
Vừa bước vào rừng, cảm giác như vừa tiến vào một thế giới khác, không khí tràn ngập hương thơm hòa quyện của chất mùn hữu cơ và hoa cỏ dại. Những cái cây ở đây đã sống hàng chục đến hàng trăm năm, cành lá đan xen theo một kết cấu phức tạp giữa không trung, lọc ánh nắng ra thành từng mảnh vụn. Có những cái cây đã chết, nằm gục trên mặt đất không chút sức sống, nhưng lớp rêu phong bao phủ lấy thân cây đã tiếp nối sự sống của chúng theo những cách thức khác.
Giữa rừng cây đâu đâu cũng thấy những dải cờ lungta đầy màu sắc, có dải quấn quanh cành cây, tạo nên bầu không khí tôn giáo đậm nét. Mạc Trừng Thu đi dạo trong rừng một lát thì nghe thấy tiếng nước chảy, không lâu sau quả nhiên nhìn thấy một con suối nhỏ được hội tụ từ tuyết tan trên núi tuyết chảy xuống. Trên bãi đá bằng phẳng và rộng rãi bên bờ suối bày đầy những đống đá Mani cao thấp không đều. Ngẩng đầu nhìn theo hướng dòng suối, có thể nhìn thẳng thấy đỉnh Ngũ Quán uy nghiêm và trang trọng. Mạc Trừng Thu không có tín ngưỡng tôn giáo, nhưng vẫn cảm thấy một sự xúc động khó tả, cậu dừng lại chọn vài viên đá, thành tâm xếp thành một tháp đá Mani.
Đi tiếp về phía trước là đường lên núi, cứ cách một đoạn lại có vài bậc thang bằng xi măng, leo lên không quá vất vả, bên đường còn có dựng các chòi gỗ để nghỉ chân. Mạc Trừng Thu ngồi nghỉ một lát ở cái chòi thứ hai, bên ngoài chòi có hai thùng rác lớn màu xanh lá cây, dù vậy vẫn có không ít rác vương vãi bên ngoài thùng. Mạc Trừng Thu cảm thấy có thứ gì đó vừa lướt qua tầm mắt, cứ ngỡ mình hoa mắt, nhưng khi nhìn kỹ lại thì thấy hai con sóc đang đứng trên mép thùng rác tìm thức ăn.
Cậu lặng lẽ tiến lại gần quan sát, sóc ở đây không hề sợ người, đôi mắt tròn xoe vừa liếc nhìn cậu, vừa ăn lõi táo trong thùng rác. Mạc Trừng Thu nhớ ra trong túi có mang theo hạt khô, cậu mở bao bì, đặt lên lan can chòi gỗ, lũ sóc lập tức bỏ lõi táo xuống, chạy nhanh dọc theo thanh lan can hẹp tới nhặt hạt khô để ăn. Một lúc sau, lại có thêm hai con sóc khác từ trên tán cây trượt xuống để thưởng thức hạt khô.
Mạc Trừng Thu cho sóc ăn hết một túi nhỏ hạt khô, cũng đã nghỉ ngơi đủ, liền tiếp tục lên đường. Nửa tiếng sau, cậu đến một thung lũng có địa hình bằng phẳng.
Nơi này đã rất gần đỉnh Ngũ Quán rồi, tuyết đọng trên đỉnh núi vào mùa hè đã tan bớt, để lộ ra những vách đá màu xám đậm. Nhìn kỹ có thể phân biệt được những nếp gấp sâu thẳm trên thân núi, đó là dấu vết được khắc ghi bởi thời gian và băng tuyết. Băng tuyết bao phủ trên núi không trải đều lên đỉnh mà nương theo thế núi, tích tụ thành một màu trắng thuần khiết ở những nơi khuất nắng và trong các khe nứt. Dưới chân là lớp đất xốp mềm, sau lưng là rừng cây rậm rạp, nhưng trước mắt lại là sự giá lạnh và tĩnh lặng vĩnh hằng, như thể đang tồn tại trong một thời không khác.
Một đám mây trôi qua che khuất đỉnh núi, Mạc Trừng Thu lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ. Cậu đặt ba lô xuống, lấy flycam ra, điều khiển nó bay lên cao. Tuy thân núi bị mây che lấp, nhưng cảnh mây mù bao quanh cũng là một vẻ đẹp khác. Sau khi quay đủ video, Mạc Trừng Thu thu flycam lại, tiếp tục đi về phía trước, chẳng mấy chốc đã đến điểm tiếp tế trên tuyến đường Thác Thần.
Bên đường có một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, trước cửa là một tiệm tạp hóa nhỏ, có bán Coca, Sprite, nước khoáng và các loại nước tăng lực đủ màu sắc. Trong nhà có bàn ghế để nghỉ ngơi, cũng có thể ăn mì tôm hoặc gọi món ăn. Tinh thần Mạc Trừng Thu đang rất phấn chấn, không thấy mệt cũng không thấy đói, cậu nghỉ ngơi một lát trong nhà, ăn hai miếng chocolate rồi bắt đầu đi đoạn đường cuối cùng dẫn đến Thác Thần. Sau khi rời khỏi điểm tiếp tế, men theo các bậc thang đi lên liên tục, Mạc Trừng Thu đi một mạch hai trăm bậc thang, dần dần cảm thấy tức ngực khó thở. Cậu dừng lại, ngồi trên bậc thang để nghỉ ngơi và uống nước.
Sau lưng cậu cũng là núi, nhưng không có tuyết, là những ngọn núi xanh mướt, rừng cây trên núi mọc rất ngay ngắn, tạo nên một khung cảnh xanh tươi, rực rỡ sức sống. Mạc Trừng Thu lấy lại sức, tiếp tục đi lên, gặp hai người đàn ông đi từ Thác Thần trở về, họ khích lệ cậu: “Sắp đến rồi, sắp đến rồi đấy, còn nửa tiếng nữa thôi.”
Nghe vậy, cậu phấn chấn tinh thần để đi tiếp, còn gặp cả những gia đình người Tạng đang đi hành hương đến Thác Thần, bà cụ chống gậy, từng bước từng bước nhích lên, đứa trẻ trong nhà trông chừng mới bốn, năm tuổi, được cha mẹ dắt tay. Thế nhưng nửa tiếng trôi qua, trước mắt vẫn là những bậc thang lặp đi lặp lại, nhìn mãi không thấy điểm dừng đâu, Mạc Trừng Thu không trụ vững được nữa, lại ngồi xuống nghỉ ngơi.
Lần này, cậu đã nghỉ một lúc khá lâu. Có hai cô gái người Tạng đi lên từ phía dưới, làn da rám nắng đen sạm, trông như học sinh cấp hai, thấy Mạc Trừng Thu đang nghỉ ngơi, hai người cũng ngồi bệt xuống đất, bắt đầu ăn kẹo.
Cũng có người lần lượt xuống núi, Mạc Trừng Thu không nhịn được liền hỏi họ: “Xin chào, cho hỏi còn bao lâu nữa thì đến Thác Thần?”
Chàng trai kia tay cầm bình oxy, uể oải đáp: “Còn tám trăm mét nữa.”
Mạc Trừng Thu nhận ra rằng, suốt quãng đường leo lên, độ cao hiện tại của cậu có lẽ đã vượt quá ba nghìn năm trăm mét, cảm giác tức ngực, thở dốc cậu đang bị không chỉ do vận động, mà còn do yếu tố không khí loãng ở độ cao lớn. Cậu bắt đầu đắn đo, nếu tiếp tục leo lên nữa, có lẽ sẽ dẫn đến sốc độ cao. Nhưng nếu bây giờ rút lui đi về, cậu lại thấy không cam lòng, dù sao thì cũng đã đến đây rồi…
Từ bà cụ người Tây Tạng bảy mươi tuổi cho đến đứa trẻ lên năm, hay cả người trông rất yếu ớt phải mang theo bình oxy kia đều có thể đi lên, leo lên đỉnh, vậy tại sao cậu lại không thể? Chỉ còn tám trăm mét nữa là đến đích, chỉ cần nghiến răng chịu đựng là sẽ tới thôi.
Mạc Trừng Thu nhanh chóng đưa ra quyết định, tiếp tục đi lên. Tuy nhiên, phản ứng sốc độ cao bắt đầu trở nên rõ rệt, tim đập rất mạnh, gần như cứ đi được mười bậc thang là lại cảm thấy phổi như cạn kiệt oxy, phải ngồi xuống thở dốc năm phút. Hai cô bé người Tây Tạng kia có tốc độ tiến về phía trước cũng xấp xỉ cậu, lúc thì vượt qua, lúc lại tụt lại phía sau vài bước, họ giống như ba chú ốc sên nhỏ bé, chậm chạp nhưng kiên định nhích dần về phía đích.
Cuối cùng, tám trăm mét này mất thêm nửa tiếng đồng hồ. Càng đến gần Thác Thần, số lượng cờ lungta hai bên càng nhiều hơn, cái mới cái cũ, lớp lớp chồng lên nhau, treo trên cây, trở thành một phần của ngọn núi. Mạc Trừng Thu bước lên bậc thang cuối cùng, tầm mắt bỗng chốc trở nên rộng mở, chỉ thấy tuyết tan từ sông băng đổ ầm ầm xuống từ vách đá cao vút, giữa làn hơi nước bay mịt mù, một dải cầu vồng ẩn hiện, tựa như hàng mi rủ xuống của thần linh. Hàng vạn lá cờ lungta bao quanh ngọn núi dưới chân thác nước, những người Tây Tạng hành hương đi quanh thác ba vòng, tụng niệm những bài kinh cổ xưa.
Có lẽ là adrenaline và dopamine đã chiến thắng phản ứng sốc đô cao, cũng có lẽ là Thác Thần thực sự có sức mạnh thần kỳ, khi ngước nhìn thác nước, Mạc Trừng Thu đã quên đi hết sự mệt mỏi và khó chịu của cơ thể, chỉ thấy quá may mắn vì mình đã bước đến được nơi này.
Cậu thả flycam bay từ dưới lên trên, rồi kéo giãn ra để chụp toàn cảnh thác nước. Cậu không chắc liệu máy ảnh phim có chụp được dải cầu vồng kia không, nhưng vẫn nhấn nút chụp. Cuối cùng, cậu học theo dáng vẻ của người Tây Tạng, đi xuống dưới thác nước, niệm “Om Mani Padme Hum”, đi quanh ba vòng theo chiều kim đồng hồ, rồi dùng một chai nước khoáng rỗng hứng một chai “nước thánh”. Cậu cũng không biết mang nước này về có thể làm gì, nhưng đã cất công đến đây rồi, thôi thì cứ mang một ít về vậy.
Cậu lại gặp cặp đôi kia trên thảm cỏ dưới chân thác nước, lần này, cô gái nhất quyết đòi chụp ảnh cho cậu và hỏi mượn điện thoại. Mạc Trừng Thu ngại lấy chiếc điện thoại thời đồ đá của mình ra, nên đưa máy ảnh film cho cô, nhờ cô chụp giúp mình một tấm hình.
Họ xuống núi trước, Mạc Trừng Thu ngồi lại trên tảng đá bên cạnh một lát, ngắm nhìn hai dòng thác kỳ vĩ với một tâm thế thuần khiết nhất, đợi đến khi đôi mắt đã thỏa mãn và tích lũy đủ thể lực, cậu mới bắt đầu xuống núi.
Dẫu nói lên núi dễ xuống núi khó, nhưng thực tế khi xuống dốc, tình trạng say độ cao của cậu đã giảm bớt nhiều, chỉ mất một nửa thời gian so với lúc lên đã về tới điểm tiếp tế. Nước và thức ăn đã cạn kiệt, Mạc Trừng Thu mua một chai Sprite, nghỉ ngơi một hồi lâu trong căn nhà gỗ nhỏ rồi mới tiếp tục băng qua rừng đi xuống.
Lúc này đã hơn năm giờ chiều, vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến mặt trời lặn, đủ để Mạc Trừng Thu về tới khách sạn trước khi trời tối. Thế nhưng, những tán cây che lấp cả bầu trời đã ngăn bớt ánh sáng, trong rừng tối nhanh hơn bên ngoài, mọi thứ trong tầm mắt thoáng chốc đều trở nên chập chờn mờ ảo. Mạc Trừng Thu lầm lũi bước đi, nhưng qua khóe mắt, cậu nhìn thấy nhiều thứ mà lúc lên đường đã bỏ lỡ. Những cành cây trong rừng có hình thù vặn vẹo và kỳ quái, trên đống đá cao nửa người có một chiếc mũ cao bồi đặt trên đỉnh, trong hốc cây khổng lồ là bộ xương trắng đầu bò, trên thân cây già cỗi thô ráp, những vết sẹo có hình dáng giống hệt như đôi mắt, khiến người đi trong rừng nảy sinh một ảo giác vô hình rằng mình đang bị theo dõi… giống như những thực thể không thể gọi tên trong thần thoại Cthulhu, khiến con người ta nảy sinh một nỗi sợ hãi rất bản năng.
Trong bóng tối mờ ảo, bầu không khí tôn giáo nguyên thủy càng thêm đậm nét, Mạc Trừng Thu không tin vào chuyện thần thánh ma quỷ, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi bất an, cảm thấy con đường về này sao lại trở nên dài dằng dặc, khu rừng này tựa hồ như muốn giam cầm cậu lại nơi đây, khiến cậu không thể thoát ra được.
—-
Nhậm Trì Vũ ở trong làng chọc mèo chọc chó, nhàn nhã trải qua hơn nửa ngày.
Vài năm trước, khi đến Vũ Băng đi bộ đường dài, anh đã quen biết với hướng dẫn viên Ba Tang. Kể từ đó, mỗi lần đến Vũ Băng, Ba Tang đều mời anh đến nhà làm khách, lần này cũng không ngoại lệ.
Nhờ sự phát triển của ngành du lịch trong mấy năm qua mà Ba Tang đã kiếm được tiền, hiện đang xây nhà mới và dự định mở một homestay. Nhậm Trì Vũ rảnh rỗi không có việc gì làm nên đi xem họ xây nhà. Đến hơn năm giờ, vợ của Ba Tang bắt đầu chuẩn bị bữa tối và mời Nhậm Trì Vũ ở lại dùng cơm, lúc này Nhậm Trì Vũ mới nhận ra thời gian trôi qua thật nhanh, một ngày sắp kết thúc rồi, nhưng sao Trần Thu vẫn chưa đến tìm mình nhỉ?
Nhậm Trì Vũ từ chối lời mời giữ lại của vợ chồng Ba Tang, sau khi quay về khách sạn, anh được biết Trần Thu đã đi Thác Thần, xuất phát từ hơn một giờ chiều rồi.
Anh gọi điện cho Trần Thu, nhưng trong điện thoại chỉ truyền đến giọng nói máy móc vô tình: “Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, vui lòng gọi lại sau..”
Thác Thần không cách thôn làng quá xa, toàn bộ lộ trình đều nằm trong phạm vi phủ sóng tín hiệu, việc Trần Thu không nghe được điện thoại không phải do tín hiệu mà là do chức năng thu sóng của chiếc điện thoại đó quá kém.
Nhậm Trì Vũ cúp điện thoại, anh tức đến mức bật cười, thầm nghĩ đáng lẽ mình nên sớm ném chiếc điện thoại đó ra khỏi cửa sổ xe, rồi canh chừng bắt cậu ấy mua một chiếc nào bình thường hơn.
Thác Thần là tuyến đường đi bộ trekking ở mức độ nhập môn đơn giản và dễ dàng nhất trong làng Vũ Băng, thậm chí có người còn nói đi đến Thác Thần nhẹ nhàng như đi dạo công viên, thư giãn và thân thiện, phù hợp cho cả người già lẫn trẻ nhỏ.
Thế nhưng suy nghĩ này rất nguy hiểm. Dù có đơn giản đến đâu cũng không được coi thường nó, bởi lẽ vẫn có chênh lệch độ cao vài trăm mét và một đoạn bậc thang leo dốc liên tục dài dằng dặc ở cuối đường, rất dễ gây ra phản ứng độ cao. Mùa đông năm ngoái, trên đường đến Thác Thần còn từng xảy ra một trận lở tuyết, nhờ du khách kịp thời lao vào căn chòi gỗ tại điểm tiếp tế để ẩn nấp mới tránh được thương vong.
Trần Thu trông giống kiểu nhân viên văn phòng thành thị thiếu rèn luyện thể thao, lại còn rất hướng nội, không giống kiểu người có thể kết bạn với người lạ để đi cùng vào núi, nên rất có thể là cậu đi một mình. Nhậm Trì Vũ không yên tâm, bèn đến trạm dừng chân trong làng thuê ngựa, sau đó cưỡi ngựa tiến nhanh vào trong rừng.
—
Một tiếng chim kêu khàn đục kỳ lạ vang lên trên đỉnh đầu khiến Mạc Trừng Thu giật mình.
Đi một mình trong núi, không có lấy một người bạn đồng hành để trò chuyện hay giúp phân tán sự chú ý, cậu chỉ có thể để mặc cho trí tưởng tượng vô lý trong đầu tự do bay bổng, nhào nặn những cảnh vật thiên nhiên thành đủ thứ kỳ quái và thần bí. Mạc Trừng Thu luôn phải căng thẳng thần kinh, lúc này tinh thần của cậu còn mệt mỏi hơn cả thể xác.
Đúng lúc này, cậu nhìn thấy một điểm sáng xuất hiện trên con đường phía xa, đang chao đảo tiến về phía mình.
Là dân làng đang đi đến điểm tiếp tế sao?
Hay là ảo giác của cậu?
Mạc Trừng Thu nhất thời thẫn thờ, không thể phân biệt được. Ánh sáng từ đèn pin đâm vào mắt khiến cậu mất đi thị giác trong thoáng chốc, chỉ nghe thấy tiếng người gọi mình: “Trần Thu!”
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾