[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 42 – DAY 14

Ngày hôm sau, Nhậm Trì Vũ dậy từ sớm, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền gọi Mạc Trừng Thu thức dậy. 

Mạc Trừng Thu vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, nhưng cậu cũng đã quen với việc phải dậy đi làm dù thiếu ngủ, nên nhanh chóng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi kéo theo hành lý cùng Nhậm Trì Vũ ra khỏi khách sạn để trả phòng. 

Để tiết kiệm thời gian, họ không ăn sáng tại homestay mà đi thẳng đến chợ nông sản. Nhậm Trì Vũ thông thạo đường sá, tìm chỗ đỗ xe xong liền dẫn cậu đi mua bánh bao nhiều lớp ăn trước. Hai người bưng những chiếc bánh bao nóng hổi, vừa ăn vừa dạo quanh. Một lát sau, họ thấy một bà cụ bán bánh ngô, thế là vừa mua vừa ăn; lại có cả các gian hàng mời chào họ đến nếm thử đủ loại phô mai, kẹo sữa, dâu rừng, việt quất, táo… 

Mạc Trừng Thu đi một vòng mua sắm, cuối cùng ăn đến mức no căng bụng. Chưa đến tám giờ, họ rời khỏi chợ nông sản, chính thức khởi hành rời khỏi Shangri-La. 

Đi ngang qua con đường ven hồ Napa, có người đỗ xe bên lề đường, cốp xe mở rộng, dựng một tấm biển quảng cáo bán cà phê ven đường. Vì hôm nay phải đi đường dài nên Nhậm Trì Vũ tấp xe vào lề, mua của người đó hai ly cà phê. 

Do trận mưa lớn hai ngày trước mà mực nước ở hồ Napa đã dâng cao, nước hồ đầy ắp, phản chiếu cả bầu trời. Chim nước nô đùa giữa mặt hồ và không trung, những lá cờ khổng lồ phía xa cũng ngập trong nước, chỉ lộ ra phần đỉnh nhọn trông như một hòn đảo nhỏ cô độc. 

Lúc đến đây đi qua hồ Napa, cảnh tượng đâu có như thế này. 

Mạc Trừng Thu nhớ ngày hôm đó thời tiết rất đẹp, họ đã ăn KFC trên đài quan sát của con đường đèo, ăn xong còn đi cưỡi ngựa. 

Không biết nơi đó có bị ngập mất không? 

Cậu thong thả đi bộ về phía trước một đoạn, tranh thủ chút thời gian cuối cùng để cảm nhận và ghi nhớ tất cả những điều này. 

Nhậm Trì Vũ mua cà phê xong cũng không gọi cậu quay lại, mà nổ máy xe, từ từ tiến lên đuổi kịp cậu, sau đó đạp phanh, giữ tốc độ gần như tương đương với cậu. 

Vài tia nắng len lỏi qua những đám mây đen, có chút chói mắt, Nhậm Trì Vũ lấy kính râm đeo lên, một tay giữ vô lăng, một tay gác lên cửa sổ xe, tì khuỷu tay ra ngoài, hỏi một cách cực ngầu: “Trai đẹp đi đâu đấy, có muốn đi nhờ xe không?” 

Mạc Trừng Thu dừng bước, nén cười nói: “Không cần đâu, cảm ơn anh, tôi đi cùng bạn.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Vậy thì kết bạn đi, khi nào rảnh cùng đi chơi.” 

Mạc Trừng Thu cười, bảo: “Anh Trì, diễn quá trớn rồi đấy.” 

Cậu đang định vòng qua đầu xe để lên ghế phụ thì bị một đứa trẻ gọi lại. Đứa bé đi từ sâu trong thảo nguyên ra đến ven đường, thấy họ giống khách du lịch liền rảo bước tới, nhiệt tình hỏi: “Anh ơi, có muốn bế cừu con không?” 

Cậu nhóc trông khoảng mười lăm mười sáu tuổi, có vẻ như đang tranh thủ kỳ nghỉ hè để làm việc giúp gia đình kiếm tiền.

Cậu nhóc mặc một bộ trang phục Tây Tạng truyền thống, trong lòng ôm một chú cừu nhỏ, vừa trắng vừa mềm, chỉ có mũi và miệng là màu hồng, trông rất xinh xắn. 

Hôm qua ở quảng trường cổ trấn, họ cũng thấy có dịch vụ bế cừu con, rất nhiều cô gái phải xếp hàng để được bế. Mạc Trừng Thu từ chối: “Không cần đâu, cảm ơn em.”

Cậu bé không bỏ cuộc, nói: “Con cừu nhỏ này mới sinh được mười ngày thôi, thơm lắm, còn chưa đi làm việc đâu. Hôm nay là ngày đầu tiên em dẫn nó ra ngoài. Ôm một lần chỉ mười tệ thôi, để em chụp ảnh cho anh.” 

Nhậm Trì Vũ cũng đầy hứng thú, khuyên nhủ: “Đã đến đây rồi thì thử một chút đi. Đây cũng coi như là một hạng mục đặc sắc của địa phương rồi.” 

Mạc Trừng Thu lấy tiền mặt từ trong túi ra, đưa một tờ mười tệ cho cậu bé. Cậu bé nhận lấy tiền, cẩn thận đặt con cừu nhỏ vào trong khuỷu tay của cậu. 

Con vật nhỏ mềm mại, lông xù, là một sinh mệnh nhỏ bé và xinh đẹp. Mạc Trừng Thu nhớ là họ còn phải lên đường, nên chỉ ôm một lát, đợi Nhậm Trì Vũ chụp ảnh xong liền trả con cừu lại cho cậu bé. 

Cậu bé không đón lấy, liếc nhìn Nhậm Trì Vũ một cái, có chút do dự nhưng vẫn mở lời hỏi Mạc Trừng Thu: “Bạn của anh có muốn ôm một cái không ạ?” 

Mạc Trừng Thu mỉm cười, cậu thực sự không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ của Nhậm Trì Vũ ôm con cừu nhỏ, cậu giữ tâm thế đứng xem kịch hay, đưa con cừu về phía Nhậm Trì Vũ một chút rồi cũng hỏi: “Anh Trì, anh có muốn ôm một cái không? Em mời anh nhé.” 

Nhậm Trì Vũ không nhận lấy, hai tay khoanh trước ngực, hỏi cậu bé: “Con cừu này bao nhiều tiền?” 

Cậu bé đáp: “Ôm một lần mười tệ ạ.” 

Nhậm Trì Vũ lại nói: “Tôi đang hỏi, mua lại thì bao nhiêu tiền?” 

“Dạ?” Cậu bé lần đầu tiên gặp vị khách có yêu cầu như vậy nên ngẩn người ra một lúc. Từ nhỏ cậu đã giúp gia đình làm việc nên rất am hiểu giá cả mua bán gia súc, sau khi phản ứng lại liền nói ngay: “Một nghìn tệ, để em mang về nhà cho anh.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Được, để tôi kiểm tra qua một lượt đã.” 

Cậu bé đồng ý, Nhậm Trì Vũ liền bắt đầu vuốt ve dọc sống lưng con cừu từ đầu đến cuối, lật mí mắt để xem mắt, tách miệng ra để kiểm tra khoang miệng, cuối cùng là xem qua móng, rồi lại hỏi: “Bên cạnh cậu có mang theo sữa không? Cho tôi, đi đường phải cho nó uống.”

Cậu bé quả nhiên lôi từ trong túi ra một bình sữa, sự việc cứ thế được dàn xếp xong xuôi. Nhậm Trì Vũ bế con cừu từ tay Mạc Trừng Thu, đồng thời sai cậu nói: “Trần Thu, thanh toán đi.” 

Thấy Trần Thu ngẩn người ra, vẻ mặt như không hiểu chuyện gì, anh liền nhắc nhở: “Không phải em muốn tặng quà cho tôi sao? Tôi thấy con cừu này cũng được đấy.” 

Anh đã nói vậy rồi, Mạc Trừng Thu tuy không hiểu nhưng vẫn tôn trọng, cậu quay lại xe, mở túi lấy tiền. 

Chuyến đi chơi lần này không thể dùng điện thoại để thanh toán nên cậu chỉ mang theo thẻ tín dụng và một ít tiền mặt, những ngày qua đa số đều do Nhậm Trì Vũ thanh toán, tiền mặt của cậu chỉ chi tiêu lắt nhắt một ít, cũng may số còn lại vẫn đủ một nghìn. 

Cậu đưa tiền cho đứa trẻ, cậu nhóc đếm lại hai lần rất thành thục, rồi cười toe toét nói: “Cảm ơn! Tashi delek!” 

Nhậm Trì Vũ thu dọn lại cốp xe, chuyển hết đồ ăn lên ghế sau để lấy chỗ trống, rồi đặt con cừu nhỏ vào một chiếc thùng giấy, để vào cốp xe, cứ thế tiếp tục lên đường. 

Trong xe kết nối Bluetooth, loa phát ra những bản nhạc tiếng Anh trữ tình, thỉnh thoảng lại vang lên hai tiếng “be be” yếu ớt, Mạc Trừng Thu quay đầu lại nhìn, nhưng dĩ nhiên cậu không thể nhìn thấy con cừu trong cốp xe. 

Cậu vẫn khó lòng tin được rằng mình đã mua một con cừu để làm quà tặng cho Nhậm Trì Vũ. Khóe miệng Nhậm Trì Vũ hơi nhếch lên, ngón trỏ gập lại, khẽ gõ lên vô lăng theo nhịp điệu âm nhạc, trông tâm trạng anh có vẻ rất tốt. Thôi kệ, anh ấy thích là được.

Mạc Trừng Thu không hiểu mô tê gì, nhưng cậu tôn trọng anh. 

Từ Shangri-La đến Phổ Nhĩ, đi về phía nam, trên bản đồ gần như là một đường thẳng, nhưng thực tế không hề đơn giản như vẻ ngoài. Cần phải băng qua dãy Hoành Đoạn, núi Vô Lượng, núi Ai Lao; nếu gặp phải tình trạng kiểm soát giao thông do thiên tai địa chất thì phải đi đường vòng, càng thêm quanh co và tốn thời gian. 

Lái xe hơn ba tiếng đồng hồ, đến giữa trưa thì đúng là có mưa rào, vừa vặn đi ngang qua Kiều Điền, hai người vào khu vực trạm dừng nghỉ chân để tạm nghỉ ngơi. Kiều Điền là một thị trấn nhỏ, trong khu vực trạm dừng nghỉ chỉ có cây xăng, nhà vệ sinh và một siêu thị, hai người mua hai hộp mì ăn liền và xúc xích nướng, ngồi trên xe ăn. 

Mưa mỗi lúc một lớn, đập vào xe kêu lộp độp, cần gạt nước không bật, thế giới bên ngoài cửa kính xe trở nên mờ mịt và ồn ã. Mạc Trừng Thu bưng bát đợi mì chín, nói: “Trước đây em đi tàu hỏa đến Thượng Hải học, phải đi qua hết đường hầm dài dằng dặc này đến đường hầm khác, phần lớn thời gian đều không có tín hiệu, chỉ có thể đọc sách, ngủ hoặc ăn uống.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Trước đây tôi đi tàu hỏa vào Tây Tạng, suốt dọc đường đều đánh bài và trò chuyện với người lạ.” 

Mạc Trừng Thu liếc nhìn anh một cái, rồi tiếp tục: “Trước khi học đại học, em hầu như chưa từng rời khỏi phía Tây Nam Vân Nam. Có đôi khi ngủ một giấc tỉnh dậy, ngoài cửa sổ vẫn là đường hầm tối đen như mực, không biết đã qua bao lâu, cũng không biết mình đang ở đâu, thực sự là có chút sợ hãi. Đến Thượng Hải, học tám năm lâm sàng, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ lại thực tập ba năm, cuối cùng cũng có được một công việc và thu nhập khá tốt, chớp mắt một cái đã trôi qua lâu như vậy rồi. Thế nhưng, làm bác sĩ khó hơn em tưởng tượng nhiều, chi phí chìm lại lớn đến thế, em..” 

Cậu đã mất bao nhiêu lâu mới ra khỏi thành phố nhỏ quê nhà để giành lấy một tiền đồ tươi sáng, chẳng lẽ thật sự có thể nhẹ nhàng buông bỏ những năm tháng này để cam tâm tình nguyện trở về quê hương sao? 

Mạc Trừng Thu nhận ra mình nói quá nhiều nên im lặng. 

Ra ngoài bao nhiêu ngày nay, đây là lần đầu tiên cậu ấy sẵn lòng nhắc về quá khứ của mình. Nhậm Trì Vũ vốn luôn khéo léo trong giao tiếp, nhưng lúc này lại không biết phải an ủi cậu thế nào. Trải nghiệm trưởng thành của anh gần như hoàn toàn trái ngược với Mạc Trừng Thu; anh sinh ra coi như cũng đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ được gia đình nâng đỡ, thuận lợi vào trường danh tiếng, sau khi tốt nghiệp cũng thuận lợi có được một công việc tử tế và thu nhập cao. Mọi thứ đều có được quá dễ dàng, khiến anh cảm thấy trống rỗng, chán ghét cuộc sống ở đô thị lớn, đến mức không thể chịu đựng nổi phải từ bỏ công việc để ra ngoài tìm kiếm những thứ như tự do và ý nghĩa. 

Nhậm Trì Vũ cân nhắc từng chữ rồi nói: “Tôi không biết em đã gặp chuyện gì không vui ở bệnh viện, nhưng tôi chắc chắn rằng em là một bác sĩ rất giỏi, nhất định có thể thăng tiến liên tục, trở thành chủ nhiệm hay viện trưởng cũng không có gì lạ. Đến lúc đó nếu tôi bị bệnh, biết đâu còn chẳng đăng ký được số khám của bác sĩ Trần đâu. Thôi nào, đừng nghĩ nhiều quá, ăn mì đi.”

Mạc Trừng Thu không nhịn được khẽ cười một tiếng. Nhậm Trì Vũ anh lại không có chức năng đó, làm sao đi khoa sản của tôi khám được? 

Nhậm Trì Vũ còn tưởng mình đã dỗ được người ta vui vẻ, thầm thở phào nhẹ nhõm, lật tấm nắp mì ra rồi ăn một cách ngon lành. 

Ăn xong, mưa vẫn chưa tạnh, nhưng họ cũng buộc phải xuất phát để tiếp tục đi về phía nam. Tầm nhìn trên đường cao tốc rất kém, Nhậm Trì Vũ phải giảm tốc độ. 

Mạc Trừng Thu ngồi ở ghế phụ quan sát đường giúp anh, cậu không dám ngủ cũng không dám nói chuyện với anh để tránh làm anh phân tâm. 

Nhậm Trì Vũ ở đây đã lâu, sớm đã quen với đủ loại điều kiện đường sá nên ngược lại rất thư thái, anh tán gẫu: “Có một bộ phim do một đạo diễn người Tây Tạng thực hiện, nhân vật chính vô tình đâm chết một con cừu trên đường cao tốc. Anh ta đặt xác con cừu lên xe, chở đến chùa để làm lễ siêu độ. Trên đường đi, anh ta còn gặp một sát thủ trông như kẻ ăn mày và cho hắn đi nhờ một đoạn. Sau khi siêu độ cho con cừu xong, nhân vật chính nhớ đến tên sát thủ kia, muốn biết liệu hắn đã báo được thù hay chưa, thế là đi khắp nơi hỏi thăm. Đến khi tìm được một ngôi làng, anh ta lại phát hiện chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Hóa ra tên sát thủ kia đã tìm thấy kẻ thù giết cha, nhưng lại thấy đối phương đã thành gia lập nghiệp, trở thành một người bình thường nhút nhát, thậm chí còn là một người tốt trong mắt dân làng. Cuối cùng, tên sát thủ từ bỏ việc trả thù và rời đi.” 

Nhậm Trì Vũ khẽ cười một tiếng rồi nói: “Không ngờ có một ngày, tôi cũng có thể chở một con cừu và một người qua đường đi đường dài, mặc dù con cừu này còn sống, không giống trong phim.” 

Mạc Trừng Thu nghi hoặc hỏi: “Đừng nói là anh mua một con cừu là vì bộ phim này đấy nhé?” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Lúc mua không nghĩ nhiều đến thế. Chỉ là… sắp rời khỏi Shangri-La rồi, tôi vẫn chưa nghĩ ra được thứ gì đặc biệt muốn có, sợ qua khỏi ngôi làng này sẽ không còn cửa hàng nữa, lại lãng phí lòng tốt của em.” 

Trong núi mười dặm khác biệt cả một bầu trời, có lẽ trước khi vào đường hầm trời đang mưa xối xả, nhưng khi ra khỏi đường hầm, phía bên kia núi lại là một ngày nắng ráo mây trôi nhẹ nhàng. Trường hợp ngược lại cũng vậy. Cứ thế đi trong cảnh nắng mưa đan xen suốt nửa ngày, giữa chừng còn dừng lại ở trạm dừng nghỉ chân một lần, đến chập tối thì tới Cảnh Đông. 

Đã lái xe hơn tám tiếng đồng hồ, nói không mệt là không thể nào. Mạc Trừng Thu đi vệ sinh xong bước ra thì thấy Nhậm Trì Vũ đang mua nước tăng lực trong siêu thị nhỏ. 

Nhậm Trì Vũ mua đồ uống xong, lại đứng dưới hiên hút một điếu thuốc rồi mới quay lại xe, nói: “Đi thôi, còn hai tiếng nữa là về đến nhà rồi.”

Mạc Trừng Thu đang cúi đầu nghiên cứu bản đồ, thực tế họ đã đến Phổ Nhĩ, Cảnh Đông là huyện nằm ở phía bắc nhất của Phổ Nhĩ. Sau khi qua khỏi Cảnh Đông sẽ không còn là đường cao tốc nữa mà là quốc lộ với những cung đường đèo uốn lượn, phải lái xe khoảng hai tiếng đồng hồ mới đến được khu vực trung tâm của Phổ Nhĩ, cũng chính là điểm đến của họ, Tư Mao. 

Lái xe đường núi vào đêm mưa nghe có vẻ không khôn ngoan cho lắm, chi bằng nghỉ lại Cảnh Đông một đêm, đợi sáng mai rồi đi. Mạc Trừng Thu nói ra nỗi lo lắng của mình, Nhậm Trì Vũ bảo: “Tôi rất quen thuộc đường sá quanh đây, đường núi cũng đã quen lái rồi, không vấn đề gì đâu. Hơn nữa, chắc em cũng chẳng còn mấy ngày nghỉ nữa, không muốn về nhà sớm để ở bên gia đình sao?” 

Mạc Trừng Thu lại nói: “Đêm nay về đến nhà thì bà ngoại em cũng đã ngủ rồi, có khi còn làm bà thức giấc kìa.” 

Nhậm Trì Vũ cũng không vội vàng, bèn nghe theo Mạc Trừng Thu, để cho chắc chắn, họ nghỉ đêm tại Cảnh Đông.

Lời tác giả: Hi hi hi lại qua đêm nữa hỏ, bé ngoan sao có thể thế này được chứ =))))))

Chương 43 – DAY 14

*Bộ phim anh Nhậm nói đến là tựa gốc tiếng Trung là 《撞死了一只羊》, tiếng Anh: Jinpa hay I Ran Over A Sheep của đạo diễn người Tây Tạng Pema Tseden, ra mắt tại Liên hoan phim Venezia 2018.

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc