[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 15 – DAY 6

Chiều nay, thời tiết càng thêm âm u. Trên bãi cỏ trong thôn, chỉ có thể nhìn thấy những thung lũng xanh mướt ở gần, còn đỉnh Miên Tì Mỗ và đỉnh Ngũ Quán phía sau đều ẩn sau lớp mây mù dày đặc. Một cơn gió nổi lên từ mặt đất, mang theo cảm giác ẩm ướt như mưa nguồn sắp đến. 

“Có phải sắp mưa rồi không?” Mạc Trừng Thu đứng trên bãi cỏ hỏi. 

Nhậm Trì Vũ phóng tầm mắt nhìn về phía ngọn núi xa xăm, nói: “Những nơi cao hơn đang mưa rồi. Ngày mai đi hái nấm nhé?” 

“Hả?” Anh chuyển chủ đề quá nhanh, khiến Mạc Trừng Thu nhất thời không kịp phản ứng. 

Nhậm Trì Vũ nói như thể đó là chuyện hiển nhiên: “Mưa xong thì nấm trong núi vừa mọc nhanh vừa ngon. Ngày mai đi hái một ít về ăn.” 

“Cái này… ăn nấm dại rất dễ bị ngộ độc, trong trường hợp nghiêm trọng có thể gây tổn thương không thể phục hồi cho gan, thậm chí dẫn đến suy tạng và tử vong đấy.” Mạc Trừng Thu khéo léo khuyên ngăn. 

Nhậm Trì Vũ quay sang nhìn cậu, vẻ mặt có chút khó tin, hỏi: “Cậu thật sự là người Vân Nam sao? Cậu chưa từng ăn nấm dại à?” 

Mạc Trừng Thu lắc đầu, nói: “Bà ngoại tôi trước đây làm việc ở trạm y tế, bà từng thấy có người bị ngộ độc chết nên không cho tôi ăn những thứ này.” 

Nhậm Trì Vũ nén cười, nói: “Được rồi, vậy cậu giúp tôi hái nấm, sau đó đứng nhìn tôi ăn. Nếu tôi bị ngộ độc, phiền cậu đưa tôi đến bệnh viện, lấy chỗ nấm tôi đã ăn cho bác sĩ xem vật chứng, cảm ơn nhé.” 

Mạc Trừng Thu vẫn chưa bỏ cuộc, nói: “Tự mình hái nấm nguy hiểm lắm, nếu sơ suất nhất thời mà nhận nhầm loại nấm, hoặc trong quá trình chế biến xảy ra một chút vấn đề…” 

Một giọt mưa rơi xuống, vừa vặn rơi ngay chóp mũi Mạc Trừng Thu, đột ngột ngắt lời cậu. 

Mạc Trừng Thu xoa mũi, ngẩng đầu nhìn trời, nói: “Mưa thật rồi.” 

Nhậm Trì Vũ đút hai tay vào túi, đứng yên tại chỗ. Những sợi mưa dần dày lên, Mạc Trừng Thu kéo mũ áo khoác chống thấm lên. Mưa ở đây sạch hơn ở thành phố, trong không khí tràn đầy các ion âm dễ chịu cùng hương thơm thanh khiết của cây cổ thụ trong rừng gần đó, đứng dưới mưa nhỏ một lát quả thực rất thoải mái và đầy thi vị. 

Thế nhưng mưa dần lớn hơn, Mạc Trừng Thu thấy Nhậm Trì Vũ vẫn đứng đó, không có ý định di chuyển, không nhịn được hỏi: “Chúng ta có cần quay về không?” 

Ánh mắt Nhậm Trì Vũ mang theo ý cười, nói đùa: “Ồ, được thôi. Tôi chỉ muốn đứng dưới mưa một lát để xem khả năng chống thấm của chiếc áo khoác này thế nào thôi.” 

Mạc Trừng Thu không hề giận, cậu nghiêm túc đưa cánh tay ra, hai người cùng cúi đầu quan sát, chỉ thấy những giọt nước trên tay áo tụ lại một chỗ rồi theo trọng lực lăn xuống, khả năng chống thấm rõ ràng là rất tốt.

Nhậm Trì Vũ đã hài lòng, thầm nghĩ sau này đưa cậu ấy vào núi chơi, thời tiết thay đổi thất thường, dù có gặp mưa cũng không cần phải lo lắng nữa. 

Suốt cả một buổi chiều, họ đều ngâm mình trong quán cà phê cạnh khách sạn. 

Đã lâu lắm rồi Mạc Trừng Thu mới có một khoảng thời gian rảnh rỗi dài đến thế, không cần xem các nội dung liên quan đến công việc, cũng không bị một cuộc điện thoại gọi về làm việc, khiến cậu nhất thời không biết phải làm gì. 

Cậu tiếp tục tiến độ từ tối qua, xem phim tài liệu về Phổ Nhĩ một lát, rồi lại thấy buồn ngủ, không biết là do thể lực bị tiêu hao chưa hồi phục, hay là do bộ phim tài liệu này. 

Một buổi chiều trôi qua, Nhậm Trì Vũ về phòng lấy hai chai vang và hai túi bánh kẹo socola, dẫn Mạc Trừng Thu đến nhà Ba Tang ăn tối. 

Nhà của Ba Tang là một ngôi nhà kiểu Tây Tạng truyền thống, được xây dựng từ gỗ, đá và đất, điểm thu hút sự chú ý nhất là bếp lửa kiểu Tây Tạng ở giữa phòng, ngọn lửa cháy suốt cả ngày, phía trên treo một chiếc lò đồng đã được hun đen, hương thơm nồng nàn của trà bơ lan tỏa trong không khí. Trên mái hiên và các cột nhà vẽ đầy những hình vẽ màu sắc, nhưng sắc màu đã phai nhạt đi, trông thật cổ kính và trầm mặc. 

Dưới ánh sáng mờ ảo, các bức tranh cuộn Thangka Tây Tạng và tượng Phật trên tường luôn nhìn chăm chăm xuống cuộc sống trần tục của con người với ánh mắt từ bi. 

Họ ngồi xuống bên bếp lửa, cùng chia sẻ thức ăn và rượu. Nhà Ba Tang có bốn đứa trẻ, đứa lớn nhất mười sáu tuổi, vừa nghe Nhậm Trì Vũ nói muốn vào núi hái nấm, ánh mắt lập tức sáng rực lên, vỗ ngực khẳng định “cứ để đó cho con”, thế là họ hẹn nhau bảy giờ sáng mai sẽ tập trung bên cạnh bảo tháp trên bãi cỏ để cùng vào núi. 

Mạc Trừng Thu bị rừng nguyên sinh để lại một chút bóng ma tâm lý, có chút muốn chùn bước, trên đường về khách sạn buổi tối, cậu ướm hỏi: “Anh Trì, mai mọi người đi hái nấm đi nhé, tôi muốn nghỉ ngơi trong làng thôi.” 

“Thế không được.” Nhậm Trì Vũ nói ngay không cần suy nghĩ.

Anh cùng bạn đã uống chút rượu thanh khoa, không say, nhưng cả người cứ lâng lâng, vươn tay ra móc lấy vai Trần Thu, kéo người về phía trước, đè lên cổ và vai cậu, nói: “Tôi phải trông chừng cậu, nếu không cậu lại chạy đến cái rừng nào đó rồi tôi không tìm thấy cậu thì phải làm sao?” 

Nhậm Trì Vũ ra tay không biết nặng nhẹ, mật độ cơ bắp của anh lại đặc biệt lớn, Mạc Trừng Thu bị anh đè đến mức suýt lảo đảo, đỏ bừng mặt, cố gắng lý luận: “Tôi sẽ không chạy lung tung đâu, tôi cứ ở lại khách sạn đợi anh thôi.” 

“Không,” Nhậm Trì Vũ siết chặt cánh tay, nói, “Uy tín của cậu ở chỗ tôi bằng không rồi. Tôi đi đâu cậu cũng phải đi theo đó, phải ở ngay dưới tầm mắt tôi mới được.”

“Được rồi, được rồi.” Mạc Trừng Thu vùng vẫy nhưng không thoát khỏi cánh tay của Nhậm Trì Vũ, đành cam chịu một cách tuyệt vọng, kéo theo một “vật treo” khổng lồ, từng bước một di chuyển về phía khách sạn. 

Nhậm Trì Vũ thấy cậu ngoan ngoãn thì tâm trạng rất tốt, giải thích: “Sau này còn phải đi hồ Thần và hồ Băng, cường độ còn lớn hơn, cậu cứ thích nghi trước đã.” 

Mạc Trừng Thu đành phải gật đầu đồng ý: “Vâng.” 

Lần vào núi này, Mạc Trừng Thu đã rút kinh nghiệm, không đeo thêm flycam để tăng thêm sức nặng cho bản thân nữa. 

Nghe nói trên đường không có điểm tiếp tế, trong túi đã để đủ nước và thức ăn, cậu còn khôn ra khi mang theo cả gậy leo núi— lần đi Thác Thần, vì quên mang gậy leo núi mà lúc leo dốc cậu đã vô cùng hối hận. 

Nhậm Trì Vũ bước ra khỏi phòng, thấy cậu trang bị đầy đủ, sẵn sàng chờ đợi ở sảnh khách sạn thì ngẩn người ra một lát, nói: “Trong túi tôi có đựng nước và đồ ăn cho cậu rồi. Cậu không cần phải đeo ba lỗ nữa đâu.” 

Mạc Trừng Thu ngại để người khác đeo hộ vật tư cho mình, Nhậm Trì Vũ lại nói: “Lát nữa cậu đeo nấm nhé. Ba Tang nói sẽ cho chúng ta mượn một cái giỏ đấy.” 

Trong túi của Nhậm Trì Vũ không biết đựng thứ gì mà căng phồng lên như một ngọn núi nhỏ, trông có vẻ rất nặng. Mạc Trừng Thu đồng ý, nhưng vẫn không yên tâm nói: “Chúng ta có thể thay phiên nhau đeo ba lô cũng được ạ.” 

Nhậm Trì Vũ cười nói: “Coi thường ai đấy hả. Yên tâm đi, không đến lượt cậu phải đeo ba lô đâu.”

Con trai của Ba Tang quả nhiên mang theo hai chiếc giỏ, cao gần bằng nửa người. Cậu ấy còn dẫn theo một con chó màu đen, chỉ có phần lông mày là có hai chùm lông màu vàng đất, ánh mắt trông rất có thần. Họ chơi với con chó một lát rồi cùng nhau vào núi. 

Hôm nay tuy trời đã tạnh ráo, nhưng do hôm qua mưa suốt cả ngày nên đường bùn trong rừng rất trơn trượt. Điểm đến của họ là đồng cỏ Ni Sắc, khu rừng nguyên sinh dọc đường cao lớn và rậm rạp hơn cả ở chỗ Thác Thần, nhưng nhờ có người bạn đồng hành đáng tin cậy và con chó bên cạnh, Mạc Trừng Thu không còn cảm thấy những hàng cây âm u đáng sợ nữa. 

Con trai của Ba Tang lớn lên trong làng từ nhỏ, việc vào núi đối với cậu bé giống như đi dạo trong vườn hoa vậy, cậu ấy biết rõ từng cái cây và biết cả loại cây nào sẽ mọc nấm dưới gốc. Họ vừa đi vừa nhặt, đi suốt bốn tiếng đồng hồ mới xuyên qua được cánh rừng. 

Trước đó vẫn luôn cúi đầu tìm nấm, lúc này trước mắt bỗng chốc trở nên rộng mở, đồng cỏ xanh mướt của Ni Sắc trải dài dưới chân, vừa ngẩng đầu lên, đỉnh Tướng Quân là Bawu Bameng hiện ra như một thanh kiếm băng vừa tuốt khỏi vỏ, đâm thẳng vào tầm mắt đầy bất ngờ. Cả ngọn núi được cấu thành từ những vách đá xám khổng lồ và những dòng sông băng kiên cố không thể phá vỡ, góc cạnh rõ ràng, đường nét mạnh mẽ. Giữa sườn núi, vài dòng sông băng khổng lồ chảy xuống trong tư thế đông cứng, khắc lên vách đá những vết nứt băng màu xanh thẫm. 

Ở khoảng cách này, còn gần hơn cả khi đối diện với đỉnh Ngũ Quán ở thác Thần, thậm chí có thể nhìn thấy gió lướt qua, cuốn theo từng làn bụi tuyết trên sườn núi. Càng gần ngọn núi, người ta càng cảm nhận được sự ổn trọng vĩ đại nghìn năm của nó, đồng thời thấy rõ sự nhỏ bé và ngắn ngủi của chính mình.

Trong trang trại có một căn nhà gỗ nhỏ, Nhậm Trì Vũ thuần thục nhóm lửa, lấy nồi từ trong túi ra và bắt đầu nấu mì tôm. 

Mạc Trừng Thu vốn đang đứng ngoài nhà ngắm cảnh đẹp, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng liền bị câu vào trong nhà, cứ thế đứng nhìn chằm chằm chờ mì chín mềm. 

Ngoài ra, Nhậm Trì Vũ còn mang theo cả thịt bò khô vùng Shangri-La, ngâm trong nước mì nên không còn quá cứng, hương rất thơm. Ba người ăn một nồi mì ngon lành, đến cả chú chó cũng được chia một miếng thịt khô, vô cùng thỏa mãn. 

Ăn xong, cậu bé và chú chó lại chui vào rừng tìm nấm. Chiếc giỏ trên lưng Mạc Trừng Thu đã đầy hơn một nửa, cậu chủ yếu là đi theo sau đứa nhóc để nhặt, nhưng khó tránh khỏi việc sót vài con cá lọt lưới. 

Nhậm Trì Vũ đổ hết nấm trong giỏ ra để kiểm tra từng loại, quả nhiên chọn ra được ba cây nấm độc. Đợi cậu nhóc và chú chó quay trở lại, họ liền lên đường về. 

Đường về nhanh hơn đường đi rất nhiều, hơn ba giờ chiều một chút, họ đã về đến bên cạnh bảo tháp trong làng. Ba người một chó, hai người còn đeo những chiếc giỏ cao vút, trông thực sự rất nổi bật. 

Có vài du khách ghé lại xem họ đang đeo thứ gì, thấy đủ loại nấm khác nhau liền tò mò hỏi: “Cái này có độc không? Có ăn được không?” 

Cậu bé tự tin đáp: “Không độc đâu ạ, nấu chín là ăn được!” 

Lại có thêm hai ba du khách vây quanh, rất hào hứng hỏi: “Vậy chỗ nấm này của các cháu có bán không?” 

Mạc Trừng Thu thấy người đông lên liền lặng lẽ lùi ra phía sau. Cậu nhóc đặt giỏ xuống đất, lấy từ trong đó ra một tấm bạt nhựa lớn trải lên thảm cỏ, đổ hết nấm trong giỏ ra rồi bày biện từng loại một, mặc cho mọi người lựa chọn, thế là bắt đầu buôn bán luôn ngay tại chỗ. 

Mạc Trừng Thu thấy có mấy người đã mua nấm, có chút lo lắng hỏi: “Thật sự không sao chứ? Không bị ngộ độc chứ?” 

Nhậm Trì Vũ kiên nhẫn nói: “Không sao đâu. Người trong làng đều rất có kinh nghiệm về nấm, đây cũng là những loại rất phổ biến, họ sẽ xử lý kỹ, không xảy ra chuyện gì đâu.” 

Chẳng mấy chốc, giỏ nấm đầy ắp của cậu bé đã bán hết sạch, khách du lịch cũng tản đi. Nhậm Trì Vũ vẫy tay gọi, cậu bé liền thu dọn đồ đạc rồi đi về phía họ. 

“Khoan, cậu đứng yên.” Nhậm Trì Vũ vừa nói vừa vòng ra sau lưng Mạc Trừng Thu, lục lọi trong giỏ rồi lấy ra một cây nấm gan bò khổng lồ, những loại nấm khác cũng chọn ra một đến hai cây có hình dáng đẹp nhất bỏ vào túi của mình, sau đó đưa phần nấm còn lại cùng với chiếc giỏ cho cậu bé và nói: “Chúng tôi không ăn hết chỗ này đâu, nhóc mang về cho bố mẹ và các em nhé.” 

Cậu bé cười rạng rỡ, lộ ra hàm răng trắng bóng, nói: “Cảm ơn chú ạ.” 

Thôi được rồi, gọi là chú thì là chú vậy. 

Nhậm Trì Vũ xoa cằm, nhấn mạnh: “Không được bán nữa, nghe rõ chưa?”

Nhóc gật đầu lia lịa, một tay đeo một giỏ, một tay xách một giỏ, đi về hướng nhà. 

Nhậm Trì Vũ nhìn cậu bé đi xa, không chờ đợi được nữa mà nói: “Đi thôi, về phòng cất đồ đạc đã rồi chúng ta đi ăn nấm.” 

Lời tác giả:

Không khuyến khích du khách tự vào rừng hái nấm nhé. Trong thực tế, các nhà hàng sẽ không chế biến cho bạn đâu, hái được cũng chỉ có thể bỏ đi, điều này sẽ không tốt cho cả người lẫn nấm.

Chương 16 – DAY 6-7

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc