[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 10 – DAY 3

Trước đây, muốn đến làng Vũ Băng đều phải ngồi xe địa hình của dân làng từ làng Tây Đương đi vào. Tuy đường rất xấu, phong cách lái xe của dân làng rất hoang dã, suốt dọc đường vô cùng xóc nảy, nhưng chỉ cần nhẫn nại khoảng hơn hai mươi phút là tới, hành lý cũng có thể để trong cốp xe để vận chuyển vào. 

Hiện nay, con đường từ Tây Đương đến Vũ Băng đang được sửa chữa lại nên đã bị phong tỏa, chỉ có thể đi bộ từ Ni Nông vào, hành lý cũng phải tự mình đeo trên lưng, so với trước đây thì gian nan mệt mỏi hơn nhiều, nhưng vẫn có dòng khách du lịch và người Tạng nối đuôi nhau không ngớt, chỉ để đến làng chiêm bái ngọn núi tuyết linh thiêng. 

Hai người tìm thấy một nhà hàng treo biển món ăn Hồ Nam tại Ni Nông, sau khi ăn xong thì quay lại bãi đỗ xe, thu dọn những vật dụng cần thiết trong vali vào túi leo núi, cầm theo gậy leo núi rồi chuẩn bị xuất phát vào làng. 

Mặc dù Trần Thu tự nhận thể lực không thành vấn đề, nhưng Nhậm Trì Vũ vẫn không yên tâm, anh nói: “Ở đây độ cao hơn hai nghìn mét, trên đường sẽ có đoạn leo dốc lên khoảng ba nghìn mét. Nếu cậu đi không nổi nữa thì bắt xe máy hoặc xe bán tải của dân làng vào, tuyệt đối đừng cố quá sức.” 

Mạc Trừng Thu nghe thấy có xe máy thì thực sự thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tôi đi xe máy nhé. Thật ra sau khi cưỡi ngựa xong ngày hôm qua, chân tôi rất mỏi.” 

Nhậm Trì Vũ không ngờ cậu ấy lại từ bỏ nhanh chóng như vậy, liền nói: “Được, vậy chúng ta đều đi xe máy.” 

Đoạn đường từ Ni Nông đến Vũ Băng dài mười ba cây số, cũng không có cảnh sắc gì quá kinh diễm. Nhậm Trì Vũ hai ngày nay lái xe liên tục nên cả thân thể lẫn tinh thần đều mệt mỏi, trạng thái không được tốt lắm, vì thế hai người đã ăn ý quyết định như vậy. 

Nhưng dù có đi xe máy thì vẫn phải đi bộ một đoạn khá dài. Lúc đầu là một đoạn dốc nhỏ, sau đó là khoảng ba cây số đường bằng bên cạnh đại vực Ni Nông và sông Lan Thương, đi lại khá nhẹ nhàng. Đến cây số thứ tư thì tới nhà khách Bí Cảnh, quay đầu lại có thể nhìn thấy núi tuyết Bạch Mã. Họ nghỉ ngơi ở đây một lát và uống một chút Coca. Bên ngoài nhà khách có bảng thông báo nhắc nhở du khách rằng ba cây số phía trước là đường lên dốc, qua khỏi con dốc này mới đến được chỗ ngồi xe bán tải. Mạc Trừng Thu thấy bên cạnh có xe máy liền quyết định ngay sẽ đi xe máy lên. Nhậm Trì Vũ thương lượng giá cả với dân làng xong, hai người mỗi người ngồi lên một chiếc xe máy, đi lên núi.

Đường núi hiểm trở, dân làng lái cũng nhanh mà khi vào cua lại không hề giảm tốc độ. Mỗi khi đến một khúc quanh, Mạc Trừng Thu đều cảm thấy cả người lẫn xe sắp lộn nhào xuống dưới, sắp bỏ mạng nơi hẻm núi tới nơi, cậu không nhịn được mà lên tiếng bảo tài xế đi chậm lại, vững hơn một chút. Nhưng người này là người Tạng, không nghe rõ cậu đang lầm rầm nói gì, vẫn cứ lái theo ý mình, cuối cùng cũng đưa cậu đến chỗ xe bán tải một cách an toàn dù có chút hú vía. 

Không ngờ đi xe máy ở đây còn kích thích hơn cả cưỡi ngựa nữa, nếu biết trước như vậy, Mạc Trừng Thu đã nghiến răng tự mình đi bộ lên cho rồi. Lúc xuống xe máy, mặt cậu đã trắng bệch ra. Chuyển sang xe bán tải tuy vẫn rất xóc, nhưng dù sao người cũng ở trong thùng xe nên có thêm chút cảm giác an toàn dù là rất ít ỏi. 

Sau một quãng đường dài mệt mỏi vì xe cộ, cuối cùng cũng đến cửa ngõ làng Hạ Vũ Băng, Mạc Trừng Thu cảm thấy như cả người sắp rã rời, sau khi xuống xe còn quên cả lấy ba lô leo núi. Nhậm Trì Vũ lẳng lặng giúp cậu lấy hành lý xuống, hai bên vai mỗi bên đeo một chiếc ba lô leo núi khổng lồ, rồi hỏi cậu: “Cậu ổn không?” 

Mạc Trừng Thu yếu ớt đáp: “Không ổn lắm, để tôi nghỉ một lát.” 

Cậu ngồi nghỉ trên tảng đá ở đầu làng một lúc, sau khi đã hồi sức, phát hiện ra ba lô của mình đang ở trên vai Nhậm Trì Vũ, cậu vội vàng đứng dậy nói: “Tôi ổn rồi ạ, đưa ba lô cho tôi đi, tôi tự mang được rồi.” 

Nhậm Trì Vũ ngắn tay cậu lại, nói: “Thôi bỏ đi, còn năm trăm mét nữa là đến khách sạn rồi, để tôi đeo giúp cậu, đừng đổi qua đổi lại làm gì.” 

Trong túi của Nhậm Trì Vũ đựng thực phẩm và hoa quả mua ở Shangri-La, năm chai vang do Mễ Mã tặng, cùng một ít bánh mứt. Hành lý của hai người rất nhiều, chắc khoảng hai mươi lăm ki-lô-gam, Mạc Trừng Thu còn nhét thêm cả máy tính và flycam vào túi nên chắc chắn là rất nặng. Cậu có chút ngại ngùng, nhưng thấy bước chân của Nhậm Trì Vũ vẫn rất nhẹ nhàng nên cũng không kiên trì nữa, đi theo anh vào trong làng. 

Anh đã đặt một khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp mới mở gần đây, là nơi có môi trường và cơ sở vật chất tốt nhất trong làng hiện nay. Ngồi trên ghế sofa ở sảnh khách sạn là có thể ngắm nhìn núi tuyết ở cự ly gần. 

Đỉnh Miến Tì Mỗ (Mianzimu) được mệnh danh là “Đỉnh Thần Nữ” có dáng vẻ thanh tú, những đám mây lượn lờ quanh đỉnh núi tựa như dải khăn voan trắng trên đầu nữ thần, cao quý và huyền bí. Đứng cạnh nàng là đỉnh Ngũ Quán trông như một chiếc mũ Phật bằng băng khổng lồ, tạo nên đường nét hình răng cưa vô cùng hùng vĩ và mạnh mẽ trên bầu trời.

Đối diện với cảnh sắc tĩnh lặng và thần thánh như vậy, Mạc Trừng Thu vừa nhấp môi trà nóng do khách sạn cung cấp, lại vừa không khỏi nảy sinh những suy nghĩ rất đời thường. Mấy ngày nay khách sạn đều do Nhậm Trì Vũ sắp xếp, chỗ nào cũng ở rất tốt, đến lúc đó phải thanh toán chi phí lưu trú cho anh ấy mới được. 

Nhậm Trì Vũ đưa thẻ phòng cho cậu rồi hỏi: “Về phòng nghỉ ngơi hay là ra ngoài đi dạo một vòng?” 

Mạc Trừng Thu thực sự không còn sức để đi dạo nữa, liền nói: “Để mai hãy đi dạo ạ.”

Nhậm Trì Vũ nói: “Được, vậy bảy giờ ăn cơm nhé?”

Mạc Trừng Thu gật đầu, đeo ba lô vào phòng. 

Lúc đi xe máy, bụi cuốn mù mịt suốt dọc đường. Mạc Trừng Thu phải tắm rửa trước, thay quần áo sạch sẽ rồi nằm vật ra chiếc giường lớn. Căn phòng này là phòng có view cảnh quan, chỉ cần kéo rèm cửa ra là có thể nhìn thấy núi tuyết, đồng cỏ, Bạch Tháp, ao cá cùng bò ngựa. Ánh sáng lúc hoàng hôn rất đẹp, mọi sắc màu đều tươi tắn và sống động, rồi sau đó bầu trời tối dần, thu hồi lại hết thảy những sắc màu ấy, bao trùm vạn vật trong sự tĩnh lặng. Mạc Trừng Thu cho rằng, chỉ cần nằm trong khách sạn, hướng về phía chiếc cửa sổ này, ngắm nhìn cả ngày cũng không thấy chán. 

Mới bảy giờ tối, Mạc Trừng Thu đã thấy buồn ngủ, nhưng vẫn ra ngoài ăn cơm. Nhậm Trì Vũ đưa cậu đến một quán ăn Tứ Xuyên kinh doanh tốt nhất trong làng. Sau khi gọi món, đầu bếp kiêm chủ quán trực tiếp xào nấu tại chỗ, thức ăn rõ ràng rất thơm, nhưng trong lúc đợi lên món, Mạc Trừng Thu cứ ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ đến mức mắt díu cả lại. Nhậm Trì Vũ vừa nhịn cười vừa giục món, cuối cùng cũng lên đủ món trước khi cậu ngủ gật. 

Ngôi làng về đêm tối đen như mực, đặc biệt yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu và thỉnh thoảng là tiếng chó sủa. Hai người đi theo con đường nhỏ trở về khách sạn, Nhậm Trì Vũ nói: “Ngày mai cứ ngủ nướng một chút, nghỉ ngơi cho tốt. Nếu cậu muốn vào trong núi chơi thì nói với tôi.” 

“Vâng, được ạ.” Mạc Trừng Thu đáp. 

Nhậm Trì Vũ vẫn không nhịn được cười, nói: “Sao lại buồn ngủ đến mức này, lúc ăn cơm mặt sắp ụp cả vào bát rồi kìa.” 

Mạc Trừng Thu cười ngượng ngùng, không nói gì. 

Cậu thường xuyên thiếu ngủ, thời gian trước còn bị mất ngủ, chất lượng giấc ngủ kém đến đáng thương. Vài ngày nay đi chơi bên ngoài, cơ thể tuy mệt mỏi nhưng tinh thần lại thư giãn một cách bất ngờ, mỗi ngày gần như cứ chạm gối là ngủ, cũng muốn tranh thủ ngủ bù cho những ngày trước đó, nhưng ngủ mãi vẫn không thấy đủ. 

Giấc ngủ này kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ. Khi Mạc Trừng Thu tỉnh dậy đã là mười một giờ trưa ngày hôm sau, cậu vẫn chưa muốn rời giường nên cứ nằm thẫn thờ trên giường suốt một tiếng đồng hồ, mãi đến khi bụng thực sự quá đói mới bò dậy, vệ sinh cá nhân rồi ra ngoài ăn cơm. 

Cậu thử gõ cửa phòng Nhậm Trì Vũ nhưng không thấy có phản hồi gì. Mạc Trừng Thu đoán là anh đã ra ngoài chứ không phải đang ngủ. Cậu định đến nhà hàng của khách sạn ăn chút gì đó, vừa đi đến sảnh, cô nhân viên lễ tân đã đi về phía cậu và nói: “Bạn của anh đang ở quán cà phê bên cạnh, trước khi đi anh ấy có dặn tôi nói với anh một tiếng, nếu anh tỉnh rồi thì đi tìm anh ấy.” 

Mạc Trừng Thu nói “Vâng, cảm ơn”, nhưng thực tế cậu không hề có ý định đi tìm Nhậm Trì Vũ. Cậu sắp đói lả rồi, không muốn đi thêm bước nào, liền rẽ thẳng vào nhà hàng của khách sạn, gọi một phần bún măng thịt bò trong nồi đồng, thêm trứng ốp la và thịt bò, cùng một lon Coca. Trong bún có thêm dưa chua, vừa chua vừa cay, ngửi thôi đã thấy khai vị, thịt bò là bò yak, cho rất nhiều, trứng là do bếp chiên mới, lòng đỏ còn lòng đào, lòng trắng cũng rất mềm. Ngoài ra còn có củ cải muối ăn kèm, rất thanh mát và đỡ ngấy. Sau khi ăn xong, Mạc Trừng Thu ngồi thẫn thờ một lát trong nhà hàng, rồi quyết định đến quán cà phê kia để tìm Nhậm Trì Vũ.

Phong cách trang trí của quán cà phê rất có gu, bàn ghế và quầy thu ngân đều bằng gỗ, mang lại một cảm giác mộc mạc nguyên sơ. Trên ghế có đặt đệm ngồi thêu và chăn lông, trông rất mềm mại và thoải mái. Quán có một ô cửa kính sát đất, cũng hướng về phía núi tuyết. 

Thế nhưng trong quán không có ai. Mạc Trừng Thu đẩy cửa nhìn quanh một lượt rồi định lui ra ngoài, không ngờ sau quầy thu ngân đột nhiên có một người đứng dậy, nói với cậu: “Anh đến tìm ông chủ Nhậm à? Anh ấy đến nhà Ba Tang xem họ xây nhà rồi. Anh ấy chuyển lời bảo anh qua đó tìm anh ấy.” 

Mạc Trừng Thu nói “Vâng, cảm ơn”, nhưng cũng không có ý định đến nhà Ba Tang– cậu hoàn toàn không biết nhà Ba Tang là ở đâu cả. Mạc Trừng Thu đi bộ ra bãi cỏ trước làng, giữa bãi cỏ có một ao nước nhỏ, phản chiếu bóng dáng núi tuyết xa xa và những lá cờ lungta ngũ sắc bên cạnh ao. Trong ao có vài con vịt trắng đang bơi qua lại, những chú ngựa được dân làng chăn thả cũng đang cúi đầu uống nước. Một cơn gió thổi qua, mang theo cái lạnh từ sâu trong núi tuyết, khiến những lá cờ tung bay, trong rừng vang lên tiếng lá cây cọ xát xào xạc, chim chóc giật mình bay lên thành đàn. 

Mạc Trừng Thu đứng lặng hồi lâu tại chỗ, đưa mắt nhìn theo đàn chim biến mất phía xa. Sự mệt mỏi sau chuyến đi vào làng ngày hôm qua vào khoảnh khắc này đều trở nên quá xứng đáng.

“Hi, anh đẹp trai!” Mạc Trừng Thu bị ai đó vỗ vai từ phía sau làm giật mình, quay đầu lại thì thấy một cặp đôi đang mặc áo khoác gió. Cô gái nói: “Anh đẹp trai ơi, anh có thể chụp giúp tụi em một tấm ảnh được không?” 

Mạc Trừng Thu chụp ảnh giúp họ, cô gái xem xong ảnh rồi nhiệt tình hỏi: “Anh có muốn chụp ảnh không? Tụi em có thể chụp cho anh.” 

Mạc Trừng Thu xua tay: “Không cần đâu, cảm ơn nhé.” 

Cô gái nói: “Haha, đáng lẽ phải là tụi em cảm ơn mới đúng. Đúng rồi, có phải anh định đi Thác Thần Vũ Băng không, có muốn đi cùng tụi em luôn không?”

Trước khi đến, Mạc Trừng Thu chưa tìm hiểu kỹ lịch trình, chỉ biết trong thôn có vài tuyến đường đi bộ đường dài, và Thác Thần là một trong số đó. Anh hơi ngơ ngác hỏi: “Thác Thần có xa đây không?” 

Cô gái đáp: “Không xa đâu, đi về mất khoảng bốn tiếng, băng qua bãi cỏ đi vào trong rừng, dọc đường đều có đường bê tông, nếu đi bộ không nổi thì cũng có thể cưỡi lừa.” 

Mạc Trừng Thu có chút dao động, nhưng cậu muốn về phòng lấy máy ảnh và flycam nên đã từ chối họ trước, bảo họ cứ đi trước. 

Cậu quay về phòng, bỏ máy ảnh film và flycam vào ba lô, lại mang theo một chai nước khoáng, mấy thanh chocolate và một túi hạt khô để chuẩn bị xuất phát. Khi rời khách sạn, đi ngang qua quầy lễ tân, cậu học theo cách của Nhậm Trì Vũ, nhờ cô nhân viên lễ tân nhắn lại: “Nếu bạn tôi quay lại, phiền cô nói với anh ấy một tiếng là tôi đi Thác Thần rồi.”

Cô nhân viên lễ tân đồng ý, để cho chắc chắn, Mạc Trừng Thu hỏi thêm: “Thác Thần là đi về phía khu rừng bên bãi cỏ đúng không?” 

Cô gái nói: “Đúng rồi, trong rừng có đường bê tông, cứ đi dọc theo con đường đó là đến.” 

Mạc Trừng Thu xác nhận lại: “Mất khoảng bao lâu?” 

Cô gái đáp: “Khoảng bốn tiếng, kể cả đi chậm một chút, vừa đi vừa chụp ảnh vui chơi thì chắc chắn sáu tiếng là về đến nơi.” 

Mạc Trừng Thu đã nắm rõ thông tin, sau khi cảm ơn liền bước ra khỏi khách sạn, hào hứng bắt đầu một chuyến phiêu lưu đi bộ đường dài thư thái và vui vẻ.

Chương 11 – DAY 4

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc