[ĐM] Ông Xã Nhà Tôi Tính Tình Không Tốt Lắm – CHƯƠNG 2

Chương 02

Bên này Đại Hoàng vừa lái xe vừa nóng nảy chửi bới gã tài xế phía trước không có mắt, còn A Mao bên cạnh thì nằm liệt trên ghế phụ mơ màng sắp ngủ.

Lúc đèn đỏ, Đại Hoàng tức giận vỗ cậu: “Sao lại ngủ nữa rồi, tối qua chẳng phải đã cho em ngủ sớm rồi sao!”

A Mao bị vỗ tỉnh, vẻ mặt đầy tủi thân: “Mệt…”

Đại Hoàng cạn lời, muốn nói gì đó lại thôi, nghẹn nửa ngày mới rặn ra được một câu: “Cái thân thể này của em cũng yếu quá rồi đấy, ngày nào cũng thế, lần sau anh nhất định phải lôi em theo đi tập gym mới được.”

“Dạ…”

“Em tỉnh táo lên cho anh!” Đại Hoàng thở dài, “Đi làm đừng có mà ngủ gật đấy.”

“Ưm…”

Thế nhưng sợ cái gì thì cái đó đến, A Mao vẫn gục xuống bàn làm việc ngủ quên mất.

Đồng nghiệp đi ngang qua vỗ vỗ cậu: “Tiểu Mao! Tiểu Mao!”

A Mao dụi dụi mắt: “S… s… sao thế?”

“Đừng ngủ nữa, đừng ngủ nữa, lát nữa sếp Cung đến kiểm tra đấy!”

A Mao rõ ràng là chưa tỉnh ngủ, cậu nặn ra một nụ cười ngây ngô: “Ồ… cậu nói ông xã tớ á…”

May mà đồng nghiệp không nghe thấy chữ “tớ”, nhưng vẫn bị A Mao dọa cho sợ chết khiếp: Cái cậu A Mao này đúng là ngủ đến mụ mị rồi, cậu đi hỏi khắp trên dưới công ty xem ai dám gọi sếp Cung như thế? Mấy cái biệt danh kiểu “Lão Cung”, “Cung lột da” lén lút gọi sau lưng thì thôi đi, chứ để sếp Cung nghe thấy thì có mà mất mạng.

Đồng nghiệp không dám lại gần A Mao nữa, sợ lỡ có gì lại bị vạ lây.

Quả nhiên không sai, Đại Hoàng vì không yên tâm nên gần trưa đã ghé qua văn phòng xem thử, y như rằng nhìn thấy cái dáng vẻ ngủ gà ngủ gật của A Mao.

Mặt Đại Hoàng đen xì ngay lập tức, đồng nghiệp bên cạnh vội vàng đá chân A Mao một cái, làm cậu bị đau kêu lên một tiếng khe khẽ.

Mặt Đại Hoàng càng đen hơn, mấy đồng nghiệp xung quanh sợ đến mức không dám cử động.

Đại Hoàng hắng giọng, gõ gõ lên bàn A Mao: “Em, đi vào văn phòng với tôi.”

A Mao dụi mắt ngoan ngoãn đi theo.

Đồng nghiệp xung quanh thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại bắt đầu thấy thương cảm cho đứa trẻ xui xẻo A Mao.

“Haizzz, tội nghiệp Tiểu Mao, lại bị sếp Cung tóm được rồi.”

Tiểu Mao vừa bị sếp Cung tóm vào phòng, cửa vừa đóng lại đã ngáp một cái. Sếp Cung lập tức gầm lên một tiếng đánh thức người ta: “Chẳng phải đã bảo em đừng có ngủ trong văn phòng rồi sao, sẽ bị cảm lạnh em có biết không hả?”

Người bên ngoài chỉ nghe thấy tiếng sếp Cung đang gào thét trong phòng, sợ tới mức rụt cổ lại, cắm cúi làm việc, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Trong phòng, A Mao dụi dụi mắt, cười ngây ngô với Đại Hoàng: “Anh đến tìm em à.”

“Tìm cái P!” Đại Hoàng lấy hộp cơm ra, “Mau ăn đi, ăn xong tranh thủ giờ nghỉ trưa ngủ ở văn phòng anh một lát, chiều đừng có để buồn ngủ nữa.”

“Dạ.” A Mao xán lại gần, cười hì hì đưa đũa cho Đại Hoàng, “Anh cũng ăn đi.”

Đại Hoàng trợn trắng mắt, giọng nói lập tức nhỏ xuống: “Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi sao em không nhớ thế hả, cái bàn lạnh như thế mà em cứ gục xuống đấy ngủ là sao? Tự làm mình bị ốm em thấy đắc ý lắm hả?”

A Mao gắp một đũa thức ăn nhét vào miệng Đại Hoàng: “Anh ăn đi, đừng giận nữa.”

Đại Hoàng lập tức ngậm miệng, chậm rãi nhai thức ăn A Mao gắp cho mình: “Mẹ nó, cho ít muối rồi.”

“Em thấy ngon mà.” A Mao cười, “Khẩu vị của anh mặn quá rồi.”

“Ông đây đúng là khẩu vị nặng, nếu không cũng chẳng để mắt đến em.” Đại Hoàng thở dài, “Ăn chậm thôi kẻo nghẹn.”

Nói thật lòng, Đại Hoàng để mắt tới A Mao không phải vì “khẩu vị nặng”, ít nhất thì cái dáng vẻ năm A Mao 17 tuổi tuyệt đối không phải gu của người khẩu vị nặng.

Lúc ấy A Mao vẫn là một cậu học sinh cấp ba cần cù chăm chỉ, vì áp lực thi đại học mà gầy đến mức không ra hình người, đấy là Đại Hoàng cảm thấy thế, chứ thực ra cậu cũng chỉ thấp hơn mức trung bình toàn quốc có một chút xíu thôi à.

Đại Hoàng khi đó cũng là thanh niên mới bước chân vào xã hội, tính khí chẳng tốt hơn bây giờ là bao, suốt ngày cau có, gặp ai lườm nấy, lườm đến mức mẹ ruột hắn cũng thấy phiền lòng: Một thằng con trai rõ ràng cũng tuấn tú sáng sủa mà suốt ngày nhăn nhó, giữa hai lông mày sắp nhăn ra hai cái hố đến nơi rồi, thế này thì tìm con dâu kiểu gì trời? Đừng nói con dâu, ngay cả bạn trai cũng chẳng thấy con mình dẫn về nhà bao giờ, chẳng lẽ bị lãnh cảm?

Mẹ Cung đứng ngồi không yên, quyết đoán phải giải cứu con trai mình, vừa khéo nhà hàng xóm tầng dưới hình như có làm dịch vụ mai mối, thế là mẹ Cung lập tức đi đăng ký cho con trai.

Đúng vậy, hàng xóm tầng dưới chính là mẹ Mao.

Đại Hoàng biết chuyện này xong thì xù lông nhím ngay lập tức, lôi mẹ mình xuống lầu, vừa xin lỗi vừa giải thích với dì Mao: Cháu bận lắm, sự nghiệp đang đà đi lên, chưa muốn tìm đối tượng…

Đúng lúc này A Mao đi học về, nhìn thấy khách trong nhà liền nở nụ cười: “Cháu chào dì, em chào anh ạ.”

Mắt Đại Hoàng ngay tại trận dính chặt lên cái thân hình nhỏ bé của A Mao, gỡ thế nào cũng không ra.

Mẹ Cung sao có thể không nhìn ra chút tâm tư ấy của con trai mình. Tối hôm đó về bà trằn trọc cả đêm, hôm sau xách một đống đồ xuống lầu, khóc lóc sướt mướt nói xin lỗi mẹ Mao, nhưng vì hạnh phúc của con trai mình nên bà cũng không còn cách nào khác.

Mẹ Mao ngơ ngác: Không phải chỉ là không đăng ký mai mối chỗ mình nữa thôi sao? Sao lại khóc lóc thế kia?

Sau này khi A Mao tốt nghiệp đại học, mẹ Mao nhìn thấy Đại Hoàng nắm tay con trai mình mới vỡ lẽ ra mấu chốt vấn đề, nhưng mọi sự đã rồi, chỉ hận bản thân lúc đó không nghĩ thông suốt, mơ mơ hồ hồ nhận lễ của mẹ Cung, bán đứt luôn con trai mình đi với giá quá rẻ mạt.

Thế nhưng ở một diễn biến khác, mẹ Cung cũng đầy nghi hoặc. Mình và hàng xóm tầng dưới quen biết cũng mười mấy năm, trước đây hai đứa nhỏ ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy suốt bao năm có việc gì đâu, sao đúng cái hôm ấy, chỉ một cái nhìn mà đã “đổ” rồi?

Sau này có hôm mẹ Cung đi hỏi con trai mình thật, ai ngờ thằng con trừng mắt: “Mẹ ơi là mẹ, con cũng đâu phải là ấu dâm.”

Ờ. Nghe cũng có lý phết.


Thấy giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, Đại Hoàng nhìn đồng hồ, đứng dậy lay lay A Mao đang ngủ say sưa trên ghế sofa: “Dậy thôi.”

A Mao mơ màng lật người, chớp chớp mắt nhìn thấy là Đại Hoàng liền cười ngay: “Ông xã.”

Mặt Đại Hoàng “phừng” một cái đỏ bừng, đứng chôn chân tại chỗ ngẩn ra một lúc, thầm chửi một câu “Đệch”: “Mẹ nó buổi tối ở trên giường thì không gọi, cứ nhè lúc này mà gọi… Tỉnh chưa, tỉnh đi, tối nay em có định ngủ nữa không hả!”

A Mao xoa đầu ngồi dậy: “Cái đó còn phải xem anh có cho em ngủ không chứ.”

Đại Hoàng cạn lời, đành xoay người rót cho A Mao ly nước: “Uống hết ly nước này đi cho tỉnh táo.”

A Mao ngoan ngoãn nhận lấy, nhe hàm răng trắng bóng cười với Đại Hoàng: “Rốt cuộc sáng nay anh cãi nhau gì với dì Lưu thế?”

“Mẹ nó sao tự nhiên giờ lại nhớ ra mà hỏi.” Đại Hoàng lườm A Mao một cái, “Có gì đâu mà hỏi, em mau uống nước đi.”

“Không uống, nhạt thếch.”

“Vẽ chuyện! Người ta có ai một ngày không uống nước đâu!” Đại Hoàng trừng mắt, “Em có uống không!”

“Thế anh nói cho em biết sáng nay anh cãi gì với dì Lưu đi.”

Đại Hoàng coi như chịu thua: “Chuyện nhỏ thôi, em uống nước trước đi đã.”

“Vâng.” A Mao chậm rãi nhấp một ngụm nước, “Anh cũng đừng chấp nhặt với dì Lưu… Dì ấy lớn tuổi rồi…”

“Bà ta mà lớn tuổi cái gì? Đấy là cậy già lên mặt!” Đại Hoàng bĩu môi, “Anh đã muốn nói từ lâu rồi, trước đây bà ta đối xử với em như thế mà em không giận à?”

“Như thế nào cơ… Chẳng qua chỉ là bảo em vứt hộ rác thôi mà…”

“Có ai đem rác nhà mình vứt sang cửa nhà người khác không? Đấy là nhờ vứt rác hộ à?” Đại Hoàng cứ nhớ tới chuyện này là điên tiết, hắn vươn tay véo mạnh má A Mao, “Anh chẳng đã bảo em chịu uất ức thì phải nói với anh sao? Lời anh nói em bỏ ngoài tai hết à? Mẹ nó một ngày 24 tiếng trong đầu em nghĩ cái gì thế?”

“Em có uất ức…”

“Nói!”

“Em không khát, em không muốn uống nước…”

“Bà nó chứ!” Đại Hoàng giận không chỗ phát tiết, “Dù sao cũng phải chuyển nhà, dì Lưu này ức hiếp người quá đáng, mẹ nó em thì cứ ngây ra như bé ngốc ấy, bị người ta bắt nạt cũng không ho he gì, sao mà anh yên tâm cho được.”

“Được rồi ạ.” A Mao cụp mắt xuống, “Em bảo này anh Đại Hoàng…”

“Đại Hoàng cái P!” Đại Hoàng ghét nhất bị người khác gọi cái tên cúng cơm không ai biết này, “Em gọi chồng mình là chó, mẹ em có biết không hả?”

“Hì hì… Anh Đại Hoàng…”

“Còn gọi nữa!” Đại Hoàng tức nghẹn họng, nhưng lại chẳng làm gì được người này, trong cơn nóng giận đành cúi xuống cắn mạnh một cái lên cái miệng đang nói lung tung kia, “Mẹ nó sao tôi lại dây vào cái của nợ là em thế này.”

“Của nợ” A Mao cười hì hì, hoàn toàn không để ý tới cú cắn của Đại Hoàng trên môi mình.

Chỉ là ngày hôm sau, cả công ty đều đồn ầm lên: Sếp Cung gọi đồng chí Tiểu Mao vào văn phòng mắng suốt cả buổi trưa, không những mắng đỏ cả mặt mũi người ta, mà Tiểu Mao tội nghiệp uất ức đến nỗi tự cắn nát cả môi mình!!

Haizzz, cái con người sếp Cung này ấy mà… Haizzz.


Đại Hoàng là tên cúng cơm của Cung Trưng, là một trong những lịch sử đen tối mà Cung Trưng không muốn bị người ta nhắc tới nhất.

Mẹ Cung hồi tưởng lại, lúc Cung Trưng mới sinh ra, trên đầu có một lọn tóc máu, chắc do tóc ít quá nên ánh mặt trời chiếu vào trông cứ vàng khè, giống hệt lông vàng, thế là bà chẳng nghĩ ngợi gì buột miệng gọi luôn: “Đại Hoàng!”

Từ đó Đại Hoàng trở thành cái tên ở nhà đi theo Cung Trưng suốt đời.

Vốn dĩ, Đại Hoàng đã quyết tâm để cái tên này chuyển kiếp trong bụng người nhà mình rồi, nhưng xui xẻo thế nào lại để A Mao nghe thấy.

Thực ra cũng chẳng trách được A Mao. Vốn dĩ hai người ở gần nhau lâu như vậy mà không biết, nhưng dù sao cũng là tầng trên tầng dưới, hàng xóm láng giềng, sơ ý bị nghe thấy chút gì đó cũng là chuyện thường tình. Huống hồ chuyện này đúng là tai nạn thật. Năm đó A Mao mười hai tuổi, quên mang chìa khóa, nhà không có ai nên đành ngồi co ro ở cầu thang học thuộc lòng bài văn. Đúng lúc Đại Hoàng hai mươi tuổi từ trên lầu vội vàng chạy xuống, quên mang túi, mẹ hắn xách túi đuổi theo, cuống lên hét một tiếng: “Đại Hoàng ơi! Túi của con!”

A Mao ngẩng đầu liếc nhìn, không nhớ mặt ông anh tầng trên, nhưng lại nhớ kỹ cái tên này: Đại Hoàng, hì hì hì, giống chó thật.

Còn về chuyện sau này làm sao A Mao nhớ ra ông anh này tên là Đại Hoàng và cứ thế gọi mãi, lại là một đoạn lịch sử đen tối khác của Đại Hoàng.

Lúc đó Đại Hoàng đã làm kẻ bám đuôi được một thời gian rồi, nhưng cứ bám đuôi mãi cũng không phải cách, vì cái khúc gỗ A Mao này chẳng hề để ý đến sự tồn tại của một kẻ theo đuổi cuồng nhiệt như hắn.

Cho nên hôm đó Đại Hoàng đã ngồi xổm ở cổng trường cậu cả buổi, chỉ để tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ: Kịch bản gặp gỡ đã nghĩ xong xuôi, đầu tiên để thằng bạn thân nhân lúc đông người đẩy A Mao một cái, mình giả vờ đi ngang qua đỡ lấy, đỡ xong thì giả bộ thâm trầm: “Bạn học nhỏ, đi đường phải cẩn thận chứ.” Sau đó tiếp tục giả vờ nhiệt tình: “Chẳng phải em ở tầng dưới nhà anh sao? Đúng lúc anh cũng về nhà, để anh chở em một đoạn nhé.”

Đại Hoàng và thằng bạn thân đều cảm thấy kế hoạch này không chê vào đâu được.

Nhưng thực tế lúc triển khai, vì người quá đông, thằng bạn thân mắt mũi hoa lên, lỡ tay đẩy phải một cậu học sinh vô tội đang đi bên cạnh A Mao. Cậu học sinh vô tội kia đâm sầm vào người A Mao, làm A Mao loạng choạng lùi lại hai bước. Đại Hoàng thầm nghĩ “Đờ mờ, đứa nào dám tông vào A Mao nhà ông”, thế là lao tới, kéo phắt A Mao ra khỏi đám đông. A Mao hoàn toàn chưa kịp phản ứng xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Đại Hoàng cũng thế, chuyện này hoàn toàn khác với kế hoạch hắn dự tính.

Thằng bạn thân thấy tình hình không ổn, đã bôi mỡ vào chân, chuồn mất dạng.

Hai người đứng đối mặt nhau đầy gượng gạo một lúc, Đại Hoàng hắng giọng một tiếng: “Ưm… chẳng phải em là người ở tầng dưới nhà tôi…”

“Tầng dưới nhà anh?” A Mao nghiêng đầu, “Á, anh là người sống ở tầng trên nhà em ạ?”

Đại Hoàng mừng rỡ, không ngờ A Mao lại có ấn tượng với mình: “Đúng đúng đúng, anh tên là…”

“Anh Đại Hoàng!”

Đại Hoàng hộc máu ngã gục ngay tại chỗ.


CHƯƠNG 3

Để lại bình luận cho tui vui ik ₍₍⚞(⸝⸝>⸝⸝<⸝⸝)⚟⁾⁾

Khám phá thêm từ 源源不斷

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc