
Nhậm Trì Vũ cuối cùng không buông tha cho cậu, nhưng cũng không làm khó cậu.
So với dáng vẻ chưa từng được ăn no lần đầu tiên, tối nay có thể coi là vừa ôn hòa vừa chừng mực, khiến cả hai đều được tận hưởng một lần thoải mái.
Anh dùng khăn nóng lau người cho Trần Thu rồi cho cậu đi ngủ.
Khi làm việc cũng rất chú ý, ngay cả giường chiếu cũng không làm bẩn, tránh được việc phải đổi phòng giữa đêm.
Ngày hôm sau, cũng không có ai vì kiệt sức mà ngủ quên, ai cũng đều thức đúng giờ. Hai người ngủ cùng nhau có chất lượng giấc ngủ tốt hơn hẳn khi ngủ một mình. Hiếm khi Nhậm Trì Vũ có ý định nằm nán lại trên giường, anh không muốn rời khỏi chiếc giường ấm áp và thoải mái này, thuận tay kéo người về phía trước mình, ôm ấp một cách dễ chịu.
Trần Thu lại không nói một lời nào mà đẩy anh ra, thức dậy, về phòng mình để vệ sinh cá nhân.
Nhậm Trì Vũ cũng đành phải dậy, anh ngồi trên giường buồn bực một lát, nhưng nhanh chóng không còn tự dằn vặt nữa, cho rằng đây là do Trần Thu không hiểu phong tình.
Khi đến nhà hàng của khách sạn ăn sáng, sắc mặt Trần Thu đã khôi phục bình thường, nhưng vẫn không nói gì nhiều, cũng không mấy khi nhìn Nhậm Trì Vũ, theo bản năng né tránh ánh mắt của anh.
Nhậm Trì Vũ vẫn cảm thấy hơi khó chịu, đợi sau khi ăn xong, anh hỏi thẳng: “Thế này là có ý gì? Em đang bạo lực lạnh với tôi đấy à?”
Mạc Trừng Thu đang uống cà phê, nghe vậy liền bị sặc ho vài tiếng liên tục, mãi mới điều hòa lại được nhịp thở, vội vàng nói: “Không phải. Em… em chỉ là không biết nên nói gì cho phải.”
Nếu không phải cố ý lạnh nhạt, thì chính là đang ngượng ngùng.
Nhậm Trì Vũ vẫn chưa thấy thỏa mãn, lấn tới hỏi: “Vậy thì, tôi hỏi gì em cứ nói nấy.”
“Ông chủ Nhậm.” Mạc Trừng Thu dùng giọng điệu cầu xin, “Đừng như vậy mà.”
Nhậm Trì Vũ cũng không ép cậu nữa, đứng dậy nói: “Tôi ra ngoài hút điếu thuốc, em cứ thong thả ăn, ăn xong thì về phòng lấy hành lý, rồi ra đại sảnh đợi tôi.”
Mạc Trừng Thu ngồi lại bên bàn một lát, uống hết ly cà phê, sau đó đẩy ghế đứng dậy, rảo bước đi về phía khu vực hút thuốc ngoài sân.
Nhậm Trì Vũ đứng hướng về phía rừng cây và núi tuyết, bóng lưng cao ráo thẳng tắp, giống như một cái cây cô độc và tiêu sái. Mạc Trừng Thu đi tới, hỏi: “Anh Trì, còn thuốc lá không?”
Nhậm Trì Vũ thấy cậu đi theo mình thì nhướng mày, thoáng chút ngạc nhiên. Anh dụi tắt mẩu thuốc lá trong tay, rút một điều mới từ bao thuốc, không đưa trực tiếp cho cậu mà ngậm vào miệng, dùng bật lửa châm lửa xong mới kẹp giữa hai ngón tay đưa tới.
Mạc Trừng Thu chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, vừa mừng vừa lo đưa tay ra đón, nhưng Nhậm Trì Vũ không để cậu cầm lấy, ánh mắt anh rơi trên đôi môi nhạt màu của cậu.
Mạc Trừng Thu chợt nhận ra, gương mặt lập tức đỏ bừng.
Nhậm Trì Vũ tinh tế đưa đầu lọc đến bên má cậu, Mạc Trừng Thu hơi nghiêng mặt, hé môi ngậm lấy điếu thuốc anh vừa mời.
Nhậm Trì Vũ buông tay, lại nhanh nhẹn tự châm cho mình một điếu khác.
Mạc Trừng Thu trấn tĩnh lại, nói: “Vừa nãy, anh muốn hỏi gì?”
Người này rõ ràng đang có tâm sự không muốn nói, nếu đường đột hỏi ra anh sẽ lại không vui.
Nhậm Trì Vũ lúc này lại trở nên đắn đo, không dám tùy tiện mở lời mà chỉ chọn một chuyện không quan trọng để hỏi: “Em… rốt cuộc có phải là bác sĩ không?”
Mạc Trừng Thu mỉm cười, nói: “Chẳng phải anh đã biết rồi sao.”
Đây chính là thừa nhận.
Nhậm Trì Vũ lại hỏi: “Sau khi tốt nghiệp cấp ba, em luôn học tập và làm việc ở Thượng Hải à?”
Mạc Trừng Thu đáp: “Đúng vậy, em ở đó hơn mười năm rồi.”
Nhậm Trì Vũ hỏi: “Có thích Thượng Hải không?”
Mạc Trừng Thu lắc đầu, nói: “Ghét Thượng Hải. Mùa hè thì rất nóng, mùa đông lại quá lạnh. Khắp nơi đều là nhà cao tầng và chung cư, ngoài việc đi làm ra em cũng chẳng biết mình có thể làm gì ở thành phố đó nữa.”
Nhậm Trì Vũ bổ sung thêm: “Đồ ăn đều là vị ngọt, e là em cũng không ăn quen nhỉ.”
Mạc Trừng Thu rất tán thành: “Đúng đó. Thịt cũng có vị ngọt, sao mà ăn được chứ? Kỳ lạ quá đi mất.”
Nhậm Trì Vũ bật cười.
Mạc Trừng Thu cứ ngỡ mình đã dỗ dành được người ta, thế là tiếp tục than vãn về cuộc sống đô thị bi thảm của mình, cậu phàn nàn: “Có những người lớn tuổi chỉ nói tiếng địa phương, không chịu nói tiếng Phổ thông. Hồi em mới làm bác sĩ nội trú đã rất khó khăn, ngày nghỉ còn bị người hướng dẫn yêu cầu phải tự học tiếng Thượng Hải.”
Nhậm Trì Vũ hỏi: “Học được chưa? Đã học được những gì rồi?”
Mạc Trừng Thu lắc đầu: “Chỉ nghe được thôi, chứ không biết nói.”
Nhậm Trì Vũ không tin: “Sao có thể chứ, em phải giao tiếp với bệnh nhân địa phương, chắc chắn là phải biết nói chứ, nói vài câu tôi nghe đi, bác sĩ Trần.”
Mạc Trừng Thu suy nghĩ một lát rồi nói: “Bạng ngài mai phải kiểm tra bụng rỗng, hông được ăng sáng.”
“Bác sĩ oi, thía tui ún chút sữa có đượt hông?”
“Hông được, cháo, trứng, sữa đậu nành, sữa bò, bất cứ thứ gì cũng hông được ăng, có biết chua?”
Nhậm Trì Vũ không nhịn được, bật cười ha hả thành tiếng.
Mạc Trừng Thu nhìn quanh, xung quanh trống trải, may mà không ai nghe thấy cậu nói tiếng Thượng Hải, cũng không ai thấy dáng vẻ Nhậm Trì Vũ đang cười ngặt nghẽo như phát điên.
Trong lúc trò chuyện, điếu thuốc trên tay chưa hút được mấy hơi đã cháy đến tận gốc, Mạc Trừng Thu dụi tắt điếu thuốc, thắc mắc: “Này. Anh định cười đến bao giờ? Buồn cười đến thế sao?”
Chính vì vẻ mặt em ấy nghiêm túc chính trực nên mới càng buồn cười hơn. Nhậm Trì Vũ hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra thật chậm, cuối cùng cũng ngăn được sự rung động nơi lồng ngực khi cười, anh nói: “Đáng yêu quá đi mất, bác sĩ Trần ơi.”
Mạc Trừng Thu cạn lời, nói: “Điểm gây cười thấp quá đấy, ông chủ Nhậm.”
Giọng Nhậm Trì Vũ vẫn còn vương ý cười, anh hỏi một câu không nặng không nhẹ: “Vậy khi nào em quay lại Thượng Hải?”
Giáo sư, đàn chị, cả bác sĩ Quách vốn không thân thiết lắm đều mặc định rằng cậu sẽ quay về Thượng Hải ngay khi hết kỳ nghỉ, ngay cả Nhậm Trì Vũ cũng giục cậu về Thượng Hải. Thượng Hải thì có gì tốt chứ? Thượng Hải đâu phải nhà của cậu.
Mạc Trừng Thu giống như bị dội một gáo nước lạnh, nói: “Không biết nữa, vẫn chưa quyết định.”
Nhậm Trì Vũ truy hỏi: “Vậy em xin nghỉ mấy ngày?”
Mạc Trừng Thu tính toán một lát rồi nói: “Khoảng hai mươi ngày.”
Nhậm Trì Vũ liền bảo: “Đã trôi qua một nửa rồi.”
“Vâng” Mạc Trừng Thu nhàn nhạt đáp.
Nhậm Trì Vũ nhả ra hơi thuốc cuối cùng rồi dụi tắt điếu thuốc, cúi đầu nói: “Trước khi về Thượng Hải, hãy báo cho tôi một tiếng, tôi đưa em ra sân bay.”
Mạc Trừng Thu khách sáo: “Thế thì phiền phức quá. Không cần đâu, anh Trì.”
“Không sao cả.” Nhậm Trì Vũ nói với vẻ không bận tâm,
“Em về Vân Nam, tôi đón em, em đi Thượng Hải, tôi lại tiễn em một lần nữa, như vậy chẳng phải là có đầu có đuôi, rất tốt sao?”
Mạc Trừng Thu không lên tiếng, Nhậm Trì Vũ lại nói tiếp: “Không thích Thượng Hải, ở Thượng Hải không vui thì cứ về Vân Nam nhiều hơn, nghe thấy chưa?”
Mạc Trừng Thu khẽ “vâng” một tiếng, cảm thấy ánh nắng lúc này sao quá chói mắt, chiếu vào khiến mắt cậu khó chịu, có một cảm giác cay xè.
Cậu nhắm mắt lại, nhưng cảm giác này không hề thuyên giảm mà ngược lại còn lan tỏa, thấm đẫm tận đáy lòng…
Buổi sáng, họ đi dạo một vòng quanh làng, chào tạm biệt hướng dẫn viên Ba Tang, con trai của Ba Tang và chú chó của cậu nhóc, trưởng thôn, Vân Đăng, Trần Gia Mộc và Dư An, cùng với chủ quán ăn Tứ Xuyên.
Buổi trưa về khách sạn ăn cơm xong, họ xuất phát đi ra ngoài làng, đầu tiên là đi xe bán tải ở đầu làng, sau đó đổi sang xe máy, cuối cùng đi bộ ba cây số là đến thôn Ni Nông, nơi Nhậm Trì Vũ đỗ xe.
Lúc vào thôn cảm thấy đường xá xa xôi, nhưng khi ra khỏi thôn lại thấy thật nhẹ nhàng, thời gian trôi qua rất nhanh.
Mạc Trừng Thu không biết là do mình đã thích nghi với độ cao hay sau một tuần rèn luyện mà thể lực thực sự đã nâng cao, cuối cùng khi lại nhìn thấy chiếc xe địa hình quen thuộc kia, cậu vẫn thấy khá vui mừng.
Nhậm Trì Vũ nhìn thời gian, hơn ba giờ chiều, liền quyết định: “Đi thôi, đi thẳng đến Shangri-La luôn.”
Mạc Trừng Thu hỏi: “Anh có muốn nghỉ ngơi một lát rồi mới lái xe không?”
Nhậm Trì Vũ dứt khoát nói: “Không cần, đi thôi, nếu không lát nữa phải lái xe đêm đấy.”
Trên đường trở về, núi non cây cỏ ngoài cửa sổ xe đều là những cảnh đã từng nhìn qua, không còn sự mong đợi như lúc đến hay sự ngỡ ngàng như lần đầu gặp, nhưng Mạc Trừng Thu vẫn mở to mắt nhìn, muốn lưu giữ toàn bộ những phong cảnh này vào trong tâm trí.
Họ đi ngang qua huyện Đức Khâm, lên Quốc lộ 214, lái xe chưa được bao lâu thì đã bị tắc đường.
Phía trước vừa xảy ra một vụ tai nạn đâm đuôi xe, bốn chiếc xe đỗ thành một hàng bên lề đường, chiếm mất một làn, dòng xe đi ngược chiều chỉ có thể đi qua làn còn lại, hai bên luân phiên nhau di chuyển.
Họ xếp hàng nửa tiếng đồng hồ, đi được một đoạn ngắn lại tiếp tục bị tắc, lần này dòng xe rất dài, không nhìn rõ phía trước đã xảy ra chuyện gì.
Đợi hơn mười phút mà xe vẫn không nhích được chút nào, Nhậm Trì Vũ tháo dây an toàn rồi nói: “Để tôi xuống xem sao.”
Anh đi dọc theo con đường về phía trước gần một cây số, rẽ qua một khúc cua, từ xa đã thấy trên vách núi dốc đứng có một vệt màu xám vàng, trông như một vết mới. Đi thêm vài bước nữa có thể thấy trên đường chất đầy đá vụn, bùn đất và cả những tảng đá lớn. Một chiếc xe buýt nhỏ màu trắng đang đỗ bên lề đường, thân xe bị móp một mảng, cửa kính đều đã vỡ vụn, rõ ràng là chịu tác động trực tiếp từ vụ sạt lở. Hành khách trên xe đứng bên lề đường, hồn vía chưa ổn định, trông như một đàn cừu đang ngơ ngác.
Những tài xế thường xuyên chạy tuyến đường này đã quá quen với các vụ sạt lở, họ đều xuống xe đứng bên đường thong thả hút thuốc và trò chuyện.
Phía sau, các du khách cầm điện thoại quay cảnh sạt lở trên đường, dáng vẻ vừa sợ hãi vừa tò mò. Có người đang vội, cố gắng đi bộ xuyên qua khu vực sạt lở. Nhưng vụ sạt lở vẫn đang tiếp diễn, đá vụn thỉnh thoảng lại lăn xuống nảy lên trên mặt đường. Người đó chắp hai tay trước ngực, miệng lẩm bẩm đọc kinh, bước đi những bước lớn đầy bình thản và không sợ hãi, chẳng mấy chốc bóng lưng đã bị những tảng đá lớn che khuất, không biết liệu Bồ Tát có phù hộ cho người đó đến được bờ bên kia bình an hay không nữa.
Xe công trình vẫn chưa đến, Nhậm Trì Vũ nhìn tình hình này, ước chừng trong chốc lát chưa thể dọn sạch mặt đường, thế là anh quay lại xe và nói với Mạc Trừng Thu: “Phía trước bị sạt lở rồi. Nếu em đang vội, chúng ta đổi đường khác, đi theo quốc lộ cũ đến Shangri-La, có thể sẽ đến muộn một chút. Nếu không gấp thì chúng ta về Đức Khâm ở lại một đêm, mai rồi xuất phát.”
Hôm nay đi bộ từ Vũ Băng ra, lái xe đến đây đã khá mệt rồi, Mạc Trừng Thu không vội, cũng thông cảm cho sự vất vả của Nhậm Trì Vũ nên nói: “Không gấp đâu ạ, chúng ta về Đức Khâm đi.”
Tuy nhiên, đường về cũng không mấy suôn sẻ, họ lại đi qua đoạn đường vừa xảy ra tai nạn đâm đuôi xe và bị tắc thêm hơn nửa tiếng đồng hồ.
Mạc Trừng Thu dùng điện thoại của Nhậm Trì Vũ để đặt khách sạn cho tối nay, nhưng không hiểu sao hôm nay phòng ốc rất khan hiếm, hỏi liên tiếp mấy nơi đều đã hết chỗ.
Cậu tìm thấy vài nhà nghỉ còn phòng trống trên ứng dụng, nhưng đều là dạng homestay chất lượng hơi kém, môi trường trông bình thường và khâu vệ sinh có vẻ không được quy chuẩn cho lắm.
Mạc Trừng Thu không yêu cầu cao về chỗ ở, khi làm ca đêm cậu có thể ngủ ngay tại phòng trực, nhưng mấy ngày nay khách sạn mà Nhậm Trì Vũ đặt đều rất tốt, cậu cảm thấy Nhậm Trì Vũ chắc hẳn là người rất chú trọng chuyện này, nếu đặt một phòng kém chất lượng hơn, buổi tối anh không được nghỉ ngơi tốt, ngày mai còn phải lái xe đường dài về Phổ Nhĩ thì sẽ quá mệt mỏi và nguy hiểm.
Cuối cùng, cậu tìm thấy một khách sạn mới mở ở Vụ Nông Đỉnh, trên mạng không có nhiều đánh giá nhưng cũng không có bình luận tiêu cực, Mạc Trừng Thu giúp anh đặt điểm đến trên bản đồ là khách sạn đó.
Trải qua một hồi trắc trở, đến khi tới được khách sạn thì trời đã tối mịt.
Mạc Trừng Thu xuống xe trước để ra sảnh làm thủ tục nhận phòng, lúc Nhậm Trì Vũ đỗ xe xong đi vào thì cậu cũng vừa hay lấy được thẻ phòng, hai người cùng nhau về phòng cất hành lý.
Sau đó, Nhậm Trì Vũ mới phát hiện ra cậu chỉ đặt duy nhất một phòng.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾