
Nhậm Trì Vũ về phòng mình tắm rửa xong, rồi mang theo gối oxy sang phòng Trần Thu.
Trần Thu vẫn đang ngủ, chiếc gối ở phía bên kia giường đã lăn vào lòng cậu, bị cậu nằm nghiêng đè lên.
Nhậm Trì Vũ cúi người bên cạnh giường, nhẹ tay nhẹ chân rút chiếc gối đó ra, nhét gối oxy vào, rồi lại đặt cánh tay của Trần Thu lên gối oxy để cậu có thể ôm một cách thoải mái, hoàn thành một màn “tráo mèo thay thái tử”.
Nhậm Trì Vũ cúi đầu nghiên cứu ống thở oxy dùng một lần, trước tiên quấn một đầu ra sau đầu Trần Thu, cố định đầu dẫn khí dưới mũi cậu ấy, sau đó nối đầu còn lại vào gối oxy, cuối cùng mở van, điều chỉnh tốc độ dẫn oxy.
Trần Thu ngủ rất say, dù bị xoay thế nào cũng không bị đánh thức. Ngược lại, Nhậm Trì Vũ vì sợ làm người ta thức giấc nên động tác vô cùng cẩn thận, lén lút, thành ra lại tốn không ít sức, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Tuy nhiên, anh cũng đã phần nào yên tâm. Trần Thu đã ăn chút gì đó, lại được hít oxy, gương mặt khi ngủ trông rất tĩnh lặng và ôn hòa, nghỉ ngơi một đêm tử tế thì ngày hôm sau có thể hồi phục phần lớn.
Nhậm Trì Vũ cảm thấy mệt mỏi một cách muộn màng, anh leo lên giường từ phía bên kia, vỗ vỗ gối, rồi trùm chăn đi ngủ.
Anh sợ ban đêm Trần Thu lại gặp ác mộng hoặc cơ thể không khỏe, vì vậy anh ngủ rất nông, cứ cách một lát lại dậy xem cậu ấy thế nào, nhưng thực tế sau khi hít oxy, Trần Thu ngủ sâu hơn, cả đêm bình an.
Sáng sớm hôm sau, Mạc Trừng Thu bị đói đến mức tỉnh giấc.
Toàn thân cậu đau nhức, tay chân như không còn là của mình nữa. Cậu cử động chân, lại phát hiện mình đang đè lên thứ gì đó.
Vừa săn chắc vừa ấm nóng, không giống gối hay chăn, nhưng lại rất thoải mái và vừa vặn.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cậu cọ cọ bắp chân, rồi cúi đầu xuống, lúc này trán cũng chạm vào một vùng da thịt ấm áp và dẻo dai, cậu giật mình tỉnh hẳn, nhận ra mình đã coi Nhậm Trì Vũ là gối ôm, hơn nửa cơ thể đều đè lên người ta!
Mạc Trừng Thu hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho xong, cậu lập tức thu tay và chân lại, thầm cầu nguyện đừng làm Nhậm Trì Vũ thức giấc. Nhưng đời không như là mơ, cậu vừa mới cử động một chút, Nhậm Trì Vũ đã cảm nhận được.
Nhậm Trì Vũ vẫn chưa tỉnh hẳn, cứ ngỡ cậu lại gặp ác mộng nên đưa tay đặt lên lưng cậu, còn vỗ nhẹ hai cái, lẩm bẩm nói: “Sao thế? Không sao đâu, ngủ thêm lát nữa đi.”
Mạc Trừng Thu bị anh ôm chặt trước ngực, đẩy đẩy cánh tay anh, nhưng tuyệt vọng nhận ra đẩy thế nào cũng không nhúc nhích.
Lần này thật sự bế tắc, Mạc Trừng Thu đành phải gọi anh dậy: “Anh Trì, tỉnh dậy đi, thả tôi ra.”
Nhậm Trì Vũ “ừ” một tiếng lấy lệ, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, hơi thở sâu và nóng rực phả bên mặt Mạc Trừng Thu, tiếng đáp lời ấy tựa như lời mê sảng trong cơn mơ.
Đêm qua Mạc Trừng Thu lười biếng, không mặc quần ngủ đã chui vào chăn đi ngủ, lúc này hai chân áp sát vào quần ngủ của Nhậm Trì Vũ, qua lớp vải mỏng manh mềm mại truyền đến nhiệt độ cơ thể của người kia.
…
Trong bóng tối, hơi thở của Mạc Trừng Thu nghẹn lại, gương mặt dần đỏ bừng lên.
Giấc ngủ đêm qua quả thực rất yên bình và thoải mái, nhưng tình huống hiện tại rõ ràng đã vượt quá khoảng cách xã giao bình thường.
Tinh thần Mạc Trừng Thu rối loạn, theo bản năng hơi ngả người ra sau, cánh tay rã rời không còn sức lực chống lên vai Nhậm Trì Vũ, cố gắng kéo giãn ra một chút không gian.
Thế nhưng tay của Nhậm Trì Vũ lại trượt từ bả vai xuống thắt lưng, ôm chặt lấy cậu một cách vô lý, không cho cậu vùng vẫy.
“Nhậm Trì Vũ!” Mạc Trừng Thu không thể nhẫn nhịn được nữa, gọi tên anh.
Nhậm Trì Vũ giật mình tỉnh giấc, tim đập liên hồi, lực ở cánh tay lập tức biến mất trong nháy mắt.
Mạc Trừng Thu nhân cơ hội thoát thân, xoay người xuống giường, bước chân hoảng loạn, lao vào nhà vệ sinh như đang chạy trốn.
Nhậm Trì Vũ ngồi tựa vào đầu giường một cách mơ màng, đưa tay bật đèn. Khi ánh đèn sáng lên, anh theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng trước mắt lại hiện lên bóng hình có chút chật vật, thoáng qua của Mạc Trừng Thu lúc vừa mới tỉnh giấc ngủ.
Đôi chân ấy thon dài thẳng tắp, phần gốc đùi lại ẩn chứa chút thịt mềm, đầy đặn ngoài dự đoán. Nhậm Trì Vũ mở mắt, cưỡng ép cắt đứt đoạn hồi ức có thể coi là mạo phạm này, nhưng vẫn không ngăn được dòng suy nghĩ vẩn vơ, nhớ đến lúc Mạc Trừng Thu học cưỡi ngựa ở hồ Na Pa, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, vai lưng duỗi thẳng hiên ngang, khi ngoảnh đầu lại, mái tóc đen và đôi mắt đen lánh, khiến cho núi cao thảo nguyên, hồ nước và cờ lungta phía sau trong thoáng chốc đều mất đi màu sắc, chỉ còn là vật nền cho cậu.
Nhậm Trì Vũ mệt mỏi day day ấn đường, cảm giác nóng rực khắp người khó lòng xoa dịu, anh lật chăn đi lấy một chai nước khoáng trong tủ lạnh, ngửa đầu uống cạn hơn nửa chai.
Tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm.
Trần Thu vốn ưa sạch sẽ, việc tối qua không tắm đã trùm chăn đi ngủ thực sự là chuyện bất đắc dĩ, nhưng cả đêm để bụng rỗng, sáng nay tắm rửa có khả năng sẽ bị hạ đường huyết dẫn đến ngất xỉu.
Nhậm Trì Vũ không dám rời khỏi phòng, vừa lắng nghe động tĩnh bên trong, vừa gọi điện cho lễ tân khách sạn đặt dịch vụ giao đồ ăn.
Anh nhìn thời gian, thấy tiếng nước trong phòng tắm mãi không ngừng, liền đi tới gõ cửa nói: “Trần Thu, đừng tắm lâu quá.”
Mạc Trừng Thu vốn đã sắp tắm xong, nghe vậy liền tắt vòi hoa sen, lấy khăn tắm lau khô người, nhưng lại phát hiện ra một vấn đề cực kỳ quan trọng, cậu vội vàng chạy vào đây nên không mang theo quần áo sạch. Chiếc áo thun dài tay mặc đi ngủ tối qua vẫn còn mặc được, nhưng quần lót đã mặc qua rồi, cậu không muốn mặc lại, phải làm sao đây?
Gò má Mạc Trừng Thu lại ẩn ẩn nóng lên, cậu cắn môi, không muốn mở miệng nhờ người khác giúp đỡ, đang lúc do dự thì nghe thấy người ngoài cửa nói: “Tôi lấy giúp cậu quần áo rồi, cậu ra lấy đi.”
Mạc Trừng Thu hé mở một khe cửa, hơi nước tranh nhau tràn ra ngoài.
Cậu trốn sau cánh cửa, đưa nửa cánh tay ra, nhanh chóng đoạt lấy quần áo từ tay Nhậm Trì Vũ rồi lập tức đóng cửa lại.
Sau khi mặc đồ chỉnh tề, cậu nhìn vào gương, chỉ thấy trên mặt chàng thanh niên trong gương vẫn còn vương chút sắc hồng nhạt chưa tan, ánh mắt ẩm ướt, thoáng hiện vài phần thẹn thùng. Chẳng giống cậu chút nào.
Mạc Trừng Thu dùng nước lạnh rửa mặt, cảm thấy gò má dần dần hạ nhiệt mới dừng lại.
Nhậm Trì Vũ kéo rèm cửa ra, ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ lập tức xua tan bầu không khí ám muội trong phòng, chỉ còn lại chiếc chăn bông xốp mềm trên giường, tựa như những tầng mây hỗn loạn, mang theo một chút dư vị khó tả.
Nhậm Trì Vũ bày bữa sáng do dịch vụ phòng mang đến lên bàn trà, đồ ăn nóng hổi đầy ắp cả một bàn.
Mạc Trừng Thu bước ra khỏi phòng tắm, nhìn đến ngẩn cả người.
“Lại đây ăn sáng.” Nhậm Trì Vũ gọi cậu với thái độ bình thường, Mạc Trừng Thu cũng gạt chuyện ngượng ngùng vừa rồi ra sau đầu, tự nhiên ngồi xuống bắt đầu ăn.
Nhậm Trì Vũ gần như gọi hết tất cả các loại đồ ăn sáng của khách sạn, có bánh bao, bún, hoành thánh, cũng có cả bánh mì, bánh ngọt, sandwich, phong cách nửa Á nửa Âu.
Mạc Trừng Thu phát hiện khi nhấc cánh tay lên, ngón tay mình sẽ vô thức run rẩy, đó là biểu hiện của việc mất sức. Cậu cầm không chắc đũa nên dùng thìa để múc hoành thánh ăn. Mạc Trừng Thu cúi đầu ăn hết một bát hoành thánh, lúc ngẩng lên lại thấy Nhậm Trì Vũ không hề động đũa, chỉ mải mê uống trà, trông có vẻ chẳng mấy hứng thú với thức ăn.
Bình thường anh ấy ăn rất ngon miệng, dáng vẻ này thật sự rất bất thường. Mạc Trừng Thu không nhịn được liền quan tâm hỏi: “Anh Trì, có phải anh thấy không khỏe ở đâu không? Không có cảm giác thèm ăn sao?”
Hỏi xong, Mạc Trừng Thu chợt lóe lên một ý nghĩ, đột nhiên nhận ra điều gì đó, ánh mắt nhìn xuống dưới, thoáng thấy chỗ lồi lên bất thường giữa hai chân anh.
Sao có thể chứ? Đã lâu thế này rồi mà vẫn chưa xẹp xuống sao?
Mạc Trừng Thu lặng người.
Nhậm Trì Vũ vốn tưởng sẽ thấy ngượng ngùng khó xử, nhưng nhìn cậu lẳng lặng thu hồi tầm mắt, cúi đầu cầm bánh bao ăn, không nói một lời, giả vờ như không nhìn thấy gì, anh lại thấy thật thú vị, bèn nói: “Không sao, một lát nữa là ổn thôi.”
Khi Mạc Trừng Thu đã ăn được lưng bụng, Nhậm Trì Vũ mới bắt đầu ăn.
Hai người ăn hết sạch thức ăn, rồi thả lỏng tựa vào ghế sofa, cùng lúc ngáp một cái.
“Ngủ thêm một giấc nữa đi, hôm nay không sắp xếp hoạt động gì nữa, cứ nghỉ ngơi cho đã luôn.” Nhậm Trì Vũ đề nghị, anh đứng dậy, nhìn thấy đống quần áo bẩn Mạc Trừng Thu chất một bên từ tối qua, liền hỏi: “Cậu có quần áo cần giặt không? Lát nữa tôi gửi luôn xuống phòng giặt.”
“Vâng.” Mạc Trừng Thu lấy túi giặt từ trong tủ quần áo ra, bỏ hết quần áo, quần dài cần giặt vào, đưa cho Nhậm Trì Vũ rồi nói: “Làm phiền anh ạ.”
Nhậm Trì Vũ xách túi rời khỏi phòng, lúc sắp ra khỏi cửa còn quay đầu dặn dò: “Tỉnh dậy thì đến phòng tìm tôi, không được tự ý ra ngoài đi lung tung, nghe rõ chưa?”
Mạc Trừng Thu liên tục vâng dạ, đợi anh đi rồi, cậu lập tức kéo rèm cửa lại, không thể chờ đợi thêm được nữa mà chìm ngay vào giấc mộng ngọt ngào.
Nhậm Trì Vũ quay về phòng mình, bỏ quần áo mặc ngày hôm qua vào một túi giặt khác, rồi xách đến phòng giặt của khách sạn. Thực ra mỗi tối sau khi tắm xong, anh có thể tiện tay giặt luôn chiếc áo thun mặc ban ngày, hoàn toàn không cần đến phòng giặt. Nhưng anh thấy trong phòng Trần Thu chất mấy bộ quần áo đã mặc, đoán chừng mấy ngày nay cậu mệt lử, không còn sức để giặt tay, nên anh mới chủ động đề nghị mang đến phòng giặt giúp cậu.
Nhậm Trì Vũ làm việc rất tỉ mỉ, anh kiểm tra từng túi quần áo xem không có đồ vật gì bên trong mới cho vào máy giặt, nhưng đang cho vào thì phát hiện trong đống đồ bẩn của Trần Thu có kẹp theo hai chiếc quần lót. Màu xám, chất liệu cotton, kiểu dáng bình thường nhất. Vì còn mới nên độ đàn hồi vẫn rất tốt. Anh nhét hết các quần áo khác vào máy giặt rồi nhấn nút bắt đầu, máy giặt bắt đầu chạy ầm ầm, chỉ còn lại hai chiếc quần lót nằm trong túi, Nhậm Trì Vũ cảm thấy lúng túng một lúc lâu.
Trần Thu là người hay ngại, nếu trả lại nguyên trạng chiếc quần lót bẩn cho cậu, chắc chắn cậu sẽ xấu hổ đến mức muốn chết đi được.
Nếu giặt sạch quần lót rồi trả lại… có lẽ kết cục cũng vẫn là xấu hổ đến chết như vậy thôi. Nhậm Trì Vũ suy nghĩ kỹ một hồi. Loại đồ lót sát thân này chắc chắn không thể cho vào máy giặt để giặt, sáng nay Trần Thu ăn cơm, tay yếu đến mức cầm không nổi đũa, chắc chắn cũng chẳng còn sức để giặt tay, nghĩ đi nghĩ lại, anh thấy mình chỉ có thể làm việc tốt thì làm cho đến cùng, giúp cậu giặt cả quần lót luôn.
Ông nội ơi ông nội =))))))))))))))))))
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾