[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 47

Mạc Trừng Thu ở nhà chưa tới ba ngày, chỉ kịp gặp Phương Tri một lần, ngày hôm sau đã được bà ngoại dẫn đi chơi ở nhà cậu cả ngày, rồi vội vã mua vé máy bay về Thượng Hải, nguyên nhân là do khoa đột ngột thiếu nhân lực.

Nguyên nhân là một đồng nghiệp khi đi khám sức khỏe định kỳ hàng năm, qua siêu âm B thấy có nang tụy, lập tức được cho chụp CT có cản quang và được chẩn đoán ung thư, ngay trong đêm hôm đó đã được đưa vào khoa Ngoại tổng quát để chuẩn bị phẫu thuật. Thế nhưng với tư cách là người trong nghề, họ đều biết ung thư tụy phát triển đến mức độ này thì chẳng còn sống được bao lâu nữa. Không khí trong khoa vô cùng trầm lắng, các đồng nghiệp gặp nhau đều nhắc nhở nhau phải kịp thời đi khám sức khỏe, trước ngày Mạc Trừng Thu đi làm lại một hôm, cậu cũng được thầy dặn dò ngày mai phải đến bệnh viện lúc bụng đói để làm các hạng mục kiểm tra rồi mới đi làm. 

Sau khi những ngày mưa phùn kéo dài kết thúc, Thượng Hải chính thức bước vào mùa hè, bắt đầu chế độ nắng gắt, Mạc Trừng Thu bận rộn tối tăm mặt mũi suốt mấy ngày liên tục, cuối cùng cũng nhận bàn giao xong tất cả bệnh nhân từ đồng nghiệp. 

Sau một ca trực ngày, cậu cùng đàn chị đến khoa Ung bướu thăm người đồng nghiệp đang bệnh nặng. Trước khi nghỉ phép, Mạc Trừng Thu vẫn còn thấy y ở trong văn phòng, vừa viết bệnh án vừa hào hứng trò chuyện với đàn chị về việc sắp xếp kỳ nghỉ hè cho con, vậy mà chưa đầy một tháng sau gặp lại, y như biến thành một người khác, khắp người cắm đầy ống truyền nằm trên giường bệnh, tinh thần như đã bị rút cạn. 

Trong bệnh viện, vòng lặp sinh lão bệnh tử diễn ra mỗi ngày, nhưng khi người bên cạnh mình trải qua chuyện này, cảm giác luôn thật khác biệt. Cả ba người đều hiểu quá rõ về tình trạng của căn bệnh này, không thể thốt ra những lời an ủi hay khích lệ trái với lòng mình, Mạc Trừng Thu chỉ có thể hỏi thăm vết thương sau phẫu thuật của đồng nghiệp hồi phục thế nào, sau đó sẽ có phác đồ điều trị ra sao. 

Còn về việc gia đình và con cái phải làm thế nào, cậu hoàn toàn không dám hỏi. Y và Lâm Tử Khâm là bạn cùng khóa, cùng tốt nghiệp và ở lại bệnh viện làm việc, lại kết hôn và sinh con vào độ tuổi xấp xỉ nhau nên hai gia đình thường xuyên cùng dẫn con cái đi ăn uống, du lịch. Vừa ra khỏi phòng bệnh, Lâm Tử Khâm đã không kìm được, bắt đầu âm thầm lau nước mắt. Nếu là người không liên quan, người ta còn có thể khuyên cô hãy nghĩ thoáng ra, mỗi người một số mệnh. Mạc Trừng Thu không thể nói ra những lời vô tâm như vậy, cậu ngồi cùng cô ấy ở văn phòng một lát rồi mới ai về nhà nấy. 

Bệnh viện bao trùm một bầu không khí bi thương, nhưng không phải là không có tin tốt. Con gái của Lư Đình, đứa trẻ sơ sinh thậm chí còn chưa có tên, sau nhiều lần phẫu thuật đã sống sót một cách thần kỳ và được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng bệnh thường. Mỗi khi cảm thấy áp lực đè nặng, Mạc Trừng Thu lại đến khoa sơ sinh để thăm cô bé, nhưng thật không may lần nào cậu cũng bị y tá trưởng bắt gặp, rồi bị trêu chọc rằng bác sĩ Mạc thích trẻ con đến thế thì khi nào mới tự mình sinh một đứa đây. 

Mạc Trừng Thu đáp lại một cách vô cảm rằng cậu không có chức năng đó, không sinh được. Y tá trưởng cười sảng khoái, nói rằng sao có thể để cậu sinh, ý là bảo cậu tìm một người vợ để sinh em bé chứ. 

Mạc Trừng Thu cạn lời, hoảng loạn bỏ chạy. 

Mạc Trừng Thu đã sống trong lo âu suốt mấy ngày, nhưng nhóm người gây rối bệnh viện không còn xuất hiện nữa đúng như lời giáo sư nói, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi. 

Ngày tháng cứ thế trôi qua, không tốt cũng chẳng xấu, mỗi ngày bận rộn đến tối tăm mặt mũi nhưng cũng không đến mức không thể chịu đựng nổi, bởi những người xung quanh cậu đều đang sống một cuộc đời y chang như vậy. 

Ngoại trừ việc thay một chiếc điện thoại mới, công việc và cuộc sống của cậu vẫn không khác gì trước kia, cứ như thể chưa từng rời đi, Vân Nam vào tháng Sáu cứ như một giấc mơ không có thật. 

Hoàng hôn ở Thượng Hải vào mùa hè đến rất muộn, sau khi tan ca ca trực, Mạc Trừng Thu đi bộ trên phố, nhìn thấy ánh nắng chiều tà chiếu rọi lên những tòa nhà cao tầng. Dưới ánh sáng đẹp nhất trong ngày, bê tông cốt thép và kính đều được phủ lên một lớp bộ lọc mềm mại, lấp lánh rạng rỡ, thậm chí còn có vài phần thần thái của cảnh Nhật Chiếu Kim Sơn. Ánh sáng phản chiếu từ các tòa cao ốc rơi vào mắt Mạc Trừng Thu, khiến cậu ngẩn ra trong chốc lát. 

Dòng người trên phố qua lại tấp nập, chỉ có mình cậu đứng khựng lại, như một tảng đá cứng nhắc giữa dòng sông. 

Cho đến khi ánh sáng chuyển hướng, vẻ đẹp ngắn ngủi hoàn toàn tan biến, đô thị trở lại dáng vẻ lạnh lẽo và cứng nhắc ban đầu, Mạc Trừng Thu mới tiếp tục bước về nhà. 

Cậu đã chụp lại ảnh những tòa nhà rực rỡ ánh nắng, lật album ảnh về phía trước, chỉ là những bức ảnh gia đình chụp cùng bà ngoại và nhà cậu mình ở Phổ Nhĩ. 

Thậm chí đến một tấm ảnh nào ở Mai Lý cũng không có, ngay cả ký ức cũng chẳng có lấy một bằng chứng. 

Cậu rõ ràng đã dùng chiếc máy ảnh phim mà Nhậm Trì Vũ đưa cho để chụp hết một cuộn phim, Nhậm Trì Vũ cũng rõ ràng đã hứa sẽ giúp cậu rửa ảnh rồi gửi bản điện tử qua email cho cậu, cớ sao vẫn chưa gửi? 

Thật là keo kiệt quá. 

Mạc Trừng Thu ngăn lại dòng suy nghĩ, hiểu rằng mình không có tư cách để oán trách. 

Chỉ còn lại một chuỗi hạt Nam Hồng, một trăm lẻ tám hạt, phá bỏ tai ương, công đức viên mãn là còn hiện diện để chứng tỏ ký ức kia không hề là ảo giác.

Đầu ngón tay lướt qua từng viên hạt, nhưng trong lòng cậu không niệm thần niệm Phật, mà nguyện về núi xa, về hồ nước và những ngọn gió thổi qua cánh đồng hoang của nhân gian. 

Anne: Chương này buồn và cô đơn quá hic…

Chương 48

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc