
Mạc Trừng Thu khóc mà không hề phát ra tiếng động nào, chỉ có hơi thở bị nén lại thành những tiếng thở dốc nhẹ và gấp gáp, thành ra nghe có chút khác biệt nhỏ so với bình thường.
Nhậm Trì Vũ nghe thấy nhịp thở của cậu thay đổi, nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn, liền hỏi: “Làm sao vậy?”
Mạc Trừng Thu nín thở thật sâu, điều chỉnh lại trạng thái rồi nói: “Không sao ạ.”
Giọng cậu nghẹn lại, hơi khàn, để lộ ra một chút mất kiểm soát.
Nhậm Trì Vũ không ngờ cậu lại khóc, lúc này mới phản ứng kịp, anh nhất thời đứng hình, không biết phải làm sao với cậu cho phải.
Nói lời nặng nề thì người này sẽ không vui rồi nổi cáu với anh.
Nói lời nhẹ nhàng, chiều theo ý cậu thì lại khóc thành thế này.
Mạc Trừng Thu cực nhanh đưa mu bàn tay lên dùng lực lau mắt, không muốn tiếp tục mất mặt ở đây nữa, cậu lúng túng kéo cửa xe, nói: “Tôi đi trước đây, cảm ơn Sếp Nhậm.”
“Đợi đã.” Nhậm Trì Vũ phản ứng rất nhanh, anh khóa cửa xe lại không cho cậu ra, theo bản năng cảm thấy không thể để cậu đi như vậy được.
Dù anh không cố ý, nhưng làm người ta khóc thì dù sao cũng không hay cho lắm.
Mạc Trừng Thu nhíu mày quay đầu lại nhìn Nhậm Trì Vũ, dường như lại có chút thẹn quá hóa giận. Mí mắt mỏng bị đốt ngón tay lau qua hiện lên một mảng đỏ chói mắt.
Nhậm Trì Vũ nhìn chằm chằm vào cậu rồi hỏi: “Khóc cái gì?”
Mạc Trừng Thu mím chặt đôi môi mỏng, khi đối diện với ánh mắt của anh, đáy mắt cậu lại lần nữa phủ một lớp sương mù.
Nhậm Trì Vũ nói: “Sao trông còn thấy uất ức hơn cả tôi thế.”
Mạc Trừng Thu thở hắt ra một hơi, thấp giọng nói: “Không có uất ức. Chỉ là có chút buồn thôi. Mấy ngày đó sống quá tốt, nên bây giờ có chút buồn.”
Mạc Trừng Thu gượng cười, nói: “Có lẽ chính vì sợ sẽ buồn như thế này, nên mới không dám liên lạc với anh.”
Nhậm Trì Vũ hơi nghiêng người về phía cậu, Mạc Trừng Thu theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng Nhậm Trì Vũ chỉ vươn tay, mở ngăn chứa đồ trước ghế ngồi của cậu ra lấy một gói khăn giấy đặt lên đầu gối cậu.
Mạc Trừng Thu cúi đầu, vân vê gói khăn giấy đó. Nhậm Trì Vũ nói: “Cứ ngỡ là em không có cảm giác gì chứ.”
Mạc Trừng Thu nói: “Làm sao có thể được.”
Nhậm Trì Vũ không diễn tả được cảm giác trong lòng mình lúc này, không muốn cậu khóc, không muốn cậu buồn, nhưng khi nhìn thấy nước mắt của cậu anh lại cảm thấy bình yên và thỏa mãn một cách kỳ lạ.
Nhậm Trì Vũ nói: “Bác sĩ Mạc, cứ coi như là làm quen lại từ đầu đi, sau này mong được chỉ giáo nhiều hơn.”
Mạc Trừng Thu gắng gượng thu lại cảm xúc, nắm lấy bàn tay đang đưa ra của Nhậm Trì Vũ, lòng bàn tay chạm nhau vài giây rồi tách ra, coi như không tính chuyện cũ, bắt đầu lại từ đầu.
Mạc Trùng Thu trở về ký túc xá, tắm rửa thay quần áo trước, sau đó mới bắt đầu xem những bức ảnh mới nhận được. Có vài tấm là cậu dùng điện thoại của Nhậm Trì Vũ để chụp, có vài tấm là do chính Nhậm Trì Vũ chụp, thời gian trôi qua quá lâu nên đã rất khó để phân biệt.
Tuy nhiên, đoạn video đầu tiên chắc chắn là do Nhậm Trì Vũ quay, trong video cậu đang cưỡi ngựa tại một trang trại ở Shangri-La.
Lật xem tiếp về sau, cậu phát hiện Nhậm Trì Vũ đã chụp không ít ảnh khi cậu không hề hay biết.
Lúc leo núi cậu không đi nổi, dáng vẻ chật vật chống gậy leo núi, cúi đầu thở dốc để điều hòa nhịp thở; bên cạnh hồ nước trên núi cao, cậu ngồi xổm dưới đất nhặt đá xếp thành đống; trước ngọn núi tuyết xinh đẹp và uy nghiêm, cậu cũng vô tình lọt vào khung cảnh thiên nhiên bao la ấy…
Không biết có bao nhiêu tấm là vô tình chụp được, và bao nhiêu tấm là cố ý chụp lén.
Mạc Trùng Thu xem đi xem lại mấy lần mới nhớ ra việc gửi tin nhắn cho Phương Tri. Cậu mở hộp cơm, chụp ảnh món gà cay Trùng Khánh rồi gửi cho Phương Tri, nhắn kèm: Đã nhận được, cảm ơn nha.
Phương Tri cũng đã tan làm, gọi điện trực tiếp đến hỏi: “Ông chủ Nhậm đều đưa hết cho cậu rồi?”
Mạc Trùng Thu đẩy cửa sổ ra, tựa vào bậu cửa châm một điếu thuốc, nói: “Ừ. Dì khách sáo quá, lấy cho tôi nhiều thế này, cậu thay tôi cảm ơn dì nhé.”
Phương Tri không biết phải nói từ đâu, chậc một tiếng rồi nói: “Đây là dì của cậu cho Sếp Nhậm ăn cơ. Anh ấy bảo nhiều quá ăn không hết, nên tôi bảo tiện thể chia cho cậu một ít. Có phải anh ấy chưa động vào miếng nào rồi đưa hết cho cậu luôn không?”
Mạc Trừng Thu im lặng một lát rồi mới hỏi: “Vậy giờ tính sao?”
Phương Tri đáp: “Cho cậu thì cậu ăn nhiều một chút thôi, chứ còn cách nào nữa? Thứ này cũng không sợ để lâu bị hỏng.”
Các bác sĩ hỗ trợ Vân Nam có một nhóm chat nhỏ, thường dùng để tán gẫu hoặc hẹn đi ăn, Mạc Trừng Thu dứt khoát nhắn một tiếng vào nhóm, mời mọi người cùng nhau giải quyết món ngon.
Sáng hôm sau, Mạc Trừng Thu được Viện trưởng Tôn gọi đến văn phòng họp ngắn, lúc cậu ra ngoài thì những người khác đã ăn trưa xong và đi nghỉ trưa rồi. Đến giờ ăn tối cuối cùng cũng tập hợp đủ mọi người, cùng nhau đến nhà ăn chia sẻ món gà cay Trùng Khánh.
Họ vừa mới lấy cơm xong, vừa ngồi xuống cạnh chiếc bàn dài thì thấy Nhậm Trì Vũ đi vào nhà ăn.
Lần này anh đi một mình, không đi cùng Viện trưởng Tôn. Bác sĩ Hồ nhìn về phía Mạc Trừng Thu, hỏi: “Có cần gọi sếp Nhậm qua ngồi cùng không?”
Bác sĩ Trương vốn thích ngắm trai đẹp nhưng lại hơi hướng nội, khẽ nói: “Thôi bỏ đi, không thân thiết lắm, ngồi sẽ ngại lắm đấy.”
Bác sĩ Vương thì đã được xã hội tôi luyện trở nên rất cởi mở, nói: “Có gì mà phải ngại, quen biết rồi thì sẽ thân thôi mà.”
Mạc Trừng Thu cúi đầu, cảm giác khó xử của ngày hôm qua vẫn chưa qua đi, thực ra cậu không muốn đối mặt với Nhậm Trì Vũ cho lắm, nhưng ba người còn lại đều đang nhìn cậu, chờ cậu đưa ra quyết định.
Thấy Nhậm Trì Vũ đã nhanh chóng lấy xong cơm canh, Mạc Trừng Thu đành phải bấm bụng vẫy tay với anh, nói: “Sếp Nhậm, sang ngồi chỗ chúng tôi đi.”
Nhậm Trì Vũ nghe vậy liền đi tới, đặt khay thức ăn xuống rồi ngồi cạnh, nói: “Đừng gọi tôi là sếp Nhậm nữa, thực ra tôi không giữ chức vụ gì ở công ty cả, cũng chẳng tính là sếp gì đâu. Cứ gọi tôi là ông chủ Nhậm đi.”
Bác sĩ Vương lập tức nói: “Ông chủ Nhậm, rất vui được gặp cậu. Tôi họ Vương, chữ Vương có ba nét ngang, là bác sĩ khoa chấn thương chỉnh hình. Chúng ta kết bạn WeChat nhé?”
Nhậm Trì Vũ mở mã QR WeChat, hai cô gái còn lại cũng lần lượt tự giới thiệu bản thân rồi quét mã QR của anh để gửi lời mời kết bạn.
Nhậm Trì Vũ lần lượt thông qua các yêu cầu kết bạn, nói: “Lần trước Viện trưởng Tôn giới thiệu nhanh quá, tôi không kịp nhớ. Giờ thì nhớ rõ rồi, bác sĩ Vương khoa chỉnh hình, bác sĩ Hồ khoa gây mê, bác sĩ Trương khoa hô hấp, và… bác sĩ Trần?”
Mạc Trừng Thu vốn đang lướt điện thoại, không muốn tham gia vào cuộc vui này để giảm bớt sự hiện diện của mình, nhưng nghe đến đây, cậu cũng buộc phải lên tiếng: “Bác sĩ Mạc khoa sản, rất vui được gặp anh.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Ừ, xin lỗi nhé. Bác sĩ Mạc, hân hạnh được gặp.”
Bác sĩ Vương liếc nhìn Mạc Trừng Thu một cái, thấy cậu không có ý định lên tiếng liền giải thích với Nhậm Trì Vũ: “Bác sĩ Mạc của chúng tôi là người địa phương ở Vân Nam đấy, ở thành phố Phổ Nhĩ ngay bên cạnh. Bạn cậu ấy mang gà cay Trùng Khánh nhà làm qua cho nên chúng ta cũng được thơm lây một chút, ha ha.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Ồ, ra là vậy. Cảm ơn bác sĩ Mạc.”
Mạc Trừng Thu cảm thấy vô cùng lúng túng, cả người nổi hết da gà, vội vàng chuyển chủ đề khỏi bản thân mình rồi nói: “Ăn thôi nào? Thức ăn sắp nguội hết cả rồi.”
Món gà cay Trùng Khánh với mật ong thường dùng gà đen, da gà có màu đen, chặt thành miếng nhỏ, cho vào chảo dầu, chiên nhỏ lửa cho đến khi khô nước mới vớt ra, sau đó xào qua cùng hoa tiêu, ớt khô, thảo quả và các gia vị khác, cuối cùng đổ thịt gà trở lại chảo, thêm nước sốt pha từ mật ong và nước tương, xào cho đến khi nước sốt sệt lại.
Vì nhiều dầu và nhiều gia vị nên món gà cay này có thể để được lâu mà không bị hỏng. Phương Tri còn nhớ năm xưa khi còn đi học ở Thượng Hải, thỉnh thoảng mẹ cậu ta vẫn làm món này, hút chân không rồi gửi chuyển phát nhanh đến trường cho. Trong một hộp cơm, một nửa là ớt khô màu đỏ thẫm, nhưng cả hoa tiêu và ớt đều đã được rửa sạch nên ăn không cay như vẻ ngoài. Da gà giòn rụm, thịt gà săn chắc, vị cay của ớt mang theo cảm giác khói, lại nhờ có mật ong trung hòa nên ăn vào thấy rất đậm đà và tròn vị.
Bác sĩ Trương và bác sĩ Hồ thực ra đều không ăn được cay lắm, bị cay đến mức phải hít hà, nhưng vì quá ngon nên không nỡ dừng đũa, thế là vừa hít hà vừa ăn.
Bác sĩ Hồ cảm thán: “Nếu có một lon bia thì tốt biết mấy.”
Bác sĩ Trương nói: “Này cô em, tỉnh lại đi, cô đang ở trong bệnh viện đấy.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Tôi có quen một người bạn làm bia thủ công, lần sau tôi sẽ mang đến cho mọi người uống.”
Mọi người ăn một bữa no nê, cũng trở nên thân thiết hơn với Nhậm Trì Vũ, qua trò chuyện mới biết tuần sau anh sẽ cùng đi theo đoàn của bệnh viện đi khám chữa bệnh miễn phí tại các thị trấn, phụ trách vận chuyển thiết bị và thuốc men.
Bác sĩ Vương nhiệt tình nói: “Chúng tôi có một nhóm chat nhỏ bác sĩ hỗ trợ Vân Nam, bình thường dùng để hẹn nhau đi ăn uống này nọ kia. Ông chủ Nhậm có muốn vào nhóm không? Mọi người đều đang bôn ba một mình ở nơi xa, có gì dễ chăm sóc lẫn nhau.”
Nhậm Trì Vũ đáp: “Được.”
Bác sĩ Vương mời anh vào nhóm rồi nói: “Đôi khi tin nhắn cũng khá nhiều đấy, ông chủ Nhậm đừng chê phiền nhé, ha ha.”
Nhậm Trì Vũ nói: “Sao có thể chứ. Các bác sĩ sẵn lòng rủ tôi đi ăn là vinh hạnh của tôi rồi. Hôm nay cảm ơn bác sĩ Trần.”
Mạc Trừng Thu nói: “Không có gì… Tôi họ Mạc.”
Cậu rất không quen với việc ở cạnh Nhậm Trì Vũ trong những nơi đông người. Tốt hơn là tránh những rắc rối không cần thiết, cậu không muốn giải thích tại sao trước đây đã quen biết Nhậm Trì Vũ, càng không muốn nói cho người khác biết chuyện hai người đi Mai Lý vào tháng Sáu. Vì vậy khi ăn cơm, cậu cố gắng tránh tương tác với Nhậm Trì Vũ, giả vờ như không thân thiết.
Nhậm Trì Vũ hiểu ý nên không vạch trần để làm cậu lúng túng trước mặt đồng nghiệp, nhưng lại rất thích thình lình trêu chọc cậu một chút để xem cậu căng thẳng.
Nhậm Trì Vũ nói: “Xin lỗi bác sĩ Mạc. Tôi có quen một bác sĩ Trần, rất giống cậu.”
Mạc Trừng Thu nghiến răng, gượng cười một cách lịch sự rồi không tiếp lời. Đã bớt cảm thấy không thoải mái hơn một chút, nhưng trong lòng lại có chút lo âu. Chuyện trước đây coi anh ấy là tài xế, thỉnh thoảng Nhậm Trì Vũ cũng còn đem ra chọc ghẹo.
Không biết lần này anh ấy sẽ còn thù dai đến bao giờ nữa.
Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾