
Mạc Trừng Thu: “…”
Cậu lập tức trở mình ngồi dậy, ôm một chút tâm lý cầu may, hỏi: “Anh ấy không có nghe thấy tôi nói chuyện chứ?”
Phương Tri đáp: “Chả biết nữa. Vốn dĩ tôi định trò chuyện với cậu một lát rồi để bảo anh ấy chào cậu một tiếng, nhưng anh ấy bảo không cần, cũng chẳng có gì để nói.”
Mạc Trừng Thu: “…”
Phương Tri: “Đúng rồi, vừa nãy cậu hỏi gì ấy nhỉ? Ông chủ Nhậm trông có vẻ dữ dằn, nhưng tính tình khá tốt mà. Hai người đã đi chơi một vòng rồi, chẳng lẽ cậu vẫn chưa hiểu rõ sao?”
Mạc Trừng Thu thận trọng hỏi: “Bây giờ cậu ra ngoài rồi, Nhậm Trì Vũ không ở bên cạnh cậu nữa, đúng không?” Phương Tri: “Ờ. Đúng vậy.”
Mặc dù việc bàn tán sau lưng người khác là không hay, nhưng Mạc Trừng Thu đã thở phào nhẹ nhõm, nói: “Giả sử có người đắc tội với anh ấy…”
Phương Tri ngắt lời cậu: “Cậu đắc tội với anh ấy à??”
Mạc Trừng Thu nói: “Tôi… tôi chỉ nói là nếu thôi. Nếu có người đắc tội với anh ấy, anh ấy có thù dai không?”
Phương Tri nói: “Ò, nói thế nào nhỉ? Kể cậu nghe, hồi anh ấy mới đến Phổ Nhĩ, trong thôn có mấy tên lưu manh gây chuyện nói anh ấy chiếm đất nông nghiệp của nhà người khác và đòi bồi thường tiền. Anh ấy không muốn nhượng bộ để yên chuyện, thế là mấy tên đó lén lút đổ thuốc trừ sâu vào ruộng của anh ấy, làm chết hết mấy cái cây…”
“…Sau đó anh ấy thức trắng mấy đêm, tóm được bọn chúng, bắt quả tang cùng tang vật rồi đưa hết lên đồn cảnh sát, còn tìm cả luật sư, rồi thu thập đủ loại bằng chứng về việc đe dọa tống tiền, kiện bọn chúng phải ngồi tù vài tháng. Sau khi ra tù, mấy tên đó mất hết mặt mũi, không dám quay về thôn nữa, nghe nói là đi làm thuê ở nơi khác rồi, không biết là thực sự đã cải tà quy chính làm lại cuộc đời chưa, hay là đi lăn lộn ở thành phố khác nữa.
..Thực ra lúc đó anh ấy tìm luật sư, lắp camera, lắp hệ thống an ninh, cả một loạt các bước đó cũng khá tốn kém rồi, thà rằng đưa chút tiền nhỏ để đuổi khéo đám du côn đi cho xong, coi như nộp phí bảo kê. Nhưng nhờ làm quyết liệt như vậy nên sau này quả thực không ai dám chọc vào anh ấy nữa.”
Mạc Trừng Thu hồi nhỏ cũng từng sống ở nông thôn, hiểu rõ bản tính của đám lưu manh đó, liền nói: “Vậy thì đúng là đưa người vào trong kia vẫn là cách giải quyết triệt để nhất.”
“Đúng vậy.” Phương Tri phụ họa, rồi chuyển chủ đề hỏi: “Vậy nên sao cậu lại đắc tội với anh ấy?”
Mạc Trừng Thu chột dạ nói: “Cũng không hẳn là đắc tội. Thôi, cậu đừng có dò hỏi nữa.”
Phương Tri đe dọa: “Cậu nói thế này là tôi sẽ đi hỏi trực tiếp ông chủ Nhậm đấy nhé.”
Mạc Trừng Thu nói: “Đừng! Giữ cho tôi chút thể diện… Trong điện thoại không tiện nói, lần sau gặp mặt tôi sẽ nói trực tiếp.”
Hồi cấp ba, cha mẹ Phương Tri rất bận rộn, cậu ta thường xuyên sang nhà Mạc Trừng Thu ăn cơm và làm bài tập, nhận được sự chăm sóc rất nhiều từ bà ngoại của Mạc Trừng Thu, nên vốn dĩ đã thân thiết với Mạc Trừng Thu hơn.
Tình cảm lớn lên cùng nhau từ nhỏ đương nhiên không thể so sánh được với những người bạn quen biết sau khi đi làm. Mạc Trừng Thu đã nói đến mức này, cậu ta chắc chắn sẽ không kém tinh tế mà đi hỏi thăm người khác, liền nói: “Cậu còn định làm tôi tò mò đấy à, đợi đi, tôi sẽ đến Lâm Thương sớm thôi.” .
Nói thì nói vậy, nhưng cậu ta đang làm việc ở cơ sở, cuối tuần cũng thường xuyên phải trực, nên cũng không biết khi nào mới có thời gian rảnh để đến Lâm Thương đâu.
Mạc Trừng Thu tạm thời trấn an đối phương, nói: “Ừ, cho tôi gửi lời hỏi thăm ông chủ Nhậm nhé.”
Phương Tri từ chối ngay lập tức mà không cần suy nghĩ: “Thôi đi, tôi không muốn làm người truyền tin đâu.”
Nhậm Trì Vũ lái xe hơn năm tiếng đồng hồ về Phổ Nhĩ vào cuối tuần, không phải để cùng Phương Tri uống trà. Trời đã sang thu, cũng là mùa thu hoạch, thành phố sắp tổ chức một lễ hội thu hoạch để du khách đến các bản làng check-in, tích điểm, sau đó đổi lấy quà lưu niệm.
Trang viên Song Hà ngoài việc trồng trọt và chế biến, bình thường cũng có các hạng mục đón khách tham quan trải nghiệm, thậm chí còn có các khóa học và huấn luyện chuyên nghiệp hơn, có thể tham gia vào các điểm check-in của lễ hội thu hoạch này.
Nhậm Trì Vũ họp xong, nhận được một đống vật phẩm, vừa hay gặp Phương Tri đang trực cuối tuần nên hai người tùy tiện tìm một quán để uống nước.
Phương Tri gọi điện xong quay lại thì thấy ly Americano đá trong cốc của Nhậm Trì Vũ chỉ còn lại đá.
Phương Tri ngạc nhiên hỏi: “Uống nhanh thế, lúc họp ai không phát nước khoáng cho anh à? Có muốn uống thêm ly nữa không?”
Nhậm Trì Vũ đáp: “Không cần đâu.” Nhân viên quán cà phê mang đến cho họ hai ly nước chanh.
Phương Tri không nhắc đến chuyện điện thoại nữa, chỉ tán gẫu vài câu về hoạt động sắp tới, nói rằng nếu hiệu quả hoạt động đạt được như mong đợi thì đến dịp Tết có thể tổ chức một hội chợ kiểu tương tự, chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn nhiều.
Cuối cùng thấy thời gian cũng đã hòm hòm, cậu ta chuẩn bị quay về văn phòng dọn dẹp đồ đạc để tan làm, sẵn tiện mời Nhậm Trì Vũ ăn tối.
Nhậm Trì Vũ biết mỗi tối cuối tuần Phương Tri đều về nhà bố mẹ ăn cơm. Mặc dù cậu ta nhiệt tình mời mọc, nhưng Nhậm Trì Vũ không muốn tham gia vào bữa cơm gia đình của người khác, anh dự định về nhà ăn qua loa chút gì đó rồi đi ngủ sớm, để sáng sớm mai sắp xếp xong mọi việc rồi mới đi Lâm Thương.
Phương Tri nói: “Vậy thế này đi. Mẹ tôi hôm nay xào một nồi lớn gà cay Trùng Khánh mật ong, để tôi đóng hộp một ít cho anh mang về.”
Nếu lúc này mà từ chối nữa thì sẽ quá khách sáo, Phương Tri sẽ không vui. Vì vậy Nhậm Trì Vũ đành đồng ý, đi theo Phương Tri về nhà, sau khi lên lầu chào hỏi chú dì một tiếng thì được nhét vào tay một hộp lớn gà cay đầy ụ.
Mẹ Phương Tri kéo anh lại, nói: “Đã đến đây rồi thì ở lại ăn bữa cơm đạm bạc rồi hãy đi.”
Phương Tri nói: “Ông chủ Nhậm bận lắm. Mẹ đừng làm mất thời gian của người ta.”
Mẹ Phương Tri bảo: “Bận thì bận, chẳng lẽ lại bận tới nước không được ăn cơm sao?”
Nhậm Trì Vũ nói: “Để lần sau nhé dì.”
Khó khăn lắm mới thoát thân được, Phương Tri tiễn anh xuống lầu. Nhậm Trì Vũ cầm thử hộp thức ăn trong tay, ngoài gà cay hình như còn có cả một ít rau trộn. Anh nói: “Đóng gói nhiều quá thế này.”
Phương Tri mới nói: “Cứ thong thả mà ăn đi, gà cay Trùng Khánh để đó cũng không hỏng đâu.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Được, vậy cảm ơn nhé.”
Anh lên xe, đang định đi thì Phương Tri đột nhiên nhớ ra điều gì đó, gọi anh lại và nói: “À đúng rồi, nếu tiện thì anh chia cho Mạc Mạc một ít nhé, cậu ấy thích ăn món này lắm.”
Sắc mặt Nhậm Trì Vũ không có gì biến động, anh sảng khoái đáp: “Được.”
Phương Tri lùi lại hai bước, đứng sát vào lề đường để nhường không gian cho chiếc xe địa hình to lớn quay đầu.
Nhậm Trì Vũ nói: “Khi nào rảnh thì đến Lâm Thương chơi nhé.”
Phương Tri “ừm” một tiếng rồi vẫy tay với anh, trong lòng có chút thắc mắc, tự nhủ rốt cuộc là có chuyện gì ấy nhỉ, trông ông chủ Nhậm đâu giống như đã bị đắc tội chút nào đâu.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾