
“Đến rồi, đến rồi, tôi thấy họ đang lái xe chở máy móc chạy đến đây rồi!”
Trần Gia Thụ lao vào nhà hàng, phấn khích thông báo tin tốt này. Người phụ nữ kia lập tức bật khóc nức nở, cứ như thể người đàn ông đã được cứu sống vậy. Những người khác cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, chỉ có Trần Thu là biểu cảm và động tác không hề thay đổi, giống như không nghe thấy gì.
Chiếc áo thun trắng của cậu bị mồ hôi dính chặt vào lưng, áp sát vào cột sống, xương bả vai theo chuyển động của cánh tay lúc mở ra, lúc lõm xuống, tựa như đôi cánh bướm.
Nhậm Trì Vũ nhấc cổ tay lên xem đồng hồ. Tuy Trần Thu đã được uống glucose, nhưng cậu đã liên tục ấn ngực suốt mười lăm phút rồi. So với người đang nằm dưới đất, thực ra anh còn lo lắng cho thể trạng và tinh thần của Trần Thu nhiều hơn.
Sống chết có số, nếu một người đã định sẵn phải chết, vậy thì hãy để họ ra đi một cách thanh thản. Không nên vì một người sắp chết mà khiến người đang sống phải chịu tổn thương.
Nếu không phải vì Trần Gia Thụ chạy vào nói máy AED sắp đến, Nhậm Trì Vũ đã đang cân nhắc việc cưỡng chế đưa Trần Thu đi rồi. Sắc mặt của cậu cũng chẳng khá hơn người dưới đất là bao, trông cậu thực sự rất cần được nghỉ ngơi.
Khu cắm trại lều là một khách sạn do một ông chủ từ nơi khác đến đầu tư, khi xây dựng đã lắp đặt sẵn máy AED theo tiêu chuẩn bên ngoài, nhưng kể từ khi khai trương đến nay ba năm, đây là lần đầu tiên được sử dụng. Quản lý khách sạn ngồi trên xe của trưởng thôn Thượng, lao vun vút đến thôn Hạ, chỉ mất một nửa thời gian so với bình thường, chiếc xe bán tải xóc nảy dữ dội khi di chuyển nhanh trên đường núi, khiến ông cảm thấy như chính mình cũng sắp lên cơn đau tim đến nơi. Ông vừa mới mở cửa xe, còn chưa kịp xuống xe thì chiếc máy đang ôm trong lòng đã bị người ta giật lấy, ông vội vàng nhảy xuống xe, chạy theo sau chàng thanh niên kia, lao vào quán ăn Tứ Xuyên. Dư An hét lớn: “AED! Đến rồi!”
Mạc Trừng Thu giật mình trở lại, cậu ngừng việc ép tim, vén áo bệnh nhân lên, cầm lấy miếng điện cực rồi dán lên lồng ngực trần của người đó. “Lùi lại, đừng chạm vào ông ấy.”
Mạc Trừng Thu ra lệnh, mọi người theo bản năng lùi lại nửa bước.
Sau khi xác nhận không có ai chạm vào, Mạc Trừng Thu nhấn nút sốc điện. “Bực!” một tiếng, cơ thể bệnh nhân nảy mạnh lên trên, sau đó lại rơi nặng nề xuống đất.
“Sao rồi?” Người phụ nữ thất thanh hỏi.
Mạc Trừng Thu không trả lời, cậu lập tức bắt đầu ép tim ngoài lồng ngực trở lại, vừa ép vừa nhìn chằm chằm vào màn hình máy AED, mong chờ một phép màu xảy ra.
Sau ba mươi nhịp ép, giọng nữ lạnh lẽo của máy AED lại vang lên: “Đang phân tích nhịp tim… Đề xuất sốc điện.”
Hóa ra, không phải cứ đợi được máy AED là có thể bảo toàn tính mạng. Hy vọng như một quả bóng bị đâm thủng, người phụ nữ bắt đầu khóc nức nở, những người dân Tây Tạng trong phòng cũng vô thức lầm rầm tụng kinh.
“Bực!” Cơ thể bệnh nhân lại co giật một lần nữa sau đó là một sự im lặng sâu thẳm hơn.
Một.
Hai. .
.. Ba mươi.
Mạc Trừng Thu nghiến chặt răng. Sau ba lần sốc điện, tỷ lệ thành công sẽ giảm mạnh. Nhưng chỉ cần máy vẫn đề xuất sốc điện, nghĩa là hoạt động điện của tim vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nghĩa là vẫn còn một tia hy vọng.
“Đang phân tích nhịp tim… Đề xuất sốc điện.”
Một.
Hai.
Ba.
Bốn.
Năm.
Dưới lòng bàn tay cậu, cơ thể vốn luôn được cậu ép tạo ra những nhịp nhấp nhô ấy, dường như vừa có một cú đẩy nhẹ lên trên một cách yếu ớt và tự chủ.
Mạc Trừng Thu đột ngột dừng động tác, ngón tay run rẩy đặt lên động mạch cảnh của đối phương, nín thở. …
Một nhịp đập như ngọn nến lay lắt trước gió, khẽ chạm vào đầu ngón tay cậu.
Lại một nhịp nữa, rõ ràng hơn.
Dù yếu ớt, nhưng mạch đập vẫn kiên cường duy trì.
“Có rồi.” Mạc Trừng Thu khẽ nói, dường như sợ làm kinh động đến nhịp mạch khó khăn lắm mới có được này.
Cậu ngồi quỳ trên mặt đất, chậm rãi thở phào một hơi, rồi ngẩng đầu nói với người nhà: “Nhịp tim trở lại rồi.”
Trong quán ăn không lập tức bùng nổ tiếng reo hò, mà rơi vào một sự tĩnh lặng kỳ dị ngắn ngủi, gần như là thiêng liêng.
Tất cả mọi người đều bị chấn động trước hành động xoay chuyển tình thế, nghịch thiên cải mệnh kia. Ngay sau đó, người phụ nữ bịt miệng, bật khóc như trút được gánh nặng.
Ngoài cửa sổ, màn đêm dần đậm nét, đường nét của những đỉnh núi tuyết tỏa ra ánh sáng thanh lạnh dưới bầu trời xanh thẳm, lặng lẽ chứng kiến tất cả.
Đây rốt cuộc là sự thương xót của thần linh, hay là kỳ tích của con người?
Mạc Trừng Thu được đỡ lên ghế, cậu đã hoàn toàn kiệt sức, đến mức không nhấc nổi tay lên. Người dân làng bên cạnh mang trà bơ từ nhà sang để giúp cậu bổ sung thể lực, Nhậm Trì Vũ hai tay bưng bát, Mạc Trừng Thu cúi đầu áp môi vào thành bát, uống hai ngụm rồi quay mặt đi. Vừa rồi cậu quá căng thẳng, cảm xúc luôn trong trạng thái căng cứng, hiện tại dạ dày vẫn chưa hồi phục, cứ chạm vào thức ăn là lại co thắt. Cậu co người lại, nhẫn nhịn một hồi mới không bị nôn ra ngay tại chỗ.
Quần áo cậu ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào người, dù đã khoác thêm áo khoác gió cũng không thấy ấm lên được. Nhậm Trì Vũ đặt bát xuống, nói với mọi người: “Nếu ở đây không có việc gì nữa, tôi đưa Trần Thu về khách sạn nghỉ ngơi trước.”
Những người đang vây quanh bệnh nhân khó xử nói: “Nhưng mà… xe cứu thương vẫn chưa đến mà.”
“Đúng, người phụ nữ gấp gáp nói, “Cậu không được đi. Anh ấy vẫn chưa tỉnh, ngộ nhỡ nhịp tim lại ngừng lần nữa thì sao? Cậu không được đi, cậu phải trông chừng anh ấy.”
Thực ra Mạc Trừng Thu cũng rất muốn về nghỉ ngơi, cậu liền cất lời an ủi: “Nhịp tim và nhịp thở đều đã trở lại, về lý thuyết sẽ không dừng lại nữa đâu.”
Trong lúc đang nói chuyện, mắt cậu tối sầm lại từng đợt, phải một lúc sau mới tiếp tục nói: “Ông ấy tạm thời chưa tỉnh được là do vấn đề thiếu oxy não. Dù tôi có ở đây cũng không làm được gì thêm.”
Người phụ nữ vốn đang quỳ trên sàn cạnh bệnh nhân, nghe vậy liền quỳ lết tới vài bước, quỳ dưới chân Mạc Trừng Thu, nắm chặt lấy tay áo cậu như thể đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng, nói: “Cầu xin ngài, ngài là bác sĩ, ngài cứu người giúp đời, ngài đại ân đại đức, sau này chúng tôi nhất định sẽ báo đáp ngài, cầu xin ngài đừng đi..”
Mạc Trừng Thu há miệng, không biết nên nói gì.
Nhậm Trì Vũ mất kiên nhẫn nói: “Đứng lên.”
Anh gỡ tay người phụ nữ ra khỏi áo của Mạc Trừng Thu, kéo cô đứng dậy, ấn ngồi xuống một chiếc ghế khác, rồi lạnh lùng nói: “Cô không có mắt à, không biết nhìn sắc mặt sao? Cậu ấy sắp kiệt sức đến nơi rồi. Cô muốn hại chết cậu ấy để chôn cùng chồng cô à?”
Trông anh có vẻ là một người rất khó dây vào, anh đứng chắn trước mặt Mạc Trừng Thu, bất chấp mọi lời can ngăn. Những người khác dù còn ý kiến gì cũng không dám lên tiếng nữa.
Nhậm Trì Vũ quay người lại, thấp giọng hỏi Mạc Trừng Thu: “Cậu muốn về phòng không? Hay là đợi xe cứu thương rồi đến bệnh viện ở lại một đêm?”
Từ đây đến bệnh viện phải đi đường xóc nảy hơn một tiếng đồng hồ, Mạc Trừng Thu lười phải lằng nhằng nên cũng nhỏ giọng nói: “Về phòng nghỉ ngơi là được.”
Hai người đã thống nhất, những người khác cũng không dám có ý kiến gì, đành trơ mắt nhìn Nhậm Trì Vũ đưa người đi.
Chủ quán ăn Tứ Xuyên đi theo ra ngoài, lái xe đưa họ đi. Từ quán ăn đến khách sạn, một đoạn quá gần như thể vừa nhấn ga là phải đạp phanh ngay, nhưng Mạc Trừng Thu thực sự không còn sức để đi đoạn đường này, nên không khách sáo với ông chủ, nói lời cảm ơn rồi ngồi vào trong xe. Nhậm Trì Vũ đưa cậu lên xe trước, sau đó quay lại nhà hàng một chuyến, mang theo ba lô leo núi của hai người và cả dưa hấu lên xe.
Mạc Trừng Thu vừa vào phòng đã đổ gục xuống ghế sofa, không thể cử động nổi một chút nào.
Nhậm Trì Vũ đặt đồ đạc trong tay xuống, đi tới vỗ nhẹ vào lưng cậu, nói: “Lên giường nằm đi, sofa không thoải mái đâu.”
Giọng Mạc Trừng Thu nghèn nghẹn: “Bẩn.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Vậy thì thay quần áo trước đã.”
Áo bên trong của Mạc Trừng Thu đang bị ướt. Ở trên cao nguyên vốn dĩ rất dễ bị cảm, mà cảm lạnh lại có xác suất gây ra phản ứng độ cao, làm trầm trọng thêm các triệu chứng tạo thành một vòng luẩn quẩn tiêu cực, sẽ trở nên rất rắc rối.
Nhậm Trì Vũ tự ý đi lục tìm vali hành lý của Mạc Trừng Thu, lấy ra một chiếc áo thun dài tay sạch sẽ.
Quay lại bên cạnh sofa, Mạc Trừng Thu vẫn đang nằm với tư thế mặt hướng vào trong, lưng hướng ra ngoài, Nhậm Trì Vũ hỏi cậu: “Tự thay hay để tôi thay cho?”
Đây hoàn toàn không phải là cho cậu một sự lựa chọn. Mạc Trừng Thu thở dài, dùng khuỷu tay chống lên sofa, gượng dậy, nhận lấy chiếc áo sạch từ tay Nhậm Trì Vũ đặt sang một bên, trước tiên kéo khóa rồi cởi áo khoác ngoài ra, sau đó hơi nghiêng người, giơ tay cởi chiếc áo thun trên người, rồi nhanh chóng mặc chiếc áo dài tay kia vào.
Nếu là bình thường, Mạc Trừng Thu chắc chắn sẽ không thay quần áo trước mặt người khác, nhưng hiện tại cậu thực sự quá mệt mỏi, không quản được nhiều như vậy nữa. Hơn nữa, cậu rất tin tưởng nhân phẩm của Nhậm Trì Vũ, mặc nhiên cho rằng anh ấy sẽ nhắm mắt lại, không nhìn chuyện không nên nhìn. Cho dù có vô tình nhìn thấy cũng không sao, dù gì cũng đều là đàn ông, chẳng có gì là không thể nhìn.
Nhậm Trì Vũ không kịp đề phòng, quả thực đã nhìn thấy. Đến khi dời mắt đi thì đã nhìn thấy hết cả rồi. Trần Thu tuy trông có vẻ mảnh khảnh nhưng không hề gầy yếu, da thịt đầy đặn, đường nét cơ thể mượt mà đẹp mắt, vòng eo săn chắc, một đoạn thắt lưng trắng đến lóa mắt.
Khi tay Trần Thu tháo quần xuống, Nhậm Trì Vũ đã kịp thời quay lưng đi, cúi đầu nhìn điện thoại, thực chất ánh mắt chỉ lướt qua màn hình chứ chẳng chữ nào vào đầu.
Nghe thấy tiếng sột soạt khi Trần Thu cởi quần rồi chui vào trong chăn, anh liền nói: “Cậu nằm nghỉ một lát đi, tôi đi mua chút đồ ăn.”
Mạc Trừng Thu nằm trên giường, nhắm mắt ngủ thiếp đi một lúc ngắn, lại nghe thấy tiếng đóng mở cửa phòng, nhận ra Nhậm Trì Vũ đã quay về. Nhưng cậu không mở mắt ra nổi, mãi đến khi có người không ngừng gọi tên bên tai, cậu khó khăn lắm mới mở được mí mắt.
Nhậm Trì Vũ ngồi xổm trước giường, một tay cầm một chai sữa chua, hỏi cậu: “Có uống được sữa chua không?”
Sự mệt mỏi và buồn ngủ đã chiếm ưu thế, Mạc Trừng Thu lại nhắm mắt, lắc đầu.
Nhậm Trì Vũ nhỏ giọng khuyên: “Cậu vẫn nên ăn chút gì đó đi, nếu không cơ thể sẽ không chịu đựng nổi đâu.”
Anh mở nắp chai thủy tinh, cắm ống hút vào rồi đưa đến bên môi Mạc Trừng Thu. Dẫu sao cũng là tấm lòng tốt của người ta. Hơn nữa món sữa chua này thực sự rất ngon, mang hương vị của những ngày thơ ấu. Mạc Trừng Thu chống người dậy, ngậm ống hút rồi bắt đầu nuốt từng ngụm.
Uống hết một chai sữa chua, Mạc Trừng Thu vẫn chưa thấy đã, liền đòi: “Thêm nữa.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Tôi còn có bánh sữa vụn, bánh lúa mạch đen, bánh lúa mạch vàng, chocolate, táo và nho, cậu muốn gì nào?”
Mạc Trừng Thu cực kỳ kiên định, đáp: “Chỉ muốn sữa chua thôi.”
“Được rồi.” Nhậm Trì Vũ hết cách với cậu, đành phải mở thêm một chai sữa chua nữa, bưng trong tay cho cậu uống.
Mạc Trừng Thu uống xong sữa chua, cuộn tròn trong chăn lật người một cái rồi lại ngủ thiếp đi.
Nhậm Trì Vũ vặn nhỏ đèn, nghe thấy bên ngoài có tiếng động, anh đi ra ngoài xem thì hóa ra là xe cấp cứu 120 đã đến.
Không chỉ có bác sĩ mà cả cảnh sát cũng đã tới. Xe của họ không vào được thôn, nên cảnh sát đã dẫn theo nhân viên y tế và thiết bị, đi xe máy và xe bán tải từ bên ngoài vào.
Trần Gia Thụ và Dư An vẫn luôn đợi ở quán ăn Tứ Xuyên, họ giải thích diễn biến sự việc cho cảnh sát, vừa ngẩng đầu lên thấy Nhậm Trì Vũ cũng đi tới, liền vội vàng hỏi: “Trần Thu sao rồi? Có cần gọi bác sĩ đến xem cậu ấy không?”
Nhậm Trì Vũ lắc đầu, xin nhân viên cấp cứu một chiếc gối thở oxy. Gối oxy dùng để hít qua mũi, hiệu quả tốt hơn so với bình oxy. Bác sĩ kiểm tra tình trạng bệnh nhân tại chỗ, sau đó đưa bệnh nhân cùng người nhà ra khỏi thôn.
Đám đông ồn ào trong quán ăn Tứ Xuyên tản ra, chỉ còn lại một khung cảnh hỗn độn, ba người họ giúp chủ quán sắp xếp lại bàn ghế, gọi đại ba bát mì, lẳng lặng ăn thật nhanh để lấp đầy bụng rồi ai về nhà nấy nghỉ ngơi.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾