[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 49

Mạc Trừng Thu lặng lẽ tựa vào khung cửa để giữ thẳng lưng, cơn đau âm ỉ sau gáy nhắc nhở cậu rằng đây là sự thật. Cậu ngập ngừng: “… Thật trùng hợp.” 

“Em…” Nhậm Trì Vũ nhất thời không biết phải phản ứng thế nào. Người trước mặt tóc mái hơi rối, đuôi mắt ửng đỏ, ánh mắt lờ đờ vô định, trông như đang say khướt. 

Rõ ràng là cái người từng luôn miệng nói thích anh, rồi lại mất tích không một dấu vết kia, Trần Thu. 

Trong phút chốc, anh có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi: Tại sao lại về Thượng Hải mà không một lời từ biệt, tại sao lại đột ngột xuất hiện ở một nơi nhỏ bé như Lâm Thương này?

Còn nữa, rõ ràng đã hứa sẽ suy nghĩ kỹ càng, tại sao lại đơn phương cắt đứt liên lạc, suốt hai tháng qua không hề có một chút động tĩnh nào, cứ như thể đã bốc hơi khỏi thế gian? 

Nhậm Trì Vũ vốn đang vội đi tiếp khách, nhưng lúc này anh đã gạt luôn chuyện chính sang một bên, sự bốc đồng đã chiến thắng lý trí. 

Anh chộp lấy cánh tay Mạc Trừng Thu như thể sợ cậu lại chạy mất, nói: “Em ra ngoài nói chuyện với tôi một lát.” 

Mạc Trừng Thu vội vàng nói: “Anh nghe em giải thích đã…” 

“Được, giải thích đi.” Nhậm Trì Vũ tiến lại gần cậu một bước, Mạc Trừng Thu đứng áp sát vào tường, ngước mắt nhìn thấy đôi mắt quen thuộc của Nhậm Trì Vũ, nhưng ánh mắt ấy không còn nhìn cậu dịu dàng nữa mà đang mang một sự dò xét lạnh lùng, như thể có thể thấu tận tâm can. 

“Em…” Mạc Trừng Thu vốn đã uống rượu nên tư duy không được nhạy bén như bình thường, nhịp tim lại đập liên hồi như trống trận, ồn ào đến mức khiến cậu không thể suy nghĩ được gì, nhất thời không thốt nên lời, chỉ biết ngây người nhìn chằm chằm Nhậm Trì Vũ. 

Nhậm Trì Vũ đột nhiên cảm thấy thật vô nghĩa. Anh đang làm gì thế này, đã bị người ta từ chối rồi mà còn muốn đeo bám dai dẳng sao? 

Thật là thiếu tự trọng. 

Anh buông tay, lùi lại hai bước, bình tĩnh nói: “Thôi bỏ đi, em không cần giải thích. Vừa rồi là tôi thất lễ, xin lỗi.” 

Anh quay người định đi, người phục vụ đi theo anh thực sự đã thở phào nhẹ nhõm, có vẻ né được một màn mâu thuẫn đánh nhau rồi. Thế nhưng hơi thở còn chưa kịp giãn ra hết thì đã nghe thấy vị khách còn lại đuổi theo, nói: “Anh Trì, đợi một chút.” 

Mạc Trừng Thu xoay chuyển suy nghĩ, đột nhiên nhớ lại lúc nãy khi cả nhóm đang nhường nhau chỗ ngồi trong phòng riêng, Viện trưởng Tôn ngồi ở vị trí chủ tọa, nhưng vị trí bên trái bà lại đang trống một chỗ. 

Cậu lờ mờ có dự cảm không lành, đột ngột chuyển hướng hỏi: “Có phải anh định đến phòng 888 không?” 

Nhậm Trì Vũ ngẩn người một lát, đáp: “Đúng vậy.” 

Mạc Trừng Thu thầm thở dài một tiếng: “Vậy đi thôi, chúng ta cùng qua đó.” 

Nhậm Trì Vũ đã hiểu rõ. 

Cứ cách vài năm, doanh nghiệp của nhà họ Nhậm lại đầu tư một dự án công ích lớn, do các quản lý cấp cao đích thân đi làm từ thiện, vừa bỏ tiền vừa bỏ công sức để đóng góp cho xã hội. 

Dự án này vốn dĩ do anh trai của Nhậm Trì Vũ, người đang giữ chức Tổng giám đốc phụ trách, nhưng hai năm trước anh trai đã kết hôn, vợ anh năm nay mang thai, hiện đang ở giai đoạn cuối thai kỳ, anh trai không thể rời đi xa được, trong lúc đang bận rộn hận không thể phân thân, đột nhiên nhớ ra mình còn có một thằng em trai không lo làm ăn chính sự, vốn đã nhảy tuốt đi làm nông dân ở Vân Nam, cũng đã đến lúc lôi nó ra đi làm chút việc cho gia đình rồi. 

Thế là công việc này tự nhiên rơi xuống đầu Nhậm Trì Vũ. 

Công tác chuẩn bị giai đoạn đầu đã gần như hoàn tất, Nhậm Trì Vũ chỉ cần phụ trách vận hành là được. Anh đã xem qua tất cả các số liệu và phương án, biết rằng dự án này có sự hợp tác với chính quyền Thượng Hải và Lâm Thương, nhiệm vụ quan trọng hàng đầu là xây dựng một bệnh viện mới, thứ hai là hỗ trợ các bác sĩ từ Thượng Hải về nông thôn để triển khai khám chữa bệnh miễn phí. 

Thượng Hải có quá nhiều bệnh viện hạng nhất, mỗi bệnh viện lại có quá nhiều bác sĩ, Nhậm Trì Vũ hoàn toàn chưa từng nghĩ tới việc sẽ gặp Trần Thu, nhưng vì đã gặp rồi, anh cũng lập tức hiểu ra rằng Trần Thu là một trong những bác sĩ tham gia đợt hỗ trợ y tế lần này. 

Hành lang ngắn ngủi nhanh chóng đi đến cuối, người phục vụ đẩy cửa ra, Nhậm Trì Vũ sải bước đi vào, nói: “Xin lỗi, trên đường gặp sự cố nên tôi đến muộn.” 

Phó viện trưởng chào hỏi anh vài câu, rồi thay anh và Viện trưởng Tôn giới thiệu: “Viện trưởng Tôn, đây là Nhậm Trì Vũ, em trai của Nhậm Hoài Viễn, Tổng giám đốc Tập đoàn Nhân Hòa. Sếp Tiểu Nhậm này, đây là bác sĩ chủ nhiệm Tôn đến từ Thượng Hải, hiện đang đảm nhiệm chức danh Viện trưởng lâm thời của Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Lâm Thương đấy.” 

Nhân lúc mọi người đang chú ý đến vị Sếp Nhậm này, Mạc Trừng Thu lặng lẽ ngồi lại vị trí của mình.

“Bác sĩ Mạc, cậu không sao chứ?” Bác sĩ Hồ ngồi bên cạnh cậu khẽ hỏi. Mạc Trừng Thu có chút đãng trí, đáp lời: “Không sao ạ.” 

Bác sĩ Hồ tiếp tục nói nhỏ: “Vừa nãy Chủ nhiệm Tôn còn gửi tin nhắn cho tôi, bảo tôi ra ngoài xem có phải cậu uống quá chén rồi không.” 

Mạc Trừng Thu: “…” 

Nhậm Trì Vũ rất sảng khoái, còn chưa ngồi xuống đã tự phạt ba ly vì đến muộn. 

Đợi anh uống xong, Viện trưởng Tôn liền lần lượt giới thiệu các bác sĩ hỗ trợ Vân Nam ở đây với anh: “Bác sĩ Trương khoa Nội hô hấp, bác sĩ Hồ khoa Gây mê, bác sĩ Mạc khoa Sản, bác sĩ Vương khoa Chấn thương chỉnh hình.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Lần đầu gặp mặt, rất vui được làm quen với mọi người. Bác sĩ Trương, bác sĩ Hồ, bác sĩ Vương, và vị này…” 

Ánh mắt anh dừng lại trên người Mạc Trừng Thu, dường như nhất thời không nhớ ra tên, Viện trưởng Tôn ở bên cạnh liền nhắc nhở: “Bác sĩ Mạc đấy.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Ồ đúng rồi, bác sĩ Mạc. Rất mong được làm việc cùng mọi người, mong được chỉ giáo thêm.” 

Anh dứt khoát uống cạn ly rượu trong tay, nói: “Ngày mai các bác sĩ còn phải làm việc vất vả, nên mọi người cứ tự nhiên nhé.” 

Mạc Trừng Thu có chút thẫn thờ, cũng cầm ly theo mọi người uống hết chỗ rượu. Cậu đột nhiên nghĩ đến một việc rất quan trọng. Lúc mới gặp, cậu đã giấu tên thật của mình với Nhậm Trì Vũ, sau đó cũng không giải thích, nên Nhậm Trì Vũ vẫn luôn nghĩ cậu là bác sĩ Trần. 

Đúng là họa vô đơn chí. Chuyện này phải giải thích thế nào đây, liệu còn cơ hội để giải thích không? 

Nhân lúc mọi người trong tiệc đang nói chuyện với nhau rất vui vẻ, Mạc Trừng Thu lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn đến một số điện thoại chưa từng lưu tên: “Lát nữa kết thúc xin đừng đi ngay, chúng ta nói chuyện một chút.” 

Chương 50

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc