc này cậu mới nhận ra rằng được con trai đưa đi cũng chẳng khá khẩm hơn con gái là bao! 

Nhưng tình thế lúc này đã là cưỡi hổ khó xuống rồi, không, là cưỡi ngựa khó xuống mới đúng, chỉ có thể nghiến răng mà nhanh chóng thích nghi thôi. 

Nhậm Trì Vũ cố ý thúc ngựa đi nhanh hơn một chút, khiến Mạc Trừng Thu không còn tâm trí đâu mà cảm thấy bối rối hay nghĩ ngợi vẩn vơ, cậu chỉ có thể tập trung cao độ để giữ thăng bằng cho cơ thể, nhờ vậy mà nhanh chóng quen được với sự xóc nảy trên lưng ngựa. 

Đường Trà Mã Cổ là một con đường khác để ra khỏi thôn, được xây dựng bằng cách đục vào vách đá, phía dưới là sông Nộ Giang, bề ngang nó chỉ rộng một mét, một bên là vách đá nhô ra, một bên là dòng nước sông Nộ Giang hung dữ. 

Nhậm Trì Vũ hỏi cậu: “Cậu có biết con đường này dẫn đến đâu không?” 

Mạc Trừng Thu đáp: “Lhasa, Tây Tạng.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Một con đường luôn có hai đầu mà, đầu kia chính là..” 

Mạc Trừng Thu phản ứng rất nhanh, gần như đồng thanh với anh: “Phổ Nhĩ.” 

Mạc Trừng Thu mỉm cười, nghiêng đầu nói: “Tuy tôi rời xa quê hương đã lâu, nhưng đúng là tôi lớn lên ở Phổ Nhĩ. Loại kiến thức thường thức này học sinh tiểu học ở chỗ chúng tôi đều biết đấy.” 

Sau khi đi qua đoạn đường cổ bên vách đá này, họ tiến vào thôn Thu Na Thống, sau đó con đường uốn lượn leo dốc lên cao. Mạc Trừng Thu nãy giờ vẫn luôn gồng lưng nên lúc bấy giờ có chút chịu không nổi, đành buông lỏng ra, tựa nhẹ lưng vào lòng Nhậm Trì Vũ rồi hỏi: “Còn bao xa nữa thế?” 

Nhậm Trì Vũ đang thả dòng suy nghĩ thẫn thơ mau chóng bừng tỉnh, đáp: “Sắp đến rồi.” 

Cái “sắp đến rồi” này lại mất thêm tận hai mươi phút đi đường. Khi Mạc Trừng Thu nhìn thấy một bãi cỏ có những ngôi nhà gỗ, cậu cứ ngỡ đã đến nơi, không ngờ đó chỉ là một bãi chăn thả, họ lại đi dọc theo con suối thêm một đoạn, cuối cùng mới tới được thung lũng hình chữ U dưới chân núi tuyết Bích La. 

—-

“Yah lah soh~~~, hôm nay trên trời hiện lên những vì sao cát tường, dưới đất đủ đầy những điềm lành. Con kết bùa hộ mệnh cho ba con ngựa chiến, nguyện cầu vận may hanh thông ban xuống cát tường; con dâng khăn Ha-đa cho ba người dì, nguyện cầu hội tụ biển cả sữa mẹ.”

Người dẫn chương trình đám cưới đọc những lời chúc tụng bằng tiếng Tạng với nhịp điệu trầm bổng, đôi vợ chồng mới cưới dưới sự chỉ dẫn của vị lạt ma đi vòng quanh đài, đốt hương trên thảm cỏ. Đài đốt hương được người địa phương gọi là “Tang Cung”, việc đốt hương tại đây để kính thần núi được gọi là “Ổi Tang”. Đây là phương thức để người Tạng đối thoại với thần núi, hương thơm của cành bách được cho là có thể thông tới bờ bên kia, truyền tải lời cầu nguyện của con người tới các vị thần linh thiêng. 

Sau đó, họ ngồi bệt xuống thảm cỏ đầy hoa dại, vị lạt ma ngồi bên cạnh tụng kinh, chú rể và cô dâu dùng ngón tay chấm rượu để kính lạy trời đất, rồi trao cho nhau những chiếc khăn Ha-đa.

Dưới sự chứng giám của núi tuyết, của sông ngòi, đồng cỏ, cây cối, đàn ngựa, của những con đại bàng lượn lờ trên cao, cùng hươu, gấu, hoẵng ẩn mình trong rừng cây, họ chính thức kết thành phu thê. 

Mạc Trừng Thu đã hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, từng tham dự nhiều đám cưới của các đàn anh đàn chị khóa trên, trong đó cũng có những buổi tiệc ngọt ngào, mộng mơ hay trang trọng, nhưng chưa từng thấy một buổi lễ nào mang đậm tính tự nhiên và huyền bí đến thế. Tiếng tụng kinh lúc cao lúc thấp của các vị lạt ma hòa quyện cùng giọng điệu hứng khởi của người dẫn chương trình, tựa như một bản nhạc nguyên thủy. Mạc Trừng Thu không hiểu ngôn ngữ của họ, cũng không theo tôn giáo của họ, nhưng vẫn cảm thấy có sự đồng điệu, rơi vào trạng thái say mê, ngây ngất. 

“Đi thôi, đi ăn cơm nào.” Ngay khi nghi lễ kết thúc, Nhậm Trì Vũ đứng dậy khỏi thảm cỏ, người anh quá cao, khi đứng lên tạo cảm giác như một ngọn núi đột ngột vươn lên. 

Mạc Trừng Thu được kéo về thực tại, cũng không còn lưu luyến nữa, cậu đứng dậy phủi sạch cỏ bám trên mông và chân, rồi đi theo Nhậm Trì Vũ vào trong lều để dùng bữa.

Một số khách mời không ra ngoài dự lễ mà chọn cách ăn uống trực tiếp trong lều, Nhậm Trì Vũ chọn một chiếc bàn dài ít người rồi ngồi xuống. Trên bàn có bánh dày, cơm nhân sâm, thịt bò và cừu bốc tay, dồi trường huyết, quẩy kiểu Tây Tạng, trà bơ và rượu làm từ nguồn lúa mì thanh khoa vô hạn. Nhậm Trì Vũ chỉ quen biết cô dâu chú rể cùng vài phù rể và phù dâu, họ vẫn còn đang bận rộn ở bên ngoài, vì vậy trong lều không có người quen và không cần phải xã giao, anh hoàn toàn có thể tập trung ăn uống. Mặc dù buổi sáng đã ăn hai bữa điểm tâm, nhưng anh đã lái xe ba tiếng đồng hồ trên đường núi, lại còn dẫn người cưỡi ngựa, thể lực cũng đã tiêu hao không ít. 

Quẩy kiểu Tây Tạng có hình dáng giống như bánh quẩy thắt nút, đường kính to bằng miệng bát, cầm trên tay rất chắc chắn. Mạc Trừng Thu bẻ một đoạn để ăn, phát hiện hương vị cũng rất giống bánh quẩy, bên ngoài giòn rụm bên trong mềm mại, có độ dai nhất định, vì được làm từ bơ và sữa nên tỏa ra mùi thơm của đồ chiên và hương sữa đậm đà. Những người Tây Tạng ở bàn bên cạnh bẻ quẩy thành từng miếng nhỏ, ngâm trong trà ngọt, Mạc Trừng Thu cũng học theo họ, sau khi quẩy thấm nước trà trở nên mềm mại ẩm mượt đồng thời lan tỏa hương vị vừa mặn thơm vừa ngọt ngào trong miệng. 

Mạc Trừng Thu còn muốn ăn thêm một đoạn bánh nữa thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một miếng thịt bò bốc tay lớn. 

Nhậm Trì Vũ cầm con dao nhỏ cắt thịt, nói: “Ăn nhiều quẩy quá sẽ bị đầy bụng đấy, ăn chút thứ khác đi.”

“Được ạ, cảm ơn anh.” Mạc Trừng Thu định nói lại thôi, đành phải nhận lấy ý tốt này. Thực tế là khi ăn hết hai phần ba miếng thịt bò, bụng cậu đã lưng lửng rồi, để không lãng phí thức ăn, cậu phải cố gắng ăn hết chỗ thịt bò, lúc này chẳng còn màng đến việc có ngấy mỡ hay không, tóm lại là rất đầy bụng. Sau khi ăn no, cậu lặng lẽ ngồi một bên để tiêu hóa. 

Lúc này trong lều người bắt đầu đông lên, bên cạnh họ có những người Tây Tạng lạ mặt ngồi xuống, nhưng họ giống như những người bạn vừa gặp đã quen, dùng vốn tiếng Hán bập bẹ để trò chuyện với Nhậm Trì Vũ, nói với anh câu “Tashi delek” và cụng ly với anh. 

Nhậm Trì Vũ ăn lửng dạ rồi bắt đầu uống rượu. Đối diện họ là một cô gái trẻ, cô ấy cứ nhìn họ cười mãi, rồi hỏi Mạc Trừng Thu có muốn uống rượu không, Mạc Trừng Thu vội vàng xua tay, không nhịn được hỏi: “Đám cưới ở vùng này đều truyền thống như thế này sao?”

Cô gái cười “ha ha” nói: “Đâu có đâu! Bây giờ mọi người đều thích đến khách sạn ở huyện để bày tiệc cơ, nhưng Mễ Mã và Nam Gia lại thích kiểu này, đã tốn rất nhiều công sức để dựng lều, vận chuyển thức ăn đến đây, đợi sau khi buổi lễ kết thúc, họ còn phải tìm cách vận chuyển rác ra ngoài nữa đấy!” 

“Các anh là từ ngoài núi đến đúng không?” Cô gái hỏi. 

Mạc Trừng Thu gật đầu. 

Cô gái nói: “Vậy hôm nay các anh đến được đây là rất may mắn đấy! Tashi delek!” 

Mạc Trừng Thu cũng đáp lại: “Tashi delek.”

May mắn ư? Thực tế là cậu đã gặp phải một tai họa mang tính thảm khốc trong sự nghiệp, những tin dữ dồn dập ập đến trong thời gian qua có thể nói là đã hủy hoại hoàn toàn tiền đồ của cậu. Có đôi khi đi ngang qua thành cầu hay bên cửa sổ, cậu đều muốn nhảy xuống cho xong, kết thúc tất cả. May mà Phương Tri gọi điện cho cậu, khuyên cậu đừng làm nữa, hãy về quê nghỉ ngơi một thời gian, cùng lắm thì cứ mặc kệ đời sau này ra trước cửa một bệnh viện dựng hàng bán bánh kép trứng, buôn bán thật tốt cũng là góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế quê hương mà! 

Thế nhưng cậu thực sự quá đen đủi, bạn bè đồng trang lứa ở quê cũng nghe nói về chuyện của cậu, những tin nhắn quan tâm, dò xét, tò mò, phẫn nộ, mỉa mai châm chọc hay giậu đổ bìm leo cứ thế gửi đến dồn dập, khiến cậu thậm chí không muốn về quê nữa, trong lúc bốc đồng đã hủy luôn vé máy bay. Phương Tri lại gọi điện cho cậu, dưới sự vắt óc sắp xếp hết mình của cậu ta, Mạc Trừng Thu đã đi lên xe của một người lạ rồi lại đến nơi này, nơi mà không một ai quen biết cậu. 

Hôm qua lần đầu nhìn thấy Mai Lý, Nhậm Trì Vũ đã nói cậu rất may mắn, cậu cảm thấy thật khó hiểu vì điều đó hoàn toàn không có cơ sở khoa học. Nhưng hôm nay lại có người nói với cậu về may mắn, cậu bắt đầu nảy sinh một chút kỳ vọng nhỏ nhoi. Có thật sự là may mắn không? Hy vọng là thật, hiện tại thực sự cậu đang rất cần một ít sự chiếu cố của vị thần may mắn.

Chương 8 – DAY 2

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc