[ĐM] Mai Lý Mười Lăm Ngày Đêm – Chương 53

Mạc Trừng Thu cùng các đồng nghiệp ăn tối xong tại trang trại mới lái xe về ký túc xá bệnh viện, suốt dọc đường tiếng cười nói rộn ràng, thậm chí vẫn còn chưa thỏa ý, mọi người còn hẹn nhau sau này phải kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi, tổ chức thật nhiều những hoạt động như thế này mới được. 

Chỉ tiếc là đời không như là mơ, nguyện vọng tốt đẹp nhanh chóng tan thành mây khói. 

Trong buổi họp vào thứ Hai tuần thứ hai, Viện trưởng Tôn trước tiên công bố danh sách và lịch trình đi khám chữa bệnh miễn phí tại các thị trấn vào tuần tới, sau đó đưa ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. 

Nhà nước có quy định, bác sĩ lâm sàng tại các đơn vị y tế cấp huyện trở lên phải có chứng chỉ hành nghề mới được phép hành nghề hợp pháp. 

Thế nhưng nền giáo dục y khoa tại địa phương tương đối lạc hậu, nhiều năm qua đã tồn đọng một lượng lớn bác sĩ không có chứng chỉ đạt chuẩn. Bác sĩ tại đây đa số có trình độ cao đẳng là chính, nền tảng chuyên môn còn yếu, có những bác sĩ thi trượt liên tiếp nhiều năm nên thiếu tự tin, rồi dứt khoát buông xuôi luôn không thi nữa, dù sao cũng đã làm việc nhiều năm rồi mà, chẳng thể xảy ra sai sót gì lớn, mà cũng có ai kiểm tra đâu. 

Cuối tuần qua, khi đang xem xét các loại hồ sơ bệnh viện đăng ký lên hạng hai cấp B, Viện trưởng Tôn phát hiện ra rất nhiều bác sĩ đang tại chức thậm chí còn chưa thi lấy được bằng, bà thực sự giật mình kinh ngạc, lập tức muốn bắt tay vào giải quyết tình trạng này. 

Sau một đêm suy nghĩ, bà quyết định áp dụng nguyên mẫu hệ thống đào tạo của các bệnh viện ở Thượng Hải, định kỳ tổ chức các buổi diễn thuyết của chuyên gia, vào thứ Bảy hàng tuần sẽ triển khai đào tạo và kiểm tra có tính thiết thực, những bác sĩ chưa có bằng phải bắt buộc tham gia. 

Nói tóm lại, chính là mở các lớp học bổ túc để thúc giục bác sĩ ôn thi. Còn về giáo viên dạy bổ túc, còn ai vào đây nữa, tự nhiên chính là mấy vị bác sĩ đến từ Thượng Hải đây thôi. 

Sau khi tan họp, các bác sĩ Thượng Hải và bác sĩ địa phương nhìn nhau, không ai nói nên lời, chỉ trong chớp mắt, họ từ những người bạn nhậu thân thiết đã nâng cấp cái một lên thành quan hệ thầy trò thiêng liêng, kỳ nghỉ hai ngày cuối tuần vui vẻ cũng bị cắt giảm một nửa, nhưng thật ra cũng không ai dám có ý kiến gì. 

Bệnh viện tan làm lúc năm giờ, tuy vậy những khi không có bệnh nhân cũng không có ca phẫu thuật, các bác sĩ có thể rủ nhau đi ăn tối tại nhà ăn từ lúc bốn giờ rưỡi. Bởi vì các đầu bếp ở nhà ăn tan làm lúc bốn giờ rưỡi, nếu đi muộn thì cơm canh sẽ không còn tươi ngon nữa. 

Cơm canh ở nhà ăn đều cùng một vị, vốn dĩ đã không ngon rồi, để nguội lại càng thêm chán. Tiếc là trong ký túc xá của họ không có bếp, nếu không ăn ở nhà ăn thì chỉ có thể ra ngoài ăn hoặc ăn mì tôm. Trên con phố bên ngoài bệnh viện có rất nhiều tiệm ăn nhẹ, đôi khi buổi trưa họ ra ngoài ăn mì hoặc các món xào, còn buổi ăn tối thì ăn tại nhà ăn. 

Khi Mạc Trừng Thu cùng mấy vị bác sĩ đang dùng bữa, vừa vặn nhìn thấy Viện trưởng Tôn và Nhậm Trì Vũ cùng nhau bước vào nhà ăn, vừa trò chuyện vừa đi đến quầy lấy thức ăn. 

Mạc Trừng Thu dời tầm mắt, cúi đầu chọn rau xanh để ăn, liền nghe thấy bác sĩ Hồ hạ thấp giọng, nói chuyện phiếm: “Mọi người biết gì chưa? Anh trai của Nhậm tổng này là CEO của tập đoàn Nhân Hòa, hai năm trước kết hôn với Ảnh hậu Liêu Tuyết Chi đấy. Tháng trước Liêu Tuyết Chi tham gia buổi tiệc từ thiện, thấy hình như là đã có em bé rồi. Trời ạ, không dám tưởng tượng đứa con của nữ thần sẽ hạnh phúc đến nhường nào…” 

Bác sĩ Vương đã ngoài bốn mươi, đôi khi có khoảng cách thế hệ với họ, nghe thấy lời này liền dội một gáo nước lạnh: “Chẳng phải là nữ minh tinh gả vào hào môn thôi sao, bề ngoài thì hào nhoáng, thực tế thì nóng lạnh tự mình biết, có thể hạnh phúc đến mức nào chứ.” 

Bác sĩ Trương lên mạng tìm ảnh đám cưới năm xưa của họ, nói: “Oa, gia đình hào môn này cũng đẹp quá đi. Vừa có tiền vừa có sắc, còn đòi hỏi gì thêm nữa?” 

Bác sĩ Hồ gật đầu lia lịa, tán thành: “Đúng vậy, đúng vậy.” 

Bác sĩ Trương đưa ảnh cho bác sĩ Vương xem, bác sĩ Vương tháo kính xuống, quan sát kỹ lưỡng, quả thực là trai tài gái sắc, trông rất xứng đôi. 

Bác sĩ Vương nói: “Cái này… chắc chắn là đã qua chỉnh sửa ảnh rồi ha.” 

Bác sĩ Trương lướt qua vài tấm ảnh, có một tấm là ảnh chụp chung của phù rể và phù dâu, cô nói: “Anh xem, Sếp Tiểu Nhậm cũng ở đây này. Có phải cũng rất đẹp trai không?” 

Dáng mắt của hai anh em họ vẫn có đôi chút tương đồng, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt: Nhậm Hoài Viễn tao nhã nội liễm, còn Nhậm Trì Vũ lại cứng cỏi, phô trương. Anh mặc bộ vest đen với phần ve áo nhọn sắc sảo, chạy dọc theo đường vai rộng rồi thu hẹp dần, phác họa nên hình thể tam giác ngược cực kỳ săn chắc và phần eo gọn gàng. Ánh sáng lộng lẫy từ chiếc đèn chùm trút xuống người anh, nhưng lại lắng xuống một cách kỳ lạ, phủ lên những đường nét góc cạnh lạnh lùng của anh một lớp màu mờ ảo. 

Bác sĩ Hồ ghé đầu lại nhìn, “má ơi” lên một tiếng rồi nhận xét: “Đúng là một gã đại ca mặc vest.” 

Mạc Trừng Thu cũng liếc thấy một cái, thầm nghĩ nếu không biết trước anh là phù rể, e rằng cậu sẽ tưởng anh là vệ sĩ đến để trấn giữ hiện trường mất. 

Bác sĩ Hồ nói: “Em trai trông dữ thế này thì anh trai chắc cũng chẳng kém cạnh là bao đâu.” 

Đến lúc này, bác sĩ Vương cũng không thể bắt bẻ được gì nữa, chỉ biết lắc đầu, lấy khăn lau kính rồi đẩy gọng kính lên sống mũi, cảm thán: “Quả là một xã hội nhìn mặt mà bắt hình dong.” 

Mạc Trừng Thu rất cảnh giác, lên tiếng nhắc nhở: “Nói khẽ thôi, họ đang đi về phía này đấy.” 

Mấy người ngồi quanh bàn lập tức im lặng một cách đầy ăn ý. 

Viện trưởng Tôn không ngồi cùng các bác sĩ mà ngồi ở một bàn đôi cách đó không xa để dùng bữa cùng Nhậm Trì Vũ. 

Vì viện trưởng Tôn đang quay lưng về phía họ nên bác sĩ Hồ lại bắt đầu có chút rục rịch muốn buôn chuyện. Sau bữa ăn, chính là lúc thích hợp để tán gẫu, cô nói nhỏ: “Vị Sếp Nhậm trẻ tuổi này dường như không nhậm chức trong tập đoàn của gia đình, mà là tự mình khởi nghiệp, mở một trang trại trồng cà phê.” 

Bác sĩ Vương nói: “Cách phá của nhất của đám con cưng nhà giàu thế hệ thứ hai chính là khởi nghiệp đấy.” 

Bác sĩ Hồ phản bác: “Cái đó chưa chắc đâu, người ta làm ăn tốt lắm đấy.” 

Họ tám chuyện trên trời dưới đất, Mạc Trừng Thu không tham gia vào. Lần trước cậu lén lút dò hỏi về người ta suýt chút nữa bị bắt quả tang, lúc này vẫn còn thấy sợ, rất mong sớm được rời khỏi nơi thị phi này. 

Từ vị trí của cậu, có thể nhìn qua vai viện trưởng Tôn để thấy Nhậm Trì Vũ. 

Thế là Mạc Trừng Thu hạ tầm mắt, cúi đầu nghịch điện thoại, buồn chán tìm kiếm cấu trúc công ty và việc bổ nhiệm nhân sự cấp cao của tập đoàn Nhân Hòa. 

Một tin nhắn mới hiện lên trên WeChat, Mạc Trừng Thu nhấn vào xem. 

Nhậm: Tan làm ra bãi đỗ xe đợi tôi.

Nhậm: Phương Tri có mang gà cay Trùng Khánh cho em. 

Mạc Trừng Thu trả lời: Vâng, tôi nhận được rồi, cảm ơn Sếp Nhậm. 

Mạc Trừng Thu đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu lên thấy Nhậm Trì Vũ vừa đặt điện thoại sang một bên, đang ăn một bữa cơm không mấy ngon miệng với vẻ mặt vô cảm. 

Bác sĩ Hồ ăn chậm nhất, vừa nói chuyện vừa ăn lại càng chậm hơn. Đợi đến khi cô ăn xong, họ cũng rút lui, đem khay thức ăn đặt lên giá rồi quay về phòng khám thu dọn đồ đạc để tan làm. 

Mạc Trừng Thu vốn đã hứa với đồng nghiệp sau khi tan làm sẽ cùng nhau đi dạo phố, giờ đây đành phải lỡ hẹn. Cậu chậm rãi dọn dẹp đồ đạc, tắt máy tính, đợi đến khi các đồng nghiệp đã về hết mới bước ra khỏi phòng khám của mình để đi ra bãi đỗ xe. 

Thế nhưng vừa mở cửa bước ra, cậu đã thấy Nhậm Trì Vũ đang ngồi trên chiếc ghế inox đối diện. 

Mạc Trừng Thu nhìn quanh một lượt thấy hành lang không có ai, cậu liền đóng cửa phòng khám lại rồi đi tới hỏi: “Sao anh không gõ cửa?” 

Nhậm Trì Vũ đáp: “Để xem em còn lề mề đến bao giờ.” 

Mạc Trừng Thu giả vờ như không nghe ra ý mỉa mai của anh, nói: “Để anh đợi lâu rồi. Tôi xong rồi, đi thôi.” 

Đáng lẽ cậu còn phải ghé qua phòng thay đồ để cởi áo blouse trắng cất vào tủ, tránh việc ngày mai đi làm quên mang theo dẫn đến không có đồng phục để mặc. Tuy nhiên, vì sợ Nhậm Trì Vũ mất kiên nhẫn, không dám để anh phải đợi thêm nên cậu cứ mặc nguyên như vậy. Trên người cậu toát ra một vẻ lạnh lùng, bình thường trông đã có vẻ khó gần rồi, khi mặc áo blouse trắng lại càng như vậy, trông vừa chuyên nghiệp, sạch sẽ lại vừa xa cách. 

Nhưng đằng sau lớp vỏ bọc ấy, cậu lại có một trái tim mềm yếu và giàu lòng trắc ẩn. 

Hóa ra là như vậy. 

Nhậm Trì Vũ dời tầm mắt.

Bệnh viện không lớn, anh đi qua cửa phụ một cách quen thuộc để đến bãi đỗ xe, sau đó lấy hộp cơm ở ghế phụ ra đưa cho Mạc Trừng Thu. 

Mạc Trừng Thu cũng giật mình vì trọng lượng của nó, nói: “Nhiều thế này sao?” 

Nhậm Trì Vũ thản nhiên đáp: “Gà cay Trùng Khánh để lâu không hỏng đâu, cứ thong thả mà ăn.” 

Mạc Trừng Thu nghĩ bụng có thể mang cho đồng nghiệp nếm thử, mọi người cùng chia nhau ra ăn, liền nói: “Cảm ơn anh. Còn cả ảnh nữa, phiền anh gửi cho tôi nhé.” 

Nhậm Trì Vũ lấy điện thoại ra, không xem kỹ mà chọn hết tất cả ảnh trong khoảng thời gian đó rồi gửi AirDrop cho cậu. 

Mạc Trừng Thu nhấn nhận, lịch sự nói: “Cảm ơn anh.”

Có hơn một trăm tấm ảnh và video, họ phải đợi một lát mới hiển thị thông báo đã nhận thành công toàn bộ. 

Mạc Trừng Thu cất điện thoại, nói lại một lần nữa: “Cảm ơn anh.” 

Nếu kinh nghiệm tình cảm phong phú hơn một chút, cậu đã có thể xử lý mối quan hệ lúng túng này một cách thành thạo, thậm chí là nắm thóp được Nhậm Trì Vũ. 

Nhưng cậu không giỏi việc đó, cậu không nắm bắt được thái độ khi ở bên Nhậm Trì Vũ, cậu có áy náy, có hối hận, có vấn vương, lại cảm thấy nói nhiều dễ nói sai, chi bằng cứ giữ thái độ khách sáo như thế này. 

So với đêm hôm đó, hôm nay Nhậm Trì Vũ cũng bình tĩnh hơn nhiều, lịch sự đáp: “Không có gì.” 

Mạc Trừng Thu giống như một chú mèo đang trong trạng thái kích động, dáng vẻ vô cùng căng thẳng, Nhậm Trì Vũ thở dài trong lòng, dịu giọng nói: “Hôm đó…” 

Mạc Trừng Thu ngập ngừng một hồi rồi cũng hạ quyết tâm, gần như cùng lúc lên tiếng: “Tôi…” 

Cả hai cùng dừng lại, đợi đối phương nói trước, không khí bỗng trở nên yên tĩnh. 

Nhậm Trì Vũ hỏi: “Vào trong xe nói nhé?” 

Mạc Trừng Thu gật đầu. Tuy trong bãi đỗ xe không có ai khác nhưng cậu vẫn lo bị đồng nghiệp nhìn thấy, ngộ nhỡ lại cãi nhau thì càng không hay. 

Hai người lần lượt ngồi vào xe từ hai phía, Mạc Trừng Thu nói trước: “Đêm hôm đó tôi có uống rượu, tâm trạng không được tốt, xin lỗi anh. Anh nói đúng, việc tôi làm tệ thật, bị anh mắng cũng là lẽ đương nhiên, tôi không có tư cách để nổi cáu với anh. Nếu anh vẫn còn giận tôi, anh… anh mắng tôi thêm vài câu cũng được.” 

Cậu cúi thấp đầu, sống lưng vẫn giữ thẳng tắp nhưng tư thế vô cùng căng cứng như đang chờ đợi phán quyết, đốt xương sau gáy hơi nhô lên để lộ ra một đường cong mong manh, ngay cả hơi thở cũng trở nên rất nhẹ và chậm.

Nhậm Trì Vũ vốn định nói chuyện tử tế, nhưng nghe xong những lời bộc bạch này, nhìn dáng vẻ nín thở ngưng thần, thấp thỏm lo âu chờ bị mắng của cậu, không hiểu sao anh lại thấy hơi bực mình. 

Anh hít một hơi thật sâu, thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Hôm đó tôi cũng vì quá vội vàng nên mới nói những lời nóng nảy. Trừng Thu, tôi biết em là một người rất tốt, chỉ là không tốt với tôi thôi. Tôi không nên nói em như vậy.” 

Anh cười tự giễu, nói: “Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, là tôi tự đa tình, tôi kỳ vọng quá nhiều, cũng không thể trách hết tại em được.” 

Anh không hề nói một lời nào gay gắt, nhưng Mạc Trừng Thu lại càng thấy khó chịu hơn, thà rằng cứ để anh mắng thẳng vài câu “đồ tồi” cho xong. 

Hai tay cậu đặt trên đầu gối, đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, yết hầu khẽ chuyển động nhưng cuối cùng vẫn không nói gì thêm. 

Cậu có một trực giác kỳ lạ, dù bây giờ cậu có nói gì đi nữa, Nhậm Trì Vũ cũng sẽ không muốn nghe. 

Nhậm Trì Vũ khựng lại một chút rồi tiếp tục: “Tôi hiểu ý em. Đã gặp nhau ở đây thì sau này khó tránh khỏi việc chạm mặt, nếu không nói rõ ràng thì sẽ rất khó xử. Vậy nên, chúng ta cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, làm bạn đi. Có phải em cũng nghĩ như vậy không?” 

Mạc Trừng Thu không biết đây là câu hỏi tặng điểm hay là câu hỏi lấy mạng, cậu thầm cân nhắc trong lòng, không dám tùy tiện lên tiếng. 

Nhậm Trì Vũ lại nói: “Có hay không, trả lời đi.” 

Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, Mạc Trừng Thu cảm thấy một áp lực đè nặng làm không khí trong xe như bị rút đi vài phần, cậu buộc phải cứng rắn lên tiếng thừa nhận: “Vâng, đúng ạ.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Vậy tôi sẽ cố gắng hết sức.” 

“Dạ?” Mạc Trừng Thu ngơ ngác ngước mắt lên, thầm nghĩ sao lại dễ nói chuyện thế này? 

Cứ thế mà được tha thứ rồi sao? 

“Dạ cái gì mà dạ?” Nhậm Trì Vũ hỏi ngược lại, Mạc Trừng Thu lập tức lắc đầu: “Không có gì ạ.” 

Nhậm Trì Vũ nói: “Chuyện đã xảy ra thì đã xảy ra rồi, chuyện này tôi vẫn chưa thể bỏ qua được. Nhưng em yên tâm, tôi sẽ không rêu rao ra ngoài để làm tổn hại đến danh tiếng bác sĩ của em, cũng không để em phải khó xử trước mặt đồng nghiệp. Còn về việc làm bạn… tôi sẽ cố gắng hết sức.” 

Anh quá đỗi thẳng thắn, khiến Mạc Trừng Thu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thấy bản thân thật đạo đức giả, thật thảm hại và tồi tệ. 

Nhưng cậu thì có thể làm gì được đây? Cuối cùng thì, đó cũng chỉ là mười lăm ngày thôi. 

Mạc Trừng Thu cắn chặt răng hàm, trái tim đập ngày một nặng nề và dồn dập hơn. 

Cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trước mắt bỗng biến thành một màn mờ mịt, khẽ chớp mắt một cái lại bị ánh nước làm cho tầm nhìn nhòe đi, hóa ra là dòng lệ đang lăn dài qua khóe mắt. 

Chương 54

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc