
Chưa đến tám giờ sáng, năm người đã tập hợp tại đầu làng, đi qua Bạch Tháp để vào núi.
Đoạn đường đầu tiên trùng với lộ trình đi hái nấm ở bãi chăn thả Ni Sắc, Mạc Trừng Thu đã đi qua một lần nên hôm nay đi lại thấy thành thạo và nhẹ nhàng hơn nhiều. Băng qua rừng cây tầm xuân cao lớn và khu rừng nguyên sinh phủ đầy rêu phong, sau khi đi qua một cây cầu nhỏ, đoạn leo dốc bắt đầu. Mặt đất bùn lầy lầy lội và gập ghềnh, không chỉ có những thân cây khổng lồ đổ ngã giữa đường, mà còn phải lội qua những dòng suối chảy xuống từ núi cao. Đi ngang qua đỉnh Mai Đóa Băng, nơi tương truyền là sân nhảy múa Guozhuang của thần Kawagebo. Đến điểm nghỉ chân đầu tiên là một cái chòi gỗ, mấy người đi vào nghỉ ngơi, ăn chocolate để bổ sung năng lượng.
Đi tiếp về phía trước, đến đèo Tiếu Nông, không gian đột ngột mở rộng, họ thu trọn cả rừng cây và núi tuyết vào tầm mắt. Những dòng sông băng khổng lồ hiện ra ngay trước mặt, tiếng nước tan chảy đinh tai nhức óc khiến lữ khách tạm quên đi mệt mỏi, xốc lại tinh thần để tiếp tục lên đường.
Từ đây đi tiếp, phải đi một đoạn xuống dốc có độ chênh lệch cực lớn và rất lầy lội, đi ngược dòng suối trong rừng để đến trạm dừng chân Tiếu Nông.
Mạc Trừng Thu cảm thấy cái tên này nghe rất quen, sau đó mới nhớ ra trong bộ phim tài liệu về Kawagebo mấy ngày trước có nhắc đến nơi này. Trạm dừng chân Tiếu Nông vốn là bãi chăn thả Tiếu Nông, vì năm 1990, đội leo núi liên hiệp Trung – Nhật đã dùng nơi này làm trạm dừng chân khi chinh phục Kawagebo, nên đến nay mới được gọi là trạm dừng chân Tiếu Nông.
Trạm dừng chân nằm trên một đồng cỏ rộng lớn, có vài căn nhà gỗ nhỏ, bên ngoài nhà chất đầy củi khô lớn nhỏ, ngựa và lừa đang gặm cỏ trên bãi chăn thả. Bước vào nhà gỗ, hóa ra là một quán ăn nhỏ, chủ quán đang đảo cơm chiên trong chảo sắt kêu lạch cạch.
Xét về nghĩa nghiêm ngặt, căn nhà gỗ này chỉ là một cái lán có mái che, bốn bề trống trải, tường được xếp từ những thùng mì ăn liền đã dùng hết, chỗ nào cũng lộng gió, ánh sáng xuyên qua những bức tường mì ăn liền chiếu vào, khiến núi tuyết bên ngoài hiện lên lúc ẩn lúc hiện.
Trần Gia Thụ và Dư An đặt ba lô xuống, đi dạo xung quanh để chụp ảnh, Vân Đăng đầy hứng khởi làm hướng dẫn viên cho họ.
Mạc Trừng Thu tạm thời không còn sức để đi dạo nữa, cậu ngồi trong nhà nghỉ ngơi, đợi ăn món cơm chiên.
Dầu hạt cải trong chảo được nhiệt độ cao ép ra mùi thơm, sau đó cho thêm thịt hun khói thái hạt lựu vào phi thơm, cho trứng và cơm vào đảo liên tục, rồi thêm một chút xíu nước tương, cuối cùng rắc thêm hành lá rồi tắt bếp, múc ra đĩa trắng đưa đến tay Mạc Trừng Thu.
Vẻ ngoài của đĩa cơm chiên bình thường, gạo vùng cao có kết cấu dẻo dính, các hạt cơm không được tơi rời, nhưng lại thấm đẫm hương vị. Những miếng thịt hun khói đỏ thẫm, vụn trứng thơm bùi và vài cọng hành xanh mướt, tất cả nguyên liệu đều mộc mạc và ngon miệng, xoa dịu đi sự mệt mỏi sau suốt chặng đường dài đi bộ.
Khi họ ăn xong thì ba người kia mới quay lại, thế là đổi thành họ ăn cơm và trông túi, còn Nhậm Trì Vũ và Mạc Trừng Thu đi ra ngoài hít thở không khí.
Họ dẫm lên thảm cỏ mềm mại, đi dọc theo hướng dòng nước, chẳng mấy chốc đã bỏ lại căn nhà gỗ phía sau.
Có lừa và ngựa đang uống nước bên bờ sông, chiếc chuông trên cổ chúng theo từng cử động phát ra tiếng “đinh đang” trong trẻo, thanh thoát.
Ngay phía trước là sông băng khổng lồ của đỉnh Tướng Quân, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời.
Mạc Trừng Thu dừng chân ngắm nhìn, lòng rất bình thản, không còn cảm giác chấn động như lần đầu tiên nhìn thấy.
Nhậm Trì Vũ dẫn cậu băng qua sông, đột nhiên dừng bước, cúi đầu nhìn bãi cỏ lầy lội bên bờ sông rồi nói với Mạc Trừng Thu: “Em nhìn này, dấu chân gấu.”
“Thật không ạ?” Mạc Trừng Thu ngồi xổm xuống, tỉ mỉ nghiên cứu dấu chân ấy, có bốn vết móng vuốt sâu hoắm, rõ mồn một, quả thực không giống dấu chân chó.
Nhậm Trì Vũ nói: “Em không tin tôi thì lát nữa hỏi Vân Đăng xem.”
Mạc Trừng Thu mượn điện thoại của Nhậm Trì Vũ để chụp ảnh dấu chân này.
Nhậm Trì Vũ đột nhiên bị thứ khác thu hút sự chú ý, anh nắm lấy cánh tay Mạc Trừng Thu, kéo cậu bước nhanh vòng qua rìa đồng cỏ, tiến về phía gần rừng cây.
Mạc Trừng Thu không hiểu chuyện gì, nhìn theo hướng mắt của Nhậm Trì Vũ thì thấy một con bò yak đang đứng cô độc, bất động.
Bụng con bò yak đó to một cách bất thường, trông như đang mắc bệnh gì đó.
Mạc Trừng Thu thắc mắc: “Đây là…?”
Mặc dù cách con bò yak một khoảng rất xa, nhưng Nhậm Trì Vũ vẫn vô thức hạ thấp giọng nói: “Nó đang sinh con.”
“Ồ..” Mạc Trừng Thu vỡ lẽ. Là một bác sĩ sản khoa, cậu đã quá quen với việc phụ nữ sinh nở, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đứng xem một con bò sinh con.
Bò mẹ nghiêng đầu nhìn thấy họ, nhưng không cử động, thế nên hai người họ cũng không dám động đậy vì sợ làm nó giật mình.
Bò mẹ khom lưng, âm thầm dùng sức, hai chân sau hơi tách ra. Vài phút sau, một con bê bọc trong nhau thai thuận lợi trượt ra khỏi đường sinh, mang theo một luồng hơi ấm nhỏ rơi xuống thảm cỏ.
Con bê yếu ớt vùng vẫy, bò mẹ lập tức quay đầu lại dùng chiếc lưỡi thô ráp liếm đi liếm lại lên người con. Sau khi màng thai được làm sạch, khối màu sẫm kia lộ ra lớp lông tơ mềm mại, bốn chiếc chân mảnh khảnh run rẩy bắt đầu cố gắng đứng dậy, nhưng hết lần này đến lần khác lại ngã xuống, mãi không đứng lên được, trông rất xót xa.
Mạc Trừng Thu chỉ muốn tiến lên giúp nó, nhưng cậu hiểu điều này là không được, vạn vật cạnh tranh, thích nghi để tồn tại, phải tuân theo quy luật của tự nhiên.
Cậu vô thức siết chặt tay, lo lắng thay cho chúng, lại phát hiện tay Nhậm Trì Vũ không biết đã trượt xuống từ lúc nào đang vừa vặn nắm lấy tay cậu, cậu dùng lực một chút nắm chặt lòng bàn tay anh.
Mạc Trừng Thu không rõ mình có làm người ta đau không, khẽ nói một câu xin lỗi anh, đang định rút tay ra thì đã bị Nhậm Trì Vũ giữ lại.
Nhậm Trì Vũ đang nhìn chằm chằm vào con bê, dường như không để ý đến động tác của cậu.
Mạc Trừng Thu cũng không vùng vằng nữa, để mặc anh dẫn dắt.
Con bê đã thất bại rất nhiều lần, cuối cùng trước khi kiệt sức, nó cũng đứng vững được một cách lảo đảo, bốn chân run rẩy dang rộng ra, theo bản năng tìm kiếm sữa mẹ.
“Tốt quá rồi.” Mạc Trừng Thu thực sự thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau đó lại lo lắng nói: “Gần đây có gấu, chúng sẽ không bị ăn thịt chứ?”
Nhậm Trì Vũ dắt người đi hướng ngược trở lại, nói: “Trời cao tự có an bài. Đi thôi, chúng ta phải về thôi.”
Cá lớn nuốt cá bé cũng là quy luật của tự nhiên. Mạc Trừng Thu thu lại lòng trắc ẩn dư thừa, nhưng vẫn cảm thấy một nỗi buồn vô cớ.
Là cái giá phải trả cho việc đi thẳng đứng, việc sinh nở của phụ nữ loài người khó khăn và đau đớn hơn nhiều so với động vật, không chỉ những tổn thương về thể xác là không thể đảo ngược, mà về tinh thần cũng có thể để lại những sang chấn cực lớn. Mặc dù y học hiện đại không ngừng phát triển, tỷ lệ tử vong ở phụ nữ mang thai cũng đang giảm xuống, nhưng vẫn luôn có những người như Lư Đình, dù cơ thể đã được chữa khỏi nhưng vẫn cảm thấy đau đớn hơn cả cái chết, trong những trường hợp cực đoan đã chọn con đường tự kết liễu đời mình.
Rõ ràng vừa chứng kiến một cảnh tượng đại diện cho sự sống mới và hy vọng, nhưng tâm trạng của Mạc Trừng Thu lại trở nên sa sút.
Nhậm Trì Vũ tưởng cậu vẫn còn đang lo lắng về chuyện con gấu, liền chỉ về phía bên kia, về phía ngôi nhà gỗ cách họ trăm mét, nói: “Thấy không? Đó là nhà của người nông dân chăn thả, anh ta sẽ bảo vệ tốt vật nuôi của mình.”
Ngôi nhà gỗ đó cũ nát đến mức lung lay sắp đổ, Mạc Trừng Thu còn tưởng là nhà bỏ hoang.
Cậu sực tỉnh, phát hiện tay hai người vẫn còn đang nắm chặt lấy nhau mà đi.
Cứ thế này mà quay về để người khác nhìn thấy cũng không hay, Mạc Trừng Thu khẽ cựa quậy, lần này Nhậm Trì Vũ đã buông cậu ra.
Nhậm Trì Vũ dửng dưng nói: “Lát nữa đừng nói với bọn Trần Gia Thụ và Dư An là chúng ta đã thấy bò yak đẻ con, không quay được tư liệu tốt thế này chắc chắn họ sẽ tiếc nuối lắm, biết đâu còn ghen tị vì chúng ta may mắn nữa đấy.”
Không hiểu sao, có một cảm giác lén lút bí mật khó tả, Mạc Trừng Thu nói: “Được ạ.”
Khi hai người bước vào trong nhà gỗ, những người khác đã ăn xong và nghỉ ngơi được một lát.
Xuất phát từ đại bản doanh, leo lên một đoạn ngắn, đi qua cầu gỗ để qua sông, đoạn cuối cùng là ngọn dốc tuyệt vọng dựng đứng, Mạc Trừng Thu vừa đi vừa nghỉ, hơn nửa tiếng sau mới lên đến đỉnh.
Đứng trên tảng đá khổng lồ nơi đỉnh dốc, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy trái tim của núi Kawagebo – Hồ Băng.
Hồ Băng được hình thành từ nước băng tan của các dòng sông băng trên các ngọn núi xung quanh. Mỗi ngày, vào khoảnh khắc mặt trời mọc, những giọt nước trong suốt bắt đầu nhỏ xuống từ các dòng sông băng trên đỉnh núi, tạo thành những hồ nước trên cao, hoặc tụ lại thành những dòng suối len lỏi giữa các đồng cỏ và rừng cây, chảy róc rách giữa các khe núi, đổ dốc từ trên đường tuyết rồi hòa vào những con sông lớn, chảy đi xa mãi cho đến đại dương phương Nam. Sau đó, chúng lại được gió mùa Tây Nam hàng năm đưa trở lại lên vùng núi cao, hoàn thành vòng tuần hoàn của mưa, tuyết và nước.
Đi suốt những ngày qua, Mạc Trừng Thu cảm thấy thể lực của mình đã tốt lên rồi, chỉ thở dốc một lát trên đỉnh núi là đã có thể tiếp tục đi xuống bên hồ.
Bên hồ có rất nhiều đống đá Mani. Mạc Trừng Thu nảy ra ý định, cũng ngồi xuống xếp đá. Lần trước khi đi tuyến Thác Thần, cậu xếp đống đá Mani bên bờ sông chỉ với tâm thế nhập gia tùy tục, kiểu như “đã đến đây rồi thì làm thôi”. Nhưng hôm nay, trong lòng cậu nảy sinh một nguyện ước, cậu có một tâm nguyện muốn gửi trao cho thần sơn thánh hồ.
Cậu vừa chọn những viên đá có hình dáng dẹt, vừa thầm nghĩ, nếu con gái của Lư Đình có thể trưởng thành một cách bình an và khỏe mạnh thì tốt biết mấy. Mặc dù ngay từ khi sinh ra cô bé này đã trải qua nhiều sóng gió, nhưng tục ngữ có câu, đại nạn không chết ắt có hậu phúc. Cũng không nói trước được liệu tương lai của cô bé sẽ thuận buồm xuôi gió hay không. Không nhất thiết phải đạt được thành tựu gì lớn lao, chỉ cần bình an khỏe mạnh là tốt rồi. Ngoài những đau khổ, cũng hãy để cô bé được cảm nhận những điều tốt đẹp trên thế gian này.
Nhậm Trì Vũ nhặt được một viên đá phẳng lỳ hoàn hảo rồi đưa cho cậu, nhưng Mạc Trừng Thu cảm thấy dùng đá do chính tay mình nhặt sẽ thành tâm hơn, nên đã áy náy từ chối anh.
Nhậm Trì Vũ cũng ngồi xổm xuống bên cạnh đống Mani của riêng mình. Đợi anh xếp xong, Trần Thu vẫn đang tìm những viên đá nhỏ để đặt lên lớp trên cùng.
Tâm cậu rất tĩnh, tay lại rất vững, vẻ mặt đầy nghiêm túc, người không biết còn tưởng cậu đang làm một công việc gì đó vô cùng trang trọng chứ không phải là đang xếp đá. Đợi đến khi xếp xong, cậu đứng thẳng người dậy ngắm đi ngắm lại, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
“Chụp ảnh không?” Nhậm Trì Vũ đưa điện thoại cho cậu, Mạc Trừng Thu thầm nghĩ đống đá này có gì hay mà chụp? Cậu xua tay, ra hiệu rằng mình dùng máy ảnh phim để chụp hồ nước và núi tuyết.
Em không chụp thì để tôi chụp. Nhậm Trì Vũ cúi người xuống, lưu lại hình ảnh cho đống Mani, rồi ngẩng đầu lên, anh thấy Trần Thu đang bước đi chậm rãi dọc theo bờ hồ trên bãi đá vụn.
“Trần Thu.” Nhậm Trì Vũ gọi tên cậu.
Ở độ cao lớn, phản ứng của con người đặc biệt chậm chạp, Trần Thu đi chậm, nên sau khi nghe thấy tiếng gọi, động tác quay đầu lại của cậu cũng chậm hơn.
Nhậm Trì Vũ thấy cậu quay người lại, liền giơ điện thoại lên trước mặt cậu và hỏi: “Chụp cho em không? Tôi muốn chụp em.”
Trải nghiệm bị theo dõi và chụp lén thời gian trước khiến Mạc Trừng Thu có một thời gian cực kỳ chán ghét ống kính, ngay cả khi đã hỏi ý kiến trước như Nhậm Trì Vũ, cậu vẫn cảm thấy không tự nhiên khi đối diện với máy ảnh.
Mạc Trừng Thu không muốn làm mất hứng của Nhậm Trì Vũ nên gật đầu đồng ý, theo bản năng nở một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự.
Nhậm Trì Vũ tìm được góc chụp nhưng không bấm máy ngay, anh hỏi như đang trò chuyện phiếm: “Trần Thu, chuyến đi chơi lần này em có vui không?”
Mạc Trừng Thu trả lời không chút do dự: “Vui ạ.”
Nhậm Trì Vũ tranh thủ lúc lời nói của cậu chưa dứt, khi thần sắc cậu đang ôn hòa tự nhiên nhất để nhấn nút chụp.
Anh cất điện thoại rồi đi tới, hỏi một câu như đã biết rõ câu trả lời: “Thật không đó?”
Mạc Trừng Thu gật đầu, lại cảm thấy như vậy quá qua loa, thế là cậu trịnh trọng nói: “Thật. Trong mười năm trở lại đây, mười ngày này là vui vẻ nhất.”
Vì ở độ cao lớn, vừa đi vừa nói nên lời nói của Mạc Trừng Thu bị ngắt quãng vụn vặt, giọng nói cũng rất nhẹ và yếu, vừa bị gió thổi qua là tan biến, nhưng không sao cả, Nhậm Trì Vũ đã nghe thấy rất rõ ràng.
Lần đầu tiên đến xem núi tuyết, Nhậm Trì Vũ đã bị vẻ đẹp lạnh lùng và hùng vĩ của nó làm cho chấn động, trong mắt chỉ nhìn thấy núi tuyết. Sau này anh nhìn đi nhìn lại nhiều lần, nhìn đến quen, nhìn thấy hoa, cây, rêu và địa y, nhìn thấy ngựa, lừa, bò yak, nhìn thấy những dân làng đang vất vả mưu sinh.
Còn giờ đây, anh nhìn thấy Trần Thu dưới chân núi tuyết.
E rằng sau này mỗi khi nhìn thấy núi tuyết, anh đều phải nhớ đến người này mất rồi.
Ôi làm nhớ tới câu “Ra ngoài du ngoạn, phong cảnh đều là em.” 🥹🥹
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾