[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 48

Kỳ nghỉ hè là thời điểm bận rộn nhất của khoa, và khi mùa cao điểm này sắp kết thúc, Chủ nhiệm Tôn trong khoa đã tìm gặp Mạc Trừng Thu để trò chuyện, hỏi cậu có sẵn lòng tham gia đoàn y tế viện trợ Vân Nam đợt thứ chín của bệnh viện hay không. 

Chủ nhiệm Tôn là trưởng đoàn của đợt y tế này, bà sẽ đến Lâm Thương để hỗ trợ xây dựng trong ba năm, đảm nhiệm chức danh viện trưởng tạm thời của Bệnh viện Nhân dân thành phố Lâm Thương. Nhiệm vụ của bà không chỉ là giúp bệnh viện bên đó xây dựng một khu bệnh viện mới, mà còn phải giúp bệnh viện đạt chuẩn hạng 2A, có thể nói là trách nhiệm nặng nề và đường còn dài. Bà muốn chọn một trợ thủ đáng tin cậy từ chính khoa của mình. Bác sĩ Tiểu Mạc có năng lực học thuật và lâm sàng rất xuất sắc, chưa kết hôn, còn độc thân, không có vướng bận gia đình hay bạn đời. Hơn nữa cậu lại là người Vân Nam, đi viện trợ Vân Nam cũng gần như là về nhà. Hai tháng trước cậu còn vừa gặp phải vụ việc người nhà bệnh nhân gây rối phá hoại, vừa hay có thể thay đổi môi trường để thư giãn đầu óc, quả thực là một lựa chọn không thể phù hợp hơn. 

Tuy nhiên, khoảng thời gian ba năm là quá dài đối với một bác sĩ trẻ vừa mới lên bác sĩ chính, điều này sẽ ảnh hưởng đến việc thăng tiến của cậu tại bệnh viện hiện tại, vì vậy Chủ nhiệm Tôn chỉ muốn cậu đi một năm. 

Lãnh đạo có ý định đưa cậu đi rèn luyện, lại còn cân nhắc chu đáo cho cậu như vậy, Mạc Trừng Thu vui lòng đồng ý. 

Ngay khi trở về, cậu đã nộp đơn xin đi viện trợ Vân Nam và vượt qua vòng tuyển chọn một cách thuận lợi. Sau khi danh sách được công bố, các đồng nghiệp đều gửi lời chúc mừng chân thành và bày tỏ sự ngưỡng mộ. 

Nguyên nhân không có gì khác ngoài việc tuy điều kiện bệnh viện bên đó kém hơn một chút, nhưng làm việc giờ hành chính không tăng ca, nghỉ trưa hai tiếng, cuối tuần được nghỉ cả hai ngày, nhịp độ công việc rất thoải mái, những bác sĩ từng đến đó đều khen ngợi. 

Suốt một năm trời không ở Thượng Hải, căn nhà bỏ trống cũng sẽ phải đóng vài vạn tiền thuê. Mạc Trừng Thu suy đi tính lại, quyết định trả lại căn nhà đang thuê trước. Trong tháng Chín, cậu tranh thủ thời gian sắp xếp hành lý, đóng gói quần áo, chăn màn và sách vở dư thừa gửi chuyển phát nhanh về nhà bà ngoại, những đồ nội thất không mang đi được cũng đem bán thanh lý. 

Cuối cùng, khi cậu xách chiếc vali và đeo một chiếc ba lô bước ra khỏi cửa, căn phòng sau cánh cửa đã trống rỗng. 

Mạc Trừng Thu mang theo hành lý đến bệnh viện tham gia buổi họp động viên trước khi lên đường, sau đó cùng những người khác rầm rộ xuất phát ra sân bay, đi Vân Nam, đi viện trợ cho quê hương mình. 

Thành phố Lâm Thương phía đông giáp Phổ Nhĩ, phía tây nam giáp Myanmar. Nằm ở phần kéo dài về phía nam của dãy núi Nộ Sơn thuộc hệ thống núi Hoành Đoạn, nơi đây có khí hậu gió mùa vùng cao nguyên vĩ độ thấp, mùa đông không quá lạnh, mùa hè không quá nóng. 

Nhóm người này vốn đã chịu khổ vì cái nắng nóng đầu thu ở Thượng Hải suốt thời gian qua, vừa đến Lâm Thương đã cảm nhận được nhiệt độ dễ chịu, không khí trong lành, tinh thần cũng theo đó mà phấn chấn hơn. 

Mạc Trừng Thu ngủ suốt cả chuyến bay, khi đặt chân lên mảnh đất quen thuộc, cậu vẫn chưa có cảm giác chân thực.

Phó viện trưởng của bệnh viện bên này đã sắp xếp xe thương vụ đến đón họ, trước tiên đưa họ về ký túc xá để ổn định hành lý, buổi tối mời họ đi ăn một bữa để chào đón, và bắt đầu làm việc chính thức vào ngày hôm sau. 

Họ đến đây viện trợ y tế không chỉ mang theo con người mà còn mang theo rất nhiều thiết bị mới. Ngay ngày làm việc đầu tiên, Chủ nhiệm Tôn đã sắp xếp một ca phẫu thuật vòi trứng qua nội soi ổ bụng. Đây là ca phẫu thuật xâm lấn tối thiểu đầu tiên do bệnh viện địa phương thực hiện. Các cơ quan truyền thông đã chờ sẵn ngoài phòng mổ để phỏng vấn và đưa tin, sự quan tâm và chào đón của người dân địa phương dành cho họ đã vượt xa dự kiến. 

Đến giờ tan làm, phó viện trưởng gọi họ lại, muốn mời họ đi ăn cơm. Phó viện trưởng giải thích rằng dự án hỗ trợ xây dựng tại thành phố Lâm Thương không chỉ là hoạt động của chính phủ, mà còn là dự án từ thiện do chính phủ kết nối với các doanh nghiệp hợp tác. Chẳng hạn như việc họ đi khám bệnh miễn phí tại các thôn bản, thuốc kê đơn đều do doanh nghiệp cung cấp; hay như việc xây dựng khu bệnh viện mới, ngoài khoản trợ cấp đầy đủ từ chính phủ, các doanh nghiệp cũng đã quyên góp một khoản tiền lớn; còn các loại máy móc, thiết bị trong bệnh viện cũng là do doanh nghiệp tài trợ. 

Bữa tối nay là để ăn cơm cùng người phụ trách phía doanh nghiệp để mọi người làm quen, vì sau này còn nhiều việc phải giao thiệp với nhau. 

Ngoài phó viện trưởng ra, Mạc Trừng Thu là một trong hai nam bác sĩ duy nhất đến từ Thượng Hải, đương nhiên không tránh khỏi việc phải uống rượu xã giao. 

Mới ăn được vài miếng thức ăn mà đã uống đến vòng thứ ba. Tửu lượng của cậu bình thường, phải cắn răng uống hết hơn nửa chén, bắt đầu cảm thấy không trụ nổi nữa. 

Đúng lúc có người gọi điện cho cậu, cậu vừa cúp máy một lần thì người kia lại lập tức gọi lại ngay. Đồng nghiệp bên cạnh khuyên cậu nên nghe máy, lỡ như có việc gì gấp thì sao? 

Mạc Trừng Thu gật đầu, nhân cơ hội lẻn ra ngoài để tỉnh rượu. Thực ra cũng chẳng có việc gì gấp cả, chỉ là hành lý gửi chuyển phát nhanh đã được giao đến nhà bà ngoại, bà muốn báo cho cậu một tiếng. 

Mạc Trừng Thu cúp điện thoại, vào nhà vệ sinh rửa mặt, chậm chạp lau khô nước, lại lướt điện thoại thêm vài phút rồi mới lề mề quay trở lại. 

Cậu cúi đầu lướt vòng bạn bè, tiện tay nhấn thích một bức ảnh du lịch của người bạn cùng phòng đại học, không chú ý nhìn đường nên vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh đã suýt chút nữa va phải người khác. 

Mạc Trừng Thu đột ngột khựng lại, đáng tiếc là sau khi uống rượu khả năng kiểm soát cơ thể yếu đi, động tác của cậu quá lớn khiến cậu bị ngã ngửa ra sau, sau gáy đập vào khung cửa gỗ vang lên một tiếng “cộp” trầm đục, lập tức khiến cậu hoa mắt chóng mặt, thấy cả trời sao bay trước mắt. 

Phải ba giây sau cậu mới nghe thấy tiếng nói lo lắng của nhân viên phục vụ: “Ngài không sao chứ ạ?!” 

Mạc Trừng Thu tựa vào khung cửa đứng đó, đưa tay lên sờ đầu, không thấy chảy máu cũng không thấy sưng liền nói: “Không sao. Xin lỗi, là tôi không nhìn đường, anh…” 

Cậu ngẩng đầu lên, ngay khoảnh khắc tầm mắt tập trung lại, lời xin lỗi đột nhiên nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra được chữ nào. 

Nhậm Trì Vũ đi theo sau nhân viên phục vụ, anh mặc chiếc sơ mi màu xám đậm phẳng phiu cùng quần tây bảnh bao, mang giày da, tóc vẫn là kiểu cắt rất ngắn. Vẻ mặt anh chuyển từ sự lạnh lùng khi suýt bị kẻ say va phải sang một trạng thái ngưng trệ. 

Mạc Trừng Thu lặng lẽ dựa vào khung cửa để giữ thẳng lưng, cơn đau âm ỉ sau gáy nhắc nhở cậu rằng đây là sự thật, cậu ngập ngừng nói: “… Thật trùng hợp.” 

Lời tác giả: Cứ nghĩ đến việc sắp tới sẽ được viết về những màn mập mờ, dây dưa lằng nhằng là tui lại thấy phấn khích quá hihi. 

Chương 49

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc