[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 08 – DAY 2

Anh bạn người Tạng uống rượu cùng Nhậm Trì Vũ rõ ràng là một tay mê rượu, chẳng mấy chốc đã tự chuốc cho bản thân say mèm, lầm bầm nói một tràng dài bằng tiếng Tây Tạng, rồi lại giơ bát rượu lên. Nhậm Trì Vũ suy đoán rằng, đoạn dài vừa rồi có lẽ là một lời chúc rượu.

Nhậm Trì Vũ vẫn còn rất tỉnh táo, sau bữa tiệc anh còn phải cưỡi ngựa đưa Trần Thu rời khỏi thung lũng để về làng, vì vậy anh uống rất chừng mực, hoàn toàn không có ý định uống thách hay uống say với mọi người. Khi đã ăn gần no, anh chào hỏi người ngồi bên cạnh rồi rời tiệc sớm, ra ngoài lều hít thở không khí. 

Trên bãi cỏ có vài người đang nhảy múa điệu Guozhuang, người dẫn đầu là cậu của cô dâu. Điệu múa Guozhuang không có nhạc cụ đệm, nhịp điệu hoàn toàn dựa vào lời hát kể của người dẫn dắt. Giọng ông vang dội, bước chân vững chãi, điệu múa đầy sức mạnh, vừa nhảy vừa hát: 

“Nguyện ánh mặt trời cát tường mãi mãi chiếu rọi, nguyện cuộc sống hạnh phúc dài lâu mãi mãi; nguyện nhà nhà trâu bò đầy chuồng, nguyện già trẻ trai gái đều khỏe mạnh, bình an.” 

“Chúc người tân hôn như trăng sao bầu bạn, như núi tuyết đại bàng uy phong, như trà và muối không thể tách rời nhau..” 

Chú rể và cô dâu cũng tham gia vào điệu nhảy của ông. Mọi người vây quanh đài đốt hương, vòng tròn ngày càng mở rộng. Trương Thuận và Tang Đốn không biết từ đâu xuất hiện, mỗi người một bên khoác vai Nhậm Trì Vũ và Mạc Trừng Thu, nhất quyết kéo họ vào giữa đám đông đang nhảy múa. 

Mạc Trừng Thu tính tình hướng nội, vốn luôn giữ khoảng cách với những hoạt động như thế này và chỉ thích đứng xem, nên khi bất ngờ bị cuốn vào, mặt cậu đỏ bừng lên. Phản ứng đầu tiên của cậu là lặng lẽ rút lui, nhưng tay đã bị Nhậm Trì Vũ giữ lại, cậu đành phải giơ tay lên rồi hạ xuống theo nhịp điệu của đám đông.

Đã đến nước này thì cứ thuận theo tự nhiên thôi. 

Mạc Trừng Thu từ bỏ ý định bỏ chạy, cẩn thận quan sát động tác của người Tạng xung quanh, cố gắng bắt chước theo, chẳng mấy chốc cậu đã hòa nhập được vào mọi người, thậm chí còn tìm thấy trong đó chút niềm vui khó tả. 

Tình cảm dâng trào trong lòng bộc lộ qua lời nói, lời nói không đủ thì con người ta thở than, thở than không đủ thì cất thành tiếng hát, hát ca mãi không đủ thì người ta dùng tay để múa, dùng chân để nhảy. 

1

Trên đời không có bữa tiệc nào là không tàn, đến khoảng bốn năm giờ chiều, khách khứa đã ăn uống no say, nhảy múa thỏa thích, cũng lần lượt cưỡi ngựa rời đi. 

Mạc Trừng Thu và Nhậm Trì Vũ đã nhảy múa cùng mọi người một hồi lâu, sau đó quay về lều ăn một ít sữa chua, quẩy và một loại đồ ngọt tên gọi là “Thôi” – được nhào trộn từ cặn sữa khô, đường nâu, bơ sữa và quả nhân sâm, có hương vị ngọt ngào, mang ý nghĩa về sự ngọt ngào của cuộc sống tân hôn. 

Hai người ăn no, chơi đã, liền đi tìm ngựa đang buộc trong rừng, chuẩn bị lên đường về. 

Thời điểm mặt trời lặn ở nơi này vào tận khoảng bảy tám giờ tối, lúc này vẫn được coi là một buổi chiều dài, họ không vội vã lên đường mà cứ dắt ngựa đi bộ xuyên qua thung lũng để trở về thảo nguyên. 

Thảo nguyên là một khoảng đất trống giữa rừng, xung quanh đều là những cây vân sam cao vút. Mạc Trừng Thu đề nghị nghỉ ngơi một lát tại đây, Nhậm Trì Vũ cứ tưởng cậu đã kiệt sức không đi nổi nữa nên bảo cậu lên ngựa ngồi, Mạc Trừng Thu giải thích: “Ở đây đẹp quá. Chúng ta dừng lại khoảng mười phút nhé?” 

Nhậm Trì Vũ vui vẻ đồng ý. Trong dãy Hoành Đoạn, có thể có đến hàng trăm thảo nguyên vùng cao như thế này, nơi đây có lẽ không phải là nơi đẹp nhất, nhưng họ sẽ nhớ về nó, bởi bản thân nó là duy nhất, nên cũng đặc biệt nhất.

Nhậm Trì Vũ tìm một bãi cỏ sạch sẽ, nằm ngửa ra, ra hiệu cho Mạc Trừng Thu cũng lại nằm xuống. Những cây vân sam rất cao, nhưng bầu trời phía trên còn cao và xa hơn nữa, thỉnh thoảng có bóng đại bàng lượn lờ trên không trung, một hình ảnh cụ thể hóa của tự do. 

Đã hết mười phút như đã hẹn, Nhậm Trì Vũ ngồi dậy, vừa quay đầu lại đã thấy Mạc Trừng Thu vẫn đang nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, cậu đã ngủ thiếp đi. 

Vẻ mặt cậu thư thái, hơi thở nhẹ nhàng, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng đã có chút rối bời, chiếc khẩu trang trên mặt cũng chẳng biết đã vứt đi đâu mất. 

Nhiều người đeo khẩu trang thì là nam thần, tháo khẩu trang ra thì chỉ là một người bình thường, nhưng Mạc Trừng Thu rõ ràng không thuộc trường hợp đó, nửa khuôn mặt dưới của cậu cũng vô cùng ưu tú, đường nét mũi, môi và xương hàm thanh thoát, gò má cậu gầy, lộ ra chút tiều tụy. Nhậm Trì Vũ không nhịn được bắt đầu suy nghĩ, liệu cậu có phải là một minh tinh trẻ tuổi hay hot boy mạng nào đó không, nên mới cần che mặt để tránh bị nhận ra, tránh gây thêm phiền phức? Nhưng trên người Mạc Trừng Thu lại toát lên phong độ và khí chất của một phần tử trí thức rất đậm nét, cách đối nhân xử thế lại rất nội liễm, lễ phép, kín tiếng, giáo dưỡng rất tốt, không giống như mấy ngôi sao hay hot mạng. 

Vậy thì, có lẽ là một nhân viên văn phòng cấp cao tại một tập đoàn lớn nào đó ở Thượng Hải. Những năm gần đây cũng rất thịnh hành kiểu câu chuyện này, những người trẻ tuổi dốc sức làm việc trong các ngành nghề lương cao ở các thành phố lớn vài năm, sau khi bị cắt giảm hoặc nghỉ việc thì chuyển sang tin vào quan niệm “cuộc đời là cánh đồng hoang”, cầm khoản bồi thường “N+1” đi du lịch hoặc lang thang khắp Tân Cương, Tây Tạng, Vân Nam, Tứ Xuyên, Nội Mông. Nhưng khi Mạc Trừng Thu đi du lịch, cậu cũng không có vẻ gì là rất mong đợi, rất phấn khích hay rất thư giãn, lúc nào cũng băn khoăn đắn đo, trong mắt Nhậm Trì Vũ, cậu có phần quá căng thẳng, hoàn toàn không có tâm thế thư thả cần có. 

Một người khi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa thường không biết vừa rồi mình đã ngủ bao lâu, có thể là hai mươi phút, cũng có thể là hai tiếng đồng hồ đã trôi qua. Mạc Trừng Thu đột ngột ngồi dậy, lấy chiếc điện thoại cục gạch ra xem giờ, nhưng sau khi mua điện thoại cậu đã quên chỉnh lại thời gian, trên màn hình hiển thị hiện tại là mười giờ rưỡi sáng.

“….” Mạc Trừng Thu quay sang nhìn Nhậm Trì Vũ, dùng chất giọng vẫn còn hơi khàn hỏi anh: “Mấy giờ rồi ạ?” 

Nhậm Trì Vũ nói đùa: “Bây giờ là năm 2049 rồi, một ngày trên núi bằng trăm năm dưới trần gian đấy, anh bạn nhỏ ạ.” 

Mạc Trừng Thu không biết nói gì cho phải, thầm nghĩ chẳng phải nói người này rất đáng tin cậy sao? Xin hỏi, đáng tin cậy ở chỗ nào vậy trời? 

Nhậm Trì Vũ cười nói: “Tỉnh rồi thì đi thôi. Cậu ngủ được hai mươi phút, tôi đang định gọi cậu đây.”

Hai người tiếp tục đi về, sau khi đến làng Thu Na Thông, đường xá khá bằng phẳng, Nhậm Trì Vũ đề nghị cưỡi ngựa về, nhưng Mạc Trừng Thu cảm thấy dù sao cũng không vội, đi bộ về cũng được. Nhậm Trì Vũ lại nói: “Ngày mai đi Vũ Băng chỉ có thể đi bộ vào làng thôi, còn phải đi bộ nhiều lắm, cậu nên tiết kiệm thể lực đi.”

Thực ra Mạc Trừng Thu vẫn hơi lo lắng, Nhậm Trì Vũ đã uống rượu rồi, nếu để anh ấy cưỡi ngựa thì liệu có an toàn không. Thế là cậu nhất thời trù trừ, suy nghĩ xem nên từ chối khéo thế nào. Nhậm Trì Vũ nhận ra sự do dự của cậu, đành bất lực nói: “Cậu cưỡi ngựa, tôi dắt ngựa đi.”

 “Thế thì ngại quá…” Mạc Trừng Thu buột miệng nói, nhưng thấy nụ cười trên mặt Nhậm Trì Vũ biến mất, đôi mày cũng nhíu lại, vẻ mặt có chút mất kiên nhẫn, cậu vội vàng đổi ý: “Được được, cảm ơn anh Trì.” 

Nhậm Trì Vũ “chậc” một tiếng, Mạc Trừng Thu im lặng, ngoan ngoãn lên ngựa. Hai người giống y như thầy trò Đường Tăng đi thỉnh kinh, men theo con đường hẹp Trà Mã Cổ đi về phía ngôi làng. Lúc này ánh sáng ban ngày đã dần tắt, tới khi nhìn thấy ánh đèn từ ngôi làng phía xa, Mạc Trừng Thu mới thầm thở phào nhẹ nhõm. 

Họ gần như là những vị khách về làng muộn nhất, sau khi đem ngựa trả vào chuồng của chủ nhà, bày tỏ lòng cảm ơn, họ mới đi về phía khách sạn. Trong làng này chỉ có duy nhất một khách sạn, những chỗ ở khác đều là homestay do người dân trong làng mở. Tang Đốn, Tang Châu, Trương Thuận và Đức Cát đã về từ sớm, họ đang tất bật chuẩn bị đồ nướng trên bãi cỏ trước khách sạn, bảo họ về nghỉ ngơi một lát rồi hãy xuống ăn. 

Nhậm Trì Vũ vốn tưởng Trần Thu sẽ lấy cớ mệt mỏi để từ chối buổi tiệc nướng, nhưng cậu không làm vậy, cậu nghỉ ngơi nửa tiếng rồi xuống tham gia buổi tiệc. 

Thực ra Mạc Trừng Thu không thấy đói chút nào, cậu chỉ ăn một ít nấm, ớt xanh và khoai tây lát, sau đó đến thay cho Trương Thuận, trông chừng lò nướng giúp để anh ta đi uống rượu với bạn bè. 

Mạc Trừng Thu làm việc gì cũng rất nghiêm túc, cậu tính toán thời gian để lật mặt rau củ và thịt xiên, tỉ mỉ không một chút sai sót, đúng kiểu làm việc bài bản. 

Nhậm Trì Vũ thấy Trương Thuận đi tới, liền mở một lon bia đưa cho anh ta và hỏi: “Có phải cậu có mang theo máy ảnh không? Chụp thế nào rồi?”

Trong lúc làm đám cưới, anh ta cứ chạy tới chạy lui chụp ảnh, những người khác cũng nhìn thấy nên phụ họa theo: “Đúng đấy, lấy ra cho chúng tôi xem với nào.” 

Trương Thuận cười hì hì, chạy về phòng lấy máy ảnh rồi quay ra khoe: “Olympus mới mua đấy, mà máy phim, phải rửa xong mới xem được ảnh.” 

“Xì—” Mọi người đồng thanh tỏ vẻ thất vọng rồi tản ra, không thèm để ý đến anh ta nữa. 

Nhậm Trì Vũ cầm lấy máy ảnh, lật qua lật lại kiểm tra một hồi rồi nói: “Được đấy, cho tôi mượn vài ngày đi.” 

“Cậu thích nhiếp ảnh từ bao giờ thế?” Trương Thuận hỏi. 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Điện thoại của Trần Thu bị hỏng rồi, không chụp ảnh được, tôi muốn cho cậu ấy mượn cái máy ảnh, nếu không cậu ấy cứ dùng điện thoại của tôi để chụp suốt.” 

Trương Thuận cười cười nói: “Được đấy anh Trì, mới quen nhau có mấy ngày mà đã dám đưa điện thoại cho người ta nghịch rồi, không sợ người ta xem phải thứ không nên xem à.” 

Nhậm Trì Vũ cũng cười, bảo: “Cút! Điện thoại tôi có gì không nên xem đâu?” 

Trương Thuận ném cho anh một vẻ mặt lém lỉnh: “Thế sao tôi biết được, tôi đã thấy bao giờ đâu. Hay là cậu cho tôi xem thử đi?” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Trong điện thoại không có thứ cậu muốn xem đâu. Muốn xem gì thì theo tôi về phòng mà xem.” 

Trương Thuận là một gã trai thẳng tuyệt vọng, lập tức rút lui, xua tay nói: “Há há há, thôi bỏ đi, bỏ đi.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Chẳng thú vị gì cả. Có cho mượn máy ảnh không?” 

Trương Thuận cũng không keo kiệt, đáp: “Được thôi. Đợi tôi chụp hết cuộn phim này rồi sẽ đưa thêm cho cậu hai cuộn nữa nhé. Đúng rồi, cậu ấy có biết thay phim không?” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Không biết. Không sao, lát nữa cậu thay một cuộn cho tôi xem, tôi học” 

Trương Thuận bảo: “Được.” Anh ta cầm máy ảnh lên, hướng về phía Mạc Trừng Thu đang đứng cạnh lò nướng, Nhậm Trì Vũ lập tức ngăn lại, đưa tay che ống kính rồi nói: “Chụp cho mấy chị em đi, cậu ấy không thích chụp ảnh đâu.”

“Hừm hừm hừm,” Trương Thuận phát ra mấy âm thanh kỳ lạ từ mũi, “Mới quen biết có mấy ngày mà đã quản người ta có thích chụp ảnh hay không rồi nha.” 

Nhậm Trì Vũ vừa mới định nổi nóng thì Trương Thuận đã nhanh chân tốc biến, lấn vào giữa đám con gái để chụp ảnh cho Tang Châu và Đức Cát. 

Nhậm Trì Vũ thả lỏng người tựa vào chiếc ghế xếp ngoài trời thấp bé, tay cầm lon bia, uống một ngụm lớn, để lớp bọt mát lạnh giúp xoa dịu thần kinh. 

Anh không phải kiểu người nhiệt tình, sẽ không vô duyên vô cớ đối tốt với người khác. 

Anh quan tâm Trần Thu là vì Phương Tri đã dặn đi dặn lại, suýt chút nữa là cầu xin anh rồi. Hai năm trước, Phương Tri đã kết nối, sắp xếp lãnh đạo cấp tỉnh đến khảo sát trang viên của anh, giúp anh quen biết được không ít nhân vật có tầm ảnh hưởng, đồng thời cũng nâng cao đáng kể danh tiếng cho trang viên. Mặc dù Phương Tri chỉ làm việc theo công vụ, không đòi hỏi báo đáp gì, thuần túy là để thúc đẩy kinh tế địa phương, nhưng Nhậm Trì Vũ hiểu rằng đây là một ân tình rất lớn, một khi Phương Tri đã mở lời nhờ vả, anh nhất định sẽ dốc lòng giúp đỡ. 

Thứ hai là, mặc dù đôi khi Mạc Trừng Thu cứ có vẻ thần thần bí bí, trông như đang mang nặng tâm sự, nhưng con người cậu cũng khá tốt. Nhậm Trì Vũ tự tin mình có mắt nhìn người rất chuẩn, không bao giờ sai. Đã ra ngoài chơi rồi, Nhậm Trì Vũ cũng không muốn người bên cạnh mình cứ mãi ủ rũ, nên đôi khi anh cố ý kiếm chuyện để dỗ cậu vui vẻ hơn một chút. 

Còn về lời của Trương Thuận, hoàn toàn chỉ là đùa giỡn. Bản thân tên này tâm tư không được trong sáng, cứ ngỡ người khác cũng giống mình, trong đầu toàn là thứ tạp nham gì đâu. Nhậm Trì Vũ còn phải mượn máy ảnh của anh ta, vì vậy cũng không nói gì thêm, đợi anh ta chụp xong một cuộn phim quay lại, anh sẽ nói lời cảm ơn. 

Họ ăn một bữa đồ nướng, không những không thấy no mà ngược lại còn thấy rất khai vị, thế là lại rủ nhau gọi thêm hai món nữa. Nhưng đầu bếp của khách sạn đã tan làm, cuối cùng Nhậm Trì Vũ phải mượn bếp của khách sạn để chiên một chảo cơm lớn. 

Ngoại hình của Nhậm Trì Vũ thuộc kiểu nam tử hán lạnh lùng, trông không giống người sẽ xuống bếp nấu ăn chút nào, vậy mà khi Mạc Trừng Thu thấy anh cầm chiếc chảo sắt nặng nề xào nấu một cách nhẹ nhàng, cậu lại thấy điều này cũng rất hợp lý. Kỹ năng dùng dao của anh tốt đến kinh ngạc, anh thái hành thành nhỏ xíu, trước khi tắt bếp còn rắc lên trên cơm, tỏa hương thơm phức. 

Trong cơm chiên anh có cho thêm thịt giăm bông, nấm khô và ớt xanh ớt đỏ, tuy Mạc Trừng Thu không thấy đói nhưng sau khi ăn xong một bát nhỏ, cậu vẫn cảm thấy thèm, ngẩng đầu nhìn lại vào trong chảo thì ngậm ngùi phát hiện không còn sót lấy một hạt cơm, đã bị tranh ăn sạch sành sanh từ lâu. 

Ăn no xong, cuối cùng họ cũng chịu về phòng nghỉ ngơi, khi Mạc Trừng Thu đi đến cửa phòng, Nhậm Trì Vũ ở phòng bên cạnh vẫn gọi cậu lại như thường lệ và nói: “Tám giờ sáng mai xuất phát.”

 “Vâng” Mạc Trừng Thu gật đầu, vừa mệt vừa buồn ngủ nhưng tâm trạng rất nhẹ nhõm, cậu nói: “Chúc ngủ ngon.”

(1): Câu văn xuất xứ từ <Mao Thi Tự>

Chương 9 – DAY 3

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc