
“Cái này….” Mạc Trừng Thu ngẩn người nói, “Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta cũng không hẳn là chia tay nhỉ.”
Nhậm Trì Vũ tiếp lời: “Đúng vậy, dù sao chúng ta cũng đâu có thực sự ở bên nhau. Chỉ là duyên tình thoáng qua thôi.”
Mạc Trừng Thu luôn cho rằng chuyện này không cần phải nói ra, đó là sự ngầm hiểu giữa những người trưởng thành, nhưng sao Nhậm Trì Vũ lại đem chuyện này ra nói thẳng thừng như vậy?
Cậu cảm thấy sởn cả da gà, không biết phải đáp lại thế nào.
Nhậm Trì Vũ trái lại rất tự nhiên, nói: “Người ta thường nói một đêm vợ chồng trăm năm tình nghĩa. Trần Thu, cậu định tặng tôi cái nước hoa ô tô này thôi sao?”
Bị anh nói như vậy, có vẻ đúng là thật sự không đáng để đem ra tặng. Mạc Trừng Thu trấn tĩnh lại, không để lời nói của anh dẫn dắt, bình tĩnh đáp: “Có là tốt rồi, anh còn bắt đầu kén chọn đấy à.”
Mạc Trừng Thu nói tiếp: “Em không nghĩ nhiều đến thế. Chỉ là… lần này đi chơi rất vui, em muốn tặng anh một món đồ có ý nghĩa kỷ niệm, để sau này còn có thể gợi lại ký ức.” .
Nhậm Trì Vũ “ồ” một tiếng, nói: “Là quà cảm ơn dành cho hướng dẫn viên à. Vậy thì tặng nước hoa ô tô quả thực rất hợp lý, giờ chắc cửa hàng vẫn chưa đóng cửa đâu, hay là chúng ta đi mua nó về đi.”
Nhậm Trì Vũ nói đi là đi ngay, làm bộ đứng dậy, Mạc Trừng Thu vẫn ngồi yên trên ghế, giữ tay anh lại, bất lực nói: “Sao anh cứ không chịu bỏ qua chuyện hướng dẫn viên này thế hả?”
“Vốn dĩ là vậy mà.” Nhậm Trì Vũ nghiêm túc nói, “Làm tài xế, làm hướng dẫn viên, đi ăn đi chơi cùng, rồi còn ngủ …”
Mạc Trừng Thu sợ những người xung quanh nghe thấy lời anh nói, liền đưa tay lên che miệng anh, lòng bàn tay chạm vào môi Nhậm Trì Vũ mang cảm giác khô ráo và mềm mại.
Nhậm Trì Vũ khựng lại một chút, giọng nói nghèn nghẹt truyền ra từ dưới lòng bàn tay cậu: “Được rồi, tôi không đùa nữa.”
Mạc Trừng Thu vừa thu tay về đã bị Nhậm Trì Vũ nắm lấy.
Cậu cúi đầu, hiểu ra rằng Nhậm Trì Vũ vì không muốn cả hai phải lúng túng khó xử nên mới cố ý nói những lời không đâu để trêu chọc cậu.
Thực tế là, đã nói đến mức này rồi thì cũng chẳng cần phải úp úp mở mở làm gì nữa. Mạc Trừng Thu nói thẳng: “Không chỉ là quà cảm ơn dành cho hướng dẫn viên. Chắc anh cũng nhìn ra được… em thích anh, cho nên muốn tặng anh thứ gì đó… để anh đừng quên em nhanh đến thế.”
“Ồ, em thích tôi” Nhậm Trì Vũ lặp lại một lần, rồi xoay chuyển câu chuyện, nói: “Nhưng cũng chưa thích đến mức dám hứa hẹn về chuyện sau này với tôi, đúng không?”
Người này hôm nay uống nhầm thuốc gì vậy? Đang nói chuyện tử tế, sao cứ hết trận này đến trận khác phát điên lên, chả theo lẽ thường gì cả?
Mạc Trừng Thu cảm thấy câu này không thể tiếp lời được, đành im lặng luôn. Nhậm Trì Vũ lại bóp nhẹ lòng bàn tay cậu, giọng điệu lơ đãng: “Em chột dạ cái gì, tôi có trách em đâu, chỉ là muốn đạt được sự đồng thuận thôi.”
Mạc Trừng Thu cứng miệng: “Em không có chột dạ.”
“Biết rồi.” Nhậm Trì Vũ nói.
Anh muốn để Mạc Trừng Thu nói lại câu “thích” một lần nữa, nhưng lại thấy hơi ngại khi mở lời, vừa hay màn hình điện thoại sáng lên, là thông báo xếp hàng của nhà hàng, sắp đến số của họ rồi.
Mạc Trừng Thu cũng nhìn thấy, lập tức đứng dậy, chuyển chủ đề như trút được gánh nặng: “Đi thôi đi thôi, đi ăn cơm thôi. Em đói chết rồi.”
Họ quay lại cửa nhà hàng, đợi thêm năm phút nữa rồi thuận lợi vào chỗ.
Tiệm này làm các món ăn sáng tạo, như pizza phô mai bò yak, sườn lợn hương Tạng nướng than củi gỗ cây ăn quả, salad rau dại vùng cao, thịt lợn xào nấm rừng, v.v.
Nguyên liệu đều là đồ địa phương, nhưng kỹ thuật chế biến lại kết hợp giữa ẩm thực Trung Hoa và phương Tây, trông vừa Trung vừa Tây, vô cùng kỳ lạ, nhưng hương vị thì khá ngon.
Ngày mai phải di chuyển suốt cả ngày, đây có lẽ là bữa ăn cuối cùng họ có thể ngồi đối diện nhau để thưởng thức một cách tử tế, Mạc Trừng Thu không khỏi nảy sinh chút nỗi niềm ly biệt, cảm thấy cơm canh cũng chẳng còn ngon lành nữa.
Nhậm Trì Vũ gọi một chai vang đỏ, Mạc Trừng Thu vốn không định uống, nhưng không khí ở đây quá tuyệt vời, thế là cũng hỏi xin nhân viên một chiếc ly.
Sau tám giờ, trong nhà hàng có ca sĩ hát tại chỗ, hát những bài hát mang hơi hướng nghệ thuật, về tự do, về nhân sinh, về tình yêu, v.v., rất đúng với ấn tượng rập khuôn của mọi người về Shangri-La.
Rõ ràng chỉ là chiêu trò marketing của nhà hàng, nhưng Mạc Trừng Thu vẫn bị lây lan cảm xúc, nỗi buồn man mác khi chuyến hành trình sắp kết thúc nảy sinh từ tận đáy lòng, khiến cậu càng thêm luyến tiếc khi phải rời xa vùng đất này, và rời xa con người này.
Ăn xong, họ gọi thêm một phần tráng miệng và một phần đồ ăn nhẹ, rồi ngồi lại trong nhà hàng uống rượu, nghe nhạc.
Nhậm Trì Vũ nghịch điện thoại một lát để kiểm tra thời tiết ngày mai, dọc đường có mưa rào. Thời tiết vùng núi Vân Nam rất hay thay đổi, dự báo thời tiết hiển thị chỉ mưa rào ngắn nhưng cũng có khả năng mưa cả ngày. Họ phải xuất phát sớm mới được. Từ Shangri-La đến Phổ Nhĩ, nếu đi liên tục không nghỉ sẽ mất chín tiếng lái xe. Trên đường đến đây anh đã ghé vào trạm dừng chân ba lần, tổng cộng mất hơn mười tiếng đồng hồ. Vì vậy, tốt nhất là sáng mai sáu giờ nên ra khỏi cửa, đi chợ nông sản mua đồ, trước tám giờ xuất phát từ Shangri-La, tầm chiều tối sẽ đến Phổ Nhĩ, có lẽ Mạc Trừng Thu sẽ kịp cùng bà ngoại cậu ăn cơm tối.
Nhậm Trì Vũ tính toán sơ qua lịch trình và thời gian, đang định nói với Trần Thu thì thấy cậu đang chống tay lên đầu, nghiêng đầu nhìn về phía sân khấu với vẻ mặt ngà ngà say.
Nhậm Trì Vũ gọi cậu hai tiếng, cậu mới chậm một nhịp quay đầu lại, ngơ ngác hỏi: “Sắp đi rồi sao?”
Trên bàn chỉ còn lại một vỏ chai rượu vang. Mạc Trừng Thu uống rất nhanh, thấm thoát đã uống hết nốt chưa đầy nửa chai cuối cùng. Cậu nâng ly, chạm nhẹ vào chiếc ly trống trước mặt Nhậm Trì Vũ, sau đó đưa nửa ly rượu cuối cùng lên sát môi. Nhậm Trì Vũ đưa tay, nắm lấy chân ly thon dài, lấy đi chiếc ly từ tay cậu. Chất lỏng màu sẫm lắc lư dữ dội trong chiếc ly trong suốt nhưng không bị tràn ra ngoài.
Mạc Trừng Thu bất ngờ bị người ta giành lấy ly cũng không hề cáu kỉnh, chỉ buông tay xuống, lặng lẽ nhìn Nhậm Trì Vũ.
Nhậm Trì Vũ nói: “Em không được uống thêm nữa.” Anh ngửa đầu, uống nốt nửa ly rượu này giúp cậu, rồi nói: “Đi thôi.”
Nhậm Trì Vũ thanh toán hóa đơn, Mạc Trừng Thu đi vệ sinh, lúc quay lại tóc mái và mặt đều dính nước, gương mặt ướt át nhưng thần sắc đã tỉnh táo hơn nhiều, có lẽ là đã dùng nước lạnh rửa mặt.
“Đi thôi” Mạc Trừng Thu vừa nói vừa nắm lấy tay Nhậm Trì Vũ. Tay cậu cũng vừa bị nước lạnh dội qua, mang theo hơi lạnh ẩm ướt, năm ngón tay luồn qua kẽ tay Nhậm Trì Vũ, nhẹ nhàng siết chặt lấy tay anh.
Nhậm Trì Vũ nghiêng đầu nhìn cậu một cái, hỏi: “Uống nhiều quá rồi à? Có khó chịu không?”
Mạc Trừng Thu bình tĩnh lắc đầu, đáp: “Không có ạ”
Nhậm Trì Vũ hỏi: “Làm sao vậy, sao lại bám người thế này.”
Mạc Trừng Thu cúi đầu nhìn hai bàn tay đang mười ngón đan chặt vào nhau, nói: “Thích anh mà.”
Nhậm Trì Vũ không ngờ cậu đột ngột tấn công trực diện như vậy, yết hầu khẽ chuyển động, nhất thời không thốt nên lời.
Đêm xuống, khách du lịch trong cổ trấn đã thưa dần, không gian vô cùng thanh tĩnh và vắng lặng. Hai con người cô độc bước đi trên con đường lát đá xanh dài dằng dặc, phía trước không có người, phía sau cũng chẳng có ai. Nhưng họ cũng chỉ có thể bầu bạn bên nhau đi hết đoạn đường này, qua ngày mai, đôi bên sẽ mỗi người một ngã.
Nhậm Trì Vũ im lặng một lát rồi hỏi cậu: “Thích tôi đến thế, sau khi về em định làm sao?”
Mạc Trừng Thu nói: “Em không biết, chưa nghĩ kỹ.”
Nhậm Trì Vũ bảo: “Lúc nào nhớ tôi thì cứ nhắn tin hoặc gọi điện cho tôi.”
Mạc Trừng Thu cúi đầu không lên tiếng, Nhậm Trì Vũ lại hỏi: “Biết chưa?”
Mạc Trừng Thu ậm ừ đáp lại một tiếng, Nhậm Trì Vũ hài lòng nói: “Xem ra em còn thích tôi nhiều hơn cả bản thân em tưởng đấy.”
Một lúc sau, Mạc Trừng Thu lại đổi ý, nói khẽ: “Hay là thôi đi. Dù sao trước đây khi không có anh, em vẫn cứ sống mà.”
Đến homestay trong cổ trấn, Nhậm Trì Vũ đi ra quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, không nghe thấy những lời lầm bầm của cậu.
Vừa vào đến phòng, Mạc Trừng Thu đã vươn tay ôm lấy cổ Nhậm Trì Vũ, ngẩng mặt lên hôn anh. Nhậm Trì Vũ vẫn đang xách đồ trên tay, anh hơi nghiêng đầu, Mạc Trừng Thu liền hôn lên cằm anh. Đợi đến khi anh đặt đồ đạc xuống xong, Mạc Trừng Thu thuận thế đẩy anh ngồi xuống ghế sofa, rồi ngồi lên hai đùi săn chắc của anh, nhắm mắt lại, chuyên tâm hôn anh.
Hôn một lúc, Nhậm Trì Vũ nhẹ nhàng giữ lấy tay cậu, giọng nói đã có chút khàn đi, anh nói: “Ngày mai phải dậy sớm đấy.”
Ánh mắt Mạc Trừng Thu thoáng dao động, hỏi: “Anh không muốn sao?”
Nhậm Trì Vũ đương nhiên là muốn, nhưng anh sợ bản thân sẽ không biết thỏa mãn, sợ mình sẽ mất kiểm soát.
Mạc Trừng Thu liếc nhìn đồng hồ trên tường, vừa quá mười một giờ, cậu đỏ mặt nói: “Anh… nhanh một chút, chúng ta cố gắng đi ngủ trước mười hai giờ, được không?”
Để tiết kiệm thời gian, để “nhanh” hơn một chút, ngay cả việc tắm rửa họ cũng làm cùng nhau.
Đến mười hai giờ, Mạc Trừng Thu cuối cùng cũng nhắm mắt lại, lúc mất đi ý thức, thật khó nói là cậu đã ngủ thiếp đi hay là đã ngất đi.
Nhậm Trì Vũ lại nhất thời khó ngủ, lồng ngực dường như vẫn còn một ngọn lửa chưa tắt. Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, anh ra ban công hút thuốc, đón những cơn gió đêm mùa hè mát mẻ, dần dần bình tĩnh lại rồi quay về phòng giúp Trần Thu sắp xếp hành lý.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾