
Sang ngày hôm sau, Mạc Trừng Thu suýt chút nữa không bò dậy nổi, cơ bắp ở đùi và thắt lưng đau nhức từng cơn, giống như vừa bị ai đó tẩn cho một trận.
Cậu gắng gượng rời giường, kéo rèm cửa ra, rồi không kịp phòng bị mà choáng ngợp hoàn toàn trước cảnh sắc ngoài cửa sổ. Cả ngôi làng trước mắt đều được bao phủ trong màn sương sớm trắng đục như sữa, ruộng bậc thang và cây cối lúc ẩn lúc hiện, mái nhà của những ngôi nhà kiểu Tạng có màu đen, rõ ràng và tách biệt, lặng lẽ tồn tại giữa làn sương mù mờ ảo. Ánh sáng ban mai bị núi Bích La chặn lại, chỉ có một tia sáng chiếu lên đỉnh núi thần Cống Đương, nương theo đường nét của dãy núi, phác họa ra một đường viền vàng óng.
Hẻm núi Nộ Giang có độ chênh lệch độ cao cực lớn, núi tuyết cao hơn 5000 mét, trong khi độ cao của ngôi làng chỉ có 1700 mét, khi nhiệt độ tăng lên, hơi nước từ sông Nộ Giang nhanh chóng khuếch tán và ngưng kết, mặt sông phủ đầy sương sớm, rồi lan dần vào trong làng, đã tạo nên bức họa tựa chốn bồng lai tiên cảnh này.
Đến lúc này, Mạc Trừng Thu mới chợt nhận ra, tại sao ngôi làng này lại được gọi là làng Vụ Lý. Hóa ra làng “Trong Sương” thực sự nằm trong sương!
Cảnh tượng này rất đáng để chụp ảnh lưu niệm mang về cho bà ngoại xem. Nhưng cậu không có thiết bị chụp ảnh, chỉ có thể nỗ lực dùng đôi mắt và trí óc để ghi lại.
Bảy giờ rưỡi, Mạc Trừng Thu đến nhà hàng của khách sạn ăn sáng, gặp được Nhậm Trì Vũ, Trương Thuận và Tang Đốn. Cậu gọi một bát bún gạo, rồi ngồi vào bàn của họ.
Món bún này có nước dùng gà, cũng có thêm giăm bông và nấm, sợi bún mềm, vị nước tươi ngon, ăn vào thấy rất dễ chịu, bụng dạ cũng ấm lên đôi chút.
Trương Thuận vẫn còn lưu luyến món cơm chiên tối qua, nói: “Sao ông chủ Nhậm không mở nhà hàng nhỉ, dạo này các quán bistro Vân-Quý-Xuyên đang rất hot, một phần cơm chiên bán cho người Thượng Hải còn tới 188 tệ cơ đấy.”
Tang Đốn hỏi Mạc Trừng Thu: “Ở Thượng Hải các cậu giá cả thực sự cao như vậy sao?”
Mạc Trừng Thu đáp: “Tôi không phải người Thượng Hải… Mà được rồi, nếu mở ở Thượng Hải thì thỉnh thoảng tôi cũng sẽ đến ăn.”
Họ đều cười rộ lên, Mạc Trừng Thu rất thành khẩn nói: “Ông chủ Nhậm nấu ăn thực sự quá ngon.”
“Hì hì,” Trương Thuận cười nói, “Ông chủ Nhậm độc thân bao nhiêu năm nay rồi, không biết nấu ăn thì chết đói mất.”
Nhậm Trì Vũ liếc anh ta một cái, nói: “Cậu cũng độc thân lâu rồi đấy thôi, cậu thì biết nấu món gì?”
Trương Thuận đáp: “Phải phải phải, tôi chỉ biết nấu mì gói thôi. Tôi không được như cậu, luôn theo đuổi chất lượng cuộc sống.”
Nhậm Trì Vũ nhất thời không biết nói gì thêm, bèn không để ý đến anh ta nữa, nhấp một ngụm trà.
Tang Đốn lên tiếng: “Tư tưởng của các anh lạc hậu quá. Tại sao không tìm được người yêu thì phải biết nấu ăn? Chẳng lẽ có người yêu rồi, chỉ ngồi chờ người ta nấu cho ăn, còn mình thì không cần làm sao? Ôi! Đúng là tính gia trưởng.”
Trương Thuận hưởng ứng: “Tôi sai rồi, mấy ngày sau về tới nhà là tôi sẽ lao vào học nấu ăn ngay. Ông chủ Nhậm ơi, cậu mở một lớp đi, tôi sẽ đăng ký.”
Nhậm Trì Vũ lắc đầu, hỏi Mạc Trừng Thu: “Ăn no chưa? Ăn nhiều một chút, buổi trưa vào thôn cũng chẳng có gì ngon để ăn đâu.”
Mạc Trừng Thu nghe họ tán gẫu đang lúc hứng thú, cũng không bỏ lỡ Nhậm Trì Vũ, hỏi anh: “Sao ông chủ Nhậm không tìm người yêu ạ?”
Cậu cảm thấy dựa vào ngoại hình, tính cách và điều kiện của Nhậm Trì Vũ, người theo đuổi anh chắc chắn không ít, nếu anh có người mình thích thì cũng không lo không theo đuổi được, chứ không giống như là không tìm được người yêu.
Trương Thuận tranh lời: “Ông chủ Nhậm này mắt cao hơn đầu, thích người vừa đẹp vừa có khí chất. Trần Thu này, quanh cậu có ai thuộc gu này không? Giới thiệu cho cậu ấy đi, ba mươi ba tuổi rồi vẫn chưa kết hôn, tôi cũng thấy sốt ruột thay cho bố mẹ cậu ấy đây này.”
“Cút, cút.” Nhậm Trì Vũ nói với Trương Thuận, rồi quay sang nói với Trần Thu, “Cậu đừng có học theo họ, cứ thích hóng chuyện thế.”
Tang Đốn lập tức bất mãn nói: “Ông chủ Nhậm, tôi có nói gì đâu, tôi không có hóng hớt nhé! Đừng có đánh đồng tôi với anh ta!”
Nhậm Tri Vũ nói với Trương Thuận: “Thấy chưa, đến cả Tang Đốn cũng chê cậu kìa. Cậu phiền phức quá, hèn gì mãi không tìm được đối tượng yêu đương.”
Trương Thuận làm vẻ mặt ôm tim như Tây Thi, đau lòng nói: “Ái chà, đang nói chuyện vui vẻ, sao lại tấn công cá nhân tôi thế này.”
Nhậm Trì Vũ thấy Trần Thu lại ăn thêm một cốc sữa chua, có vẻ như đã ăn no, liền nói: “Được rồi, chúng tôi đi trước đây. Nhớ chào mọi người giúp chúng tôi một tiếng nhé”
“Ừ ừ.” Trương Thuận nói, “Tạm biệt, đi đường cẩn thận nhé!”
Trước khi xuất phát, Nhậm Trì Vũ mua một lon Red Bull tại quầy lễ tân khách sạn, vừa đi trên đường ra khỏi thôn vừa uống. Mạc Trừng Thu thấy vậy liền hỏi: “Ông chủ Nhậm, có phải anh mệt rồi không? Thực ra tôi cũng có bằng lái đấy, hay hôm nay để tôi lái xe cho.”
Đi chơi một ngày mà đã bị người khác làm hư, đổi cách gọi thành “ông chủ Nhậm” luôn rồi.
Nhậm Trì Vũ nghe vậy, cứ thấy kỳ kỳ, bèn chọc: “Đừng, tôi chỉ là một tài xế mà Phương Tri sắp xếp cho cậu thôi. Có phải ông chủ Nhậm gì đâu chứ.”
Trời ơi cứu mạng. Mạc Trừng Thu thầm nghĩ, người này ba mươi ba tuổi rồi, sao vẫn còn hay thù dai thế nhỉ? Có khác gì ba tuổi không chứ.
Khi Nhậm Trì Vũ đi cùng những người bạn khác của anh ấy, lúc gọi “ông chủ Nhậm” nghe khá tự nhiên, nhưng hiện tại chỉ có hai người mà gọi “ông chủ Nhậm” thì đúng là xa cách hơn nhiều so với gọi “anh Trì”. Mạc Trừng Thu thuận theo, đổi cách gọi: “Anh Trì. Hay là để tôi lái một đoạn, anh nghỉ ngơi một lát đi nhé?”
Nhậm Trì Vũ không hiểu trình độ lái xe của Mạc Trừng Thu, Mạc Trừng Thu cũng không hiểu rõ con xe của anh, hơn nữa đường xá ở đây rất phức tạp, lúc may mắn thì đường đi bằng phẳng, lúc không may sẽ gặp phải đá lở. Nói cho cùng, Nhậm Trì Vũ không yên tâm, cũng không thể để cậu lái xe, nên nói: “Tôi không sao, nếu cậu sợ tôi buồn ngủ thì cứ trò chuyện với tôi nhiều hơn là được.”
Từ Bính Trung Lạc đi về phía thôn Ni Nông, đi theo Quốc lộ 219, rồi chuyển sang đường Đức Cống. Cảnh sắc dọc đường lặp lại giống như ngày hôm qua, hai ngày nay Mạc Trừng Thu đều ngủ muộn dậy sớm, ngồi trên xe có chút buồn ngủ, nhưng cậu vẫn cố gắng tỉnh táo, tận tâm tận lực trò chuyện cùng Nhậm Trì Vũ.
Cậu và Nhậm Trì Vũ mới quen nhau được vài ngày, không có nhiều chủ đề chung, cậu lại không muốn nói quá nhiều về chuyện của bản thân, nghĩ đi nghĩ lại, thứ có thể nói chỉ có nơi mà cả hai từng sinh sống — Phổ Nhĩ.
Mạc Trừng Thu lúc này mới biết, sở dĩ ông chủ Nhậm được gọi là ông chủ Nhậm là vì anh sở hữu một trang viên trồng cà phê tại Phổ Nhĩ, một ông chủ trang trại hàng thật giá thật. Nhớ lại lúc mới gặp mình đã coi anh là tài xế, Mạc Trừng Thu càng thêm hổ thẹn.
Nhậm Trì Vũ lúc này lại không hề để tâm, anh kể: “Vốn dĩ tôi đến làm kinh doanh ở Shangri-La, định tìm một nơi để trồng nho, ủ rượu vang, dù sao Shangri-La cũng gần núi tuyết mà, phong cảnh đẹp, du lịch cũng đã phát triển ổn định. Nhưng đồ ăn ở Shangri-La thực sự quá khó ăn, món ăn Tây Tạng của mấy năm trước không bằng đồ ăn đã được cải tiến như bây giờ đâu, thực sự là không ngon chút nào. Tôi ở lại hai năm là không muốn làm nữa, đi chơi ở Phổ Nhĩ, thấy khí hậu Phổ Nhĩ cũng dễ chịu, đồ ăn phong phú, thế là tôi chuyển sang trồng cà phê ở đây.”
Ngành cà phê ở Vân Nam cũng chỉ mới phát triển trong vài năm gần đây, mười mấy năm trước khi Mạc Trừng Thu học trung học ở Phổ Nhĩ, trong lớp cũng rộ lên phong trào uống cà phê để tỉnh táo, nhưng thứ mọi người uống đều là cà phê hòa tan Nestlé, chứ đâu biết hạt cà phê thực thụ là gì. Sau này khi lên Thượng Hải học tập và làm việc, tình cờ bước vào một tiệm cà phê specialty, cậu mới phát hiện ra hạt cà phê có nhiều vùng trồng và nhiều hương vị đến thế, mà một trong những vùng trồng đó chính là quê hương của cậu, Vân Nam.
Nghĩ đến đây, Mạc Trừng Thu mỉm cười, nói đùa: “Nói vậy thì có lẽ tôi ở Thượng Hải cũng từng được uống qua cà phê do anh trồng rồi.”
Không ngờ Nhậm Trì Vũ gật đầu, nghiêm túc đáp: “Tôi đúng là có cung cấp cho vài chuỗi cà phê ở Thượng Hải đấy. Hữu Dung Nãi Đại, T12, Blacksheep, cậu đã từng uống qua chưa?”
Mạc Trừng Thu ngẩn người, vì có một cửa hàng ngay gần trường đại học của cậu, cậu thực sự đã từng uống qua.
Nhậm Trì Vũ mỉm cười hỏi: “Ngon không?”
Mạc Trừng Thu thành thật đáp: “Haizz, thực ra tôi có uống ra được hương vị gì đâu, chỉ biết cái thì chua cái thì đắng, tôi thích loại đắng một chút. Bình thường đi làm, tôi vẫn hay uống cà phê hòa tan để tỉnh táo.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Đợi khi về Phổ Nhĩ, cậu đến trang trại chơi đi, tôi pha cho cậu uống, để cậu nếm thử loại hạt tốt nhất của chúng tôi.”
Mạc Trừng Thu hơi ngại ngùng, nói: “Tôi không có gu thưởng thức đó đâu.”
Nhậm Trì Vũ bảo: “Cứ thử xem sao. Năm ngoái tôi có tìm thêm một mảnh đất khác gần đó để trồng cacao, nhưng hiện tại mới bắt đầu nên sản lượng chưa cao. Cậu không thích cà phê, nhưng chắc là thích chocolate chứ?”
Mạc Trừng Thu đáp: “Cái nào tôi cũng thích ạ.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Ngoài cà phê, trong trang trại còn trồng cả cây xoài, cây đào, cây bơ, cây óc chó để che bóng cho cây cà phê, chúng đều rất ngon. Khi nào rảnh thì cứ đến chơi.”
Nghe có vẻ thực sự rất thú vị, Mạc Trừng Thu thấy xao xuyến, liền đồng ý: “Vâng, anh Trì.”
Nhậm Trì Vũ sắp xếp ý tưởng trong đầu, rồi nói: “Bên tôi cũng có lò nướng, đồ nướng ở Phổ Nhĩ chúng ta chắc chắn sẽ ngon hơn hẳn món họ làm tối qua đấy.”
“Đúng vậy ạ.” Mạc Trừng Thu đã lâu không về nhà, nghĩ đến món ngon quê hương là cậu không kìm được mà nuốt nước bọt: “Còn có sơn tra giã chân gà, bún chua nấu giấm, cá rô phi nướng…”
Nhậm Trì Vũ quả thực đã hết buồn ngủ, nhưng nghe cậu liệt kê tên các món ăn mà sắp thấy đói bụng luôn, đành phải ngắt lời cậu, chuyển sang chủ đề khác: “Tôi có mượn cho cậu một chiếc máy ảnh phim, để ở trong túi phía sau ghế, cậu xem có biết dùng không, nếu không biết thì lên mạng học một chút.”
Đàn chị của Mạc Trừng Thu rất thích nhiếp ảnh, có một thời gian chị ấy cực kỳ mê máy ảnh phim dùng một lần, mỗi khi đi tụ tập cũng mang theo. Mạc Trừng Thu từng chụp giúp chị ấy vài lần, sau khi rửa ra hiệu ứng ảnh cực kỳ đẹp, còn được đàn chị khen ngợi, thế nên cậu cũng không phải là người mới bắt đầu. Cậu nghiên cứu qua máy một lát là đã hiểu cách thay phim, chỉnh sáng, màn trập và đèn flash.
Đến thôn Ni Nông, Nhậm Trì Vũ đỗ xe xong, xuống xe hút thuốc nghỉ ngơi, liền thấy Mạc Trừng Thu đang nâng niu chiếc máy ảnh, bước đến nói: “Cảm ơn anh Trì.”
Nhậm Trì Vũ: “Chẳng phải đã bảo rồi sao, đừng khách sáo thế.”
Mạc Trừng Thu vẫn kiên trì: “Cần cảm ơn thì vẫn phải cảm ơn chứ ạ.”
Nhậm Trì Vũ “ừ” một tiếng, thầm nghĩ đúng là người có học thức có khác, thật là có nguyên tắc.
Mạc Trừng Thu hỏi: “Tôi chụp ảnh anh được không?”
Nhậm Trì Vũ chỉ xua tay: “Tổng cộng chỉ có hai cuộn phim, bốn mươi tám lần bấm máy thôi, cậu dùng tiết kiệm chút, đi chụp núi tuyết đi.”
Mạc Trừng Thu kiên trì: “Chụp một tấm thôi, đứng bên cạnh xe này trông anh rất ngầu.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Haizz, cái bãi đỗ xe này có gì mà chụp.”
Nói thì nói vậy, nhưng anh cũng không từ chối chụp ảnh nữa, đưa mắt nhìn quanh tìm một cái thùng rác để dập thuốc lá. Không ngờ gần đó không có thùng rác, trên mặt đất lại có vài mẩu thuốc lá vứt rải rác. Vứt thuốc lá bừa bãi là quá thiếu ý thức bảo vệ môi trường, Nhậm Trì Vũ không làm được, anh đang định tìm một góc để giấu điếu thuốc, thì nghe Mạc Trừng Thu nói: “Cứ cầm điếu thuốc chụp đi, trông rất ngầu đấy.”
“Ngầu đến mức nào mà cậu phải nói tận hai lần thế.” Nhậm Trì Vũ buột miệng nói, rồi cũng nghe theo cậu, không nhìn ngó xung quanh nữa mà nhìn thẳng vào ống kính.
Mạc Trừng Thu nhìn qua kính ngắm, hình ảnh không được rõ nét lắm. Cậu tìm một góc độ, mượn thân xe của chiếc xe địa hình để che đi bãi đỗ xe lộn xộn, chụp được nửa thân người của Nhậm Trì Vũ, chiếc xe địa hình và thung lũng phía sau. Nhậm Trì Vũ đối diện với ống kính rõ ràng là không được tự nhiên, anh trở lại vẻ mặt lạnh lùng, trông có vẻ hơi dữ dằn nhưng lại rất ngầu, rất hợp với cảnh sắc này.
Tiếng màn trập của máy ảnh phim quý giá hơn máy ảnh kỹ thuật số hay điện thoại, chỉ có một cơ hội duy nhất để thu vào khoảnh khắc, vì vậy Mạc Trừng Thu rất trân trọng, sau vài giây xác nhận mọi thứ đã ổn thỏa, cuối cùng cậu mới nhấn nút chụp.
Mạc Trừng Thu quá nghiêm túc khiến Nhậm Trì Vũ cũng thấy căng thẳng một cách khó hiểu, không dám cử động dù chỉ một chút. Thấy cậu cuối cùng cũng chụp xong, Nhậm Trì Vũ mới thả lỏng, rít hơi thuốc cuối cùng, dập tắt điếu thuốc rồi ném vào túi rác trong xe, nói: “Đi thôi, đi ăn chút gì đó rồi vào làng.”
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾