
Chẳng lẽ anh ấy là người Tạng?
Mạc Trừng Thu lập tức phủ định khả năng này. Khi Nhậm Trì Vũ ở cùng nhóm Nam Gia, sự khác biệt về khí chất vẫn rất rõ rệt, hơn nữa trông anh cũng không có vẻ gì là một tín đồ tôn giáo thành kính.
Nhậm Trì Vũ cười một tiếng, nói: “Tiếng Tạng tôi nói cũng bình thường thôi, cũng là vì để giao thiệp với người địa phương nên mới phải học, giống như việc em nói tiếng Thượng Hải vậy.”
Mạc Trừng Thu nói: “Vậy anh nói thêm vài câu nữa đi.”
Nhậm Trì Vũ suy nghĩ một chút rồi mở lời: “Đợi đến khi chúng ta rời khỏi nơi đây, liệu em có còn nhớ đến tôi không?”
Tiếng Tạng có hệ thống âm họng và phụ âm vang phong phú, nhịp điệu trầm bổng, lại thường kết thúc bằng âm mũi hoặc âm họng, tạo nên dư âm kéo dài.
Khi Nhậm Trì Vũ nói tiếng Tạng, tông giọng thấp hơn, độ khàn trong giọng nói rõ rệt hơn, mang một âm hưởng như đang tụng niệm, thực ra nghe rất hay.
Anh chỉ nói đúng một câu này rồi im lặng. Mạc Trừng Thu không đợi được câu tiếp theo, bèn hỏi: “Câu này có nghĩa là gì ạ?”
Nhậm Trì Vũ trả lời qua loa: “Tôi đang hỏi em, trưa nay ăn gì?”
Rõ ràng anh đã nói một đoạn khá dài, sao khi dịch sang tiếng Hán lại ngắn gọn thế này?
Mạc Trừng Thu bán tín bán nghi. Nhậm Trì Vũ tự lẩm bẩm: “Đói quá. Tìm quán nào đó ăn cơm đã.”
Anh rất rành đường xá ở huyện Đức Khâm, lại càng biết rõ quán nào ngon, có thể lái xe đến mà không cần dùng bản đồ. Nhưng hôm nay trời mưa, lại có cảnh báo lũ bùn đá, anh ghé qua hai quán gần đó nhưng đều không mở cửa kinh doanh.
Cuối cùng Nhậm Trì Vũ cũng lười tìm chỗ, quyết định lái xe thẳng về khách sạn ăn trưa. Khi đến khách sạn thì đã qua giờ phục vụ bữa trưa nên họ chỉ cung cấp một số món ăn nhẹ.
Hai người mỗi người gọi một bát mì, ăn đến nửa bụng rồi về phòng nghỉ ngơi.
Đêm qua ngủ ít, sáng nay lại dậy sớm, ăn mì xong còn hơi bị say tinh bột, Mạc Trừng Thu không cố gắng gì thêm, cứ thuận theo tự nhiên thay quần áo rồi lên giường ngủ bù.
Tuy nhiên Nhậm Trì Vũ vẫn không được rảnh rỗi, anh đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách để xử lý công việc. Trong mùa thu hoạch và chế biến vừa qua, Nhậm Trì Vũ đã đầu tư xây dựng một bể xử lý nước thải, dùng để lắng và xả nguồn nước thải chứa nhiều vi sinh vật và tạp chất sau khi rửa hạt cà phê bằng phương pháp chế biến ướt. (*washed process)
Lãnh đạo hiệp hội thành phố đã gọi điện cho anh, nói rằng muốn tổ chức một đoàn nông dân trồng cà phê đến khảo sát và học tập, Nhậm Trì Vũ đã ấn định thời gian vào thứ Ba tuần tới. Sau khi cúp máy, anh lập tức liên lạc với quản lý trang trại, bảo ông ấy chuẩn bị sẵn sàng việc tiếp đón.
Đối phó xong với lãnh đạo, lại tới khách hàng. Đức Khâm đang mưa, Phổ Nhĩ cũng đang mưa. Có hai lô hạt cà phê vì mưa kéo dài liên miên mà thời gian giao hàng cứ bị lùi lại mãi, khách hàng đã đợi đến mất kiên nhẫn, giục giã mấy lần rồi.
Nhậm Trì Vũ suy nghĩ một lát, cảm thấy vẫn nên gọi điện trao đổi để giải thích tình hình, thế là anh lặng lẽ rời khỏi phòng, ra khu vực công cộng của khách sạn để bàn chuyện. Mấy cuộc điện thoại kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ, nghe khách hàng phàn nàn về thị trường trì trệ, việc kinh doanh khó khăn, rồi lại nói về biến đổi khí hậu, chất lượng hạt cà phê biến động, hiện tại ngay cả chuỗi cung ứng cũng không ổn định… Ý tứ trong lời nói là muốn bàn về giá cả với Nhậm Trì Vũ. Một mặt phải tăng chi phí để nâng cấp thiết bị, mặt khác lại phải giảm giá bán, thế thì anh còn kiếm được tiền gì nữa, thà đừng làm luôn cho xong.
Nhậm Trì Vũ kiên nhẫn đối phó với khách hàng, đưa ra các nhà cung cấp nổi tiếng trong ngành để so sánh, với mức giá hiện tại, số hạt cà phê trong tay anh chắc chắn là chất lượng tốt nhất mà khách hàng có thể nhận được. Lại nói về vấn đề giao hàng, gửi chuyển phát nhanh còn có khả năng thất lạc, huống chi là mấy trăm cân hạt cà phê, nhà nào có thể đảm bảo không xảy ra sự cố ngoài ý muốn chứ?
Cuối cùng cũng gọi điện xong, Nhậm Trì Vũ quay về phòng gọi người dậy– ngủ trưa lâu quá, đến tối lại mất ngủ mất.
Anh ngồi xổm bên cạnh giường, hơi cúi đầu nhìn Trần Thu. Chơi bời mấy ngày nay, sắc mặt Trần Thu đã tốt lên nhiều, không còn vẻ tiều tụy như trước.
Tuy nhiên, vận động mạnh mỗi ngày khiến tiêu hao cũng lớn, mặc dù được chăm sóc ăn ngon mặc đẹp, nhưng chẳng lên được lạng thịt nào, vẫn cứ hơi gầy.
Đầu ngón tay Nhậm Trì Vũ nhẹ nhàng lướt qua gò má cậu, bóp nhẹ cằm, rồi đặt nụ hôn lên môi cậu.
Mấy ngày qua, hai người đã trao nhau không biết bao nhiêu nụ hôn, cơ thể Mạc Trừng Thu tỉnh dậy trước cả não bộ, như một phản xạ có điều kiện, cậu mơ màng mở môi lưỡi đáp lại anh, ngoan ngoãn đến đáng yêu.
Mạc Trừng Thu vẫn còn đang trong giấc mộng, lần này không phải là ác mộng, mà giống như quay trở lại buổi chiều hôm ấy, ngâm mình trong suối nước nóng giữa rừng cây, cả người ấm áp mềm nhũn, thân tâm thư thái, điều duy nhất không hoàn mỹ chính là oxy trong suối nước nóng này sao cứ loãng dần, khiến cậu càng lúc càng cảm thấy khó thở.
Mạc Trừng Thu tỉnh lại, không nhịn được mà thở dốc một tiếng. Nhậm Trì Vũ đang ôm ấp cậu mà hôn, cả hai đều đang trong trạng thái sẵn sàng bùng nổ.
Sao có thể như vậy được?
Mạc Trừng Thu hoàn toàn giật mình tỉnh giấc, nghiến răng nuốt xuống âm thanh đáng xấu hổ, nói: “Đừng… đừng, cái đó dùng hết rồi, không thể tiếp…”
Cậu là đang nói đến bao cao su, hôm qua khi làm thủ tục nhận phòng cậu có hỏi lễ tân xin một hộp ba chiếc, tối qua đã dùng hết sạch rồi.
Nhậm Trì Vũ có chút không nhịn được, vừa hôn vừa nhỏ giọng dỗ dành một câu…
Mạc Trừng Thu vốn định nói không, nhưng cơ thể lại thành thật hơn lời nói, cậu đưa tay ôm lấy cổ Nhậm Trì Vũ đòi hỏi nụ hôn.…
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾