[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 38 – DAY 12

Làm xong hiệp này, Mạc Trừng Thu nằm bò trên giường, không muốn cử động nữa. 

Bụng dưới từng cơn co thắt, dư âm vẫn chưa tan hết. 

Nhậm Trì Vũ vắt một chiếc khăn nóng, lau người cho cậu, đợi lau sạch xong, Mạc Trừng Thu kéo chăn quấn mình vào trùm kín đầu, lại bắt đầu buồn ngủ. 

Nhậm Trì Vũ cũng lên giường, lách vào trong chăn ôm cậu ngủ một lát, kết quả là Mạc Trừng Thu tỉnh dậy trước, nhìn thời gian rồi vật lộn ngồi dậy ăn cơm, nếu không ăn tối ngay thì sẽ thành ăn đêm mất. 

Cậu gọi điện cho lễ tân để gọi món, sau đó ngồi ở phòng khách, vừa mở tivi vừa đợi đồ ăn được mang đến. 

Một lát sau, lúc bữa tối được mang lên Nhậm Trì Vũ cũng đã dậy, anh chỉ mặc mỗi chiếc quần ngủ, xỏ dép lê lững thững từ phòng ngủ ra ăn cơm, trông như một chú mèo lớn đang đi tìm thức ăn. 

Trên vai anh vẫn còn một vết răng, trông hơi mất thẩm mỹ,  ánh mắt Mạc Trừng Thu lảng tránh, lơ đãng nói: “Anh mặc thêm áo vào đi.” 

Khí hậu ở Phổ Nhĩ bốn mùa như xuân, Nhậm Trì Vũ ở một mình nên khi ở nhà đã quen với việc cởi trần, vừa nãy ngủ dậy cũng lười mặc đồ, nghe lời Mạc Trừng Thu nói vậy, chân mày anh khẽ nhếch lên, có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn, nhưng anh vẫn quay người trở vào phòng ngủ tìm một chiếc áo thun mặc vào. 

Mạc Trừng Thu gọi canh sườn, thịt bò xào cay, trứng xào cà chua và nấm xào, hai người tập trung ăn uống, chẳng mấy chốc đã sạch đĩa, lại gọi dịch vụ phòng đến giúp dọn đĩa bát đi. 

Họ ngồi trên sofa xem tivi, kênh tin tức địa phương đang đưa tin về các hoạt động phòng chống thiên tai tại khu vực Đức Khâm. Nhậm Trì Vũ đưa tay ra sau lưng Mạc Trừng Thu, nhẹ nhàng xoa vài cái rồi hỏi: “Eo còn đau không?”

Vừa rồi từ đầu đến cuối đều dùng tư thế truyền thống nhất, dưới thắt lưng cậu còn có gối kê, trái lại không thấy mệt. Nhưng vì Nhậm Trì Vũ xoa bóp rất dễ chịu nên Mạc Trừng Thu không nói gì, thả lỏng cơ thể, ngồi không ra dáng ngồi, cứ thế xiêu xiêu vẹo vẹo tựa vào người Nhậm Trì Vũ. 

Mấy lần trước sau khi xong chuyện, thái độ của người này đều rất lạnh nhạt, sao hôm nay đột nhiên lại thế này? Đây là đang làm nũng sao?

Nhậm Trì Vũ không đoán được ý của cậu, vẫn cần mẫn xoa bóp thắt lưng cho cậu, giải tỏa cho những khối cơ đang căng cứng, khiến Mạc Trừng Thu thoải mái đến mức suýt ngủ thiếp đi.

 “Ngày hôm qua, tại đoạn đường XX thuộc quốc lộ G214 đã xảy ra sạt lở đất, không có thương vong về người. Sau khi sửa chữa khẩn cấp trong ngày hôm nay, một phần đoạn đường đã được khôi phục thông suốt. Tiếp theo đây, xin mời phóng viên của đài chúng tôi đưa tin trực tiếp tại hiện trường.” 

Mạc Trừng Thu nghe thấy tin tức liền mở mắt nhìn màn hình, trên tivi phóng viên đang mặc áo mưa, đứng cạnh một đoạn quốc lộ xám xịt và ẩm ướt, con đường hai chiều chỉ mới được dọn dẹp được một nửa, miễn cưỡng có thể cho xe qua lại, nhưng thế này thực sự cũng đã rất khó khăn rồi. 

Mạc Trừng Thu hỏi: “Ngày mai mấy giờ mình xuất phát?” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Đi sớm một chút thì còn có thể đi dạo quanh Shangri-La.” 

Mạc Trừng Thu vốn dĩ muốn mua ít đặc sản cho bà ngoại và Phương Tri, nghe vậy liền nói: “Được. Vậy thì đi sớm một chút.” 

Đợi tin tức kết thúc, họ tắt tivi, thu dọn hành lý đơn giản, thay phiên nhau tắm rửa rồi lên giường đi ngủ.

Chương 39 – DAY 13

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc