
“Cạch” một tiếng, Mạc Trừng Thu mở cửa, nhưng Nhậm Trì Vũ vẫn đứng ngoài cửa không nhúc nhích.
Mạc Trừng Thu liếc nhìn anh một cái, rồi lẳng lặng dời mắt đi, không giải thích gì thêm, tự mình kéo vali vào phòng rồi đặt lên giá hành lý.
Nhậm Trì Vũ cũng không nhắc đến chuyện đi mở thêm một phòng nữa, anh theo cậu vào phòng, thuận tay đóng cửa lại.
Khách sạn tuy mới nhưng phong cách trang trí lại cố ý làm theo kiểu truyền thống của người Tây Tạng với vẻ cũ kỹ, tường được sơn màu nâu đỏ ấm áp với kết cấu thô ráp như đất nện, những thanh xà bằng gỗ nguyên khối khổng lồ treo trên trần nhà với vân gỗ rõ nét, tỏa ra hương gỗ thông thoang thoảng. Giường, tủ, bàn ghế đều là nội thất gỗ tự nhiên dày dặn, ánh đèn xuyên qua chao đèn bằng giấy, tỏa ra sắc vàng ấm áp. Trong chiếc lư hương nhỏ bằng đồng chạm khắc trên bàn làm việc, hương Tây Tạng đang lặng lẽ cháy, không khí phảng phất mùi thảo mộc thanh khiết và dịu nhẹ.
Lúc nãy khi quẹt thẻ thanh toán tiền phòng tại quầy lễ tân, Mạc Trừng Thu còn cảm thấy giá hơi đắt, nhưng giờ khi đã ở trong này, cậu buộc phải thừa nhận đắt cũng có cái lý của nó.
Họ lập tức đi ăn tối tại nhà hàng. Sau một tuần ở làng Vũ Băng, những món sơn hào hải vị trên thực đơn đã không còn sức hút với họ nữa, trái lại có một món lẩu bò canh chua khiến họ rất đỗi xao xuyến.
Hai người gọi lẩu và các món ăn kèm, lại gọi thêm cả thịt chiên giòn, bánh nếp và các món ăn nhẹ khác, vừa ăn vừa đợi nồi lẩu sôi.
Lẩu bò canh chua không phải là món ăn đặc trưng của địa phương, nhưng cũng có nguồn gốc từ vùng Tây Nam, rất hợp khẩu vị của người Vân Nam.
Nước dùng màu vàng đỏ sôi sùng sục, hương thơm của hạt tiêu rừng và canh chua lên men xộc lên mũi, thịt bò tươi vừa thái nhúng vào nước sôi vài giây cho đến khi đổi màu, chấm cùng nước sốt, vị chua cay rất kích thích vị giác.
Sau bữa ăn, họ đi dạo đến khu vực ngắm cảnh của khách sạn, đáng tiếc là những tầng mây dày đặc đã che khuất bầu trời và núi tuyết, chẳng nhìn thấy gì cả.
Mấy ngày nay đã ngắm đủ núi tuyết rồi, nhất thời không nhìn thấy cũng không có gì phải thất vọng.
Mạc Trừng Thu đang định quay về thì thấy Nhậm Trì Vũ vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngẩng đầu lên với vẻ mặt hơi lo âu, nói: “Ngày mai sẽ có mưa lớn.”
“Vậy sao?” Mạc Trừng Thu cũng ngẩng đầu, học theo dáng vẻ của anh nhìn lên bầu trời, thế nhưng bầu trời đen kịt một màu, lại khiến cậu nhớ về cái đêm Lư Đình nhảy lầu, cậu bất giác rùng mình một cái, vội vàng lấy lại tinh thần, hỏi: “Tuy mây dày nhưng cũng có thể là trời âm u thôi mà ạ?”
Thời tiết mấy ngày trước đều khá tốt, nên Mạc Trừng Thu mặc nhiên cho rằng ngày mai cũng sẽ không mưa.
Nhậm Trì Vũ giải thích: “Hướng gió đêm nay đã thay đổi. Mỗi năm vào mùa hè, gió mùa Tây Nam mang theo mùa mưa đến, mưa năm nay tính ra là đã muộn rồi. Trần Thu, vận may của em khá đấy, vào thời điểm này những năm trước, có khi còn chẳng vào được Vũ Băng đâu.”
Mạc Trừng Thu cười nói: “Đúng vậy, khó khăn lắm mới được đi chơi, lại gặp được một hướng dẫn viên đẹp trai và chu đáo thế này, dẫn em đi ăn ngon, chơi vui, có lẽ nhân phẩm em tích lũy mấy năm nay đều dùng hết vào đây rồi.”
Da mặt Nhậm Trì Vũ hơi nóng lên, nhưng biểu cảm vẫn rất bình tĩnh, anh hỏi cậu: “Hướng dẫn viên ở đâu ra thế, sao tôi lại không biết nhỉ?”
Đồ trẻ con, sao lại còn tự ghen với chính mình thế này?
Mạc Trừng Thu lắc đầu, đang định quay người đi về thì đã bị Nhậm Trì Vũ bóp cằm, hôn lấy.
!!
Đây là ở bên ngoài, ở không gian công cộng đấy!
Mạc Trừng Thu lập tức đứng hình, đồng tử cậu hơi giãn ra, đến cả thở cũng quên mất, cứ ngây ngốc đứng yên tại chỗ để cho bị hôn, phản ứng còn vụng về và cứng nhắc hơn cả lần đầu tiên hôn nhau.
Nhậm Trì Vũ chỉ nhẹ nhàng chạm vào môi cậu, thấy dáng vẻ chấn kinh của cậu thì cảm thấy vô cùng thú vị, liền hỏi: “Rốt cuộc là người dẫn đường nào thế? Em không nói gì là tôi sẽ hôn em tiếp đấy.”
Anh làm bộ xán lại gần lần nữa, Mạc Trừng Thu vội vàng giơ tay, dùng lòng bàn tay áp lên mặt anh, ánh mắt nhìn dáo dác khắp nơi: “Dẫn đường nào đâu. Chỉ có anh Trì thôi, cảm ơn anh Trì đã đưa em đi chơi.”
“Ừ, không có gì” Nhậm Trì Vũ lùi lại một chút, lịch sự nói, rồi lại truy hỏi, “Còn gì nữa không? Ngoài đẹp trai và làm việc chu đáo ra, nói thêm câu nào hay ho chút đi”
Hai tay anh đặt hờ lên eo Mạc Trừng Thu, dáng vẻ như thể nếu cậu không trả lời thì anh sẽ không buông cậu đi.
Trẻ con, thật sự quá trẻ con.
Mạc Trừng Thu chỉ dám thầm mắng trong lòng, miệng thì nói những lời mỉa mai vô nghĩa: “Ảnh lòng dạ lương thiện, tính tình nhiệt tình cởi mở, đối xử với mọi người chân thành tận tâm, lái xe hay cưỡi ngựa đều tinh thông, còn rất giỏi leo núi nữa.”
Nghe là biết ngay đang nói nhảm thật giả lẫn lộn, Nhậm Trì Vũ đang định ngắt lời cậu thì nghe thấy cậu vắt óc bổ sung thêm: “Dáng người cũng rất đẹp.”
Câu này nghe lại có vẻ rất chân thành, Nhậm Trì Vũ im lặng, buông cậu ra rồi nói: “Hóa ra là em thèm muốn thân thể của tôi.”
Mạc Trừng Thu đỏ mặt, không hề phủ nhận, lẳng lặng đi về.
Vừa vào đến phòng, chẳng rõ là ai chủ động trước, hai người vội vã hôn lấy nhau, giống như hai người sắp chết đuối vì thiếu oxy, đang tranh đoạt lấy dưỡng khí trong miệng đối phương.
Mạc Trừng Thu cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, đột nhiên tỉnh táo lại, phát hiện Nhậm Trì Vũ đang đỡ lấy mông và chân mình, bế bổng cậu lên, sải bước đi về phía phòng ngủ.
“Chờ, chờ một chút.” Mạc Trừng Thu sợ ngã, vội vàng đưa tay ôm lấy cổ anh, nửa thân trên áp sát vào anh, khẽ nói: “Muốn đi tắm.”
Lồng ngực Nhậm Trì Vũ hơi thắt lại, dường như đang thở dài một tiếng không thành tiếng, Mạc Trừng Thu liền bổ sung thêm: “Tắm cùng nhau đi ạ.”
Đây có lẽ là đêm cuối cùng rồi.
Ý nghĩ ấy khiến cả hai cùng mất kiểm soát.
Muốn trân trọng, muốn yêu thương, muốn thật sâu đậm.
Muốn cả việc sở hữu một cách triệt để hơn, tốt nhất là để lại một dấu ấn không thể phai nhòa.
…
Đêm khuya, quả nhiên trời đổ mưa.
Nhậm Trì Vũ dừng động tác, để cậu lắng nghe tiếng mưa. Cơ thể đột ngột trống trải, Mạc Trừng Thu chỉ nghe thấy tiếng thở dồn dập hỗn loạn của chính mình, cậu cố kìm nén tiếng rên rỉ khản đặc, tập trung lắng nghe, quả nhiên nghe thấy tiếng mưa lớn rơi xuống xào xạc.
Trần Thu rất yếu ớt, lúc nặng lúc nhẹ, không thể quá mạnh cũng không thể quá nhẹ.
Nhậm Trì Vũ thương xót cho sự mỏng manh của cậu, hôn lên môi cậu rồi tiến vào lần nữa, tiếng mưa ngoài cửa sổ đã bị âm thanh trong phòng lấp đầy.
Trong phòng đang mở hệ thống cung cấp oxy khuếch tán, hàm lượng oxy dồi dào không khác gì vùng đồng bằng, nhưng đến hiệp thứ hai, Mạc Trừng Thu vẫn có một vài triệu chứng thiếu oxy, sau khi kết thúc liền thiếp đi ngay lập tức, mặc cho Nhậm Trì Vũ vệ sinh cho mình.
Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cậu cảm thấy rất sảng khoái, ngoại trừ cảm giác ê ẩm toàn thân thì không có gì quá đau đớn.
Chỉ là, giường bên cạnh trống không, người kia không biết đã đi đâu.
Có phải mình ngủ quên rồi không?
Sắp phải xuất phát rồi sao?
Mạc Trừng Thu vẫn còn rất buồn ngủ, nhưng vẫn cố gắng bò dậy khỏi giường.
Khi ngồi thẳng người lên, cơ thắt lưng co rút một cách không tự nhiên, Mạc Trừng Thu không dám cử động nữa, quyết định ngồi yên một lát cho đỡ mỏi rồi mới thực hiện bước tiếp theo.
Nhậm Trì Vũ đã ra ngoài một chuyến từ sáng sớm, không làm cậu thức giấc.
Lúc quay về, anh cũng hết sức cẩn trọng, đi đứng nhẹ nhàng, nhưng khi vừa bước vào phòng và lặng lẽ đóng cửa lại, anh đã thấy cậu thức giấc, đang ôm chăn ngồi thẫn thờ trên giường.
“Chào buổi sáng.” Nhậm Trì Vũ khựng lại một chút, lên tiếng chào cậu.
“Vâng, chào buổi sáng.” Mạc Trừng Thu đáp lại, luôn cảm thấy bầu không khí có chút vi diệu, rõ ràng ngay cả chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi vậy mà lại chào hỏi một cách khách sáo như thế người lạ thế này.
Nhậm Trì Vũ đặt đồ đang cầm trên tay lên bàn, nói: “Vừa nãy tôi ra ngoài mua chút đồ ăn sáng. Em tỉnh rồi thì dậy ăn đi.”
Anh thuận tay nhấn công tắc cạnh bàn để bật đèn phòng lên, thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Mạc Trừng Thu nhanh tay nhanh mắt, dùng công tắc cạnh giường tắt hết đèn đi.
Nhậm Trì Vũ: …
Càng thêm ngượng ngùng.
Mạc Trừng Thu đành cam chịu nói: “Đợi một chút, em… vẫn chưa mặc quần áo.”
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾