
Trần Thu cúi đầu, hàng lông mi dài đổ xuống một bóng râm hình nan quạt, biểu cảm trên mặt không nhìn rõ được. Nhậm Trì Vũ nhớ lại chiều nay lúc gặp cậu ở trong rừng, sắc mặt cậu tệ đến cực điểm, ánh mắt trống rỗng, thần sắc hoàn toàn thẫn thờ, hiện tại cũng đang ở trạng thái tương tự.
Bình thường là một người khá điềm tĩnh, độc lập, thậm chí có chút khó gần, sao chỉ vì một phen kinh hãi hay một cơn ác mộng mà lại giống như bị đoạt xá vậy?
Nhậm Trì Vũ nghĩ mãi không thông, nhưng nhìn dáng vẻ như sắp tan vỡ của cậu, anh xích lại gần bên cạnh, giơ tay lên rồi nói: “Được thôi, ôm đi.”
Mạc Trừng Thu lập tức vươn tay, ôm lấy lưng anh, trán tựa lên vai anh, giống như một hồn ma cô độc đang hút sinh khí của người sống. Nhưng cũng không còn cách nào khác, cậu đã quá sợ hãi rồi. Mỗi lần gặp ác mộng trước đây, cậu đều khao khát mãnh liệt có ai đó gọi mình tỉnh dậy, nói với cậu rằng không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, nếu có người cho cậu một cái ôm thì lại càng tốt hơn nữa.
Chiếc áo thun Nhậm Trì Vũ mặc làm đồ ngủ đã cũ, mang theo hương thơm thoang thoảng của nước giặt, tỏa ra nhiệt độ cơ thể ấm áp, tạo thành một mùi hương khiến người ta rất an tâm. Mạc Trừng Thu nhắm chặt mắt, nhịp tim và hơi thở dần dần bình ổn lại, nhưng nhiệt độ trên mặt lại dần dần tăng lên.
Khi thần trí đã tỉnh táo, cậu cảm thấy việc này thật mất mặt, thật không còn mặt mũi nào để đối diện nữa!
Nhậm Trì Vũ cũng không dám cử động, thầm nghĩ mình vẫn còn độc thân, có ôm tùy tiện cũng không sao. Thế còn Trần Thu thì sao? Nếu Trần Thu có người yêu rồi mà bị người ta biết được chuyện này thì thật không hay chút nào.
Anh không có nhiều kinh nghiệm an ủi người khác, tình huống hiện tại thực sự đã vượt quá khả năng của anh. Nhậm Trì Vũ đành phải liều mình, giơ tay xoa xoa sau gáy Trần Thu, nhưng vì không biết nặng nhẹ nên làm tóc cậu rối tung cả lên, anh nói: “Thổi phù phù nè, hết sợ nhé, không sao đâu. Đã đỡ hơn chưa?”
Trần Thu buông anh ra, đáp: “Được rồi ạ.”
Giọng cậu hơi khàn, thế là cậu hắng giọng một cái rồi nói: “Cảm ơn anh Trì.”
Nhậm Trì Vũ “chậc” một tiếng, đứng dậy, ấn nhẹ lên đầu cậu rồi bảo: “Để tôi đi đun ít nước.”
Hai người mỗi người cầm một chiếc cốc sứ, uống nước cho tĩnh tâm. Cơn buồn ngủ lại ập đến, Mạc Trừng Thu vừa sợ lại gặp ác mộng, vừa chìm vào giấc ngủ trong lo âu. Nhậm Trì Vũ thấy cậu nhíu mày, dáng vẻ ngủ không được yên giấc, anh đứng canh bên cạnh một lúc, đợi đến khi cậu đã ngủ say, nét mặt giãn ra mới thầm thở phào nhẹ nhõm rồi nằm xuống lại.
Sau một hồi vật lộn giữa đêm, cả hai đều ngủ rất sâu.
Nhậm Trì Vũ bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, anh quờ lấy điện thoại, dựa theo cảm giác mà ngắt cuộc gọi. Hai giây sau, điện thoại lại vang lên, thật không biết điều. Nhậm Trì Vũ buồn ngủ muốn chết, anh bắt máy, nghe thấy giọng nói đầy năng lượng của Phương Tri: “Ông chủ Nhậm, chào buổi sáng. MOMO thế nào rồi? Có bị phản ứng độ cao không?”
Nhậm Trì Vũ thậm chí không mở mắt, nửa tỉnh nửa mê đáp: “Ừ, không sao.”
Phương Tri nghe ra giọng anh có vấn đề liền hỏi: “Vẫn chưa ngủ dậy sao? Đã mười giờ rưỡi rồi đấy!”
Nhậm Trì Vũ nói: “Ừ, chào nhé.”
Anh cúp máy, định ngồi dậy nhưng phát hiện mình đang bị đè chặt, không thể cử động được.
Trần Thu ngủ không được ngoan cho lắm, cậu ôm lấy anh như một con bạch tuộc, dáng vẻ trông rất thiếu cảm giác an toàn, đầu tựa vào vị trí xương quai xanh dưới vai anh, hơi thở ấm áp và đều đặn phả lên da thịt anh.
Tuy nhiên, Nhậm Trì Vũ cũng nhận ra mình cũng chẳng ngoan ngoãn gì cho cam, một bàn tay anh đang đặt lên phần thắt lưng lõm xuống của Trần Thu. Ngày đám cưới, anh đã từng thấy dáng vẻ Trần Thu mặc áo sơ mi, một đoạn eo thon gọn, nhưng khi nắm trong tay mới thấy còn nhỏ hơn cả tưởng tượng, … chỉ cần một lòng bàn tay thôi là…
Nhậm Trì Vũ thu lại dòng suy nghĩ, không dám nghĩ ngợi thêm nữa. Anh không phải là một chàng trai trẻ ngây ngô chưa hiểu sự đời, anh biết rõ hành động này là quá giới hạn, thế là anh cẩn thận rút bàn tay đó về, lại dời cánh tay của Trần Thu đang chắn trước người mình ra, nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của cậu.
Khó khăn lắm mới đứng được trên mặt đất, thức dậy thành công, phía sau lưng truyền đến tiếng sột soạt, Trần Thu vẫn bị đánh thức, cậu ngồi dậy, mơ màng hỏi: “Mấy giờ rồi ạ? Đến lúc phải dậy rồi sao?”
Không hiểu sao tim Nhậm Trì Vũ đập rất nhanh, anh nói: “Vẫn còn sớm, cậu ngủ tiếp đi.”
“Ưm.” Trần Thu ngã lại xuống giường. Cậu dường như có thói quen ôm đồ vật khi ngủ, trong chăn cựa quậy vài cái, ôm lấy chiếc gối mà Nhậm Trì Vũ vừa nằm trước ngực, rồi mới yên tâm ngủ nướng tiếp.
Nhậm Trì Vũ đứng ngẩn ngơ trong phòng một hồi lâu. Anh hơi muốn bước tới rút chiếc gối đó ra, nhưng đến cả bản thân anh mà Trần Thu còn ôm được, thì giờ ôm một chiếc gối thì đã sao chứ?
Nhậm Trì Vũ cảm thấy có gì đó kỳ lạ, tóm lại là không thể tiếp tục ở lại trong căn phòng này được nữa, thế là anh vội vàng quay về phòng bên cạnh, tắm rửa một lát rồi đi ra ban công hóng gió. Thời tiết hôm nay bình thường, mây khá dày, che khuất hoàn toàn cả ngọn núi tuyết.
Anh thở nhẹ ra một làn gió se lạnh, sắp xếp lại mọi chuyện trong đầu rồi gọi điện lại cho Phương Tri, bỏ qua những lời hỏi thăm xã giao, anh hỏi thẳng luôn: “Phương Tri, bạn của cậu có vấn đề gì về mặt tâm thần không?”
“Hả?” Phương Tri giật mình, vội vàng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Không phải anh nói cậu ấy bị say độ cao, đã không sao rồi sao? Giờ lại làm sao nữa?”
Nhậm Trì Vũ nói: “Đêm qua cậu ấy gặp ác mộng, rất giống như một cơn hoảng loạn. Cậu ấy có mắc các bệnh như trầm cảm hay lo âu gì không?”
Phương Tri nói: “Chắc là không đâu… Bây giờ áp lực cuộc sống lớn, ai mà chẳng có chút trầm cảm hay lo âu gì chứ, ông chủ Nhậm, anh nghĩ nhiều quá rồi đấy ha ha.”
Nhậm Trì Vũ rất không hài lòng với câu trả lời lảng tránh của cậu ta, nghiêm nghị nói: “Nếu cậu ấy thực sự có vấn đề gì, cậu phải báo trước cho tôi thì tôi mới có thể trông chừng cậu ấy. Nếu không, lỡ như xảy ra chuyện gì, chúng ta đều không gánh nổi trách nhiệm đâu.”
Phương Tri có nỗi khổ không thể nói ra, đáp: “Được được được, tôi cam đoan với anh, cậu ấy không có vấn đề về tâm thần đâu, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Nếu anh không tin tôi, có thể trực tiếp tìm cậu ấy để xác nhận.”
Nhậm Trì Vũ thở phào nhẹ nhõm, nói: “Được.”
Phương Tri biết: “Lần này thật sự phiền anh quá, ông chủ Nhậm, khi nào về tôi sẽ mời anh ăn cơm.”
Nhậm Trì Vũ “ừ” một tiếng, anh còn hơi muốn hỏi thăm xem Trần Thu đã có đối tượng chưa, nhưng Phương Tri quá hóng hớt, chắc chắn sẽ nghĩ ngợi nhiều, ngược lại còn phiền phức.
“Vậy cứ thế nhé, không có gì nữa đâu.” Nhậm Trì Vũ nói.
Phương Tri nói: “Được. Nhờ anh cả đấy anh Nhậm, có việc gì cứ liên lạc nhé!”
Nhậm Trì Vũ thở dài, lòng mệt mỏi đáp một câu: “Được.”
Nhậm Trì Vũ trút bỏ được một nỗi lo, lập tức cảm thấy đói bụng, nhìn thời gian thì đã hơn mười một giờ rồi.
Lúc rời khỏi phòng Trần Thu anh đã cầm luôn thẻ phòng của cậu, lúc này đường đường chính chính quẹt thẻ vào phòng bên cạnh. Trần Thu vẫn đang ngủ, và không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh dậy, ánh sáng, mùi hương và âm thanh trong cả căn phòng đều tạo nên một bầu không khí dễ ngủ.
Nhậm Trì Vũ đi thẳng đến trước cửa sổ, “xoạt” một tiếng kéo rèm cửa ra, khiến căn phòng sáng bừng lên. Nhưng Trần Thu vẫn chưa tỉnh, cậu vùi mặt vào gối, chỉ lộ ra mái tóc rối bời.
Nhậm Trì Vũ rút chiếc gối ra khỏi vòng tay cậu, vỗ vỗ chăn rồi nói: “Dậy đi, ăn cơm.”
Mạc Trừng Thu bị gọi dậy cũng không có chứng gắt ngủ, cậu ngẩn người ngồi trên giường hai phút, sau đó mới tung chăn, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, thay quần áo rồi đi ăn cùng Nhậm Trì Vũ.
Bữa sáng của khách sạn đã kết thúc, Nhậm Trì Vũ không muốn ăn các món xào, vẫn muốn ăn chút gì đó có nước để làm bữa sáng, thế là anh quen đường quen lối đi đến cửa hàng đối diện thảm cỏ để ăn đồ ăn nhẹ Sa huyện.
Từ lúc Mạc Trừng Thu ngủ dậy đến giờ vẫn chưa nói câu nào, giống như chức năng ngôn ngữ vẫn chưa được kích hoạt. Thực tế là cậu cũng không biết nên nói gì, thật là mất mặt quá, cậu rất muốn giả vờ mất trí nhớ, không nhớ đã xảy ra chuyện gì.
“Chuyện tối qua, cậu đều nhớ cả chứ?” Nhậm Trì Vũ gọi món xong, vừa ngồi xuống đã hỏi ngay.
“… …” Mạc Trừng Thu gật đầu.
Nhậm Trì Vũ nói: “Nói đi chứ.”
Mạc Trừng Thu bất lực nói: “Tôi nhớ ạ, tối qua phiền anh Trì quá. “
Nhậm Trì Vũ nói: “Không phiền. Bây giờ còn chỗ nào không thoải mái không?”
Mạc Trừng Thu lắc đầu, nói: “Không ạ, ổn cả rồi.”
Nhậm Trì Vũ hỏi: “Vậy tình hình tối qua là thế nào? Cậu thường xuyên gặp ác mộng à? Hay là do hôm qua leo núi, và cả bộ phim tài liệu về tai nạn núi rừng xem trước khi ngủ?”
Nhậm Trì Vũ thậm chí đã tìm sẵn cả lý do cho cậu, Mạc Trừng Thu khựng lại một chút, rồi thành thật nói: “Dạo gần đây tôi thường xuyên gặp ác mộng, nhưng sau khi về Vân Nam, tối qua là lần đầu tiên.”
Nhậm Trì Vũ nhíu mày, Mạc Trừng Thu không cho anh cơ hội mở lời, tiếp tục nói: “Đừng hỏi tôi đã mơ thấy gì, tóm lại không phải chuyện gì tốt đẹp đâu, tỉnh lại là tốt rồi, tôi cũng quen rồi, không ảnh hưởng gì đến cuộc sống thường ngày cả.”
Nhậm Trì Vũ thấy cậu không muốn nói nhiều nên cũng không hỏi thêm, bảo: “Được rồi.”
Anh bổ sung thêm: “Nếu trong lòng thấy không thoải mái, muốn tìm người nói chuyện thì có thể bảo tôi. Còn nếu như tối qua, chỉ đơn thuần là muốn tìm người ôm một cái để giải tỏa áp lực, thì tôi cũng miễn cưỡng được.”
Mạc Trừng Thu nhớ lại cảnh tượng tối qua, cảm thấy vô cùng hổ thẹn, cả má lẫn tai đều đỏ bừng lên, cậu nghiến răng không nói lời nào.
Nhậm Trì Vũ cố ý trêu cậu, cười hỏi: “Tôi còn chẳng đỏ mặt, cậu đỏ mặt cái gì chứ.”
Mạc Trừng Thu nói một cách nhạt nhẽo: “Tối qua là ngoài ý muốn, tôi sẽ không như thế nữa đâu.
Nhậm Trì Vũ cười càng vui hơn, nói: “Xem cậu nói kìa, cứ như là trai tồi ấy.”
Mạc Trừng Thu mím môi, không chịu lên tiếng nữa. Trong lòng cậu thấy vừa xấu hổ vừa bực bội, nhưng điều này cũng vô tình làm vơi đi sự lúng túng của lần đầu hiếm hoi bộc lộ sự yếu đuối.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾