[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 18 – DAY 7

“Bác sĩ, gọi bác sĩ mau!” 

Một người phụ nữ quỳ bên cạnh người đó, suy sụp nói, “Có phải anh ấy không còn nhịp tim nữa rồi không! Cứu mạng với, cứu anh ấy với!”

Người dân bên đường nói: “Trong thôn không có bác sĩ, phải lên tận huyện Đức Khâm mới có bệnh viện..” 

Hành động của Mạc Trừng Thu còn nhanh hơn cả suy nghĩ, đến khi cậu kịp phản ứng lại thì đã chen qua đám đông, quỳ một chân bên cạnh người đó. 

Đó là một người đàn ông trung niên, sắc mặt hiện lên một màu xám trắng bất thường, đôi môi ánh lên sắc xanh tím nhạt. Mạc Trừng Thu đưa tay lên sờ động mạch cảnh của ông ta, chỉ chạm thấy một cảm giác lạnh lẽo và lặng im. Không có mạch đập. Cậu áp tai gần miệng mũi đối phương, không cảm nhận được một luồng khí nào, lồng ngực cũng không hề có sự phập phồng. 

Bên ngoài trời vẫn đang mưa nhỏ, những viên đá nhỏ trên đường cấn vào đầu gối Mạc Trừng Thu. Cậu đứng dậy, bình tĩnh ra lệnh: “Chuyển người đến quán ăn Tứ Xuyên phía trước, chuẩn bị hồi sức tim phổi. Gọi 120 cho xe cứu thương, nói là có người bị ngưng tim tại thôn Hạ, Vũ Băng. Còn nữa, trong thôn có máy AED không?”

Trần Gia Thụ và Dư An nhìn nhau, lập tức hành động. Trần Gia Thụ đỡ nửa thân trên của ông ta lên, Dư An nhấc chân, khiêng người về phía quán ăn Tứ Xuyên. Người dân và du khách bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, hỏi: “AED là cái gì vậy?” 

Mạc Trừng Thu vừa đi về phía quán ăn Tứ Xuyên vừa nói: “AED là máy khử rung tim tự động ngoài cơ thể. Mọi người hãy đi hỏi từng khách sạn xem có máy AED không. Nếu tìm thấy thì nhanh chóng mang đến quán ăn Tứ Xuyên.”

“Người nhà ơi,” Mạc Trừng Thu khựng lại một chút, vì nói quá nhiều nên lúc này cậu hơi thiếu oxy, cậu thở dốc một hơi rồi hỏi tiếp, “Trước khi ngất xỉu ông ấy có triệu chứng gì không? Mấy ngày nay có bị phản ứng cao nguyên không?”

Thấy cậu vô cùng bình tĩnh, người phụ nữ cũng vô thức trở nên điềm tĩnh theo, cô nói nhanh: “Không bị say độ cao. Chiều nay chúng tôi vừa vào làng, trạng thái anh ấy vẫn rất tốt. Trước đây từng đi qua Hổ Khiêu Hiệp rồi, chúng tôi có kinh nghiệm đi bộ đường dài trên cao nguyên!” 

Mạc Trừng Thu hỏi: “Trước khi ngất xỉu có bị ho sặc hay khó thở không? Có uống rượu không?” 

“Không có,” người phụ nữ nói, “đều không có ạ.” 

Trong lúc nói chuyện, Trần Gia Thụ và Dư An đã khiêng người đang hôn mê vào trong quán ăn Tứ Xuyên, phía sau là một đám đông đen kịt. Chủ quán thấy có người gặp chuyện, vội vàng tắt bếp gas, bỏ lại xẻng nấu ăn, đẩy bàn ghế sang hai bên để trống chỗ đặt người đang hôn mê. 

“Để người nằm ngửa.” Mạc Trừng Thu vừa nói vừa cởi áo khoác ngoài, quỳ một chân bên cạnh bệnh nhân, kéo khóa áo khoác trước ngực ông ấy xuống. Đầu óc cậu từng đợt choáng váng, nhưng đôi tay không cần não bộ chỉ huy, chúng đan chéo nhau vô cùng thuần thục, lòng bàn tay ấn chính xác vào đoạn giữa và đoạn dưới của xương ức, sau đó duỗi thẳng cánh tay, dùng lực từ nửa thân trên ấn mạnh xuống một cái — 

Nhậm Trì Vũ đã cẩn thận chọn một quả dưa hấu vừa to vừa tròn, màu xanh mướt, nhờ bà chủ bổ làm đôi, quả nhiên vỏ mỏng thịt giòn, nhìn là thấy ngon. 

Anh dự định mang về khách sạn, cho vào tủ lạnh ướp lạnh một lát, rồi chia với Trần Thu mỗi người một nửa, dùng thìa múc ăn. 

Khi anh quay lại quán ăn Tứ Xuyên, bỗng thấy bàn ghế trong quán đang lộn xộn, ba lô của anh, Trần Thu và nhóm “Trèo Cây Bắt Cá” đều chất đống trên chiếc bàn cạnh tường. Trong quán không có ai nấu ăn cũng không có ai ăn cơm, sáu bảy người mặt mày nghiêm trọng vây quanh một chỗ, nhưng lại không ai nói câu nào, yên tĩnh đến đáng sợ. 

Nhậm Trì Vũ liếc nhìn sơ qua, thấy Trần Gia Thụ và Dư An nhưng không thấy Trần Thu, thế là anh bước về phía họ, đang định mở miệng hỏi thăm thì thấy trên mặt đất có một người đang nằm hôn mê bất tỉnh, Trần Thu đang quỳ bên cạnh ông ấy để thực hiện hồi sức tim phổi.

Cậu chỉ mặc một chiếc áo thun, trên cánh tay thon dài cân đối hiện lên những đường nét cơ bắp mờ nhạt, bờ vai và lưng đều rất mỏng manh, khiến Nhậm Trì Vũ không thể tưởng tượng nổi cậu lấy đâu ra sức lực kia. Mỗi lần ấn xuống, lồng ngực người nằm đó lại lún sâu xuống rõ rệt, rồi lại đàn hồi trở lại khi cậu buông tay, rồi lại ấn xuống lần nữa. 

Trong nhà hàng quá đỗi yên tĩnh, không biết cậu đã ấn bao nhiêu lần, một tiếng “rắc” nhẹ nhưng rõ mồn một truyền ra từ dưới lòng bàn tay của Trần Thu. 

“Có chuyện gì vậy?” Người phụ nữ bên cạnh cậu run giọng hỏi, “Anh ấy làm sao thế? Có phải cậu đã ấn gãy xương sườn của anh ấy rồi không?” 

Người phụ nữ đó định lao vào người đàn ông để bảo vệ, Dư An nhanh tay lẹ mắt giữ cô ấy lại, cùng với Trần Gia Thụ đỡ lấy cô và an ủi: “Bình thường, chuyện này là bình thường! Gãy xương sườn mới chứng tỏ việc hồi sức tim phổi đã được thực hiện đúng cách!”

Không cần giải thích, Nhậm Trì Vũ đã nắm rõ đầu đuôi sự việc, anh đặt dưa hấu lên chiếc bàn bên cạnh rồi hỏi: “Có ai đi lấy máy AED chưa?” 

Trần Gia Thụ: “Họ đã đến khách sạn tìm rồi. Vẫn chưa rõ có hay không, cũng không biết khi nào xe cứu thương mới đến. Haizz.” 

Anh ta có chút lo lắng nhìn Trần Thu. Họ vừa mới từ Hồ Thần đi xuống, thể lực có còn bao nhiêu đâu, liệu chàng trai trẻ này có thể trụ được bao lâu? 

Nhậm Trì Vũ lập tức nói với chủ quán ăn Tứ Xuyên: “Gọi điện cho trưởng thôn Thượng đi, ở khu cắm trại Vũ Băng có một máy AED, trước đây tôi từng nhìn thấy rồi. Xin họ hãy lái xe bán tải đưa xuống đây ngay lập tức.” 

Chủ quán ăn Tứ Xuyên không biết AED là cái gì, nhưng ông ấy lập tức làm theo lời Nhậm Trì Vũ nói, gọi điện cho thôn Thượng. 

Nhậm Trì Vũ tiếp tục: “Xe cứu thương chạy từ bệnh viện huyện Đức Khâm tới đây, đến Tây Đương mất một tiếng, đến được chỗ này ít nhất phải một tiếng rưỡi. Máy AED ở Vũ Băng nhanh nhất cũng phải hai mươi phút mới tới. Có ai biết hồi sức tim phổi không, có thể thay phiên làm với cậu ấy không?” 

Trong phòng lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng, Dư An đành phải liều mình giơ tay nói: “Tôi… Năm năm trước đi quân sự đại học, tôi có học qua ở trại Chữ Thập Đỏ.” 

Một. 

Hai. 

Ba. 

Bốn.

Năm.

Mạc Trừng Thu thầm đếm trong lòng.

Vài phút đầu tiên khi tim ngừng đập được gọi là thời gian vàng, lượng oxy còn lại trong máu chỉ có thể duy trì sự sống tối thiểu cho các cơ quan quan trọng thông qua việc ép tim ngoài lồng ngực liên tục và chất lượng cao, nhằm cưỡng chế bơm máu giàu oxy lên não và tim. 

Mỗi lần ép yêu cầu lồng ngực phải lún xuống từ năm đến sáu centimet, tần suất phải duy trì ở mức một trăm đến một trăm hai mươi lần mỗi phút. Mới ép được vài nhát, cảm giác xương bị lệch do gãy đã truyền qua cánh tay khiến dạ dày cậu co thắt lại. Dù có trải qua bao nhiêu khóa huấn luyện chuyên nghiệp hay bao nhiêu lần cấp cứu đi chăng nữa, cậu vẫn khó lòng quen được với cảm giác này. Thế nhưng động tác của cậu không hề đình trệ, độ sâu và tần suất ép vẫn không đổi, tựa như một người máy đã được lập trình sẵn, đang thực hiện nhiệm vụ này một cách máy móc. 

Dư An quỳ đối diện cậu, vừa quan sát động tác của cậu, vừa hồi tưởng lại những điểm chính trong kỹ thuật hồi sức tim phổi mà giảng viên đại học từng dạy. 

Thấy sắc mặt Trần Thu trắng bệch, mồ hôi chảy dọc sống mũi rồi nhỏ từ chóp mũi xuống quần áo bệnh nhân, dường như cậu cũng sắp không trụ được nữa rồi, Dư An vội nói: “Để tôi thay cho! Anh nghỉ một lát đi!” 

Mạc Trừng Thu cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ. Cậu thực sự không còn sức để ép nữa. Cậu buông tay, Dư An lập tức tiếp nối động tác, hai tay đan vào nhau, dùng lực nhấn xuống. 

Mạc Trừng Thu quỳ ngồi ngay tại chỗ, cánh tay run rẩy vì mất lực, nhất thời đến cả sức để chống tay đứng dậy cũng không còn. Nhậm Trì Vũ chen qua đám đông, nắm chặt lấy cánh tay cậu, gần như dìu cậu đặt lên chiếc ghế bên cạnh.

Nhậm Trì Vũ lục tìm trong ba lô ra một lọ dung dịch glucose uống, xé một đầu rồi đưa đến bên môi Trần Thu, Trần Thu cúi đầu, nương theo tay anh uống hết chỗ glucose. 

Dư An vừa ấn vừa run tay. 

Y mới chỉ ấn lên người nhựa thôi, đây là lần đầu tiên ấn lên người thật đấy! Người này tuy đang trong tình trạng nửa sống nửa chết, nhưng vận là người sống, da thịt vẫn còn mềm còn ấm nóng đây thây, vì xương sườn đã gãy nên mỗi lần ấn xuống đều có cảm giác xương ma sát cực kỳ kỳ quái. 

Dư An nổi hết cả da gà, chỉ sợ mình dùng lực quá mạnh sẽ đâm xương gãy vào phổi người ta, thế thì đúng là làm việc tốt đến cùng, tiễn thẳng người ta đi luôn. 

Mạc Trừng Thu nhận ra vẻ bất an trên nét mặt Dư An, động tác của y đã biến dạng và lực ấn cũng lỏng đi, do dự không dám ấn tiếp, liền nói ngay: “Để tôi làm cho.” 

Không biết là do hiệu quả của dung dịch glucose hay do tác dụng tâm lý, sau khi uống xong glucose, Mạc Trừng Thu cảm thấy khá hơn một chút, cậu quay lại bên cạnh bệnh nhân, tiếp tục thực hiện ép tim ngoài lồng ngực. 

“Xin lỗi nhé.” Dư An cũng cảm thấy khá thất bại, thấy bản thân mình không giúp được gì. 

Sau khi chủ quán ăn Tứ Xuyên gọi điện xong cũng không nhận được phản hồi từ phía thôn Thượng. 

Nhậm Trì Vũ không yên tâm về hiệu suất làm việc của người địa phương, liền nói với Dư An ngay: “Cậu ra ngoài tìm một chiếc xe bán tải, bảo người ta đưa cậu đến khách sạn khu cắm trại lều trại ở thôn Thượng, đi lấy máy AED về đây, được không?” 

“Không cần tới cậu ấy.” Trần Gia Thụ nảy ra một ý, nói: “Tôi sẽ bay flycam lên truyền tin xem thế nào.” 

Anh ta chạy ra ngoài để bay flycam, ghi âm một đoạn vào điện thoại, rồi buộc điện thoại lên flycam. Một lát sau, người ở thôn Hạ nghe thấy đoạn âm thanh đang phát lặp đi lặp lại: “AED, quán ăn Tứ Xuyên đang cần gấp máy khử rung tim tự động. AED, xin hãy nhanh chóng gửi đến quán ăn Tứ Xuyên. AED..”

Âm thanh dần nhỏ đi, xa dần về phía hướng thôn Thượng. 

Mạc Trừng Thu không còn chút sức lực nào để bận tâm đến những chuyện đang xảy ra bên ngoài. Không khí loãng khiến nhịp tim của cậu cũng đập điên cuồng, mồ hôi nhanh chóng rịn ra trên trán, chảy dọc theo xương chân mày, chóp mũi rồi xuống đến cằm mà rơi xuống. Cánh tay bắt đầu mỏi nhừ, căng phồng, các cơ bắp gần như đang gào thét phản đối. Nhưng cậu không dám dừng lại, cũng không thể dừng lại, chỉ có thể lặp đi lặp lại quá trình khô khốc, mệt mỏi nhưng liên quan đến sinh tử này, chẳng khác nào Sisyphus đang đẩy tảng đá. 

Mạc Trừng Thu có cảm giác như thể hồn lìa khỏi xác. Linh hồn cậu đang bay lên không trung, nhìn thấy thân xác vô hồn trên sàn nhà, nhìn thấy chính mình đang lặp đi lặp lại động tác ép cơ học, nhìn thấy một vòng những người đứng xem đang lúng túng xung quanh mà không thể giúp được gì. 

“Chúng ta phải tưởng tượng rằng Sisyphus đang hạnh phúc.” 

Nhiều năm trước, trên bục giảng đại học, vị giáo sư hướng dẫn vốn luôn nghiêm túc và khắt khe đột nhiên nói một câu không liên quan đến nội dung bài học. 

Mạc Trừng Thu cảm thấy rất lạ, cậu ngẩng lên khỏi cuốn sổ tay, nhìn vị giáo sư với vẻ khó hiểu. 

“Cái chết là thứ không thể chiến thắng, công việc của bác sĩ cũng giống như Sisyphus đẩy tảng đá khổng lồ, anh ta không có cách nào thay đổi được vận mệnh và kết cục của việc đẩy đá, nhưng chọn đẩy đá là một thái độ, là sự phản kháng lại tính tất yếu của cái chết, là sự tự do và có ý nghĩa.” 

“Vì vậy, chúng ta phải tưởng tượng rằng Sisyphus đang hạnh phúc.”

Mạc Trừng Thu của khi đó nghe mà rất ngỡ ngàng, và Mạc Trừng Thu của hiện tại vẫn ngỡ ngàng như thế. 

Giáo sư ơi, em không đẩy nổi tảng đá nữa rồi, phải làm sao bây giờ?

Chương 19 – Day 7

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc